Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giống như một quả cầu lửa thật lớn treo ở giữa chân trời, ánh mặt trời nóng rực chói mắt từ bốn phương tám hướng vọt tới, dường như muốn đem một giọt nước cuối cùng nằm trên mặt đất sấy khô, không ngừng mà chiếu ánh sáng nóng bỏng xuống mặt đất khô cần, giơ mắt nhìn lên, một mảnh sa mạc mênh mông vô bờ, nối liền cùng một chỗ với chân trời xanh thẳm, trong mắt đều là cảnh sắc hoang vu.

Từng bước từng bước đạp lên cát vàng đi về phía trước, mặc dù đi ủng chiến vẫn cứ cảm nhận được nhiệt độ hạt cát nóng rực tản ra ở dưới chân, anh không biết mình đến tột cùng đi bao xa, thân thể thiếu nước nghiêm trọng làm cho anh mệt bở hơi tai, lặn lội đường xa càng làm cho dưới chân anh mọc đầy bóng nước, bây giờ bị nhiệt độ nóng bỏng dưới mặt đất thấm vào, anh thậm chí có thể ngửi thấy trên người mình có mùi vị thiêu cháy.

Thế nhưng mặc dù như vậy anh vẫn không có dừng lại, lấy ra la bàn xác định phương hướng một lần cuối cùng, anh lại tiếp tục đi về nơi sâu xa nhất của sa mạc bị ánh mặt trời chói chang đốt đến hư hư thực thực.

Không biết đến tột cùng đi như vậy bao lâu, càng không biết mình có phải bị cố ý trục xuất đến đây tự sinh tự diệt hay không, trước mắt đột nhiên rộng rãi sáng sủa, trong hoang mạc trùng điệp đột nhiên xuất hiện một mảnh lục địa thấp bé, mơ hồ còn có thể nhìn thấy hồ nước màu xanh lục cùng thực vật, vô số phòng ở chằng chịt đứng sừng sững trong đó, bao bọc nó là một kiến trúc khung hình tròn, mà bên trên kiến trúc rõ ràng là một con Liệp Ưng màu đen muốn đập cánh bay lên trời, tỏ rõ uy nghiêm giữa sa mạc vắng vẻ.

Nơi này là tinh cầu hoang vu phụ thuộc vào phía bắc đế quốc Thương Kiếm, mà nơi sâu xa nhất của mảnh sa mạc này chính là căn cứ quân sự, cũng là nơi đóng quân của -- chiến đội Liệp Ưng.

Binh lính gác cổng trong miệng một bên ngậm thuốc lá, một bên hai chân tréo nguẩy cùng người bên cạnh nói chuyện phiếm, "Năm nay phía trên đề ra tiêu chuẩn chỉ cho hai mươi lính, kết quả có hơn một nghìn người gia nhập, cũng không biết cái chỗ chim không thèm ị này có cái gì tốt, mà mọi người thích kéo nhau đến thế."

"Người ta làm gì đồng ý đến quân đoàn nhỏ chúng ta, còn không phải vì chiến đội Liệp Ưng cho nên mới tới, kì thi đặc thù bí mật hàng năm chỉ có một lần, làm lính tổng cộng mấy năm cũng chỉ giữ chức vụ nhỏ nhoi, không thừa dịp trong lúc tuổi còn trẻ còn đủ sức mạnh báo danh một lần, sau này có khi không bao giờ còn cơ hội."

Binh lính gác cổng không khỏi xì cười một tiếng, "Đúng a, đều là mấy đứa nhóc không biết trời cao đất rộng là gì muốn thừa dịp cơ hội này chứng tỏ bản thân, cuối cùng không phải đều đi tìm cái chết, tôi nghe nói dữ liệu mới nhất năm nay, có hơn hai ngàn người báo cáo, trải qua từng lần sát hạch tuyển chọn chỉ còn lại tám mươi ba người."

"Mẹ của tôi ơi, hiện tại báo danh còn chưa kết thúc đây, sơ tuyển đã đào thải nhiều người như vậy, tôi xem tin tức này nếu như lộ ra ngoài, cũng không có mấy người dám đi tìm cái chết."

