Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ầm" một tiếng vang thật lớn, theo dự liệu đau đớn nhưng không có kéo tới, Yến Thù Thanh đột nhiên quay đầu lại, lập tức đối mặt đôi mắt mang theo mưa to gió lớn của Đoan Trạch.

"Anh..." Trong phút chốc anh mở to hai mắt, căn bản không thể tin được một màn nhìn thấy trước mắt.

"Đi mau! Trước tiên mang Quyển Quyển đi gặp bác sĩ!"

Đoan Trạch nhìn Yến Thù Thanh một thân toàn là máu, cùng Quyển Quyển bị đập đầu vào hòn đá nằm ở đó không nhúc nhích, càng làm cho tròng mắt của hắn chỉ trong thoáng chốc hoàn toàn đỏ ngầu.

Lúc này cái tên kia bị hắn đạp bay bò dậy, người này không ai khác chính là tên có biệt danh bọ cánh cứng cùng ở trong tổ chức với Đoan Trạch, gã quay người tìm súng trên đất, lại bị Đoan Trạch giống như hùng sư lần thứ hai đạp trên đất, hai người nhất thời lao vào đánh nhau, "Mẹ nó, Đoạn Trạch, mày điên rồi sao!?"

Đoan Trạch một quyền mạnh mẽ nện ở trên mặt bọ cánh cứng, hướng về phía Yến Thù Thanh rống to, "Cậu ở đó sững sờ làm gì! Còn không mau đi!"

Yến Thù Thanh nhìn Đoan Trạch giống như thiên sứ từ trên trời giáng xuống, sau đó liếc mắt nhìn Quyển Quyển co rúc ở trên đất, ngực kịch liệt chập trùng, không kịp nói thêm gì nữa, cắn răng bỏ qua Đoan Trạch, ôm lấy Quyển Quyển cũng không quay đầu lại biến mất ở đầu hẻm.

Nhìn thấy bóng lưng Yến Thù Thanh biến mất ở trước mắt, Đoan Trạch thở phào một cái, hắn căn bản không dám tưởng tượng nếu như hắn không có một đường theo tới, Yến Thù Thanh cùng Quyển Quyển hai cha con bọn họ hiện tại sẽ như thế nào...

Bọ cánh cứng thừa dịp hắn không tập trúng, một đấm đánh tới, cầm lên súng rơi ở một bên, muốn chạy về phía Yến Thù Thanh biến mất, Đoan Trạch lại lập tức chặn ở trước mặt gã.

"Đoan Trạch con mẹ nó mày có phải điên rồi hay không! Mày vì một nhân vật mục tiêu muốn cùng người của mình động thủ!?"

"Cậu ta là con mồi của tao, còn chưa tới phiên mày nhúng tay."Ánh mắt Đoan Trạch hung tàn nhìn bọ cánh cứng chằm chằm, gằn từng chữ từng câu mở miệng.

Bọ cánh cứng nghe hắn nói như thế đầu tiên là sững sờ, sau đó châm chọc cười ha hả, "Phi! Con mồi của mày? Loại con mồi nào, có phải loại có thể lên giường không?"

Đoan Trạch mạnh mẽ đấm một đấm, bọ cánh cứng không hề phòng bị gẫy một cái răng, miệng đầy là máu, "Con mẹ nhà mày! Đoan Trạch, tao xem mày thực sự là bị Yến Thù Thanh cái đồ đê tiện kia cướp mất hồn phách rồi, ngay cả mình họ gì cũng quên mất!"

"Khoảng thời gian này căn cứ gửi rất nhiều tin tức đến cho mày, thế nhưng mày cũng coi thành gió thoảng bên tai đúng không? Yến Thù Thanh là người thủ lĩnh muốn, mày lại ngang nhiên cãi lệnh, còn cố ý bao che cho nó, có phải mày chuẩn bị phản bội quân bộ hay không?"

"Tao cho mày biết Đoan Trạch, tao không thể mặc mày tìm đường chết như vậy, mày không động thủ đúng không, được, vậy tao thay mày động thủ, ngày hôm nay Yến Thù Thanh tao nhất định sẽ mang về căn cứ, thuận tiện giết đứa nhỏ kia, bắt nó tế những chiến sĩ đã chết của chúng ta!"

Nói xong lời này, trong mắt gã loé ra thần sắc vui sướng, không thấy ánh mặt lạnh lùng vặn vẹo đầy khủng bố của Đoan Trạch.

