Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc tỉnh lại lần thứ hai, ngoài cửa sổ đen kịt một màu.

Yến Thù Thanh nằm ở trên giường không nhúc nhích, lẳng lặng mà mở ra mi mắt nặng nề, toàn thân anh không khỏi đau nhức, thời khắc này anh mới xác định chính mình thật sự sống lại.

Lúc trước tỉnh táo ngắn ngủi, trong lòng anh chỉ có chút chấp niệm, sợ sệt mình vừa nhắm mắt sẽ quên mất chuyện xảy ra lúc trước, thậm chí sẽ vĩnh viễn rơi vào giấc ngủ say, cho nên kiên cường chống đỡ một hơi không muốn ngã xuống, sau đó xác định bản thân tuyệt đối không có ảo tưởng, anh thở ra một hơi dài, triệt để ngã vào trong mộng.

Bây giờ mở mắt ra một lần nữa, anh dường như đang mơ, lúc trước trải qua các loại kinh tâm động phách, làm cho anh căn bản không thể tin được mình dĩ nhiên còn có mạng để mở mắt ra.

Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, một quân y đi tới, vừa nhìn thấy anh lập tức lộ ra ý cười ngạc nhiên, "Cậu đã tỉnh rồi?"

Nhìn thấy huy chương Liệp Ưng trên áo bác sĩ của người này, Yến Thù Thanh ngoắc ngoắc khóe miệng, kiên cường chống đỡ thậm chí muốn ngồi xuống, bác sĩ vội vàng tiến lên nâng anh dậy, "Bây giờ thân thể cậu còn rất yếu ớt, không nên lộn xộn, phải tĩnh dưỡng thật tốt."

Yến Thù Thanh cười cười, vừa mở miệng âm thanh khàn khàn khiến anh giật nảy mình, "Tôi ngủ bao lâu?"

"Bốn ngày ba đêm, nếu như cậu không tỉnh lại, chúng tôi đã nghĩ đến biện pháp sốc điện cho cậu."

Yến Thù Thanh kinh ngạc nhíu mày, nhìn ngó sắc trời ngoài cửa sổ, anh nhớ đến lần tỉnh lại bên ngoài chính là tối đen như mực, thì ra đã qua lâu như vậy.

"Liên tục ba ngày ba đêm không ăn không uống, phải nghĩ cách thoát thân, tôi dĩ nhiên mới ngủ bốn ngày ba đêm, không sai, còn kiếm lời một ngày."

Lời này làm cho quân y tức cười, giúp anh đắp chăn lên, lại nói, "Mỗi lần sát hạch chiến đội Liệp Ưng đều sẽ mất đi rất nhiều người, hiếm thấy có người không oán giận như cậu, hiện tại cậu cảm giác thân thể như thế nào, còn có chỗ nào không thoải mái không?"

"Có..." Yến Thù Thanh kéo kéo khóe miệng khô nứt, "Tôi cảm giác toàn bộ dạ dày đều đau, bác sĩ anh nói thuận tiện có thể giúp tôi tìm cái gì ăn hay không, tôi sẽ chết vì đói mất."

Lời này mới vừa ra khỏi miệng, huấn luyện viên vừa vặn đẩy cửa mà vào, nghe Yến Thù Thanh nói như thế nở nụ cười, "Nhá, còn biết ăn cơm xem ra là thật sự tỉnh táo rồi."

Vừa nhìn thấy ông ta, Yến Thù Thanh liền nhớ tới nụ cười muốn ăn đòn của người này trong lúc tuyên bố quy tắc hai vòng sát hạch, nhất thời thái dương thình thịch rạo rực, "Nhờ phúc của trưởng quan, không có bị ngài đùa chết, ngài hiện tại tới tìm tôi có phải là muốn tuyên bố tôi bị đào thải hay không?"

Trước khi anh hôn mê ký ức bên trong hang núi có chút mơ hồ, ngoại trừ tiếng gọi thảm thiết của Cận Hằng, làm thế nào anh được cứu đi, làm thế nào anh lại nằm ở nơi này, hết thảy đều không có ấn tượng, nhưng anh còn nhớ trước khi vào hang núi huấn luyện viên có nói qua "Quy tắc trò chơi", nhất định phải bình yên vô sự đi ra sơn động mới có thể thông qua sát hạch, thế nhưng anh lại được người ta cứu ra ngoài, nhất định là bị đào thải.

"Ai nói cậu bị đào thải?" Huấn luyện viên nhíu lại lông mày, nhếch miệng nói, "Lúc trước cậu vẫn luôn hôn mê, tôi cũng lười đi tìm cậu, hiện tại cậu đã tỉnh, tôi vừa vặn thông báo cho cậu, chúc mừng cậu gia nhập chiến đội Liệp Ưng, sau này cậu chính là thành viên trong đội ngũ."

Yến Thù Thanh sững sờ tại chỗ, đến nửa ngày chưa hoàn hồn lại, "... Tôi không bị đào thải?"

