Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"... Nói chuyện cẩn thận, áp sát như vậy làm cái gì!"

Cận Hằng táo bạo nói xong lời này, không được tự nhiên dời sang phía bên cạnh một chút, tránh né đôi môi của Yến Thù Thanh kề sát vào tai của hắn.

Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, không phản ứng lại cái tên này tại sao đột nhiên lại mất hứng, theo bản năng hơi di chuyển về phía bên cạnh, "Bởi vì em đang nói thầm a, nói thầm thì phải nói nhỏ, không tới gần anh làm sao có thể nghe thấy."

Yến Thù Thanh cãi lại, phía sau lưng Cận Hằng càng thêm cứng ngắc, tức giận nói, "Lời này cần gì phải nói thầm."

"Nếu không nói thầm, lẽ nào anh còn muốn em mang cái loa lớn chạy đến giữa quảng trường bệnh viện hô to bạn trai thay tôi xả giận, lão tử thoải mái chết đi được sao? Lời nói đại nghịch bất đạo như vậy, nếu không phải ở trước mặt anh, còn lâu em mới nói ra."

Yến Thù Thanh nói thầm một tiếng, trên mặt lộ ra ý cười giống như làm chuyện vụng trộm.

"Ai... Ai là bạn trai em."

Cận Hằng đối diện vẻ mặt của Yến Thù Thanh, nhiệt độ trên mặt lại cao thêm mấy phần, vợ của hắn đến cùng có thể cùng hắn nói chuyện cẩn thận hay không, tại sao mỗi ngày đều dùng lời ngon ngọt này câu dẫn hắn.

Trong lòng hắn không nhịn được oán giận, mà khóe miệng lại không tự chủ ngẩng lên.

Yến Thù Thanh liếc nhìn hắn một cái, không nhịn được bật cười, "Đúng đúng đúng, anh không phải bạn trai em, là em dùng từ sai, ai bảo bây giờ em còn đang trong giai đoạn theo đuổi anh, vậy em cần phải gọi anh là gì, darling? Thân ái? Hay là... Tiểu Hằng Hằng?"

Câu nói sau cùng khiến Cận Hằng thẹn quá hóa giận, "Tại sao em lại nhiều lời như vậy?"

Xưng hô buồn nôn như vậy không bằng gọi một tiếng lão công còn thực dụng hơn nhiều, lời ngon tiếng ngọt không bằng nói đơn giản một chút.

Lúc này Yến Thù Thanh mới chú ý mặt Cận Hằng đã ửng hồng, ngẩn người một chút mới ý thức được, cái tên này sẽ không phải xấu hổ đi?

Không nhịn được ở trong lòng cười trộm một tiếng, anh lại di chuyển đến bên cạnh Cận Hằng, lần này cánh tay đã dán lên cánh tay của hắn, "Rõ ràng là anh hỏi em trước, hiện tại lại chê em nói nhiều, anh đến cùng còn muốn nghe lời em không?"

Nhiệt độ trên người Yến Thù Thanh thẩm thấu vào trong da, khiến toàn bộ cánh tay phải của Cận Hằng đều đã tê rần, giống như vô số con sâu nhỏ dính ở trên da muốn leo ra ngoài, làm cho hô hấp của hắn cứng lại, "Nếu như em chỉ có thể nói lung tung thì không cần nói."

Hắn tức giận nói xong lời này, cấp tốc thu lại cánh tay phải, làm bộ muốn dịch sang chỗ khác, lúc này Yến Thù Thanh lại kéo góc áo của hắn, "Cận Hằng."

Cận Hằng dừng chân lại, không được tự nhiên quay đầu, lại đối mặt với đôi mắt cong lên của Yến Thù Thanh, "Ngày hôm nay cám ơn anh."

Yến Thù Thanh không có báo trước đột nhiên nói ra lời này, Cận Hằng quên mất tránh né, ở dưới mi mắt của Yến Thù Thanh, toàn bộ gương mặt trở nên đỏ ửng.

"... Từ trước đến giờ anh không ưa loại người như vậy, cho nên mới ra tay dạy dỗ một chút, không có quan hệ gì với em."

Hắn cầm lên cốc trà nhấp một ngụm, che giấu biểu tình không được tự nhiên trên mặt mình.

Yến Thù Thanh biết đến hắn luôn nói một đằng làm một nẻo, cũng không vạch trần, cười nói, "Thế nhưng anh thật sự giúp em một chuyện lớn, nói thật nếu như lúc đó anh thật sự rời đi, em thật sự không biết phải làm sao đối mặt với bọn họ, quả thực anh đã làm được một chuyện em muốn làm nhưng lại không dám làm."

