Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngồi ở bên trong phi hành khí, Yến Thù Thanh dùng thiết bị truyền tin lên mạng, cuối cùng xem qua một loạt tin tức sau khi anh bị thương, đến lúc nhìn thấy trên internet dùng các loại ngữ khí "Kính chào" "Kính phục" "Anh hùng" hình dung anh, anh đóng lại thiết bị truyền tin, thật dài thở ra một hơi.

Từng có lúc, anh ở nơi này không còn đường để đi, toàn bộ xã hội dùng ngôn luận bất công để hình dung anh, anh ngã vào trong bùn khổ sở giãy dụa lại không tìm được đường ra, mà hiện tại anh từ bên trong bùn bò ra, trải qua rất nhiều khổ sở, đến cuối cùng nghênh tiếp anh rốt cục là hoa tươi cùng tiếng vỗ tay.

Loại tư vị này không có từ nào để hình dung, đủ loại cảm giác quanh quẩn trong lòng, trong đó lại không có hối hận.

Nếu như số mệnh an bài anh ở trên chiến trường bị thương biến thành phục tùng giả, anh vẫn sẽ lựa chọn xuất chiến, nếu như gặp phải Cận Hằng chịu đựng dư luận khiển trách, anh cũng việc nghĩa chẳng từ nan, nếu như núi Thương Lan để anh một đi không trở lại, anh cũng không hối hận lựa chọn đồng quy vu tận.

Từ nơi nào té ngã, tiếp tục từ nơi đó bò lên, anh đã chuẩn bị thật kỹ.

Trần Lâm nhìn anh trầm mặc, cười nói, "Làm sao, bị người hâm mộ làm cho sợ choáng váng? Cậu bây giờ đã là nhân vật nổi tiếng quân bộ, sau này chuyện như vậy còn nhiều, một hồi về nhà ngủ một giấc, sáng mai khẳng định sẽ thích ứng."

Lời này chọc cho Yến Thù Thanh phát cười, lắc đầu nói, "Không cần, tôi đã ngủ hơn nửa tháng, hiện tại nên đi làm chuyện chính, anh dừng lại ở đường phía trước đi, tôi phải đi làm một chuyện, sau đó sẽ về nhà."

"Chuyện gì vậy, phía trước là khu buôn bán a, cậu mới ra viện liền đi dạo phố, hứng thú không tệ lắm, không bằng đi cùng tôi? Hiếm thấy tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi, cuối cùng cũng coi như tìm được lý do không cần đi làm, lãnh đạo hỏi tôi liền nói đi hầu hạ Yến anh hùng, công tác nào có quan trọng bằng anh hùng, cậu nói xem có đúng hay không?"

"Tới địa ngục đi." Yến Thù Thanh xì cười một tiếng, "Trước kia anh đối với tôi lạnh nhạt, bây giờ lại đột nhiên quan tâm như vậy, tôi không chịu nổi a, phía trước nhanh chóng dừng lại."

Trần Lâm tức giận bĩu môi, "Xí, không mang tôi đi cùng thì thôi, có gì đặc biệt, trở lại tôi sẽ đâm thọc Cận Hằng, nói cậu đi gặp tình nhân cũ, để xem anh ta có giết chết cậu không."

"Được a, gần đây vừa vặn gần đây cô đơn khó ngủ, vừa vặn cần anh ấy làm ấm giường."

"Yến Thù Thanh cậu có biết xấu hổ không hả!"

Bác sĩ Trần không hề phòng bị lại bị nhét một miệng thức ăn cho chó, sau khi thả Yến Thù Thanh cùng Quyển Quyển xuống đường, phẫn uất bất bình khởi động phi hành khí rời đi.

Đứng ở đầu phố thương mại, Yến Thù Thanh từ trong túi đeo lưng tìm ra một cặp kính mát, dùng khăn quàng cổ che khuất nửa gương mặt, ôm lấy Quyển Quyển.

Để ăn mừng Yến Thù Thanh xuất viện, Cận Hằng thay cho đứa nhỏ một bộ đồ màu đỏ, phía sau còn đeo một cái cặp sách hình con rùa, phối hợp quần bò màu xanh nhạt cùng ủng nhỏ làm bằng da trâu, thoạt nhìn đặc biệt đẹp trai.

Vào lúc này được ba ba ôm, nó vội vàng ôm sát bọc sách đựng đồ ăn vặt vừa lúc nãy được mấy cô chú kia cho, tùy tiện lấy ra một cái bánh gạo nếp nhét vào trong miệng mình, còn không quên chia cho ba ba một nửa, "A... Ba ba chúng ta đi tìm Hằng Hằng sao?"

