Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đêm điên cuồng, hai người giống như động vật liều chết triền miên, đôi môi dán vào nhau, tứ chi quấn quýt, giống như là muốn đem nhiệt tình đời sau tiêu tan hết, ai cũng không muốn rời đi.

Hai người làm một lần ở trong phòng tắm, phía sau lưng Yến Thù Thanh bị ma sát đến mức đỏ cả lên, chờ sau khi phóng thích một lần, cả người đều co giật liên tục phát run, Cận Hằng nhìn ra đau lòng, sau khi kết thúc ôm Yến Thù Thanh ở trong phòng tắm qua loa tắm lại một lần, hai người đều là đàn ông khoẻ mạnh, trong lúc này không rảnh quan tâm chuyện khác, vào lúc này tiểu biệt thắng tân hôn ăn mặn nhiều lần lại thực tuỷ biết mị, chỉ là sờ sờ đụng đụng mấy lần dấy lên lửa lớn.

Yến Thù Thanh cố ý cưỡi ở trên người Cận Hằng không tách ra, người nào đó thẹn quá hóa giận, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng, vác Yến Thù Thanh lên ném tới trên giường trong phòng ngủ, lúc đầu Yến Thù Thanh còn có thể trêu chọc vài câu, thế nhưng liên tục bị Cận Hằng vắt kiệt sức, về sau không nói ra được thành câu, cuối cùng chỉ có thể quỳ ở trên giường bày ra một tư thế xấu hổ, bị ép nghênh tiếp công kính phía sau càng hung mãnh hơn.

Ráp trải giường ẩm ướt đến nỗi cơ hồ vắt ra được nước, chăn gối giống như bị vò thành một cục, hai người giống như ở trong nước mới vớt ra, chờ đến lúc cao trảo qua đi không biết tại sao lại lăn đến cùng một chỗ, Cận Hằng tựa hồ đối với đứa bé thứ hai có chấp niệm, nói là làm tuyệt đối không hàm hồ, cuối cùng chơi đùa Yến Thù Thanh chỉ có hít vào mà không thở ra, thậm chí đến lúc lần phóng thích cuối cùng, trời cũng sắp sáng rồi.

Chưa bao giờ trải qua tình ái đáng sợ như vậy, Yến Thù Thanh co quắp ở trên giường, ngay cả khí lực giơ tay cũng không có, hai cái chân hơi phát run, luôn có một loại cảm giác đáng sợ sẽ không dậy nổi, lúc này Cận Hằng cúi đầu hôn anh một cái, anh lắc lắc đầu, "... Không, không được, để em nghỉ một lát, nếu tiếp tục dằn vặt em sẽ chết mất."

Cận Hằng ôm chặt anh, hai cái tay ở trên bụng bằng phẳng của anh làm loạn, "Em trước tiên trêu chọc anh, hiện tại phải phụ trách dập lửa, lại nói em đã đáp ứng tiếp tục sinh con cho anh, em nhìn bụng của em xem một chút động tĩnh cũng không có, anh phải không ngừng cố gắng."

Yến Thù Thanh nhấc chân muốn đạp hắn, kết quả kéo tới bộ vị sưng tấy nào đó, đau đến nỗi "Tê" một tiếng, "... Nếu như anh dám tới một lần nữa, em lập tức thiến anh."

Nói xong anh không nhịn được ngẩng đầu lườm Cận Hằng một cái, thế nhưng đôi mắt hơi đỏ lên phối hợp với hơi nước ở khoé mắt, không chỉ không có lực uy hiếp, trái lại giống như cọng lông tơ quét qua lồng ngực Đoan Trạch, làm cho hô hấp của hắn đột nhiên cứng lại, giơ tay bịt kín con mắt của Yến Thù Thanh, cứng rắn mà nói, "Nếu em không muốn anh lại tới một lần nữa, cũng không cần nhìn anh như vậy, nếu không anh sẽ hiểu lầm, em muốn anh làm thêm lần nữa."

Trên mặt Yến Thù Thanh cứng lại, sau đó lỗ tai đỏ chót, sau khi cổ họng khàn khàn mắng một câu "Biến thái", sáng suốt không tiếp tục nói nữa.

Cận Hằng chà chà hai tiếng, tiến đến bên tai Yến Thù Thanh thấp giọng trêu ghẹo nói, "Nếu không chúng ta lại tới một lần nữa đi, dù sao mới làm bốn lần, còn chưa đủ anh nhét kẻ răng."

Nói xong hắn lật người Yến Thù Thanh lại, vừa định cúi đầu hôn xuống, lại phát hiện Yến Thù Thanh dĩ nhiên đã nghiêng đầu ngủ.

