Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mọi người hai mặt nhìn nhau, trên mặt lộ ra thần sắc cổ quái, cuối cùng vẫn là Trần Lâm nhịn không được mở miệng, "Cái gì... Ai nói với anh cậu ấy đã chết?"

"?!"

Một câu nói khiến Cận Hằng trực tiếp sửng sốt, "... Anh nói cái gì?"

Trần Lâm nắm tóc, nhất thời cảm thấy được Cận Hằng đang hiểu lầm nghiêm trọng, vội vàng nói, "Thù Thanh không có chết, hiện tại cậu ấy nằm ở phòng bệnh dưới lầu.

Cả người Cận Hằn đều bối rối, gương mặt từ trước đến giờ giống như băng sơn cuối cùng cũng nứt ra rồi, lộ ra một biểu tình không tin nổi, tầm mắt đảo qua bốn phía, những người khác vội vàng gật đầu liên tục biểu thị việc này chính xác trăm phần trăm.

Phút chốc đầu Cận Hằng vang lên ong ong, "Cậu ấy chưa chết vậy vừa nãy các người có biểu tình gì? Để tôi chuẩn bị tâm lý thật tốt, lại nói cái gì mà máu thịt be bét, thần sắc ấp a ấp úng giống như trời sập, là có ý gì?"

"... Vì, bởi vì thương thế của Yến thiếu tá rất nặng, chúng tôi sợ ngài nhất thời không tiếp thụ được, lúc này mới..."

Mấy người luống cuống tay chân giải thích, nửa ngày lại không nói thêm câu gì, Cận Hằng dùng sức nhu nhu thái dương, cảm thấy được bản thân quả là sắp bị đám người này đùa chết, "Thương thế của cậu ấy nặng chẳng lẽ không thể nói thẳng ra, tôi cao hứng còn không kịp làm sao có khả năng không tiếp thu được, thương thế của cậu ấy hiện tại thế nào rồi, đến cùng thương tổn chỗ nào?"

"Cậu ấy ngược lại là không có nguy hiểm tính mạng, chỉ là vị trí vết thương tương đối..."

Trần Lâm một mặt làm khó dễ, ấp a ấp úng, Cận Hằng bây giờ không có tâm tư phí lời, hắn nhất định phải lập tức nhìn thấy Yến Thù Thanh, nếu như không thể tận mắt thấy đối phương còn sống sờ sờ đứng trước mặt hắn, hắn sắp điên rồi!

Nghĩ tới đây, hắn không chờ những người trong phòng kịp phản ửng, mở ra cửa lớn phòng bệnh xông ra ngoài, kết quả mới vừa ra khỏi cửa suýt chút nữa va vào một người, vừa ngẩng đầu chính là Yến Thù Thanh đang chống gậy, trên mặt bọc lại băng gạc.

Yến Thù Thanh tựa hồ mới vừa đi tới cửa, trong phút chốc nhìn thấy Cận Hằng không khỏi ngạc nhiên, "... Cận, Cận Hằng?"

Cận Hằng nhìn chằm chằm đôi đồng tử quen thuộc trước mắt, ngực kịch liệt chập trùng, một câu nói cũng không nói được, lúc này người trong phòng đuổi tới, vừa nhìn thấy hai người bọn họ đụng vào nhau, nhất thời cũng đều ngẩn người.

"... Anh làm sao chạy ra ngoài, vết thương của anh —— "

Yến Thù Thanh nhẹ giọng mở miệng, thế nhưng một câu còn không đợi nói xong, Cận Hằng càng không để ý vết thương trên người trực tiếp bế anh lên, không nói hai lời quay người chạy ra ngoài phòng bệnh.

"Ai ai, vết thương của anh, mau buông em xuống!"

Yến Thù Thanh sợ hết hồn, cầm gậy trong tay giãy dụa muốn xuống dưới, kết quả Cận Hằng chạy rất nhanh, làm cho anh kinh ngạc theo bản năng ôm sát cổ của hắn, hai người giống như một cơn gió biến mất ở chỗ ngoặt hành lang, chỉ để lại một đám quần chúng đứng ở cửa phòng bệnh trợn mắt hốc mồm.

Cận Hằng một đường chạy đến vườn hoa phòng bệnh, Yến Thù Thanh vừa định mắng hắn vài câu, kết quả đối diện ánh mắt nóng rực sắc bén của hắn, liền đem lời muốn nói nuốt vào trong bụng.