"Cũng không thể nói như vậy, anh nhìn xem, không phải lại có một người đến chịu chết kìa."

Vừa dứt lời, bọn họ cùng nhau ngẩng đầu lên, xa xa liền thấy từ bên trong cát vàng, từ xa đến gần một thân ảnh thon dài đi tới, người này nặc quần trang màu xanh đen không có bất kỳ huân chương đánh dấu nào, thoạt nhìn tựa hồ có hơi chật vật, thế nhưng thân hình vẫn cứ kiên cường như cũ, bước đi ung dung, người kia từ từ đi tới, một gương mặt trắng nõn mang theo nhiệt khí mịt mờ cũng triệt để rõ ràng.

Nhìn quen mấy người da dày thịt béo thân hình cao lớn vạm vỡ, đột nhiên nhìn thấy một người trắng trẻo như thế, binh lính gác cửa nhìn chằm chằm người kia nửa ngày cũng chưa hoàn hồn lại, mà người kia tựa hồ không có tâm tư kiêng kị này đó, trực tiếp mở miệng, "Nơi này là quân đoàn Liệp Ưng sao?"

Âm thanh của người này thanh nhuận sạch sẽ, mặc dù có chút khàn khàn, mà hoàn toàn không phải do hít quá nhiều bão cát, âm thanh vẫn trầm ấm khiến người ta vừa nghe liền cảm thấy như một làn gió xuân ấm áp vụt qua, Hán Khắc ngẩn người một chút mới nhanh chóng không nhịn được vung tay, "Cậu là binh lính hậu cần ở quân đoàn nào? Tại sao lại chạy đế nơi này, đi đi mau lên, đây không phải chỗ cậu nên đến."

Binh lính gác cổng trực tiếp coi người kia là nhân viện bộ hậu cần, cho nên chuyện đương nhiên cho là người này không nên xuất hiện ở đây, mà người kia nghe lời này cũng không giận, trực tiếp cười cười nói, "Tôi là tới báo danh tham gia chọn lựa của chiến đội, không phải là nhân viên hậu cần, phiền anh nói cho tôi biết nơi báo danh nằm ở chỗ nào được không?"

"Cậu là tới tham gia sát hạch?!" Trong phút chốc Hán Khắc mở to hai mắt, lộ ra thần sắc không dám tin, nhìn bộ dạng của người này còn cho đây là phục tùng giả.

"Có vấn đề gì không?"

"Không... Không không có vấn đề gì, phiền phức nói một chút tên của cậu, cũng đưa ra giấy chứng nhận, tôi cần thiết xác định một chút bên trong hệ thống có tin tức của cậu hay không."

Người kia đem một tờ giấy chứng nhận mới tinh, đưa đến trước mặt hắn, ngoắc ngoắc khóe môi nói, "Tôi gọi Thư Yến."

Vừa dứt lời, xa xa một người đàn ông trung niên mặc quân trang đi tới, binh lính gác cổng cùng hai tên lính quèn, nhanh chóng đứng dậy hành lễ, "Trưởng quan!"

Người kia dùng con mắt màu xám nhìn Thư Yến liếc mắt một cái, lại nhìn một chút giấy chứng nhận của người này, cùng thông tin trong hệ thống, trầm giọng nói, "Người mới báo danh tham gia khảo hạch à? Vừa vặn tôi tiện đường, cậu đi theo tôi đi."

Ông ta nói xong liền mang theo Thư Yến quay người đi, lưu lại phía sau cả ba người đều mang theo gương mặt mờ mịt.

Một trước một sau đi ở bên trong hành lang uốn khúc thật dài, hai người đều không nói gì, mãi đến tận khi đi tới chỗ không có ai, Thư Yến mới chủ động mở miệng, "Vừa nãy đa tạ Trần thượng tướng quan tâm."

Người đàn ông trung niên dừng bước chân, cau mày liếc Thư Yến một cái, "Cậu dĩ nhiên biết tôi là ai?"