Trên lông mi của đối phương còn dính một tầng hơi nước ướt nhẹp, khóe miệng khẽ mím môi, thoạt nhìn có chút ngớ ngẩn, thế nhưng khóe mắt lại hiện ra một tầng mập mờ đỏ ửng, không tiếng động nói ra mới vừa trải qua nhiệt tình sảng khoái tràn trề.

Trong lòng Cận Hằng hơi động, cúi đầu hôn trán của Yến Thù Thanh một cái, thở một hơi dài nhẹ nhõm, thỏa mãn nhắm hai mắt lại.

Chân trời còn chưa sáng, âm thanh côn trùng kêu vang vọng ở bên tai, thời gian yên tĩnh qua đi, trong lúc hai người đều đang đi vào mộng đẹp, thiết bị truyền tin để ở một bên đột nhiên đồng thời vang lên.

Âm thanh "Tích tích" khiến Cận Hằng bất mãn nhíu mày, vén chăn lên che đầu lại, "Ai vậy...Trời còn chưa sáng đã gọi, đừng để ý tới."

Nói xong lời này hắn nghiêng người mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, Yến Thù Thanh gian nan mở ra đôi mắt lim dim buồn ngủ, vốn là cũng không muốn để ý tới, thế nhưng thanh âm chói tai vẫn luôn kéo dài không ngừng, anh không thể không bò lên, ở đầu giường lục lọi nửa ngày mới tìm được thiết bị truyền tin, cầm lên không cần xem ai gọi đến, trực tiếp đưa đến bên tai, "... Alo?"

Đầu bên kia điện thoại nghe đến âm thanh của anh đầu tiên là dừng lại, sau đó gấp gáp hỏi, "Cậu còn ngủ sao?"

Thanh âm này Yến Thù Thanh nghe quen tai, phản ứng một hồi lâu mới ý thức được là Trần Lâm, sau đó bất đắc dĩ ngáp một cái, "...Trời vẫn còn chưa sáng mà."

"Tổ tông của tôi ơi, cậu còn có tâm sự ngủ a, Cận Hằng đâu, anh ta có ở bên cạnh cậu hay không, cậu nhanh chóng gọi anh ta dậy."

Giọng nói Trần Lâm vọng qua máy truyền tin, Cận Hằng không vui nhíu mày, lật qua lật lại thân thể, một bộ dạng bị chọc giận.

Yến Thù Thanh le lưỡi một cái, che lại loa thiết bị truyền tin, thận trọng từ trên giường bò lên, kết quả chân vừa mới chạm đất, lập tức mềm nhũn suýt chút nữa ngã xuống đất.

Anh "Tê" một tiếng xoa eo đau nhức của mình, đi dép vào đi tới ban công, còn không đợi mở miệng, Trần Lâm bên kia lại tiếp tục nói liên tục, "Thành thật khai báo hai người có phải làm chuyện đó? Cửu biệt trùng phùng không nhịn được đúng không?"

Yến Thù Thanh xì cười một tiếng, "Tôi không mở camera, đừng nói anh có thể nhìn thấy chúng tôi làm chuyện gì nhé, đến cùng có chuyện gì vậy, đừng thần thần bí bí như vậy."

"Nhanh chóng nói cho Cận Hằng, hai người lên mạng mà xem, bên ngoài hiện tại bởi vì chuyện của hai người đều như ong vỡ tổ, hai người còn có tâm sự lăn giường!"

Lời Trần Lâm nói khiến Yến Thù Thanh sững sờ, sau đó trong lòng thình thịch nhảy một cái, "Rốt cục xảy ra chuyện gì vậy?"

"Còn không phải là chuyện bởi vì hai người ở Liệp Ưng lại chạy đến phá căn cứ của Á Hi." Trần Lâm nhíu mày thở dài, "Lúc trước hai người biến mất lâu như vậy, bây giờ đột nhiên trở về lại có liên hệ với địch quốc, đổi lại nếu cậu là quần chúng cậu sẽ nghĩ như thế nào?"

"Hai người lần này tuy rằng phá hủy căn cứ Á Hi, thế nhưng dù sao vận dụng sức mạnh quân bộ, bên ngoài bây giờ cái gì cũng nói, có mấy người nói huyên thuyên, hoài nghi hai người lúc trước rời đi quân bộ trên thực tế đã không tính là quân nhân Thương Kiếm, thậm chí còn có mấy người cảm thấy quân bộ vận dụng sức mạnh để cứu hai người là làm chuyện vô ích, bọn họ nói bọn họ nốp thuế để nuôi mấy người vô dụng, vào lúc này dân chúng còn thi nhau kết tội đây."

