Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ nhà Đoan Trạch về nhà, cần phải đi ngang qua một đoạn đường cực kỳ hẻo lánh, vào lúc này đang là giữa trưa, mọi người đều ở nhà nghỉ ngơi cho nên không có ai ra đường.

Quyển Quyển dán mặt vào vai ba ba, vẫn cứ thút tha thút thít rơi nước mắt.

Yến Thù Thanh nào cam lòng để con mình chịu ủy khuất, vào lúc này thấy nó rơi lệ, trong lòng cũng không dễ chịu, một bên giúp nó lau nước mắt một bên nhẹ giọng hỏi, "... Con yêu thích thúc thúc hồi nãy sao?"

"A..." Quyển Quyển nghẹn ngào một tiếng, gật gật đầu, "Trạch Trạch Trạch..."

Trong tư duy của đứa nhỏ, chỉ có người yêu thích mới nhớ được tên, lúc này mới mới vừa gặp qua hai lần, có thể làm cho đứa nhỏ nhớ nhung như vậy, Yến Thù Thanh không khỏi không cảm khái huyết thống là một thứ gì đó rất kỳ diệu.

"Vậy là con không muốn chia tay thúc thúc cho nên mới khóc sao?"

Đứa nhỏ đầu tiên là gật đầu, sau đó lại dùng sức lắc lắc đầu, trong miệng phát ra âm thanh a a a a, thoạt nhìn cực kỳ sốt ruột, nhưng nó thật sự là quá nhỏ không có cách nào hoàn chỉnh biểu đạt ý của mình, Yến Thù Thanh thực sự đoán không ra ý tứ của nó, trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng.

Anh thực sự là nước chảy vào đầu mới có thể cùng một đứa nhỏ chưa tới một tuổi tán gẫu vấn đề này, đứa nhỏ khóc chính là khóc, cần thiết có lý do sao?

Cúi đầu hôn khuôn mặt của thằng nhóc một cái, đối diện đôi mắt giống như đúc đôi mắt Cận Hằng, trái tim Yến Thù Thanh lần thứ hai trầm xuống.

Thiết bị truyền tin của Cận Hằng xuất hiệu huy hiệu của quân bộ nước Á Hi, chuyện này giống như một cơn ác mộng, vẫn luôn quanh quẩn trong đầu anh, làm cho anh cả một đêm đều không thể nhắm mắt.

Buổi tối ngày hôm ấy gặp lại Cận Hằng, anh cũng đã đoán được e sợ Cận Hằng, gia nhập "tổ chứ khủng bố" gì đó, cho nên anh ôm cây đợi thỏ, dùng tình cảm của Cận Hằng đối với anh để đánh cược.

Anh đánh cược Cận Hằng mặc dù mất trí nhớ nhưng vẫn có tình cảm với anh, cho nên anh phí hết tâm tư, trong lúc biết rõ hắn theo dõi, cố ý đêm khuya chạy đến quán bar, chính là để Cận Hằng ngoan ngoãn mắc câu.

Dùng hết thảy thủ đoạn, thậm chí không thèm đến xỉa mặt mũi cố ý sắc dụ, rốt cục đổi lấy tín nhiệm của Cận Hằng, triệt để xâm nhập sinh hoạt của hắn.

Thế nhưng sự thật so với anh tưởng tượng còn tàn khốc hơn, anh vốn tưởng rằng Cận Hằng nhiều nhất biến thành một tên lính đánh thuê bị người ta mua chuộc, không nghĩ tới hắn lại có liên quan đến nước Á Hi.

Thượng tá quân bộ Thương Kiếm, lại thành chó săn địch quốc, anh không dám tưởng tượng chuyện này nếu như bị người khác biết được, Cận Hằng một khi khôi phục ký ức, nên làm gì...

Nghĩ tới đây, Yến Thù Thanh hít sâu một hơi, toàn thân rõ ràng bao phủ dưới ánh mặt trời, lại lạnh đến nỗi không khỏi run lập cập.

Anh đoán không ra Cận Hằng đến cùng làm sao thoát khỏi vụ nổ kia, mà nước Á Hi nếu như biết rõ thân phận Cận Hằng, còn phái hắn tới phục kích anh, đến tột cùng bọn họ có dã tâm gì không cần nói cũng biết.

Trong lúc anh rơi vào tâm tư, Quyển Quyển trong ngực đột nhiên không có bất kỳ triệu chứng nào khóc lớn lên.

