Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diện mạo của Hàn Minh cùng với Trạch Long không có nửa điểm giống nhau, nếu như không phải chính miệng gã nói ra, căn bản không thể tin tưởng hai người chính là anh em ruột.

Ban đầu ở hôn lễ bị quân địch bắt cóc, quả thực đã là sỉ nhục cả một đời của anh, thủ lĩnh quân địch Trạch Long ở trên chiến trường còn là kẻ thù của anh, nếu như không phải sau đó Cận Hằng đúng lúc xuất hiện, khả năng hiện tại anh đã thành một bộ thi thể đặt trong phòng thí nghiệm của Á Hi quốc, bị người ta giải phẫu lung ta lung tung.

Đoạn hồi ức này anh và Cận Hằng đều không muốn nghĩ tới, ai nghĩ cho tới bây giờ vòng vòng chuyển chuyển, bản thân dĩ nhiên lại rơi vào trong tay em trai Trạch Long, thật không biết là do lọt mắt xanh của ông trời hay là vận may của anh thực sự quá kém.

Yến Thù Thanh ở trong lòng trào phúng nở nụ cười, bình tĩnh ngẩng đầu lên, "Cho nên từ lần đầu tiên tôi gặp anh trong ký túc xá, chính là kế hoạch một tay anh bày sẵn để dụ tôi vào bẫy?"

"Đúng thì thế nào không đúng thì thế nào?" Hàn Minh không tỏ rõ ý kiến, khinh bỉ xì một tiếng, tựa hồ không muốn nhắc lại chuyện trước đây

Gã đứng ở trên cao nhìn xuống ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn Yến Thù Thanh, gằn từng chữ, "Từ khi nghe tin Trạch Long qua đời, tôi đã quyết định chủ ý nhất định phải giết các người, may là tôi nhiều năm nằm vùng ở Thương Kiếm, vẫn luôn ngụy trang thành một chiến sĩ tận trung yêu nước, căn bản không có người hoài nghi tôi là gián điệp, cho nên tôi có thể dễ như ăn cháo tiến nhập vào chiến đội Liệp Ưng."

Lời này khiến Yến Thù Thanh hé mắt, "Làm sao anh biết tôi ở chiến đội Liệp Ưng?"

Hàn Minh cười nhọ một tiếng, "Vậy thì phải hỏi Cận Hằng người vẫn luôn tâm tâm niệm niệm cậu."

Nói xong gã giơ tay nặn cằm Yến Thù Thanh, "Yến Thù Thanh, cậu thật là đủ giảo hoạt, thấy tình thế không tốt liền lập tức trốn chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi, nhưng cậu đừng quên bên cạnh mình còn có một Cận Hằng, anh ta nhớ nhung cậu như vậy, mỗi ngày hận không thể đào ba thước đất tìm ra cậu, dù sao cũng giúp tôi không ít khó khăn."

Lời này khiến trong lòng Yến Thù Thanh chìm xuống, anh tin tưởng phong cách xử sự của Cận Hằng, tuyệt đối sẽ không sơ ý để người ta bắt được thóp, Hàn Minh nói như vậy nhất định là có người mật báo cho gã.

Đè xuống tâm tư chợt lóe trong lòng, anh trầm giọng xuống nói, "Cho nên anh ẩn núp ở bên cạnh tôi, tại sao cuối cùng lại không động thủ giết luôn của hai chúng tôi, ở núi Thương Lan anh phái nhiều quân địch phục kích như vậy, không phải là muốn đẩy hai người chúng tôi vào chỗ chết sao?"

Nghe Yến Thù Thanh nói như thế, Hàn Minh lộ ra nụ cười quỷ dị, tiến đến bên tai Yến Thù Thanh, dùng tư thế phảng phất giống như người yêu nhau thân mật rỉ tai nói, "Bởi vì tôi phát hiện thực sự có chút yêu thích cậu, phục tùng giả mềm mại ngoan ngoãn thực sự nhìn phát chán rồi, nói cho cùng cũng phải tìm một trò chơi mới mẻ, trên đời này từ cầm kiếm giả biến dị thành phục tùng giả cũng chỉ có một mình cậu, nếu như trực tiếp giết cậu quá phí của trời."