"Cũng đúng, nếu là người trong Hoàng cung tự mình mở miệng chỉ định, biết đến thân phận của tôi cũng không khó, chỉ có điều tôi rất hiếu kì cậu đến tột cùng là ai, tại sao phải dùng một thân phận giả đến quân đoàn Liệp Ưng."

Có thể ngồi vào chứ vị thượng tướng đều luyện thành một đôi mắt lão làng, Thư Yến tự nhiên cũng không kinh ngạc điểm này, cười nói, "Thượng tướng vừa nãy có thể đứng ở cửa tự mình chờ tôi, lại nói với tôi mấy câu như vậy, nhất định là phía trên có người đã giao phó cho ngài việc gì đó, tự nhiên nhờ ngài giúp một chút, cần gì phải hỏi thân phận của tôi, biết đến tôi không phải gián điệp, chỉ đơn thuần là một người muốn đi tìm chết mà thôi."

Giọng điệu của Thư Yến khi nói chuyện, khiến Trần thượng tướng hơi có chút thất thần, luôn cảm thấy trước đây đã từng tiếp xúc với người này, thế nhưng ý niệm này cũng chỉ là thoáng qua một cái, trong con mắt màu xám thâm thuý của ông ta lộ ra thần sắc sâu thẳm, xì cười một tiếng nói, "Cậu nói đúng, tôi tiện tay giúp cậu một tay chỉ là phụng mệnh làm việc, cậu đến tột cùng là ai, tôi có thể không quan tâm, nhưng cậu nhớ kỹ, nơi này là chiến đội Liệp Ưng, từ ngày hôm nay cậu bước vào nơi này, tuyệt đối không được nói chuyện tình cảm."

"Mà con người của tôi ghét nhất liên quan dây mơ rễ má, cho nên tôi chắc chắn sẽ không bởi vì cậu là người của phía trên cử xuống, liền đối với cậu hạ thủ lưu tình, nếu như cậu không thông qua sát hạch kế tiếp, đừng trách tôi lập tức đuổi cậu ra ngoài, coi như cậu trực tiếp nạp mạng, tôi cũng sẽ không lưu lại tro cốt của cậu, chiếm dụng dù chỉ là một chỗ nhỏ nhất của chiến đội."

Nói xong lời này, ông ta chỉ nói ba chữ "Tự lo lấy", sau đó quay người rời khỏi.

Thư Yến nhìn bóng lưng rời đi của ông ta, nâng tay sờ sờ chóp mũi, cười lầu bầu một câu: Làm thầy giáo ở trường quân đội cũng duy trì tính xấu này, nhiều năm như vậy dĩ nhiên còn không thay đổi...

Đứng tại chỗ, nhìn bên ngoài trụ sở cát vàng bay lượn, cùng ánh mặt trời nóng rực chói chang, anh thu lại tâm thần, cầm theo hành lý ít ỏi đeo phía sau lưng, trực tiếp tiến vào văn phòng báo danh.

Liệp Ưng "Chiến đội Ma quỷ" nổi tiếng bên ngoài, nghe tới hình như là chỗ cực kỳ đáng sợ, thật sự đến trong này mới phát hiện cùng quân doanh bình thường cũng không có gì khác nhau, thậm chí thực hành chế độ quản lý rộng rãi, từ báo danh đến đăng ký thông tin, từ ghi vào quyền hạn đến kiểm tra cuối cùng, đều là người máy thao tác, toàn bộ hành trình anh cũng chưa từng thấy những người khác.

Chờ làm xong thủ tục phức tạp này đó, đến lúc đi vào ký túc xá trời đã tối đen mực, sau khi người máy vẫn luôn ở bên cạnh anh vòng tới vòng lui dặn dò các hạng mục cần chú ý đi ra ngoài, trong phòng ván giường cứng rắn kia quả thực đối với anh sinh ra một sức hấp dẫn rất lớn.

Không khống chế được nhào tới, anh thở thật dài, ở phía trên thoải mái lăn mấy lần, anh mới cảm giác mình rốt cục sống lại.

