Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lúc Trần Lâm đẩy ra cửa lớn phòng bệnh, Yến Thù Thanh đã mở mắt ra.

Anh dựa vào ở trên giường, trên đầu cùng trên bả vai quấn băng gạc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngoài cửa sổ, tựa hồ đã ngồi như vậy rất lâu.

Trần Lâm bước nhanh đi vào, Yến Thù Thanh nghe thấy tiếng bước chân ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Trần Lâm, lộ ra một vệt nụ cười, "Anh đã đến rồi?"

Cái nụ cười này khiến Trần Lâm sững người lại, theo dõi sắc mặt xanh trắng của Yến Thù Thanh nhất thời nói không ra lời.

Trần Lâm cho là trải qua chuyện lớn như vậy, Yến Thù Thanh rất có thể sẽ không chịu nổi, nhưng giờ khắc này đối phương lại cực kỳ bình tĩnh ngồi ở chỗ này, bình tĩnh đến mức thật giống như người lúc trước cả người đều là máu ôm lấy Quyển Quyển đẩy cửa mà vào không phải Yến Thù Thanh.

Trần Lâm chỉ là một người ngoài vừa nghĩ tới hình ảnh lúc đó đều lòng vẫn còn sợ hãi, huống chi là Yến Thù Thanh luôn luôn yêu thương bảo vệ Quyển Quyển,

Trong lòng Trần Lâm có chút bất an, thu lại thần sắc trên mặt, tiến lên đỡ lấy Yến Thù Thanh, "Trên người cậu bây giờ còn có thương tổn, không thể ngồi lên, nhanh chóng nằm xuống nghỉ ngơi đi."

Yến Thù Thanh kéo kéo khóe miệng, vung vung tay nói, "Yên tâm, tôi bị thương ra sao trong lòng tôi nắm chắc, không cần lo lắng, không chết được."

Lời này khiến Trần Lâm không nhịn được lườm một cái, "Đúng a, mạng của cậu rất lớn a, tay trái bị dao đâm khâu năm mũi, cánh tay phải trực tiếp bị đạn thương tổn tới động mạch, chỉ cần trễ một chút nữa cậu có thể bị mất mạng."

"Dù sao tôi cũng chưa tắt thở mà." Yến Thù Thanh cười cười, tựa hồ căn bản không đem chuyện này để ở trong lòng.

"Chờ đến lúc cậu tắt thở thì không còn kịp rồi, chính cậu đếm trên đầu ngón tay đi, khoảng thời gian này đến cùng bị thương đã bao nhiêu lần, ba ngày hai đầu chạy tới chỗ này của tôi, hay là cậu chuyển vào bệnh viện sống luôn đi."

Trần Lâm nói xong lại kéo chăn mền trên người Yến Thù Thanh, "Cậu ngoan ngoãn nằm xuống đi, lần sau tiếp tục làm bừa tắt thở cũng đừng tới tìm tôi."

Trên mặt Yến Thù Thanh chợt lóe thần sắc bất đắc dĩ, "Tôi thật sự không sao cả, chỉ là vết thương nhỏ thôi, không tin tôi ngồi dậy đi vài bước cho anh nhìn xem."

Anh nói xong tránh ra cổ tay Trần Rừng, làm bộ muốn xuống giường.

Lúc này Trần Lâm mới ý thức tới không đúng, bởi vì từ khi vào cửa đến bây giờ, Yến Thù Thanh dĩ nhiên từ đầu tới cuối đều không đề cập với anh ta thương thế của Quyển Quyển, ở trong lòng Yến Thù Thanh Quyển Quyển chiếm phân lượng rất lớn, Trần Lâm so với bất luận người nào rõ ràng hơn cả, đối phương làm sao có khả năng trốn tránh vấn đề này?

"Cậu có phải là muốn đi xem Quyển Quyển?"

Lời này khiến Yến Thù Thanh sững người lại, sau đó lại cười một tiếng, "Tôi chính là cảm thấy trong phòng có chút ngột ngạt, muốn đi ra ngoài đi dạo thôi, anh làm gì nghi thần nghi quỷ."

Nói xong anh ngồi dậy đứng lên, kéo tới vết thương quấn băng gạc trên vai nhất thời đau đến nỗi khoé miệng nhíu vào một cái không dễ phát giác, sắc mặt thản nhiên đứng lên vòng qua Trần Lâm muốn đi ra ngoài.

Trần Lâm lập tức ngăn chặn đường đi của anh, lông mày gắt gao nhíu lại, "Yến Thù Thanh cậu mới vừa xuống bàn mổ hai giờ, vào lúc này muốn đi chỗ nào!? Cậu bị thương nặng như vậy, có thể có chút lý trí hay không, Quyển Quyển nó chỉ là rách da đầu, căn bản không có gì đáng lo, vào lúc này đang ngủ ở bên trong khoang chữa bệnh, cậu đi cũng không gặp được nó!"