Nói tới chỗ này Yến Thù Thanh khẽ thở dài, đầu ngửa ra sau, vừa nhắm mắt chuyện vừa nãy xảy ra tất cả đều hiện rõ ở trong đầu, một lát sau mới mở miệng nói, "Anh đã từng thấy người đói bụng đến mức nhìn thấy đồ ăn thừa trên đất cũng muốn nhét vào miệng chưa?"

Cận Hằng mím môi không lên tiếng, Yến Thù Thanh cười một tiếng, "Em thật là khờ, tại sao lại hỏi anh cái này, nếu như anh đói bụng đến trình độ như thế, e sợ tất cả người hầu của Cận gia sẽ bị sa thải."

Cận Hằng vẫn cứ không nói gì, chỉ là không tiếng động ngồi xuống bên cạnh Yến Thù Thanh, hắn chính xác chưa từng biết cái gì gọi là đói bụng, thế nhưng không có nghĩa là hắn không hiểu cảm thụ của Yến Thù Thanh vào giờ khắc này.

"Em nhớ tới khi con bé có một loại kẹo đường đủ mọi màu sắc, bên trong còn kẹp một miếng táo đỏ, giá của nó chỉ một trăm đồng, gia đình bình dân cha mẹ rất thích mua nó để dỗ con mình, nhưng trước khi em được mười tuổi không biết lấp đầy bụng là cảm giác gì, loại đồ ăn vặt đó cũng chưa từng thấy, cho nên mỗi lần nhìn thấy đứa trẻ khác ăn kẹo, em đều lén lút trốn qua một bên, sợ mình nhìn thấy sẽ đói đến mức không chịu được."

"Sau này chờ em lớn rồi, em cũng dần dần quên mất bản thân đã từng trông ngóng món đồ đó, thế nhưng người đầu tiên cho em viên kẹo đường kia lại là Yến Trọng Vĩ, khi đó em đã mười năm tuổi, làm sao có khả năng giống như đứa nhỏ cần món đồ ăn đó dỗ dành, thế nhưng em vẫn nhớ kỹ loại cảm giác đó, sau khi đem viên kẹo đường kia bỏ vào trong miệng, em chỉ có một suy nghĩ, trong nhà nghèo như vậy cha còn băn khoăn mua kẹo cho em, nhất định là thật sự thương em, cho nên sau này dù thế nào em cũng sẽ đối xử tốt với ông ấy."

"Tuy nhiên sau đó em biết đến kẹo đường kia là ông ta nhặt được, mục đích ông ta thu dưỡng em cũng không trong sạch, nhưng lúc đó em rất đói bụng, chỉ cần cho em một miếng cơm, đối với em mà nói đã là ân tình rất lớn, không phải chỉ là bởi vì không cần chết đói, mà là bởi vì ông ta cho em một cái nhà, khiến em không phải cô đơn một mình."

Nói tới chỗ này, Yến Thù Thanh như là nhớ lại cái gì, khóe miệng lộ ra một vệt ý cười nhạt nhẽo, "Con người có lúc thật sự rất kỳ quái, lúc cô độc, sẽ không cân nhắc ngày mai cũng chưa hề nghĩ tới tương lai, chỉ khi nào có người nhà, cả người thật giống khó giải thích được có chút hăm hở giống như được tiếp thêm động lực."

Câu nói kế tiếp anh không nói thêm nữa, trong mắt lộ ra thần sắc mê man.

Anh sống gần nửa đời người, thế nhưng đều phụ thuộc vào Yến Trọng Vĩ, phấn đấu tất cả chẳng qua cũng chỉ là muốn đổi lấy một câu khẳng định của người nhà, nhưng bây giờ nhà không còn, người cũng đã đi, anh trả giá tất cả quay đầu lại cũng chỉ là dã tràng xe cát tốn công vô ích, đến cuối cùng lại phải trở thành kẻ bất trung bất hiếu.

Coi như đã từng nhận ân tình của bọn họ, những năm này công sức của anh bỏ ra cũng đã đủ rồi, lẽ nào thật sự muốn ép khô anh, khiến anh phải đổi cái mạng này mới được coi là hiếu thuận sao?

Cho nên khi Yến Trọng Vĩ làm bộ xuất hiện ở trước mặt anh, còn cố tình ép buộc anh, chửi mắng anh thâm tệ, trái tim anh vốn dĩ đã trở nên nguội lạnh, thậm chí mơ hồ còn sinh ra oán hận.

Nhưng dù cho anh có hận có đau đến cỡ nào, cũng không thể trực tiếp ra tay với Yến Trọng Vĩ, thế nhưng Cận Hằng lại giải thoát cho anh, thay anh làm đao phủ chặt đứt tình cảm phụ tử, thay anh làm tội nhân tội ác tày trời..

Nghĩ tới đây, anh không khống chế được tâm tình của mình, theo bản năng tới gần, gối lên trên đùi Cận Hằng.