Nói xong gã giống như rắn độc quấn lấy con mồi của mình, phun ra lưỡi rắn thật dài, tiến vào lỗ tai Yến Thù Thanh liếm một cái, ngón tay xoa cổ của anh, "... Cậu có biết ánh mắt của mình có bao nhiêu dụ người hay không, có thể mê hoặc Cận Hằng đến trình độ như vậy, quả thực bản lĩnh của cậu rất lớn."

Lời nói đê tiện chui vào lỗ tai Yến Thù Thanh, làm cho anh tức giận không nhịn nổi, trong dạ dày một trận dời sông lấp biển, buồn nôn cơ hồ suýt chút nữa phun ra, trong lúc Hàn Minh nắm cằm của anh định hôn xuống, anh không biết có sức lực từ đâu, trong nháy mắt Hàn Minh cúi đầu xuống, bỗng nhiên ngẩng đầu nhắm ngay động mạch của gã tàn nhẫn mà cắn mạnh một cái.

Hàm răng không tính sắc bén nhưng vẫn giống như hai hàng dao nhọn, cắn đến mức khiến cổ Hàn Minh sứt một miếng thịt, gã đau đến nỗi hét lớn một tiếng, đột nhiên che cái cổ rút lui vài bước, máu tươi thuận theo chảy xuống.

Lúc này Yến Thù Thanh chán ghét nhổ ra máu trong miệng, "Cút! Con mẹ nó anh thật làm cho tôi buồn nôn! Tôi chỉ hận bản thân đối với anh quá khách khí, không có trực tiếp làm thịt anh giống như Trạch Long."

Yến Thù Thanh bị đặt ở trên ghế chữa bệnh, hai cái tay trói ở sau lưng, trên bả vai thấm máu chảy ra bên ngoài, hai cái chân bị Hàn Minh đặt ở trên hai tay vịn, giờ khắc này đã tê dại mất đi tri giác, trong thời gian ngắn không hoạt động được.

Cái tư thế này không thể nghi ngờ khiến người ta nảy sinh dục vọng, phối hợp với diện mạo dụ người của anh, dễ như ăn cháo có thể đốt lửa dục vọng của đối phương, thế nhưng ánh mắt của anh lại tàn nhẫn, giống như hai cây dao sắc bén, rõ ràng tư thế không chịu được như thế, trong giây lát đối diện với ánh mắt của anh lại làm cho người ta không dám tiến lên một bước.

Đôi mắt Hàn Minh hẹp dài triệt để chìm xuống, nuốt ngụm nước bọt, trên mặt lộ ra thần sắc dữ tợn vặn vẹo, "Yến Thù Thanh, cậu đừng không biết phân biệt nặng nhẹ, bây giờ mạng của cậu nằm trong tay tôi, cậu có chạy đằng trời cũng không thoát được, tôi có biện pháp để cậu ngoan ngoãn nghe lời, cậu đừng tưởng tôi chưa giết cậu mà được nước làm tới, nơi này của giáo sư Josephine vật tốt gì cũng có, chỉ cần một mũi tiêm xuống, đừng nói là Cận Hằng, cậu ngay cả mình là ai e sợ cũng không nhớ rõ."

Nói xong gã liền đi về phía Yến Thù Thanh.

Trên mặt Yến Thù Thanh không có vẻ sợ hãi chút nào, nghe nói như thế thậm chí còn nở nụ cười, "Hàn Minh, nha không hiện tại phải gọi Trạch Nguyên, anh cũng không cần đe dọa tôi, đừng nghĩ tôi là loại binh tôm tướng cua mà sợ mấy trò vớ vẩn của anh, bây giờ tô là miếng thịt nằm trên thớt gỗ, anh muốn làm gì, tôi cũng không thể ngăn cản, thế nhưng anu đừng quên, anh không giết được tôi nhưng tôi có thể tự giết bản thân mình, anh có bản lĩnh thì cứ đến, nhìn thử xem sau khi tôi chết, quân bộ Á Hi có để yên cho anh hay không!"