Yến Thù Thanh bật cười, "Lúc trước không phải con gặp Hằng Hằng rồi sao? Làm sao, lại nhớ cha à?

"Nhớ." Quyển Quyển gật gật đầu, nhếch miệng nở nụ cười, "Hằng Hằng để con giám sát ba ba, không cho ba ba nhìn người khác, a... Hoàn thành nhiệm vụ cho con hai cái kẹo."

Trong lòng con ba ba chỉ đáng giá hai viện kẹo.

Yến Thù Thanh dở khóc dở cười, một bên đi về phía trước một bên điểm cái mũi nhỏ của nó, "Vậy vừa nãy có nhiều người nhìn ba ba như vậy, làm sao cũng không thấy con ngăn lại."

"... A không giống nhau... Mấy cô chú đó cho con đồ ăn ngon, Hằng Hằng không biết." Đứa nhỏ nói xong ôm sát cặp sách trong lồng ngực, cười khúc khích lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.

Yến Thù Thanh không nhịn được cười ra tiếng, yên lặng ở trong lòng thắp một ngọn nến cho Cận Hằng "Chúng ta hiện tại không đi tìm Hằng Hằng, ba ba dẫn con đi đến một chỗ mới."

Nói xong lời này, rẽ sang một bên tiến vào trung tâm thương mại, Yến Thù Thanh một bên giới thiệu gian hàng trong khu thương mại cho Quyển Quyển xem cái gì cũng tò mò, một bên đi đến một cửa hàng bán đồ trang sức.

Quyển Quyển chưa từng thấy đồ vật long lanh như vậy, thằng nhóc "Oa" một tiếng hưng phấn trợn to hai mắt.

Nhân viên phục vụ nhìn thấy đứa nhỏ ngây thơ đáng yêu nhịn không được bật cười, Yến Thù Thanh thuận thế móc ra thẻ thân phận, "Xin chào, nửa tháng trước tôi đã đặt nhẫn ở đây, ngày hôm nay không biết có thể lấy không."

Vừa nhìn thấy thẻ thân phận, nhân viên phục vụ trong nháy mắt trợn to hai mắt, nhìn thẻ một chút, lại nhìn Yến Thù Thanh đeo kính râm, buộc khăn quàng cổ, không nhịn được hô khẽ một tiếng, "Ngài... Ngài chính là Yến thiếu tá?"

Má ơi! Trước chỉ nghe cửa hàng trưởng thần thần bí bí nói Yến thiếu tá có đặt làm nhẫn ở đây, không nghĩ tới hôm nay dĩ nhiên gặp được người sống!

Yến Thù Thanh không nghĩ tới mình đã được nhiều người biết đến như vậy, lúng túng sờ sờ mũi, làm thủ thế cấm khẩu, "... Tôi là lén lút tới đây, chuyện này có thể giúp tôi bảo mật không."

Nhân viên phục vụ nhanh chóng gật đầu, trong mắt hưng phấn tỏa sáng, cô đây là đụng phải tin tức lớn a!

"Được rồi! Không thành vấn đề, ngài chờ một chút, tôi đi giúp ngài lấy nhẫn."

Trong quá trình chờ đợi, Yến Thù Thanh kỳ thực hơi sốt sắng, anh hoàn toàn chính là người nhà quê, chưa từng có mua qua hàng xa xỉ, càng không cần phải nói nhẫn kim cương, cho nên khi nhân viên phục vụ đem hộp nhẫn màu đen đặt ở trước mặt anh, anh cũng không nắm chắc được vật chính mình thiết kế có thể dễ nhìn hay không.

Hơi thở ra một hơi, anh có chút thấp thỏm mở ra hộp, Quyển Quyển nằm úp sấp ở một bên đưa đầu qua nhìn, nhất thời phát ra một tiếng thét kinh hãi, "Oa ba ba đẹp quá!"

Mở ra chiếc họp màu đen, một đôi nhẫn mộc mạc được cất vào trong đó, kim cương hình vuông sáng lấp lánh được đính ở trên mặt nhất, hai cái nhẫn lồng vào nhau, không khác nào một cái khoá vô hình quấn lại chúng nó.

Đến khi cầm chiếc nhẫn màu bạc ở trong tay mới có thể nhìn thấy ở giữa vòng nhẫn còn khắc một dòng chữ nhỏ, nhìn kỹ là một câu tục ngữ của Thương Kiếm: ta nhìn chăm chú con mắt của ngươi, lại như nhìn chăm chú linh hồn của người ta yêu." lời này thực sự có chút tầm thường, đơn độc nói ra lại cảm thấy có chút lập dị, thế nhưng Yến Thù Thanh thực sự không am hiểu nói lời tâm tình, vẻn vẹn chỉ là nhìn thấy hàng chữ này, trên mặt cũng đã có chút nóng lên.