Yến Thù Thanh kéo hắn ngồi vào trên ghế, kết quả Cận Hằng không nhúc nhích chút nào, vẫn cứ nhìn Yến Thù Thanh chằm chằm, giống như là muốn đào ra một lỗ thủng trên người đối phương, thế nhưng nơi sâu xa ánh mắt lại gần như tham lam nhìn gương mặt gần trong gang tấc, nâng tay sờ sờ băng gạc trên gương mặt của đối phương, nhất thời vẫn không thể tin được Yến Thù Thanh còn sống sờ sờ đứng ở trước mặt mình.

Ánh mắt như vậy khiến Yến Thù Thanh cảm thấy chột dạ một trận, anh không được tự nhiên sờ mũi một cái, cố gắng nặn ra một nụ cười, "... Anh hôn mê chừng mấy ngày, hiện tại cảm giác thế nào rồi? Ngày hôm nay em muốn đi thăm anh, không nghĩ tới anh dĩ nhiên tỉnh rồi, ngược lại cũng trùng hợp."

Yến Thù Thanh giống như đang độc thoại, Cận Hằng hoàn toàn không có ý tứ phản ứng anh, Yến Thù Thanh không khỏi lúng túng nắm tóc, bầu không khí hiện ra có chút ngưng trệ.

Nhìn Yến Thù Thanh mặt mày sinh động đứng trước mắt, Cận Hằng hé mắt trầm giọng nói, "Em không cảm thấy trước tiên nên cho anh một lời giải thích à."

Yến Thù Thanh thực sự không biết nên nói cái gì cho phải, cúi đầu một lát sau mới nhỏ giọng nói, "Xin lỗi..."

Hai chữ này giống như là bánh pháo lập tức nổ bên tai Cận Hằng, hắn hít sâu một hơi, nhìn vết thương trên mặt Yến Thù Thanh, trong lòng vừa đau vừa xót, "Em đừng nói mấy từ vô dụng này, anh chỉ muốn biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào, mặt của em xảy ra chuyện gì vậy! Hiện tại tất cả mọi người biết đến chân tướng, thật giống như chỉ có một mình anh chẳng hay biết gì, Yến Thù Thanh con mẹ nó em trêu đùa anh như vậy rất vui sao!"

Hắn rốt cuộc không khống chế được tâm tình gầm nhẹ, tức giận đến hận không thể cho Yến Thù Thanh một quyền, thế nhưng dù như thế nào cũng không xuống tay được, chỉ có thể căm giận nện ở trên ghế dài.

Yến Thù Thanh nắm chặt tay hắn, Cận Hằng trực tiếp hất ra, "Anh không muốn cùng em đùa kiểu này, ngày hôm nay em nhất định phải nói rõ cho anh, Yến Thù Thanh, em có còn nhớ anh là người đàn ông của em hay không! Em đối với anh tàn nhẫn, đối với bản thân càng ác hơn... Em lợi hại lắm."

Nói xong lời này, hắn nghiêng đầu qua một bên, Yến Thù Thanh cố chấp kéo tay hắn qua, nắm lấy tay hắn, mười ngón tay của hai người giao vào nhau, Cận Hằng mấy lần muốn bỏ qua, đều bị Yến Thù Thanh nắm lấy.

Lần thứ hai nhìn thấy biểu tình nổi giận quen thuộc của cái tên này, trong lòng Yến Thù Thanh vừa vui mừng vừa mệt mỏi, nhỏ giọng nói, "Em biết anh tức giận, cũng biết lần này em làm hơi quá đáng, kỳ thực em cũng muốn nói rõ với anh, thế nhưng anh vừa mới tỉnh, em thực sự không biết nên làm sao mở miệng, nếu như anh còn để ý đến em? có thể đừng tiếp tục hất tay em ra được không, anh muốn nghe cái gì em đều có thể giải thích cho anh được không."

Nghe xong lời này, Cận Hằng sững người lại, vẫn mang theo một gương mặt lạnh như băng, nhưng lại không tiếp tục hất tay Yến Thù Thanh ra, hắn nhìn lướt qua băng gạc trên mặt Yến Thù Thanh, nhíu mày nói, "Mặt của em làm sao vậy?"

Yến Thù Thanh vốn cho là hắn sẽ hỏi tại sao anh lại gạt hắn, ai nghĩ đến cái tên này lại quan tâm đến tình hình vết thương của anh.

Không được tự nhiên sờ sờ gò má, anh thản nhiên cười cười, "Em không sao cả, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, tại Trần Lâm khoa trương, kỳ thực không đến nỗi nghiêm trọng đâu."

Đúng đấy, thật không nghiêm trọng, thế nhưng lại băng kín nửa khuôn mặt, nếu không phải Cận Hằng quá quen thuộc Yến Thù Thanh, căn bản không dám nhận thức người trước mắt chính là Yến Thù Thanh.