Nghe đến thương thế của Quyển Quyển, Yến Thù Thanh thở một hơi dài nhẹ nhõm, cảm giác đau đớn trong lòng hòa hoãn mấy phần, đè xuống chua xót trong cổ họng, anh giả vờ vô sự kéo kéo khóe miệng, "Có anh chăm sóc tôi tự nhiên yên tâm, anh đừng bận tâm vớ vẩn, tôi không muốn quấy rối đứa nhỏ nghỉ ngơi, thật sự chỉ là đi ra ngoài hóng gió một chút, lập tức trở về."

Nói xong lời này, anh thậm chí không chờ Trần Lâm mở miệng, mở cửa muốn đi ra.

Anh càng bình tĩnh như vậy, Trần Lâm càng cảm thấy chuyện này không ổn, ở phía sau kéo anh lại, "Nếu không phải cậu đi xem Quyển Quyển, còn có chuyện gì so với đứa nhỏ quan trọng hơn? Thù Thanh, cậu không đúng, con mẹ nó đến cùng cậu làm sao vậy!?"

Nói xong Trần Lâm dùng toàn bộ thân thể chặn ở cửa, gắt gao nhìn chằm chằm Yến Thù Thanh, "Từ lúc cậu cả người đều là máu vào cửa đến bây giờ, một câu giải thích đều không có, tôi cứu nửa ngày người thậm chí ngay cả Quyển Quyển làm sao bị thương cũng không biết, ngày hôm nay cậu nhất định phải đem chuyện này nói rõ ràng, bằng không đừng nghĩ ra khỏi cửa này!"

Yến Thù Thanh mím môi lại, trên mặt giả bộ nở nụ cười hoàn toàn biến mất, biến thành sắc mặt trắng bệch, anh cũng chưa nói cái gì, trực tiếp đẩy Trần Lâm muốn đi ra ngoài, Trần Lâm kéo lấy anh, hai người nhất thời kẻ kéo người đẩy.

Trần Lâm kiêng kỵ vết thương trên người Yến Thù Thanh, căn bản không dám dùng sức, nhưng vẫn là gắt gao giữ chặt cửa, Yến Thù Thanh mới vừa làm xong giải phẫu thuốc tê còn chưa dứt, lúc này yếu ớt căn bản không phải là đối thủ của Trần Lâm, nhiều lần giãy dụa liền xé rách vết thương lòng bàn tay.

Từ khi Cận Hằng chết rồi, Trần Lâm cũng chưa từng thấy bộ dạng Yến Thù Thanh cố chấp điên cuồng như vậy, trong lúc nhất thời lại không dám thả tay ra, "Yến Thù Thanh con mẹ nó cậu điên rồi! Đến cùng cái gì đáng giá để cậu liều mạng đi ra ngoài như thế!"

Yến Thù Thanh không giãy dụa được, trên mặt bình tĩnh triệt để hóa thành mảnh vỡ, sắc mặt một mảnh xám trắng, nói giọng khàn khàn, "Không còn kịp rồi... Tôi không đi thì sẽ không còn kịp nữa..."

"Ai?" Trần Lâm căn bản nghe không hiểu anh đang nói cái gì.

Yến Thù Thanh nhắm mắt lại, lồng ngực chập trùng lên xuống, "... Cận Hằng."

Vừa dứt lời, Trần Lâm lộ ra thần sắc ngạc nhiên, thậm chí có chút hoảng sợ nhìn Yến Thù Thanh, "... Cậu đang nói mê sảng cái gì vậy, Thù Thanh cậu đừng làm tôi sợ, Cận Hằng không phải đã sớm chết rồi, cậu muốn đi đâu tìm anh ta?"

Nói xong Trần Lâm chỉ lo Yến Thù Thanh đầu óc không bình thường, giơ tay xoa trán của anh, lại bị Yến Thù Thanh giơ tay chặn lại.

"Trần Lâm tôi rất tỉnh táo, không phải là đang nói mê sảng, Cận Hằng còn sống, vừa nãy trong lúc bị thương tôi còn đi cùng với hắn."

"... Thù Thanh, cái chuyện cười này không buồn cười chút nào, tôi xem cậu thực sự là bị Quyển Quyển kích thích cho nên mới ở chỗ này ăn nói linh tinh." Trần Lâm nắm lấy cổ tay anh, cứng rắn muốn đem anh kéo lên giường.

"Vừa nãy tôi và Quyển Quyển bị người Á Hi quốc phục kích, lúc đó trên người tôi không có súng, trong lồng ngực còn có Quyển Quyển, anh cảm thấy nếu như không có người giúp, hai cha con chúng tôi còn có mạng tới gặp anh hay không"

Một câu nói khiến bước chân Trần Lâm bước chân dừng lại, nhướng mày quay đầu lại.

Yến Thù Thanh thở ra một hơi, biết đến ngày hôm nay nếu như không đem chuyện này nói rõ ràng, Trần Lâm sẽ không để cho anh đi, vì vậy anh trầm mặc chốc lát, đem chuyện lúc trước ở khách sạn gặp lại Cận Hằng đến bây giờ, toàn bộ đều nói ra cho Trần Lâm nghe.