Yến Thù Thanh lập tức phục hồi tinh thần lại, đứa nhỏ bất an đem đầu chôn ở bên trong cổ anh, tay nhỏ siết chặt cổ áo của anh, khàn cả giọng khóc lóc, "... Nha nha... Ba, bánh... Không... Nha nha nha..."

Trong miệng đứa nhỏ căn bản không nói ra được câu hoàn chỉnh, giống như là bị doạ sợ theo bản năng gọi ba ba, chuyện này chưa bao giờ xảy ra, khiến trong lòng Yến Thù Thanh càng thêm căng thẳng, theo bản năng ôm chặt lấy đứa nhỏ, vừa muốn an ủi, "Ầm" một thanh âm vang lên đột nhiên từ bên tai nổ tung.

Yến Thù Thanh theo bản năng ôm Quyển Quyển lăn khỏi chỗ, viên đạn thứ hai trong nháy mắt bắn vào đúng vị trí vừa nãy anh vừa đứng.

"Oanh" một tiếng ánh lửa bắn ra bốn phía, chiếu sáng hẻm nhỏ hoang tàn chật hẹp này, vách tường bốn phía cũng theo đó rung động, Yến Thù Thanh theo bản năng sờ về phía sau, kết quả nhớ tới chính mình vì không để cho Cận Hằng nghi ngờ, ngày hôm qua rời nhà căn bản không có đeo súng!

"Mẹ nó!"

Anh thầm mắng một tiếng, đã không kịp kiêng kỵ kẻ phục kích mình đến tột cùng là ai, dùng quần áo thật chặt bao lấy Quyển Quyển, ôm chặt nó ở trước người, nhanh chóng chạy về phía đầu hẻm.

Nhưng đối phương giống như là ngày hôm nay tuyệt đối không để cho anh đi ra khỏi hẻm nhỏ này, đạn mãnh liệt lần thứ hai kéo tới, "Ầm ầm" nổ vang ở bên tai, khói thuốc súng tràn ngập, tầm mắt trở nên hoàn toàn mơ hồ, một viên đạn đột nhiên bay đến, Yến Thù Thanh tránh sang bên, miễn cưỡng né đạn, nhưng vẫn là bị trầy cánh tay.

Máu tươi nhất thời chảy ra, Quyển Quyển bị doạ, vừa nhìn thấy máu trên cánh tay ba ba, hoảng sợ "Oa" khóc lên.

Nghe đến âm thanh đứa nhỏ, hỏa lực của đối phương càng mạnh, mỗi một súng đều nhắm ngay đứa nhỏ trong lồng ngực Yến Thù Thanh.

Nghe đến tiếng khóc tâm tê phế liệt, đôi mắt Yến Thù Thanh trong nháy mắt toàn màu đỏ tươi, nhìn chằm chằm chỗ đối phương nổ súng, trong lúc một viên đạn bay đến, cầm lấy một thanh thép ở góc tường ném tới.

"Ầm" một tiếng, vật nặng rơi xuống đất, đối phương phát ra một tiếng thống khổ, tựa hồ hoàn toàn không ngờ tới Yến Thù Thanh mang theo một đứa nhỏ dĩ nhiên còn có thể phản kích.

Bên trong khói thuốc súng, trên đầu tường có một người nhảy xuống, người này có mái tóc màu nâu cùng một gương mặt bất cần đời, mới nhìn quả thực giống như học sinh tuổi không lớn lắm, nhưng bên trong đôi mắt tất cả đều là sát ý.

Yến Thù Thanh xác định bản thân trước đây tuyệt đối chưa từng thấy người này, nhưng vẫn nhìn chằm chằm nòng súng âm lệ của người kia.

Người kia lên tiếng nói, "Yến Thù Thanh, ngày hôm nay mày không trốn được!"

Một tiếng nói xong còn không đợi nhấn cò súng, Yến Thù Thanh đã đạp một cước, nòng súng của người kia lập tức chệch hướng, đối diện một bức tường sụp xuống, người kia mắng to một tiếng, hướng về phía Yến Thù Thanh điên cuồng bắn phá.

Yến Thù Thanh đem Quyển Quyển che chở vào trong ngực, lăn khỏi chỗ, trốn tránh mấy viên đạn sượt qua đỉnh đầu, trong lúc người kia không chú ý, nhanh chóng cầm lấy một thanh thép mạnh mẽ đánh ở trên đùi của gã.

Người kia lảo đảo một chút, Yến Thù Thanh một cước đạp lên đá bay súng trong tay của tên kia

"Mày là ai, làm sao biết tên của tao!"