Trong hoang mạc bóng đêm tựa hồ so với chỗ khác tới sớm hơn một chút, khí trời nóng rực lúc nãy đã biến mất, vào lúc này gió đêm nổi lên, khiến cồn cát ngoài căn cứ phát ra tiếng vang "sàn sạt."

Ánh trăng chiếu vào phòng ký túc xá trống rỗng hiện ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, nhìn bầu trời đêm lấp lánh ngôi sao ngoài cửa sổ, trong lòng anh vẫn cứ tràn ngập cảm giác không thật, mà tâm tư bị đè nén lúc sáng cũng ở trong màn đêm giống như thủy triều mãnh liệt kéo tới.

Lúc này anh mới có thể quên đi thân phận Thư Yến hiện tại, một lần nữa biến trở về Yến Thù Thanh.

Từ say khi hiểu ra anh phí hết tâm tư cũng không thể liên lạc với Cận Hằng, cả người anh cũng có chút hoảng hốt, anh không nhớ rõ bản thân là làm sao bị người ta "Áp giải" đến bên trong chiến hạm vũ trụ, làm thế nào xuyên qua vũ trụ mênh mông vô bờ đi tới nơi này, thậm chí anh đến tột cùng đi bao lâu đều nhớ không rõ, trong đầu trống rỗng, căn bản không có cách nào suy nghĩ bình thường.

Anh không dám nghĩ tới khả năng lần rời đi không từ mà biệt này chính là vĩnh biệt với Cận Hằng, càng không dám nghĩ tới sau khi Cận Hằng biết đến chuyện này sẽ là phản ứng gì, dù cho người nào cũng không có khả năng tiếp thu bạn đời của mình không nói một lời đột nhiên biến mất khỏi thế gian, huống chi là trước khi rời đi Cận Hằng còn cười đối với anh nói "Chờ anh trở về".

Vừa nghĩ tới trước khi chia tay, hắn cố chấp giống như đứa nhỏ đứng ở bên giường không muốn đi, bộ dạng nhất định muốn anh hôn hắn một cái mới chịu rời đi, trong lòng anh giống như bị ai đó đâm vào một nhát dao, đau đớn máu me đầm đìa, lại không thể phát ra dù chỉ một chút âm thanh.

Đêm đó hai người triền miên từ ghế số pha đến trên giường, còn có căn phòng ngân hà lộng lẫy cùng cái nôi nhỏ Cận Hằng tự mình làm... Rõ ràng chạm tay có thể chiếm được, thật giống như anh đưa tay ra có thể chạm lấy, nhưng bây giờ anh không biết đời này của mình còn có cơ hội trở lại căn phòng đó hay không.

Nếu như biết đến đưa ra thỉnh cầu tham gia chiến đội Liệp Ưng, Hoàng đế đã có ý niệm như vậy, đêm đó anh cần gì phải cố ý lôi kéo Cận Hằng triền miên, phóng túng hắn tưởng tượng về tương lai không xảy ra như vậy, nếu như một ngày kia anh có thể sớm một chút mở miệng thì tốt rồi, nếu như đêm đó anh chưa có về nhà là tốt rồi, nếu như anh chưa từng có ý nghĩ tham gia chiến đội Liệp Ưng thì tốt rồi.

Nhưng nhiều nếu như cũng chỉ có thể là nếu như, cũng không thể che giấu việc anh đã làm tổn thương Cận Hằng, là anh cho Cận Hằng một giấc mộng quá tốt đẹp, trong lúc hắn ngất ngây trong mộng tưởng, anh lại tự tay đập nát giấc mộng đó.

Yến Thù Thanh dùng gối che đầu, thân thể theo bản năng cuộn mình, vai không khống chế được không ngừng run rẩy, anh cắn chặt môi không để cho mình phát ra dù chỉ là một chút âm thanh.

Ở trước mặt người ngoài anh chưa bao giờ biểu lộ tâm tình của mình, cho nên ba ngày qua ở bên trong chiến hạm anh vẫn là trầm mặc phối hợp, cho cơm liền ăn, mệt mỏi liền ngủ, cho nên tất cả mọi người "áp giải" anh cho là anh đã sớm nhận ra, tiếp nhận sắp xếp của Hoàng đế.

