Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Được thị vệ dẫn đi, Yến Thù Thanh chậm rãi đi ở trên hành lang uốn lượn, nhìn cảnh vật ở đây không khỏi cảm thấy hoa mắt, khắp nơi đình đài lầu các được thiết kế theo kiến trúc cổ đại, so với những toà nhà cao tầng bên ngoài kia tuyệt nhiên bất đồng.

Đây là lần đầu tiên Yến Thù Thanh tới hoàng cung, thị vệ bên cạnh rất nhiệt tình giới thiệu cho anh cảnh trí xung quanh, thế nhưng trong lòng anh vào lúc này hoàn toàn không có tâm tư nhàn rỗi để thưởng thức cảnh đẹp, trái tim trong lồng ngực giống như bị treo vào một tảng đá, đập loạn không có quy luật, trong lòng bàn tay mơ hồ còn thấm ra một tầng mồ hôi.

Anh tự an ủi mình, Hoàng Đế không có gì đáng sợ, cũng chỉ là một con người có một lỗ mũi, hai đôi mắt, thế nhưng vừa nghĩ tới một chốc lát nữa anh sẽ được diện kiến người thống lĩnh quốc gia, hơn nữa còn là cậu ruột của Cận Hằng, anh lại càng cảm giác giống như đang đi gặp mặt gia trưởng, một trái tim vì vậy trước sau không có cách nào an bình.

Tuy rằng ngày hôm qua anh nhất thời kích động ra tay làm thịt Liệt Long, xem như là gián tiếp cứu Hoàng đế một mạng, thế nhưng nói cho cùng cũng là do anh tự chủ trương, bây giờ chuyện này huyên náo xôn xao dư luận, quân bộ cùng hoàng thất cũng bị cuốn vào trong đó, anh không thể tưởng tượng ra được Hoàng Đế nhìn thấy anh sẽ là biểu tình gì.

Tâm lý càng là thấp thỏm, anh lại càng không có cách nào tiếp tục suy nghĩ, thẳng thắn cứng đầu nhẹ nhàng dùng ngón tay đâm vào lưng thị vệ dẫn đường, "Vị tiểu ca này, cái kia... lúc trước bệ hạ gọi tôi vào cung có nói qua phải làm gì hay không? Hoặc là anh nói cho tôi vẻ mặt của ngài ấy vui hay là phẫn nộ cũng được, để tôi sớm chuẩn bị tâm lý."

Thị vệ không nhịn được cười nở nụ cười, "Ý nghĩ của bệ hạ, người hầu chúng tôi làm sao dám tùy ý suy đoán, mà ngày hôm qua ngài anh dũng như vậy, còn cứu mạng bệ hạ, bệ hạ khẳng định ban thưởng cho ngài, thiếu tá cứ việc yên tâm đi."

Không biết rốt cục ý nghĩa của từ "ban thưởng" này là gì... Yến Thù Thanh yên lặng mà ở trong lòng phun tào một câu, hít sâu một hơi, quyết định phá quán tử phá suất, không quản phía trước là đại lộ khang trang hay là núi đao biển lửa, người cũng đã tới làm sao cũng phải xông vào một lần.

Thị vệ rất nhanh dẫn anh đi đến một chỗ trong cung điện, tự động mở cửa đối với anh ra dấu tay xin mời, Yến Thù Thanh nhìn thị vệ giật nhẹ khóe miệng, làm tốt tâm lý chuẩn bị đi vào diện kiến thánh nhan của Hoàng Đế.

Sau khi cửa phòng khép lại ở phía sau, theo dự liệu hoàng đế không có ở trong đó, thậm chí lúc này toàn bộ trong phòng chỉ có một mình anh.

Trong phòng rường cột chạm trổ khắp nơi, khiến Yến Thù Thanh khó giải thích được có một loại cảm giác trở lại cung đình Trung Hoa thời kì địa cầu cổ đại, trên bàn còn đặt một ấm trà bốc hơi khí nóng nghi ngút, tất cả đều cực kỳ vui tai vui mắt, ngoại trừ tấm màn chiếu cỡ lớn trong suốt ẩn vào trong tường mang theo hơi thở hiện đại.

Yến Thù Thanh nhìn một chút tấm màn chiếu cùng vị trí của mình, vừa vặn đối diện, chẳng lẽ đây là phòng xem phim của Hoàng Đế? Nhưng tại sao ngài ấy muốn hẹn anh tới đây.

