Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Yến Thù Thanh bị đẩy ra cũng lập tức tỉnh lại, chật vật sờ sờ chóp mũi, hai chân mất tự nhiên cuộn mình lên, anh cũng chỉ là nhìn đôi mắt người này liền...

Lúc này anh không còn dám suy nghĩ phản ứng thân thể của mình, trong đầu trống rỗng, trố mắt ngồi tại chỗ cũ, hoàn toàn quên mất phản ứng.

Hai người nhanh chóng tránh ra đều không ai nói nữa, càng không dám liếc mắt nhìn nhau, sự ám muội không tiếng động cùng tia lửa xen lẫn giữa hai người, trong phòng bệnh yên tĩnh trong lúc nhất thời chỉ còn dư lại tiếng hít thở không theo quy luật, ngay cả không khí cũng trở nên nóng rực.

Cận Hằng cứng ngắc tại chỗ cũ, trong đầu vang lên ong ong, mồ hôi liên tục rơi xuống, kích động cực lớn ở trong xương chạy tán loạn.

Yến Thù Thanh bên cạnh cũng không tốt hơn là bao, anh không biết mình đến tột cùng là làm sao vậy, vừa nãy trong nháy mắt anh dĩ nhiên thật sự muốn cùng Cận Hằng làm chuyện gì đó, thậm chí chỉ là nghĩ như vậy, quần cũng bị ướt đẫm.

Hormone cầm kiếm giả và phục tùng giả từ mồ hôi, lỗ chân lông cùng hô hấp chậm rãi thẩm thấu ra ngoài, mùi thơm cây cỏ nồng nặc hòa lẫn mùi vị bạc hà, như một trận cuồng phong đem hai người bao phủ, phản ứng lẫn nhau, nhìn thấu đối phương, ngay cả bản thân hai người cũng rất kinh ngạc độ phối hợp của cả hai dĩ nhiên lại đạt đến trình độ như vậy.

Xương tủy giống như là bị hàng ngàn hàng vạn con kiến cắn ngứa ngáy cực kì, cảm giác cực nóng quen thuộc bao phủ tới, lúc này Yến Thù Thanh cuối cùng cũng đã hiểu ra rồi, Trần Lâm tại sao nhất định muốn anh nằm trên giường nghỉ ngơi.

Bởi vì trong cơ thể anh dược hiệu mặc dù đã tan, thế nhưng căn bản vẫn chưa hết tác dụng, vào lúc này dược hiệu dư lại bị hormone cầm kiếm giả đốt lửa, lại một lần nữa khiến toàn thân anh trở nên nóng rực.

Loại cảm giác trống rỗng chỉ muốn tìm thứ gì đó lấp đầy, khiến Yến Thù Thanh không khống chế được cuộn mình lên, đầu ngón tay trong lúc vô tình chạm vào cánh tay căng thẳng của Cận Hằng, trong lòng anh chợt loé lên cảm giác thích thú khi được Cận Hằng ôm, rõ ràng đồng dạng là mùi vị cầm kiếm giả, thế nhưng trong lúc bị Trạch Long đụng phải, anh chỉ cảm thấy khủng bố buồn nôn, thế nhưng nếu như là Cận Hằng...

Anh nhìn người đàn ông trước mắt, bản năng của thân thể bắt đầu la ầm lên, nếu như là hắn, nếu như là Cận Hằng, trong lòng anh dĩ nhiên không có bất kỳ bài xích nào.

Cũng không biết là do tâm tình không có phòng bị, hay là bị tàn dư của thuốc mê hoặc tâm trí, Yến Thù Thanh ngồi dậy, không chút do dự ngồi ở trên người Cận Hằng

Nhịp tim Cận Hằng vào đúng lúc này suýt chút nữa dừng lại, gân xanh trên mu bàn tay hiện ra rõ mồn một, Yến Thù Thanh đến cùng muốn làm gì! Đối phương có biết hiện tại hắn chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy hay không?

Hắn táo bạo thở hồng hộc đẩy Yến Thù Thanh ra, "Cậu xuống đi, đừng dựa vào tôi gần như vậy!"

