Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một trận tuyết lớn bao trùm bị máu tươi nhiễm đỏ núi Thương Lan.

Đêm hôm đó khói thuốc súng tràn ngập, tinh phong huyết vũ, tiếng reo hò gào thét vang vọng toàn bộ đỉnh núi, sự hi sinh của Yến Thù Thanh làm khơi dậy tinh thần chiến đấu của các tướng sĩ, mỗi người đều giết đỏ cả mắt rồi, mà quân Á Hi triệt để mất đi độc săn cùng Vương Trọng Sơn lại giống như chó mất chủ, quân lính tan rã, trong một đêm cơ hồ toàn quân bị diệt, mà tàn binh còn dư lại cũng đều phải quy hàng.

Trận thắng lợi này, rất nhanh truyền khắp toàn quốc, cả nước vì đó phấn chấn, mà Á Hi cơ hồ vận dụng binh lực toàn quốc, bởi vậy nguyên khí đại thương, không có khả năng xâm phạm Thương Kiếm, vì đổi lấy tù binh, hoàng đế Á Hi không thể không thành lập tuyên ngôn đầu hàng, kí xuống hiệp ước hoà bình vĩnh viễn không bao giờ xâm phạm, trận toàn thắng này của Thương Kiếm cuối cùng cũng kết thúc hai mươi mấy năm phân tranh của hai nước, thế nhưng chuyện này để nói sau.

Một hồi phong ba qua đi, mẫu tinh đế quốc khôi phục phồn hoa cùng an bình của ngày xưa, mà bên trong bệnh viện quân bộ, Cận Hằng nằm ở trên giường bệnh lại chậm chạp chưa tỉnh.

Hắn như là rơi vào một hồi mộng cảnh không có đầu đuôi, dù như thế nào cũng không mở mắt ra được.

Ở trong mơ, hắn lại trở về núi Thương Lan, khi đó đại chiến vẫn không có mở màn, quân Á Hi đang điên cuồng dùng độc săn càn quét, hắn và Yến Thù Thanh cùng trú binh Alpha du đãng khắp nơi, mỗi ngày không có chỗ ở cố định, ngày ngày ở trong hang núi lạnh lẽo, nhìn như không nhìn thấy một tia hi vọng, thế nhưng quãng thời gian kia dĩ nhiên thành quãng thời gian cuối cùng hắn và Yến Thù Thanh ở chung.

Cũng không biết làm sao, hắn dường như biến thành một người ngoài, nhìn mình mỗi ngày cùng Yến Thù Thanh cười cười nói nói, giống như đang xem bộ phim điện ảnh xa lạ, rõ ràng tình tiết hắn đều biết, nhưng lại phát hiện mình đã bỏ qua rất nhiều chi tiết nhỏ.

Đêm đó Yến Thù Thanh một mình đi ra lều bạt, kỳ thực đã sớm nghĩ xong tất cả đi?

Hắn không dám nghĩ Yến Thù Thanh rốt cuộc là ôm tâm tư gì cùng hắn đùa giỡn không có chuyện gì xảy ra, trong lúc Yến Thù Thanh cười dựa vào trên bả vai hắn, nói đối phương nhớ đến Quyển Quyển, toàn thân Cận Hằng không khống chế được phát run.

Khi đó trong ánh mắt Yến Thù Thanh rõ ràng chính là từ biệt, cuối cùng đối phương cũng không gọi điện thoại cho con trai, không phải sợ đánh thức đứa nhỏ, mà là sợ bản thân một khi nghe đến thanh âm của con trai sẽ không có dũng khí đi chịu chết.

Nhưng khi đó hắn không có phát hiện...

Nhìn bản thân giống như kẻ ngu si ngồi ở chỗ đó, Cận Hằng hận không thể vọt thẳng lên thức tỉnh hắn, gào thét nói cho hắn biết giữ Yến Thù Thanh lại, cho dù không chừa thủ đoạn nào, thế nhưng mặc dù hắn dùng hết toàn lực, cũng không có cách nào nhúc nhích, chỉ có thể đứng im tại chỗ, trơ mắt nhìn Yến Thù Thanh đi chịu chết.

Lại như ngày đó bị vây ở trong cơ giáp, hắn rõ ràng đã bắt được Yến Thù Thanh, nhưng lại để cho đối phương hất tay của hắn ra.

Người hắn yêu nhất ở trên đời, dùng hết toàn tâm toàn lực để che chở cho đối phương, cứ như vậy rời đi, mà trong nháy mắt buông tay, thậm chí không phải sanh ly, mà là tử biệt...

Trong giây phút nổ tung kia, hắn nghĩ chính mình có lẽ cũng đã chết đi.

Thế nhưng bên tai tại sao còn có âm thanh tí tách truyền đến? Hắn từ trong bóng tối nghi ngờ quay đầu lại, ánh sáng trong nháy mắt vây quanh hắn, sau đó hắn mở mắt ra.

"Tỉnh rồi tỉnh rồi!"

"Bác sĩ anh mau tới xem một chút, Cận thượng tá rốt cục tỉnh rồi!"

Một đám người tập hợp ở trước mắt, Cận Hằng gian nan mở mắt ra, nhận ra bọn họ đều là các anh em ở núi Thương Lan cùng hắn kề vai chiến đấu, ngắm nhìn bốn phía, hắn phát hiện bản thân ở trong phòng bệnh.

Thì ra hắn chưa chết, tại sao hắn lại không chết đây...