Anh tò mò đến gần, dùng tay đụng vào tấm màn trong suốt, một giây sau trước mắt đột nhiên lóe lên, tấm màn chiếu biến mất, trước mắt xuất hiện một cảnh tượng trong một căn phòng khác, Yến Thù Thanh lập tức nhìn thấy người đàn ông oai hùng bất phàm ngồi ở trên cao, đương nhiên còn có Vương Trọng Sơn cùng Cận Hằng.

Trong phút chốc, anh đột nhiên trợn to hai mắt.

Hoàng đế nhìn Vương Trọng Sơn quỳ gối bên chân mình, nửa ngày không nói gì, ông ấy không mở miệng, Vương Trọng Sơn cũng không nắm chắc được tâm tư của Hoàng Đế, chỉ có thể tiếp tục khàn cả giọng khóc lóc kể lể, còn Cận Hằng bên cạnh cũng không nói một lời, cực kỳ tình nguyện thưởng thức kỹ năng diễn xuất vụng về của lão già này.

Hoàng đế trước sau bất động thanh sắc uống chén chè xanh bên cạnh, đợi đến khi Vương Trọng Sơn nói khàn cản giọng, thực sự không phát ra được thanh âm nào, ông ấy mới đập mạnh cái chén xuống bàn, mặt không thay đổi thoáng nhướn mi, "Nói xong chưa?"

Vương Trọng Sơn đầu tiên là lắc đầu, sau đó nhìn thấy ánh mắt âm trầm của Hoàng Đế, thân thể không tự chủ mà run lên, thế nhưng lời còn không kịp nói ra khỏi miệng, hoàng đế đã khoát tay chặn lại.

"Ông chưa nói xong, nhưng trẫm nghe xong rồi, trở lại cùng quân bộ bàn giao công việc, vị trí thượng tướng này ông không cần làm, nể tình ông nhiều năm vì quân bộ làm việc, trẫm cho ông một đặc quyền, tinh cầu Alpha hiện tại đang cần một nhân viên ghi chép, hiện đang làm việc này chính là một phục tùng giả, nhưng người đó không trấn giữ được đánh lính kia, Vượng thượng tướng có kinh nghiệm như vậy, lại là sĩ quan lâu năm, đối với công việc này khẳng định sẽ thích ứng nhanh chóng."

"Dĩ nhiên nếu như ông cảm thấy được khổ cực, trẫm cũng không miễn cưỡng ông, phê chuẩn ông sớm cáo lão hồi hương, bảo dưỡng tuổi thọ."

Lời này vừa nói ra, trên mặt Vương Trọng Sơn một vệt huyết sắc cuối cùng đã triệt để biến mất, tinh cầu Alpha là một mảnh đất hoang, chưa từng được khai phá, đám quân nhân phạm sai lầm lớn đều bị đày tới đây, Vương Trọng Sơn đường đường là một thượng tướng quân bộ không thể tới đó làm nhân viên ghi chép nhỏ nhoi được, việc này so với việc trực tiếp tước bỏ quân quyền của ông ta còn kinh khủng hơn!

"Bệ hạ ngài không thể đối với thần như vậy!" Vương Trọng Sơn triệt để hỏng mất, giống như điên cuồng xin tha.

"Làm sao, Vương Trọng Sơn ông đang chất vấn quyết định của trẫm sao?

Gương mặt Vương Trọng Sơn hoàn toàn vặn vẹo, gắt gao trừng Cận Hằng lại quay sang nhìn Hoàng đế, khàn cả giọng rống to, "Bệ hạ, ngài được xưng minh chủ một đời cuối cùng lại vì che chở Cận Hằng cháu ngoại ruột của ngài, ngài lại muốn hi sinh vứt bỏ thần? Tất cả những thứ này đều là Cận Hằng vu oan hãm hại thần! Thần cúc cung tận tụy nhiều năm như vậy đến cùng đã làm sai điều gì!?"

Tiếng nói vừa dứt, hoàng đế trực tiếp đá một cước đạp ông ta lăn trên đất, trên mặt bất động thanh sắc rốt cục tuôn ra một tia âm lệ doạ người, "Ông còn có mặt mũi hỏi trẫm đã làm sai điều gì!? Coi như Cận Hằng là vu oan hãm hại, những lời của ông nói đều là nói thật, thế nhưng ông biết đường đường là cấp trên lại không biết tình trạng thân thể của cấp dưới chính là không làm tròn trách nhiệm! Không báo cáo chuyện quan trọng chính là khi quân! An ninh bất lợi chính là hành thích vua! Chỉ bằng ba cái tội này trẫm trực tiếp giết ông cũng không quá đáng, ông còn mặt mũi chất vấn trẫm sao."