Hiện tại hắn còn có mấy phần lý trí, tự nhiên còn nhờ lời Trần Lâm nhắc nhở lúc trước, Yến Thù Thanh bị Trạch Long tiêm thứ thuốc kia vào người, không cần phải nói cũng biết đối phương đã trải qua chuyện gì, mà hắn hiện tại cảm giác bản thân không khác nào cầm thú mất đi sự không chế, hắn không thể tiếp tục kích thích Yến Thù Thanh, dù cho hắn đã sắp không nhịn được!

Cận Hằng giống như con thú bị nhốt phun ra hô hấp ồ ồ phả vào trên mặt Yến Thù Thanh, làm cho anh có chút miệng khô lưỡi khô, Cận Hằng trước mắt tản ra mùi vị dụ người, giống như một món mỹ thực bày ở trước mặt, khiến anh không kịp suy nghĩ nhiều, căn bản không nghe Cận Hằng nói cái gì, trực tiếp động thủ cởi quần áo của hắn.

"Con mẹ nó đừng nghịch! Nếu như cậu không muốn chết nhanh chóng ngừng tay!"

Cận Hằng sốt ruột đến mức nói ra lời thô bạo, khiến Yến Thù Thanh không khỏi có một loại ảo giác mình đang bắt nạt hắn, anh thở hổn hển câu môi nở nụ cười, "Đều là đàn ông, cùng nhau giải toả mà thôi, không phải anh vẫn luôn chê tôi không phụ trách, ngày hôm nay tôi liền phụ trách tới cùng."

Nói xong anh gỡ bỏ cổ áo của Cận Hằng, tiện tay bắt đầu cởi quần áo của mình.

Anh phát hiện dưới sự quấy phá của hormone cùng dược hiệu, trong lòng nảy sinh ham muốn hình như cũng không phải chuyện gì áp lực, anh cũng không biết tại sao ở bên trong phi hành khí của quân địch, bị Trách Long bức bách bản thân còn có thể chống đỡ lâu như vậy, nhưng bây giờ chỉ là chạm tới Cận Hằng trong lòng liền trở nên rối loạn.

Có lẽ là độ ăn khớp quá cao, có lẽ là đoán được tâm tư của người đàn ông này, thế nhưng hiện tại đều không quan trọng, bởi vì anh chỉ muốn trước tiên đem Cận Hằng ăn vào trong miệng mà thôi!

Cận Hằng thực sự là bị Yến Thù Thanh dọa sợ, hoàn toàn không biết nên làm thế nào mới tốt, luống cuống đè lại tay chân của đối phương, đôi mắt dấy lên ánh lửa nóng bỏng, cổ họng khàn khàn, từ bên trong kẽ răng gằn từng chữ nói ra một câu, "... Đừng ép tôi! Lúc đó chịu khổ chính là cậu!"

Yến Thù Thanh không phản ứng hắn, cầm lấy tay Cận Hằng đang đè lại tay anh, dắt tay hắn, bỏ vào bên trong quần áo của anh, thở hổn hển tiến đến bên tai hắn nhẹ giọng nói, "... Đừng nói nhảm, sờ tôi đi..."

Lời này triệt để xé đứt thần kinh căng thẳng của Cận Hằng, khiến hắn ngứa ngáy, hô hấp triệt để rối loạn, đối diện đôi mắt ướt nhẹp của Yến Thù Thanh, rốt cuộc khắc chế không nổi kích động, đột nhiên ôm eo đối phương, giống như một con mãnh thú thoát khỏi lồng, vừa ngẩng đầu tàn nhẫn mà cắn vào đôi môi hắn.

"... A!"

Yến Thù Thanh rên lên một tiếng, trong nháy mắt Cận Hằng dính sát, thân thể thật giống như rơi vào trong dòng nước mát, phả vào mặt chính là mùi vị hormone cầm kiếm giả, làm cho anh lập tức có chút mê muội, nhất thời không kịp phục hồi tinh thần lại, chỉ là trợn tròn mắt không hề chớp mắt nhìn người đàn ông trước mắt này.

Cận Hằng giơ tay che con mắt của Yến Thù Thanh, không cho đối phương nhìn hắn, giờ khắc này hắn không khác gì một con báo đen hung ác, khàn khàn nói, "Nhắm mắt!"