"Nếu không phải đôi nhẫn này là Yến thiếu tá tự mình thiết kế, tôi cũng không nhịn được muốn mua lại, không biết Yến thiếu tá có am hiểu thiết kế nhẫn nữ không?"

Biết rõ lời này quá nửa là nhân viên phục vụ đang nịnh nọt, thế nhưng Yến Thù Thanh vẫn là không nhịn được nhếch lên khóe miệng, anh cảm thấy được chính mình thật là có bệnh, rõ ràng đều kết hôn gần ba năm, bây giờ mới mua nhẫn, hơn nữa còn khắc lên chữ buồn nôn như vậy, đổi thành trước đây anh nhất định không làm được chuyện ác tâm như vậy, thế nhưng vừa nghĩ tới đối tượng là Cận Hằng, tựa hồ có làm chuyện ngốc nghếch anh cũng vui vẻ chịu đựng.

Thu nhẫn cẩn thận, sau khi trả tiền, Yến Thù Thanh lôi kéo Quyển Quyển về nhà, đứa nhỏ hiện tại đã có thể đi được rất ổn, có lúc còn không cần ba ba ôm tới ôm lui.

Yến Thù Thanh chơi đùa cùng nó, chờ đứa nhỏ chạy đã mệt, quấn lấy anh nói muốn ăn kem, Yến Thù Thanh ngắm nhìn bốn phía, vừa vặn bên cạnh trung tâm thương mại có quán cà phê, anh liền trực tiếp lôi kéo Quyển Quyển đi, ai biết mới vừa đi tới, cửa quán cà phê đột nhiên mở ra, một người đầu tóc rối bù, thân hình lọm khọm giống như ăn mày bị người ta tàn nhẫn mà đẩy ra.

"Xin cơm đi ra bên ngoài đi, cũng không nhìn một chút nơi này là nơi nào, nhanh chóng cút cho tôi!"

"Van cầu ông... Tôi thật sự quá đói, tôi chỉ muốn một bát cơm thừa, thức ăn trong cửa hàng còn dư lại cũng tốt, van cầu ông..."

Tiếng nghẹn ngào khàn khàn truyền đến, ăn mày chật vật quỳ dưới đất, không ngừng cầu xin, thế nhưng nhân viên cửa hàng không hề nhúc nhích chút nào, đá văng tên ăn mày, "Thức ăn cho chó cũng không cho cậu ăn, chúng tôi còn phải làm ăn, cậu không cút đi tôi sẽ báo cảnh sát!"

Tiếng cãi vã đưa tới người chung quanh vây xem, Yến Thù Thanh vừa vặn đi qua từ trong bọc sách của Quyển Quyển lấy ra một ít đồ ăn vặt đưa cho tên ăn mày, nhẹ giọng nói, "Lão bá, nơi này có một ít thức ăn, ông lấy trước đi, đừng ở chỗ này cản việc làm ăn của người ta."

Tư vị xin ăn khi còn bé anh đã trải qua, cho nên đối với những người này tự nhiên có chút lòng trắc ẩn, tên ăn mày kia cẩn thận tiếp nhận đồ ăn, ngẩng đầu khàn khàn nói tiếng "Cảm ơn..."

Tên này vừa ngẩng đầu lên, Yến Thù Thanh mới phát hiện người này là người trẻ tuổi, hơn nữa dĩ nhiên còn có chút quen mắt, người kia nhìn thấy anh trong nháy mắt ngẩn ra, sau đó mạnh mẽ run lập cập, chật vật bò lên, tựa như điên chạy về phía trước.

Yến Thù Thanh sững sờ tại chỗ, trong chốc lát đột nhiên phục hồi tinh thần lại, cùng đồng thời đuổi theo.

Ăn mày thấy anh đuổi theo, càng thêm điên cuồng chạy về phía trước, nhưng người này khập khễnh bước đi không vững, lập tức ngã xuống đất, chờ đến khi bò dậy, Yến Thù Thanh đã đứng ở trước mặt tên ăn mày.

"Anh cút! Tôi không quen biết anh, anh cút đi!"

Lời này không đánh đã khai, khẩu khí Yến Thù Thanh trầm xuống, nắm lấy cổ tay của tên ăn mày, "... Lý Khác Nhiên?"

Người kia tàn nhẫn mà run cầm cập hai lần, khi nghe đến ba chữ này trong nháy mắt tựa hồ mất đi khí lực toàn thân.

Hết chương 84-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...