"Trừ cậu ra còn có hai người, lần sát hạch này tuyển chọn được ba người, quả thực là chuyện đáng mừng."

Nghe nói như thế, trong nháy mắt tim Yến Thù Thanh đập mạnh một cái, "Vậy người còn dư lại đâu,... Tôi là nói người đi cùng tôi Cận.... Đoan Trạch, hắn có trúng tuyển không? Hiện tại đang ở đâu?"

"Cậu suýt nữa thì mất mạng, còn có công phu quản người khác, yên tâm, hắn chưa chết, bây giờ còn đang hôn mê."

Nói tới chỗ này, huấn luyện viên liếc nhìn anh một cái, "Nói đến, tôi thật sự thật tò mò, hai người đến tột cùng làm sao thoát được."

"Ác thú này chính là dị thú viễn cổ, ở cái tinh cầu này số lượng không đến vài con, mặc dù toàn bộ chiến đội Liệp Ưng điều động, đều rất khó có thể chế phục được nó, thế nhưng khi chúng tôi đo lường có dị động bên trong hang núi, vội vàng chạy tới, ác thú đã bị trọng thương, hai người các cậu không chỉ thể đả thương nó, còn có mệnh sống đến bây giờ, tôi thật không biết nên khen các cậu số may, hay là bản lãnh lớn."

Ánh mắt của huấn luyện viên phi thường sắc bén, giống như là muốn liếc mắt một cái nhìn thấu Yến Thù Thanh, đồng tử Yến Thù Thanh co rút lại mấy lần, bất đắc dĩ nở nụ cười, "Ngài hỏi tôi, tôi biết hỏi ai đây, rõ ràng nói bên trong chỉ có dị thú cấp S trở xuống, kết quả nhảy ra ác thú, chúng tôi thực sự cùng đường mạt lộ, bất đắc dĩ ném đạn tụ năng, kỳ thực căn bản không hi vọng sống sót, thì ra chúng tôi thật sự đả thương nó sao? Tôi lúc đó đã hôn mê, một chút ấn tượng đều không có, có thể sống đến bây giờ ngay cả tôi cũng không thể tin được."

Anh biết rõ, lúc đó nếu như không phải ác thú đối với anh "Hạ khẩu lưu tình", anh và Đoan Trạch đã sớm mất mạng, thế nhưng liên quan tới tình cảnh bây giờ, anh cũng không tính nói bí mật này cho bất luận người nào.

Huấn luyện viên thật sâu liếc anh một cái, giống như là muốn từ tròng mắt của anh tìm ra được kẽ hở, thế nhưng ánh mắt Yến Thù Thanh trước sau bình tĩnh thản nhiên, không có một tia sóng lớn, sau một hồi lâu huấn luyện viên ngồi thẳng lên, "Được rồi, không quản như thế nào, hai người các cậu có thể từ dưới miệng ác thú sống sót trở về, đã phi thường ghê gớm, hoan nghênh các cậu gia nhập chiến đội Liệp Ưng, từ từ dưỡng thương, sau khi khôi phục có thể đến báo cáo."

"Tôi sẽ căn dặn bác sĩ giám sát cậu dưỡng thương, nếu như cậu cảm thấy không thể trụ nổi, vẫn là cút khỏi chiến đội đi, Liệp Ưng không nhận người già yếu bệnh tật."

Nói xong lời này, huấn luyện viên vỗ vỗ bả vai Yến Thù Thanh, quay người rời khỏi phòng bệnh.

Yến Thù Thanh vốn cho là mình trải qua ngàn khó vạn hiểm rốt cục đạt được ước mơ gia nhập chiến đội Liệp Ưng, sẽ hưng phấn không có cách nào kiềm chế, mà sau khi cái mục tiêu này thực hiện được, trong lòng anh cực kỳ bình tĩnh, không thể nói không cao hứng, nhưng bởi vì tâm lý nhớ đến chuyện quan trọng hơn, cũng là khiến sự hưng phấn này hòa tan có cũng được mà không có cũng được.

Được sự nhắc nhở của huấn luyện viên trước khi đi, mấy ngày sau đó bác sĩ quả nhiên gia tăng chăm sóc đối với anh, không có ai nói cho anh biết hai đội viên còn lại hiện tại đến tột cùng ở nơi nào, thương thế ra làm sao, mà Yến Thù Thanh trải qua qua mấy ngày nói bóng gió, vẫn là suy đoán được phòng bệnh của Đoan Trạch.

Vì vậy mấy ngày sau đó, anh mỗi ngày ăn xong rồi ngủ, ngủ xong rồi ăn, cực kỳ phối hợp hết thảy yêu cầu của bác sĩ, rốt cục tại đêm nay, thừa dịp trong lúc bác sĩ thả lỏng cảnh giác, len lén chạy ra khỏi phòng bệnh của mình.