Nghe xong lời này, Yến Thù Thanh khẽ mỉm cười, không vội vã mở miệng, kỳ thực từ khi mấy người của quân bộ đến phòng bệnh của anh, anh đã sớm dự liệu chuyện này.

Nói cho cùng người không rõ chân tướng đều là cỏ đầu tường, vừa sợ quân bộ một lần nữa trọng dụng anh và Cận Hằng, bọn họ không kịp bấu víu quan hệ, lại sợ quân bộ truy cứu hai người có quan hệ với địch quốc, cho nên ở dưới tình thế không rõ, mới có người " hảo tâm" như thế chạy đến trong phòng bệnh tham gia trò vui.

"Tôi đã nghĩ đến chuyện này rồi."

Yến Thù Thanh cười cười, bưng lên một chén nước nhấp một ngụm, nhẹ giọng nói, "Yên tâm đi Trần Lâm, chuyện này coi như dân chúng không biết, tôi và Cận Hằng cũng sẽ cho quân bộ một câu trả lời, đến lúc đó nói rõ, quân bộ nguyện ý tin cũng được, không tin cũng được, tóm lại chúng tôi sẽ mở họp báo giải thích, vậy tôi và Cận Hằng còn gấp cái gì a."

Trần Lâm dùng sức cào tóc, "Nếu như quân bộ mở họp báo thì tốt rồi! Vấn đề là... Vấn đề là hiện tại mở họp báo giải thích chính là Hoàng đế a!"

Nghe nói như thế Yến Thù Thanh đầu tiên là sững sờ, sau đó phun một ngụm nước ra ngoài, "... Anh nói cái gì!?"

Trần Lâm cho là anh không tin, gấp đến độ nhảy lên"Thật sự! Tôi không lừa cậu! Lúc trước quân bộ đã sớm nhận được tin tức, sáng sớm hôm nay bảy giờ, hoàng đế sẽ đích thân tổ chức họp báo giải thích tất cả mọi chuyện xảy ra gần đây."

"Lão nhân gia tuy rằng không nói rõ "Gần đây xảy ra chuyện gì" có liên quan tới hai người hay không, mà mấy ngày nay trên dưới toàn quốc đều thảo luận chuyện của hai người, ngoài chuyện này ra làm gì còn chuyện nào khác."

... Sáng sớm hôm nay bảy giờ? Nói cách khác khoảng cách bây giờ còn có nửa giờ?

Yến Thù Thanh xoa xoa thái dương, trong lúc nhất thời thực sự đoán không được vị Hoàng đế bệ hạ này đến cùng đang làm cái gì.

"Các người có gặp mặt Hoàng đế bệ hạ chưa? Cũng cần phải có lời giải thích chứ? Đúng rồi, Hoàng đế không phải cậu ruột Cận Hằng sao, cậu nhanh chóng gọi anh ta dậy, hỏi một chút xảy ra chuyện gì, có khi nào là do hai cậu cháu bọn họ liên kết với nhau bày trò, không nói cho cậu biết."

Trần Lâm nói lời này khiến Yến Thù Thanh không khỏi cười khổ một trận, nếu như vị hoàng đế này thật sự nhớ đến tình thân, lúc trước sẽ không bức anh tới chiến đội Liệp Ưng.

Nhưng lời này anh không thể nói cho Trần Lâm chỉ có thể giật nhẹ khóe miệng nói, "Tôi sẽ gọi anh ấy dậy, anh đừng lo lắng, trong lòng chúng tôi nắm chắc."

Sau khi cắt đứt điện thoại, sắc trời đã sáng choang, lúc này Cận Hằng đã tỉnh rồi, một bên ngáp một cái một bên đi về phía bên này, "Điện thoại của ai vậy, sao lại nói lâu như thế?"

Yến Thù Thanh giơ tay vừa nhìn đồng hồ, vừa vặn bảy giờ, anh tiện tay mở ra thiết bị truyền tin lên mạng, một hình ảnh cực lớn chiếu vào trên tường đối diện, lúc này Hoàng đế ở trong một đám người chen chúc, chậm rãi đi ra cửa, ánh đèn chớp trong nháy mắt bao vây.

Cận Hằng nhìn chằm chằm Hoàng đế trong hình, sửng sốt một chút, nghi ngờ ngẩng đầu lên.

Yến Thù Thanh vẫy vẫy tay, "Trần Lâm nói cho em bệ hạ sáng sớm hôm nay muốn mở buổi họp báo, nội dung... Đại khái có liên quan đến hai chúng ta."

Cận Hằng trong nháy mắt thanh tỉnh, mặt biến sắc, lông mày đột nhiên nhíu lại.

Vị cậu ruột này của hắn rốt cuộc muốn đùa giỡn cái gì!

***

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...