Đây là lần thứ nhất anh ở trước mặt người khác xé ra vết sẹo xấu xí này, ngay cả chính anh cũng không biết vừa bắt đầu rõ ràng anh không muốn Cận Hằng biết đến chuyện xấu trong nhà mình, thế nhưng bây giờ anh lại nói muốn nói ra cho hắn nghe.

Có thể vào giờ phút này, ở vào tình thế như vậy, anh thực sự quá cần một người biết lắng nghe, thậm chí không cần hiểu anh, càng không cần an ủi anh, chỉ là ở bên cạnh anh là tốt rồi, mà người này ngoại trừ Cận Hằng anh không tìm được người khác.

Yến Thù Thanh gối đầu ở trên đùi Cận Hằng, không có lộ ra một chút xíu biểu tình, chỉ để lại một đoạn gò má trắng nõn, Cận Hằng nhìn tư thế của đối phương giống như koala ôm hắn, bộ dạng không nhúc nhích, trong lòng một mảnh mềm mại, bàn tay nhấc lên, do dự đã lâu không có sờ tóc, mà là đặt ở trên gáy Yến Thù Thanh, theo bản năng vuốt ve.

Động tác này của hắn giống như an ủi động vật nhỏ, khiến Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó không khống chế được nở nụ cười, cái tên này tư thế an ủi cũng cứng ngắc như thế, thật sự coi anh là động vật loài mèo giống như hắn hay sao?

Động tác này của Cận Hằng, lại giống như kỳ tích khiến tâm tình anh buông lỏng rất nhiều, đầu gối ở trên đùi hắn trầm mặc hồi lâu mới thấp giọng cười nói, "Bắt đầu từ hôm nay, em sẽ biến thành đàn ông độc thân, không nhà, không sự nghiệp, không có người thân.

Thanh âm của Yến Thù Thanh tuy rằng mang theo ý cười, nhưng là mặt chôn ở trong quần áo Cận Hằng lại lộ ra biểu cảm khổ sở, viền mắt chua xót từng trận, nhưng lại không có một giọt nước mắt chảy ra.

Cận Hằng theo dõi đường nét của Yến Thù Thanh, mím chặt môi, trầm mặc một hồi lâu mới nhẹ giọng mở miệng, "Anh không phải người nhà của em à."

Âm thanh của hắn quá thấp, thấp đến mức nếu như không tỉ mỉ nghe kỹ căn bản là không nghe được hắn nói cái gì, thế nhưng Yến Thù Thanh vẫn là nghe thấy, anh cảm thấy được khó chịu trong lòng, như là muốn dâng lên trào ra, không khống chế được nở nụ cười lại lập tức cắn môi, làm bộ mê man ngẩng đầu lên, "Anh nói cái gì?"

Đối diện đôi mắt trong suốt của Yến Thù Thanh, Cận Hằng theo bản năng muốn di chuyển tầm mắt, nhưng ánh mắt lại giống như bị khoá, căn bản là không có cách nào nhúc nhích, giống như là hạ quyết tâm thật lớn mới nghẹn ra được vài chữ, "Em không có người nhà, vậy thì anh sẽ làm người nhà của em."

Nói xong lời này gương mặt hắn đỏ rần, đây chính là lời xấu hổ nhất mà hắn từng nói ra, lông mi chỉnh tề rung động kịch liệt, gương mặt lạnh như băng căng thẳng, toàn thân cứng ngắc căn bản là không có cách nào nhúc nhích.

Cận Hằng đã làm xong chuẩn bị Yến Thù Thanh nghe xong sẽ tức giận đánh hắn, thậm chí ngay cả lời phía sau hắn cũng đã nghĩ xong, nhưng hắn lại lặp lại nói thêm một lần, dùng thanh âm trầm ổn trầm thấp, từng chữ từng câu nói cho Yến Thù Thanh nghe.

Yến Thù Thanh không nói ra được trong lòng là tư vị gì, chỉ cảm thấy hô hấp đã sắp dừng lại.

Anh chưa bao giờ cảm giác chỉ là bởi vì một câu nói của một người, lại khiến tâm tình của anh chập trùng lớn như vậy, cho dù là quá khứ đã từng thầm mến Lý Khác Nhiên, trái tim anh chưa từng rung động mạnh mẽ như vậy.

Âm thanh của hắn quá thấp, thấp đến mức nếu như không tỉ mỉ nghe kỹ căn bản là không nghe được hắn nói cái gì, thế nhưng Yến Thù Thanh vẫn là nghe thấy, anh cảm thấy được trong lòng khó chịu, như là có thứ gì muốn dâng lên trào ra, không khống chế được nở nụ cười lại lập tức cắn môi, làm bộ mê man ngẩng đầu lên, "Anh nói cái gì?"