Yến Thù Thanh không nhìn thấy hắn, lại có thể cảm giác được thân thể cường tráng tản ra nhiệt độ nóng đến kinh người của Cận Hằng, nhất thời xì cười một tiếng, giống như con thỏ nhỏ vụng về liếm đôi môi của Cận Hằng, bất ngờ phát hiện đôi môi của người đàn ông này dĩ nhiên lại mềm như vậy.

Trước đây Cận Hằng chưa từng hưởng thụ bộ dạng Yến Thù Thanh ngoan ngoãn như thế, động tác nhẹ nhàng vụng về của đối phương, khiến đầu hắn nổ tung, cả người giống như là bị rót vào một bình nước sôi, toàn thân đều nóng đến da tróc thịt bong, rốt cuộc khắc chế không nổi tâm lý cuồng nhiệt, trực tiếp cạy ra đôi môi của Yến Thù Thanh, bắt đầu điên cuồng công thành đoạt đất.

"... Đau quá, con mẹ nó đừng cắn... Ân..."

Âm thanh Yến Thù Thanh bị chặn ở trong cổ họng, cảm giác từ đầu lưỡi đến khoang miệng đều đã tê rần, không nhịn được nắm lấy tóc của Cận Hằng.

Thế nhưng Cận Hằng lại lập tức bắt lấy hai tay làm loạn sau lưng hắn của Yến Thù Thanh, không nhẹ không nặng cắn đối phương một cái, trong nháy mắt Yến Thù Thanh bị đau "Tê" một tiếng, trong cổ họng hai người tràn ngập ra mùi máu tanh nhàn nhạt, hormone cầm kiếm giả và phục tùng giả triệt để bị đốt lửa, nhịp tim điên cuồng hỗn loạn chồng chất lên nhau, khiến hai người triệt để mất đi lý trí.

Yến Thù Thanh ghét bỏ quần áo vướng bận của Cận Hằng, trực tiếp xé ra cổ áo của hắn, nút buộc sụp đổ, anh hướng về phía hầu kết đang chuyển động của Cận Hằng tàn nhẫn mà cắn một cái, Cận Hằng hít một hơi, ngẩng đầu lên, môi của hai người lúc này tựa hồ dính vào nhau, kéo ra một vệt nước bọt mập mờ trong suốt.

Hai đôi mắt chạm vào nhau, Yến Thù Thanh ở bên trong con ngươi thâm thuý của Cận Hằng có thể thấy được gương mặt đỏ lên của mình, không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, anh không còn kịp suy tư nữa, cũng không muốn suy nghĩ thêm cái khác, trực tiếp dùng tay cởi thắt lưng Cận Hằng, thuận tiện cầm tay hắn đặt ở trên quần của mình.

Đây là ý gì, đã không cần nói cũng biết, trong cổ họng Cận Hăng phát ra tiếng hít thở nặng nề giống như dã thú, sau khi nói một câu cuối cùng "Em đừng hối hận", siết lại cổ của đối phương, nặng nề hôn lên.

Bóng đêm dần sâu đậm, ngoài cửa sổ yên tĩnh không hề có một tiếng động, ánh trăng mông lung rải vào cửa sổ, trên mặt đất hiện ra ánh sáng màu xanh rải rác, cũng chiếu sáng căn phòng hai người ôm chặt lấy nhau..

Ván giường kịch liệt vang lên âm thanh cọt kẹt, kèm theo tiếng gió sào sạt ngoài cửa sổ, trong đêm khuya dài dặng dặc hiện lên không khí ám muội mà kiều diễm, trên bờ biển xa xa, sóng biển mãnh liệt đang không ngừng đánh vào bờ...

Dần dần gió đêm ngừng, ngoài khơi cũng bình tĩnh lại, Cận Hằng lấy ngón tay lau đi mồ hôi ẩm ướt trên tóc Yến Thù Thanh, cúi đầu tại đôi môi cùng trên cổ của đối phương hạ xuống một nụ hôn, sau khi thấy đối phương mệt mỏi rơi vào giấc ngủ, mới tiến đến bên tai đối phương dùng âm thanh cơ hồ ngay cả mình cũng không nghe thấy, nhẹ nhàng mở miệng nói...

Yến Thù Thanh, Cận Hằng rất yêu em.

Hết chương 33-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...