Trong nháy mắt bọ cánh cứng cầm súng lên, một luồng sức mạnh khổng lồ đột nhiên từ sau đầu kéo tới, bọ cánh cứng lắc mình mình trốn tránh, nhưng vẫn là bị Đoan Trạch một cước đá vào buồng tim.

Đau đớn kịch liệt làm cho gã ngã xuống đất, lúc này Đoan Trạch nhào tới, bọ cánh cứng nhấc chân đạp một cái, hai người trong nháy mắt lao vào đánh nhau.

"Đoan Trạch mày đừng quên mạng của mày là ai cho! Mày động thủ với tao trở về chờ bị xử bắn đi!"

Bọ cánh cứng lớn tiếng gào thét, nhưng vẫn là không khiến Đoan Trạch ngừng lại công kích, "Yên tâm, trước khi tao bị xử bắn, nhất định kéo mày chết chung"

Đoan Trạch dùng ngữ khí cực kỳ bình tĩnh nói ra lời này, động tác lại tàn nhẫn giống như một con thú điên cuồng mãnh liệt, một giây sau liền muốn đem con mồi xé nát.

Giờ khắc này bên trong đầu hắn trống rỗng, thậm chí cũng nhớ không nổi chính mình là ai, thế nhưng nhìn đến Yến Thù Thanh bị bắn xuyên vai cùng Quyển Quyển đồng thời ngã vào trong vũng máu, hắn không có cách nào ức chế sát niệm trong nháy mắt tràn vào trong đầu.

Đôi mắt chưa đầy tia máu rơi vào trên người bọ cánh cứng, trong đầu một âm thanh không ngừng mà gào thét: Giết người này! Người này đáng chết!

Bọ cánh cứng không phải chưa từng thử qua thân thủ Đoan Trạch, toàn bộ căn cứ không có người nào có thể đánh thắng được hắn, gã cho là lúc thường đó chính là trình độ của Đoan Trạch, không nghĩ đến lúc này hắn càng khiến người ta không rét mà run, cảm giác sợ hãi từ trong lòng lan tràn, gã đột nhiên vung ra nắm đấm, tiên hạ thủ vi cường.

Ai biết Đoan Trạch như là đã sớm dự liệu đến động tác của gã, đột nhiên nắm lấy quả đấm của gã dùng sức uốn một cái, trực tiếp bẻ gẫy cánh tay của gã, sau đó không chờ bọ cánh cứng thu tay lại, hắn đã giơ tay kéo lấy tóc của gã đập đầu gã vào trên tường.

Ngày hôm nay hắn vội vã đuổi theo Yến Thù Thanh, lúc ra cửa không có mang súng, thế nhưng điều này cũng không ảnh hưởng hắn giết người. Bọ cánh cứng cố gắng dùng hết toàn lực phản kích, nhưng chỉ là dựa vào sức lực yếu ớt chống lại, trong miệng gã không ngừng mà chảy máu ra bên ngoài, vẫn còn cắn răng liều chết, "... Yến Thù Thanh là, là người Thương Kiếm, cùng... Chúng ta không phải một đường, cậu ta chỉ có thể hận... Hận mày! Mày... Giết tao, cậu ta cũng không thể là... người của mày... Ha ha..."

"Hận" cái chữ này đã khiến động tác Đoan Trạch đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt đầu óc khôi phục tỉnh táo.

Trong lúc hắn không tập trung, bọ cánh cứng chỉ còn chút hơi tàn giãy dụa cầm lấy súng rơi ở một bên, hướng về phía lồng ngực Đoan Trạch không chút do dự nổ súng.

"Ầm" một tiếng, máu tươi bắn ra, trong lúc bọ cánh cứng nghĩ mình đã thoát thân, Đoan Trạch chỉ là sững người lại, sau đó giống như là không có cảm giác một cước đạp bay súng của gã, đầu gối chặn lại thân thể gã, chặt chẽ siết tóc của gã tàn nhẫn mà đập đầu gã vào trên tường.

Bọ cánh cứng không ngừng mà kêu cứu giãy dụa nhưng không thể làm nên chuyện gì, máu tươi không ngừng mà chảy ra ngoài, cuối cùng co quắp giãy dụa một chút, rốt cuộc không thể mở mắt ra.