Nói đến, lúc trước anh ném đạn tụ năng vào miệng ác thú, thật không có ôm ý nghĩ cùng nó đồng quy vu tận, cho nên trong phút chốc nổ tung anh liền nhảy tới nơi khác, cho nên mới không có thương tổn được chỗ yếu, ngược lại là Đoan Trạch, vẫn luôn bị ác thú đuổi đánh, cuối cùng so với anh làm "bom thịt người" thương tổn còn nghiêm trọng hơn.

Bóng đêm thâm trầm, cát vàng bay đầy trời, trong căn cứ yên tĩnh, không ai chú ý tới một cái bóng đen giống như tia chớp lẻn đến trên lầu, lặng lẽ mở ra một cánh cửa phòng bệnh.

Lúc này Đoan Trạch ngủ chưa say, nghe đến bên tai thanh âm rất nhỏ, lập tức mở mắt ra, chống đỡ thân thể cảnh giác ngồi dậy, "Ai?"

Trong phòng bệnh một mảnh đen nhánh, an tĩnh không có nửa điểm âm thanh, một giây sau một vệt bóng đen đột nhiên lóe lên, một tiếng "lạch cạch" vang lên, đèn tường trong phòng bệnh mở ra.

Ánh sáng chói mắt đột nhiên kéo tới, Đoan Trạch theo bản năng nheo mắt lại, chậm một hồi mới phát hiện một bóng người đã đứng ở cửa phòng bệnh, định thần nhìn lại rõ ràng là Yến Thù Thanh mấy ngày không gặp.

Vào lúc này Yến Thù Thanh đang cuộn lại tay dựa vào bên cạnh cửa, hai cái chân thon dài tuỳ ý vắt vào nhau, một đôi mắt màu xanh sẫm nhìn chằm chằm người trong phòng, hướng hắn ngoắc ngoắc khóe miệng, "Này."

Đoan Trạch sững sờ ngẩn ra, ánh mắt lóe lên một trận mừng rỡ, sau đó như là ý thức được cái gì, thần sắc lóe lên, lười biếng dựa vào đầu giường ngáp một cái, "Thì ra là cậu a, tôi còn cho là trộm tiến vào, cậu sao rồi, thoạt nhìn khôi phục rất tốt."

Yến Thù Thanh nụ cười bất biến, ánh mắt dừng lại ở trên gương mặt mang theo vết sẹo của hắn, "Cũng chỉ là thoạt nhìn không sai thôi, bị dư âm của đạn tụ năng va vào một phát, hiện tại ngũ tạng lục phủ cũng không quá tốt, đầu gối vẫn là vô cùng đau đớn, không biết sau này có thể biến thành tàn phế hay không."

Đoan Trạch lập tức nhíu lông mày, thân hình hơi động tựa hồ muốn đi tới, mà lại không biết nghĩ tới điều gì vẫn ngồi tại chỗ cũ, cứng rắn mà nói, "Vậy hơn nửa đêm cậu còn chạy đến chỗ này làm gì, nhanh đi về đi."

"Nói thế nào hai ta cũng là chiến hữu đồng thời sóng vai phấn khởi chiến đấu a, tôi cũng muốn ghé thăm anh một chút, huống chi mấy ngày nay hôn mê, tôi còn mơ đến anh, thật sự là nhịn không được muốn tới xem một chút."

Lời này vừa nói, thân ảnh Đoan Trạch rõ ràng cứng đơ, vết sẹo trên mặt căng thẳng, mái tóc màu đỏ rực lung ta lung tung chất đống ở trên đầu, gương mặt của hắn cũng có chút đỏ ửng, tiện tay bưng chén lên giống như che giấu uống một hớp, "... Cậu không có chuyện gì mơ đến tôi làm gì."

Yến Thù Thanh có chút bất đắc dĩ thở dài, theo bản năng liếm đôi môi thật mỏng, một tầng ánh sáng lộng lẫy nổi lên, sắc môi hiện ra càng thêm đỏ bừng, "Tôi cũng không muốn a, nhưng là tôi không khống chế được bản thân."

Yến Thù Thanh nói xong, con mắt buông xuống, lộ ra thần sắc khổ não, "Mấy ngày nay bóng người của anh không có chuyện gì cứ hiện ra trong đầu tôi, tôi vừa nhắm mắt, trước mắt tất cả đều là anh, nghĩ đến anh khi đó giúp tôi đánh ba tên béo đáng chết, một đường theo tôi đói bụng không ăn không uống, trong lúc tôi phát sốt còn chăm sóc tôi, đúng rồi, còn có đêm đó ở ký túc xá... Anh ở phía sau tôi làm chuyện đó... Tôi cũng không biết mình làm sao, rõ ràng đã có người thích, lúc trước đến chiến đội Liệp Ưng cũng là vì hắn, thế nhưng tôi lại gặp được anh, được ở bên cạnh anh, Đoan Trạch, anh nói... Tôi có phải là hoạn nạn thấy chân tình, thích anh hay không?"

Hết chương 52-phần 1.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...