"... Vì điều tra chuyện này, tôi cố ý tiếp cận anh ấy, kết quả lại phát hiện anh ấy và quân địch có liên quan, tôi sợ anh ấy phát hiện tôi giở trò bên trong huân hương, cho nên vội vàng mang theo Quyển Quyển rời đi, không nghĩ tới ở trên đường lại gặp quân địch phục kích, nếu như không phải Cận Hằng đột nhiên xuất hiện, tôi hiện tại đã tắt thở rồi."

"Ban đầu ở núi Thương Lan chính là tôi kéo chân sau của anh ấy, mới hại anh ấy biến mất lâu như vậy, lần này nói cái gì tôi cũng không thể tiếp tục bỏ lại anh ấy, tôi hiện tại phải đi tìm anh ấy."

Đối diện đồng tử lay động bướng bỉnh của Yến Thù Thanh, Trần Lâm dùng sức xoa xoa thái dương, chỉ cảm thấy như là nghe một hồi nói mơ giữa ban ngày.

"... Thù Thanh, cậu cảm thấy được khả năng này? Tùy tiện tìm được một người lại coi anh ta là Cận Hằng, hơn nữa còn có quan hệ với địch quốc, tôi thấy cậu bị hồ đồ mất rồi."

Yến Thù Thanh cười khổ một tiếng, nhún vai một cái, "Tôi biết anh không tin, tôi cũng không hi vọng có người có thể tin tôi, nhưng người cùng Cận Hằng kết hôn là tôi, dù cho anh ấy hóa thành tro tôi cũng sẽ nhận ra, người khác có thể cho phép một người tuỳ tiện nguỵ trang thành anh ấy, thế nhưng tôi tuyệt đối không thể bị hàng nhái lừa gạt."

"Được, lui 10 ngàn bước mà nói, coi như anh ta thật sự là Cận Hằng, hơn nữa đã đầu phục địch quốc, vậy còn có thể có cái gì nguy hiểm đến tính mạng? Mục tiêu quân địch cũng không phải anh ta, cậu mang theo một thân thương tổn chạy đi tìm anh ta có hữu dụng không?"

Yến Thù Thanh hít một hơi, đến lúc mở miệng âm thanh có chút khàn khàn, "... Trần Lâm, có lẽ là tôi lừa mình dối người, nhưng tôi đến nay không tin tưởng anh ấy đầu phục Á Hi, ban đầu ở khách sạn gặp gỡ, anh ấy rõ ràng có thể giết tôi, nhưng anh ấy không có, sau đó có rất nhiều cơ hội xuống tay với tôi, nhưng anh ấy cũng không có, nếu như anh ấy thật sự cùng quân địch đi chung một con đường, ngày hôm nay sẽ không cứu mạng tôi, anh ấy ba lần bốn lượt cãi lệnh, quân địch chắc chắn sẽ không tha cho anh ấy, nếu anh là tôi... Anh có thể bỏ mặc anh ấy sao?"

Trần Lâm hít một hơi, giơ tay xoa mặt, anh ta biết Yến Thù Thanh một khi quyết định đi làm chuyện gì sẽ không thay đổi, dù có nói như thế nào cũng không thay đổi được.

"Thù Thanh, coi như cậu nói đúng, thế nhưng cậu cũng đừng quên anh ta hiện tại đã biến thành kẻ địch của chúng ta, cậu không thể dùng thái độ trước đây Cận Hằng đối với cậu, để xem xét anh ta của bây giờ, nếu cậu đã muốn kiên trì, tôi cũng không ngăn được cậu, nhưng cậu có nghĩ đến tất cả đều là cạm bẫy địch quốc đặt ra hay không?"

"Giả sử người phục kích cậu cùng Cận Hằng liên thủ gài bẫy, chỉ chờ cậu mắc câu, nếu như cậu đi thì sẽ không bao giờ trở về được."

Một câu nói khiến Yến Thù Thanh dừng lại bước chân, trong nháy mắt cứng tại chỗ.

Lời nói của Trần Lâm như một thanh kiếm tàn nhẫn mà đâm vào bên trong trái tim của anh, tàn nhẫn mà vạch trần nỗi đau anh cố gắng trốn tránh.

Trong lòng anh chống cự hoài nghi Cận Hằng, lại càng không nguyện ý đem ý nghĩ hèn hạ ác liệt nhất chụp vào trên người mình yêu, nhưng anh không phải không thừa nhận Trần Lâm nói ra tất cả chính là chuyện anh lo lắng nhất.

Nếu như Cận Hằng tiếp cận anh, từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ đều chỉ là một cái bẫy? Rốt cục anh nên làm gì?"

Nếu như anh liều mạng đi ra ngoài như vậy, vạn nhất bỏ mạng, Quyển Quyển mới vừa bị thương sẽ ra sao?

Trong lòng đột nhiên xông tới ý nghĩ khiến anh rùng cả mình, anh chặt chẽ mím môi, gian nan nhắm mắt lại, lòng bàn tay siết chặt chán nản mở ra, đến cùng anh không có đi ra khỏi cái cửa này...

Hết chương 69-phần 1.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...