Buông tay ra, thi thể bọ cánh cứng trợt sang một bên, Đoan Trạch đứng tại chỗ trố mắt một hồi, tầm mắt chứa đầy tia máu mới chậm rãi phai màu, ý thức dần dần phục hồi lại, lúc này hắn mới cảm giác được ngực đau đớn, thân hình thoắt một cái ngã xuống đất.

Đây là sắp chết phải không?

Hắn kéo kéo khóe miệng, dĩ nhiên không chút nào để ý cái vấn đề này, trong đầu đều là hình ảnh bóng lưng Yến Thù Thanh ôm Quyển Quyển rời đi.

Lòng bàn tay dính đầy máu buông xuống, đụng phải một tảng đá trên đất, theo bản năng cúi đầu vừa nhìn, trong phút chốc hắn trợn to hai mắt.

Máu từ lòng bàn tay chảy ra giống như là chịu đựng sức mạnh vô hình nào đó, từ trên da của hắn chảy xuống, biến thành từng giọt máu độc lập, lăn xuống trên tảng đá, mà trên tảng đá lúc trước nhiễm phải một vết máu khô, cũng đã xảy ra cảnh tượng đồng dạng.

Hai dòng máu biến thành vô số giọt máu nhỏ giọt, cuối cùng dĩ nhiên hoàn toàn dung hợp lại cùng nhau, biến thành một quả cầu to bằng lòng bàn tay, "Ba" một tiếng đập xuống đất, lần thứ hai biến thành một bãi chất lỏng, rốt cuộc phân không ra là của ai.

Cảnh tượng này làm cho hắn sợ ngây người, bởi vì đây là hiện tượng "dung huyết" chỉ có ở Thương Kiếm, chỉ có quan hệ huyết thống mới có thể sản sinh, mà nếu như hắn không có nhớ lầm, Quyển Quyển vừa nãy chính là đập đầu vào tảng đá này.

Cho nên... Hắn chẳng lẽ là người Thương Kiếm? Nhưng vì sao hắn lại làm việc cho Á Hi?

Nếu như hắn có quan hệ huyết thống với Quyển Quyển, vậy hắn đến tột cùng là ai? Cùng Yến Thù Thanh là quan hệ như thế nào?

Vô số vấn đề trong nháy mắt tràn ngập đầu óc, đầu hắn trong nháy mắt xông tới một trận đau nhức trước nay chưa có, hắn lập tức ngã xuống đất, đau nhức giống như là muốn đầu hắn nổ tung, khiến toàn thân hắn run cầm cập gào thét.

Vô số hình ảnh xuất hiện qua lại ở trước mắt, từng mảnh vỡ dần dần hiện ra ghép lại với nhau.

Giấc mộng đẹp kiều diễm sau say rượu, Yến Thù Thanh ngẩng đầu lên ý vị thâm trường liếc hắn một cái, khóe miệng lộ ra một vệt ý cười, "Người yêu của tôi gọi là Cận Hằng, anh ta là tên khốn kiếp."

Tuyết lớn tràn ngập, hắn đi ở bên tromg gió tuyết bão bùng, người sau lưng ôm thật chặt cổ của hắn, thấp giọng nói, "Cận Hằng, mặc kệ em, một mình anh đi đi."

Thảm đỏ thật dài như là không có phần cuối, hắn thấy một đạo thân ảnh màu đen thon dài chậm rãi đi về phía hắn, lộ ra gương mặt tuấn tú, hắn không kịp chờ đợi đi lên nắm chặt tay đối phương, lúc này thanh âm của cha xứ vang lên bên tai, "Phục tùng giả Yến Thù Thanh, cậu đã suy nghĩ kỹ càng cùng cầm kiếm giả Cận Hằng kết làm phối ngẫu hay chưa, vô luận thuận cảnh hay nghịch cảnh đều đối với anh ta trước sau như một?"

Yến Thù Thanh mang theo nụ cười ánh mắt nhìn sang, nhẹ giọng đối với hắn nói, "Tôi nguyện ý."

Nụ cười này giống như là đâm rách hồi ức của hắn, trong nháy mắt ở trước mắt nổ tung, vô số phức mảnh vỡ ký ức nối liền lại, toàn thân hắn không khống chế được phát run, trong đầu vang lên một thanh âm, làm cho hắn nhớ bản thân đã từng có một tên gọi —— Cận Hằng.

Hết chương 68- phần 3.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...