Yến Thù Thanh khẽ quát một tiếng, trên gương mặt trẻ con của người kia lộ ra một vệt nụ cười tàn độc, "Ngày hôm nay chính là giờ chết của mày, người chết không cần hỏi nhiều vấn đề như vậy!"

Nói xong lời này, gã nắm quyền hướng về phía Yến Thù Thanh đánh tới, Yến Thù Thanh không thể không cuốn vào trận vật lộn này, hai người quyền đấm cước đá, nhất thời lao vào đánh nhau.

Yến Thù Thanh vô tâm ham chiến, trong lồng ngực Quyển Quyển đã sợ đến không có âm thanh, lòng anh nóng như lửa đốt, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, nhưng tên này vô cùng khó chơi, một lòng muốn cho anh vào chỗ chết, làm cho anh căn bản không có biện pháp trốn chạy.

Nếu như chỉ có một mình anh đơn đả độc đấu, mặc dù không có vũ khí, anh cũng có thể toàn thân trở ra, nhưng bây giờ trong lồng ngực của anh còn có Quyển Quyển, anh không thể lấy mạng của con trai làm tiền đặt cược, chỉ có thể bị động phòng thủ.

Rất hiển nhiên đối phương nhìn thấu sơ hở của anh, mỗi một chiêu đều hướng về phía Quyển Quyển, toàn thân đứa nhỏ mềm mại, tùy tiện trúng vào một quyền cũng có thể trực tiếp bỏ mạng, Yến Thù Thanh bị buộc từng bước lùi về sau, căn bản không có cách nào phản kích.

Trong lồng ngực ôm con trai, lại phải tránh quyền cước của tên kia, nhưng nếu là đem con trai để qua một bên cùng người này đánh nhau chết sống, ai có thể bảo đảm tên này không có đồng bọn, sẽ không đem Quyển Quyển trực tiếp ôm đi?

Trong lúc nhất thời Yến Thù Thanh tiến thoái lưỡng nan, lúc này người kia một cước đạp lên, anh bảo vệ Quyển Quyển trong lồng ngực, dưới chân lảo đảo một cái, tàn nhẫn mà ngã xuống đất, người kia cầm một cây dao sắc hướng về phía anh đâm tới.

Yến Thù Thanh giơ tay nắm lấy, trong nháy mắt dao sắc đâm thủng da dẻ, máu tươi chảy xuống, người kia hung tàn nở nụ cười, "Yến Thù Thanh xuống địa ngục đi!"

Dao găm mạnh mẽ hướng về phía trước đâm một cái, xuyên phá lòng bàn tay Yến Thù Thanh, anh đau đến nỗi rên lên một tiếng, ánh mắt đột nhiên liếc về một thanh thép bên cạnh, đột nhiên hướng về phía đầu của người kia mạnh mẽ đập tới.

"Ầm" một tiếng, người kia ngã xuống đất, trong nháy mắt đầu chảy máu, nửa ngày không thể bò lên.

Yến Thù Thanh ôm chặt Quyển Quyển, lảo đảo đứng lên, cũng không đoái hoài tới vết thương, tựa như điên chạy về phía đầu hẻm cách đó không xa.

Còn có một chút nữa sẽ chạy tới, chỉ muốn rời đi nơi này, Quyển Quyển sẽ bình an rồi!

Anh đã không kịp đi truy cứu lai lịch của người này, chỉ muốn trước tiên che chở con trai an toàn, thế nhưng trong lúc mắt thấy sắp chạy ra đầu hẻm, "Ầm" một tiếng súng vang, cánh tay phải của anh lập tức bị đạn xuyên qua.

Đau đớn kịch liệt cùng cảm giác thiêu đốt ở trên người nổ tung, cánh tay phải trong nháy mắt mất đi tri giác, anh hung hăng ngã xuống đất, tay trái theo bản năng bảo vệ Quyển Quyển trong ngực, thế nhưng lòng bàn tay đã bị dao đâm vào một điểm khí lực cũng không có, Quyển Quyển cứ như vậy trơ mắt theo anh ngã xuống đất, đầu nhỏ đập vào hòn đá bên cạnh, máu tươi lập tức chảy ra.

"Quyển Quyển!"

Yến Thù Thanh gào thét một tiếng, cái tên kia đã cầm súng nhào tới, muốn chĩa cò súng về phía Quyển Quyển lúc này đã hôn mê, Yến Thù Thanh thấy vậy đột nhiên nhào tới che chở con trai...

Hết chương 68-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...