"Thần... Thần xác thực công tác có sai lầm, mà đều là hành động vô tâm, van cầu bệ hạ cho thần thêm một cơ hội, thần nhất định lấy công chuộc... A ——!"

Ông ta sống chết cầm lấy chân Hoàng Đế, lời nói còn chưa kịp nói xong, một viên đạn trực tiếp bắn xuyên qua vai ông ta, máu tươi trong nháy mắt bắn tung toé, nhiễm ô uế thảm trải nền màu trắng dưới chân.

Hoàng đế cúi đầu, dùng súng vỗ vỗ vào gương mặt đau đến vặn vẹo của Vương Trọng Sơn, không chút lưu tình nói, "Đừng làm cho trẫm nói lần thứ hai, một súng này là trừng phạt ngày hôm qua ông không làm tròn trách nhiệm bảo vệ, đừng để cho trẫm nổ phát súng thứ hai, cũng đừng khiến trẫm hiện tại thay đổi chủ ý, bằng không một viên đạn nữa chính là vào đầu của ông."

Nòng súng nhắm ngay cái trán Vương Trọng Sơn, hoàng đế đã nhấn chốt, âm thanh khủng bố khiến Vương Trọng Sơn tái mặt cũng mất đi oán liệt vừa nãy, trực tiếp giống như đống thịt thối rữa co quắp nằm ở trên mặt đất.

"Người đến, đem lão già này kéo ra ngoài cho trẫm!"

Ra lệnh một tiếng, mười mấy thị vệ mang theo vũ trang vọt vào, trực tiếp giữ chặt cánh tay của Vương Trọng Sơn, hoàn toàn không để ý cả người ông ta toàn là máu, khàn cả giọng giãy dụa, cứng rắn đem ông ta kéo ra ngoài.

Trong phòng nhất thời khôi phục yên tĩnh, Cận Hằng nhíu mày nhìn hoàng đế liếc mắt một cái, cười một cái nói, "Con cảm ơn cậu."

Hoàng đế cười cười, như có như không liếc mắt nhìn về phía tấm gương bên cạnh, "Coi như ngày hôm nay con không nói ra chuyện đó, trẫm cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta, ông ta ngồi không ăn bám nhiều năm như vậy, tại quân bộ kết bè kết đảng mưu lợi chuyện riêng, trẫm không phải không biết, chỉ là chức vị thượng tướng của ông ta làm quá cao cũng quá lâu, trẫm không thể tùy tiện động vào ông ta, bây giờ ngược lại là tiện tay đẩy thuyền giải quyết lão già đó, thuận tiện trả ơn con."

Cậu cháu hai người hàn huyên vài câu, Cận Hằng xin được cáo lui trước, trong lúc đi ở trên hành lang, ngẫm lại chuyện xảy ra ngày hôm nay không nhịn được gửi tin nhắn cho Yến Thù Thanh, [Em ở chỗ nào, làm sao vừa giữa trưa đã không thấy em đâu] nhưng là tin tức gửi đi giống như đá chìm biển lớn, không có tin nhắn trả lời.

Lúc này hoàng đế vừa vặn đi qua Cận Hằng, liếc mắt nhìn về phía máy truyền tin của hắn, cười vỗ vỗ bờ vai hắn, rồi lại rời đi.

Yến Thù Thanh nhìn Cận Hằng gửi tới tin nhắn, ngón tay ở trên bàn phím dừng lại hồi lâu cuối cùng không có đánh ra một chữ, tiện tay cầm máy truyền tin sắp hết pin nhét vào trong túi, mà lúc này cửa lớn sau lưng đột nhiên mở ra, một người đàn ông cao lớn kiên cường điệu bộ ung dung phú quý đi tới, không cần phải nói tự nhiên chính là hoàng đế.

Yến Thù Thanh hoàn toàn không chuẩn bị sẵn sàng, sững sờ ngẩn ra mới nhanh chóng quỳ một chân trên đất hành lễ, kết quả Hoàng Đế lại đối với anh cười khoát tay một cái, "Ở chỗ này chờ lâu như vậy, làm sao không nói cho Cận Hằng cậu bị trẫm mời đến trong này?"

Hết chương 40- phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...