Đối diện đôi mắt trong suốt của Yến Thù Thanh, Cận Hằng theo bản năng muốn mở mắt, nhưng là ánh mắt lại giống như bị khoá, căn bản là không có cách nhúc nhích, giống như là hạ quyết tâm thật lớn mới nghẹn ra vài chữ, "Em không có người nhà, vậy thì tôi sẽ làm người nhà của em."

Nói xong lời này gương mặt hắn đỏ rần, đây chính là lời xấu hổ nhất mà hắn từng nói ra, lông mi chỉnh tề rung động kịch liệt, gương mặt lạnh như băng căng thẳng, toàn thân cứng ngắc căn bản là không có cách nào nhúc nhích.

Yến Thù Thanh đến đã làm xong chuẩn bị sẽ bị Cận Hằng tức giận đánh chết anh, thậm chí ngay cả lời phía sau anh cũng đã nghĩ xong, nhưng hắn lại lặp lại nói một lần, dùng thanh âm trầm ổn trầm thấp, từng chữ từng câu nói cho anh nghe.

Yến Thù Thanh không nói ra được trong lòng là tư vị gì, chỉ cảm thấy hô hấp đã sắp dừng lại.

Anh chưa bao giờ cảm giác chỉ là bởi vì một câu nói của một người, liền khiến tâm tình anh chập trùng lớn như vậy, cho dù là quá khứ đã từng thầm mến Lý Khác Nhiên, trái tim anh chưa từng rung động mạnh mẽ như vậy.

Có lẽ anh nên sớm biết bản thân đã thực sự rung động trước người này.

Nhìn Yến Thù Thanh nửa ngày không có phản ứng, trên mặt Cận Hằng có chút không nhịn được, hắn căn bản không biết đến Yến Thù Thanh sẽ nghĩ như thế nào, không biết đối phương có nghĩ hắn đang tưởng bở hay không, dưới cảm giác xấu hổ mạnh mẽ, đầu hắn không khống chế được suy nghĩ lung tung, trong phút chốc đứng dậy muốn đi ra ngoài.

Lúc này Yến Thù Thanh lại lập tức bắt được tay hắn, trong mắt lộ ra ý cười không che giấu được.

Cận Hằng không biết nụ cười này của Yến Thù Thanh rốt cuộc là ý gì, càng không biết có phải là đang chế nhạo mình hay không, trong nháy mắt mặt trướng đến đỏ bừng, "Em cầm tay tôi làm gì, buông tay!"

Nụ cười trên mặt Yến Thù Thanh càng sâu, "Lời anh vừa nói có phải đáp ứng em theo đuổi anh hay không?"

"... Cái, cái gì?"

Cận Hằng sững người lại, ngẩng đầu lên nhìn Yến Thù Thanh.

Yến Thù Thanh lại coi đó là chuyện đương nhiên nói, "Em không quản, dù sao anh đã đáp ứng, làm bạn trai của em cùng em giao du rồi."

Cận Hằng không nghĩ tới Yến Thù Thanh sẽ phản ứng như vậy, ngẩn người một chút, cảm giác trên mặt mình đỏ ửng, theo bản năng muốn hất tay của đối phương ra, kết quả lại đối mặt với đôi mắt không hề chớp của Yến Thù Thanh.

Bên trong không có trêu đùa, cũng không có cảm kích, chỉ có nhiệt độ nóng bỏng, đối diện ánh mắt như vậy đôi mắt Cận Hằng lập tức sâu hơn mấy phần, cúi đầu nhìn mười ngón tay hai người quấn lấy nhau, không tiếp tục cam lòng bỏ qua.

Yến Thù Thanh bị cái ánh mắt này của hắn nhìn đến mức trong lòng có chút ngứa, không nhịn được nở nụ cười lại hỏi một lần, "Cho nên em đây coi như là theo đuổi thành công rồi sao?"

"Em sao lại phiền như vậy!"

Cận Hằng táo bạo mở miệng, căn bản không nhìn vào đôi mắt Yến Thù Thanh, ngực kịch liệt chập trùng, giống như đang cố nén tâm tình.

Yến Thù Thanh thích nhất biểu tình thẹn quá hoá giận này của hắn, mỗi lần cạy ra vỏ ngoài lạnh như băng của hắn chạm được vào trái tim nóng rực hắn, giống như chạm vào thứ gì đó vừa ấm áp vừa mềm mại, khiến anh không tự chủ được muốn tới gần người này, anh không nhịn được từ phía sau cố ý dùng ngón tay đâm mông của hắn nói, "Không phải lần đầu tiên em theo đuổi người khác sao, không có kinh nghiệm gì mà, anh phải nói cho em, nếu không em làm sao..."

Lời anh còn chưa nói hết, lại đột nhiên bị bế thốc lên, còn chưa kịp phản ứng lại, cả người đã bị Cận Hằng đặt lên trên giường.

"Em muốn ăn đòn đúng không?"

Hết chương 37- phần 1.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...