Nhưng anh làm sao có khả năng vô tư như thế.

Anh bị ép mất đi không chỉ là một Cận Hằng, còn có một gia đình chỉ còn một chốc nữa là Cận Hằng có thể giúp anh hoàn thành nó.

Yến Thù Thanh không nghĩ tiếp được nữa, đau đớn kịch liệt làm cho anh không có cách nào hô hấp, viền mắt chua xót đâm nhói lợi hại, lại lưu không ra một giọt nước mắt, "Cận Hằng" hai chữ này quả thực biến thành một cây dao, đâm vào trái tim của anh, tuy rằng không lập tức chảy ra máu tươi, lại khiến trái tim anh đau đớn không thôi.

Anh không phải không nghĩ tới nhân cơ hội bắt cóc phi công, ép buộc chiến hạm đưa mình trở lại, cũng không phải không nghĩ tới sau khi vào trong này sẽ nghĩ đến kế rời đi, nhưng anh chỉ có một người, quân đội độc lập bên trong chiến hạm lại có tới mười mấy người mỗi người một khẩu súng, cũng có thể trực tiếp bắn anh đến chết, tới nơi anh cho là có cơ hội, không nghĩ tới lại là một mảnh sa mạc mênh mông vô bờ bến, anh không có thiết bị truyền tin hướng dẫn, thâm chí ngay cả nước cũng không có, ngoại trừ con đường duy nhất về chiến đội Liệp Ưng, căn bản không còn đường có thể đi.

Cho nên anh tiếp nhận thân phận mới Hoàng đế sắp xếp cho anh, biến thành một không quân cấp hai không bối cảnh đơn giản sạch sẽ, từ đây tất cả chuyện liên quan với Yến Thù Thanh đều sẽ biến mất, ngôn luận công kích chửi rủa ở hành tinh mẹ cũng sẽ tan thành mây khói, vài ngày nữa, có lẽ rất nhiều người cũng không nhớ Yến Thù Thanh là ai.

Đứng dậy ngồi xuống, anh đi tới bên cạnh gương, thấy được một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Vì che giấu thân phận, anh không thể tiếp tục mang gương mặt giống lúc trước, mà ngũ quan của con người có lúc phi thường kỳ diệu, bên trong tàu vũ trụ bác sĩ chỉ dùng thuốc nước cải biến mũi cùng đôi môi của anh, thuận tiện bôi chất lỏng vào tóc để tóc anh dài ra, anh liền hoàn toàn thay đổi bộ dáng khác.

Người trong gương, có mái tóc màu nâu, bởi vì có chút quá dài cho nên buộc ở phía sau đầu, trên trán tóc mái buông xuống, mơ hồ chọc vào mắt, chỉ lộ ra một đôi mắt màu xanh lục, như ẩn như hiện lộ ra vài ý cười.

Trước đây Yến Thù Thanh thích nhất để tóc gọn gàng, có một đôi mắt màu đen đã biến mất không thấy, biến thành Thư Yến hiện tại ngay cả chính anh cũng cảm thấy xa lạ.

Nhưng anh sở dĩ tiếp thu thân phận này, là bởi vì đi tới bước đường ngày hôm nay, anh đã không còn đường thối lui, nếu như không thể thuận lợi thông qua sát hạch, bình yên vô sự sống tiếp, đời này anh cũng không thể gặp lại được Cận Hằng.

Cho nên dù cho lúc gặp mặt, hắn đã hận anh tận xương, anh cũng phải đi về, cẩn thận mà sống sót trở lại.

Bàn tay nắm lấy nắm đấm thật chặt, anh theo bản năng dùng đầu ngón tay xoa vào ngón tay đeo nhẫn, thế nhưng lúc này nơi đó đã rỗng tuếch, anh chỉ có thể cúi đầu hôn vào dấu vết nhợt nhạt kia, cho rằng Cận Hằng còn ở bên cạnh anh.

***

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...