Hắn nhắm mắt lại, tình nguyện chính mình vẫn còn đang ở bên trong hôn mê, bên cạnh một đám người xông tới, thận trọng nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn, nhất thời không dám nói chuyện, lúc này Trần Lâm đi tới, giúp hắn kiểm tra thân thể một chút, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

"Cuối cùng cũng coi như không có đáng ngại, bây giờ anh cảm giác có chỗ nào không thoải mái không?"

Cận Hằng lắc lắc đầu, vừa lên tiếng âm thanh khàn khàn, "Tôi hôn mê bao lâu?"

"Hai tuần lễ, nếu như anh không tỉnh lại, toàn bộ quân bộ sẽ đến phá hủy nơi này."

Cận Hằng gật gật đầu, trầm mặc chốc lát mới thấp giọng mở miệng, "... Vậy Thù Thanh đâu."

Lời này khiến tất cả mọi người ở đây thân hình cứng đờ, mấy sĩ quan đứng trước giường nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến mất, trên mặt một mảnh ảm đạm lại giả bộ nở nụ cười nói, "Anh vừa mới tỉnh, đừng bận tâm nhiều chuyện như vậy, trước tiên nghỉ ngơi một chút đi."

Thái độ của những người này đã nói rõ tất cả, rõ ràng đã sớm biết kết quả, thế nhưng trái tim Cận Hằng vẫn là bỗng nhiên rơi xuống, hắn biết mình thậm chí ngay cả một tia hy vọng cuối cùng để hắn lừa mình dối ngừa cũng biến mất..

"... Nói thẳng đi, không cần giấu tôi, lúc đó tôi cũng ở chỗ đó, xảy ra chuyện gì tôi nhớ rất rõ ràng."

Hắn buông xuống con mắt cực kỳ bình tĩnh nói ra lời này, khiến người ta đoán không ra tâm tình của hắn lúc này.

Nhưng hắn càng như vậy, trong lòng mọi người càng là bồn chồn, chỉ có thể kiên trì mở miệng, "Thù Thanh cậu ấy... Không quá tốt, anh phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."

Cận Hằng đột nhiên xì cười một tiếng, chuẩn bị tâm lý? Nhiều trào phúng a... Hắn lại giống như kẻ đáng thương bị người ta cảm thông, để rồi sau này phải tự tay xử lý hậu sự của người hắn yêu nhất.

Nụ cười này khiến tất cả mọi người ở đây hoảng hốt, nhất thời không biết nên an ủi ra sao, Cận Hằng xoa mặt, che giấu đầu ngón tay phát run, viền mắt đỏ thắm nói, "Không cần phải nói lòng vòng làm gì, cậu ấy hiện tại ở nơi nào, sau khi tôi ngất các người... Có tìm cậu ấy trở về hay không?"

Lúc đó tình hình trận chiến kịch liệt, hắn căn bản không kịp đi tìm Yến Thù Thanh, chờ đánh thắng trận lại trọng thương hôn mê, bây giờ nghĩ lại hắn thậm chí còn có chút vui mừng không phải tự tay hắn đi kiếm hài cốt của Yến Thù Thanh.

"Tìm thì tìm trở về, bây giờ đang ở trong bệnh viện, chỉ là..."

Trên mặt mấy người họ lộ vẻ khó xử, không biết làm sao mở miệng, chỉ có thể nhờ vào Trần Lâm bên cạnh giúp đỡ.

Trần Rừng thở dài nói, "Chỉ là máu thịt be bét, phỏng chừng cậu ấy cũng không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu ấy."

Lời này vừa nói giống như đâm một dao vào trái tim Cận Hằng, "Máu thịt be bét" bốn chữ phân lượng quá nặng, hắn đã không dám tưởng tượng cảnh tượng đó.

Hắn không hề nói cái gì, trực tiếp nhổ kim truyền thuốc trong tay, vào lúc này trên người hắn còn quấn băng gạc, mới vừa hơi nhúc nhích liền đau đớn không thôi, nhưng hắn đã không thể chú ý chuyện đó, trực tiếp liền đi ra ngoài.

Trần Lâm sợ hết hồn, vội vàng ngăn cản hắn, "Anh bây giờ thương tổn còn chưa khỏe, không thể xuống giường!"

"Nói cho tôi cậu ấy ở đâu, tôi muốn đi tìm cậu ấy." Dù cho chỉ có thể nhìn thấy thi thể của đối phương.

Một câu tiếp theo Cận Hằng không nói ra được, cầm lấy tay Trần Lâm, đồng tử sâu thẳm không khống chế được lay động.

Trần Lâm nhíu mày nói, "Thù Thanh hi sinh lớn như vậy mới bảo vệ tất cả mọi người, bây giờ anh vẫn điếc không sợ súng như thế, nếu như cậu ấy biết trong lòng sẽ nghĩ như thế nào."

"Tôi không để ý tới những thứ này! Cậu ấy đã chết, tôi chỉ muốn đi nhìn cậu ấy!"

Cận Hằng cũng không nén được tâm tình của mình, không nhịn được gầm nhẹ, một đôi mắt đỏ ngầu đột nhiên nhắm lại, ngay cả hô hấp cũng có chút phát run.

Một câu nói như một đạo sấm sét nổ tung phòng bệnh này, tất cả mọi người đứng ở tại chỗ, nhìn sắc mặt xám trắng của Cận Hằng, nhất thời tất cả đều ngây ngẩn cả người.

Hết chương 83-phần 1.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...