"Tháo ra anh xem một chút."

"... Thật không có chuyện gì mà."

Yến Thù Thanh hàm hàm hồ hồ nghiêng mặt sang một bên muốn giấu đi gò má bị thương, ý đồ muốn lừa dối để Cận Hằng không tiếp tục chất vấn nữa, thế nhưng Cận Hằng lại vặn đầu anh của qua, nhấn mạnh từng chữ từng câu nói, "Tháo ra."

Đối diện ánh mắt bướng bỉnh của hắn, Yến Thù Thanh biết mình không thể tiếp tục nói dối, thở dài một hơi dỡ xuống băng gạc trên mặt, lại không có dũng khí nhìn đồng tử của Cận Hằng đột nhiên co lên.

Nhìn chằm chằm vết thương trên mặt Yến Thù Thanh, Cận Hằng cảm thấy huyết dịch cả người đều sắp đóng băng, gò má trơn bóng lúc trước của Yến Thù Thanh hiện ra một vết sẹo to bằng cái bát, cơ hồ hủy diệt cả khuôn mặt của anh,, mặc dù vết thương đã khép lại, nhưng là trên mặt còn có thể nhìn ra vết tích bị bỏng do vụ nổ gây ra, khiến người ta vừa nhìn thấy không khỏi giật mình, căn bản không có cách nào tưởng tượng thời điểm vừa mới bị thương khốc liệt đến cỡ nào.

Chẳng trách Trần Lâm lại nói "Máu thịt be bét"...

Nhìn đồng tử màu mực của Cận Hằng, Yến Thù Thanh khô cằn nở nụ cười, "... Nhìn qua có vẻ hù người, kỳ thực cũng không nghiêm trọng..."

"Như vậy còn nói không nghiêm trọng!?" Cận Hằng cơ hồ gầm nhẹ, đột nhiên nhắm một con mắt lại, giơ tay sờ vào vết thương trên mặt Yến Thù Thanh, thế nhưng đầu ngón tay cũng không dám thật sự chạm vào, sợ khiến cho Yến Thù Thanh đau nhói.

Yến Thù Thanh luống cuống tay chân vội vàng đem băng gạc quấn lại, không muốn để cho Cận Hằng nhìn thấy, ngoài miệng còn trấn an nói, "Anh đừng nhìn em như vậy, Trần Lâm nói có thể trở lại bình thường, anh cũng biết hiện tại xóa vết sẹo đã không phải là việc khó gì, mấy ngày nữa khẳng định sẽ —— "

Lời anh còn chưa nói hết, Cận Hằng liền ngắt lời anh, nghẹn giọng hỏi, "Có đau hay không?"

Yến Thù Thanh cứng đờ, mím môi, ở dưới ánh mắt thâm thuý của Cận Hằng, nửa ngày mới gật gật đầu, "Đau... Thế nhưng anh chỉ cần hôn nhẹ em một cái thì sẽ hết."

Cận Hằng hít một hơi, nuốt ngụm nước bọt, tay siết chặt nắm đấm, nghiêng đầu đi, khống cảm xúc sắp phát điên của mình, "Còn lâu anh mới hôn em, em tự làm tự chịu."

"Không hôn thì không hôn... Biết anh ghét bỏ em." Yến Thù Thanh bĩu môi, ngồi ở trên ghế dài lay động cái chân không bị thương, bộ dạng đột nhiên cáu kỉnh nhìn qua cực kỳ giống Quyển Quyển, hiếm thấy lộ ra tính thình trẻ con.

Trái tim của Cận Hằng sắp bị Yến Thù Thanh làm cho phát đau, nhưng vẫn là nghiêm mặt nói, "Anh đương nhiên ghét bỏ em, đến bây giờ em vẫn chưa nói rõ cho anh, vết thương trên mặt em đến cùng là xảy ra chuyện gì, vụ nổi kia rốt cục là sao, còn có anh rõ ràng nhìn thấy em cùng Vương Trọng Sơn đồng thời..."

Bốn chữ "Nổ thành mảnh vỡ" đến bên mép lại bị hắn tàn nhẫn mà nuốt xuống.

Yến Thù Thanh liếc mắt nhìn hắn, thấp giọng nói, "Anh đừng oán giận em, nếu không phải do anh kỳ thực em cũng không nghĩ ra một chiêu này."

Cận Hằng giận dữ cười, "Làm sao, em lại đổ lên đầu anh?"

"Kỳ thực viên đạn tụ năng em giấu ở trên người là giả."

Hết chương 83-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...