Kỳ thực từ sau khi xác nhận thân Hàn Minh, anh đã biết bản thân tạm thời không có nguy hiểm tính mạng.

Bởi vì Á Hi quốc muốn chính là gien cơ thể sống của anh, nếu như anh chết, vũ khí bí mật của bọn họ sẽ bị phá huỷ, cho nên dù cho Hàn Minh nói đến thiên hoa loạn trụy, anh cũng tuyệt đối sẽ không ngốc nghếch bị lừa.

Cái gì vừa bắt đầu báo thù liền muốn giết anh và Cận Hằng, cái gì bởi vì yêu thích anh cho nên mới cố ý hạ thủ lưu tình... Tất cả đều là chó thả cái rắm.

Anh còn không có tự luyến đến nỗi tự cho bản thân là vạn nhân mê người gặp người thích, Hàn Minh muốn giết anh vì báo thù cho Trạch Long, đối với anh có chút tâm tư không đứng đắn, anh không phải không tin, thế nhưng mọi người đều là quân nhân, đều hiểu được ý đồ của đối phương.

Phần tình cảm kích động của bản thân so với lợi ích của quốc gia đâu đáng mấy đồng tiền, là nam nhi chí tại bốn phương không thể vì tình cảm mà làm ảnh hưởng đến cả đất nước.

Cho nên anh dám đánh cuộc, Hàn Minh hận không thể chém anh thành tám mảnh, cũng không dám trơ mắt nhìn anh nạp mạng.

Quả nhiên lời kia vừa thốt ra, thần sắc Hàn Minh cứng đờ, nhất thời đứng ở tại chỗ, trên mặt lộ ra băng lãnh cùng âm trầm trước nay chưa từng có.

Gac không phải không thừa nhận, Yến Thù Thanh nói rất đúng tàn nhẫn mà đẫm vào tử huyệt của gã.

Ban đầu ở núi Thương Lan, gã cố ý để quân Á Hi "Chế tạo" tuyết lở, sau đó hiến kế để Yến Thù Thanh cùng Cận Hằng rời đi đội ngũ, chính là muốn diệt trừ hai người, tình huống của hai người bị phục kích gã đều rõ ràng, thậm chí ngay cả Cận Hằng bị nổ chết bởi đạn tụ năng đều là một tay gã an bài.

Thế nhưng kích động qua đi gã mới ý thức được bản thân phạm vào sai lầm lớn, may là Yến Thù Thanh còn sống, lúc này gã mới chuẩn bị kế hoạch kế tiếp, lần này gã để quân bộ Á Hi cố ý gửi tình báo giả cho chiến đội Liệp Ưng, cuối cùng tự tay đem Yến Thù Thanh dẫn vào bẫy rập đã sớm bày sẵn, nếu như bây giờ người đã chết, chẳng phải công sức của gã đổ hết xuống sông xuống bể.

Nghĩ tới những thứ này, gã nhìn chăm chú Yến Thù Thanh, theo dõi xương quai xanh thon dài lộ ra cùng kia hai cái chân dài bị ép tách ra, đè xuống dục vọng điên cuồng cùng không cam lòng trong lồng ngực, gã giơ tay chỉ chỉ chóp mũi của Yến Thù Thanh, "Được, cậu tự nhiên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy cũng đừng trách tôi, người đâu đến đây!"

Một tiếng gầm nhẹ, cửa tự động mở ra, mấy tên cấp dưới mặc quân trang đi vào, Hàn Minh chỉ vào Yến Thù Thanh nói, "Đem cậu ta kéo xuống phòng giam trông giữ cẩn thận, tuyệt đối đừng để vị khách quý này Chết" dễ dàng, không có lệnh của tôi bất luận người nào cũng không cho vào thăm viếng!"

"Dạ!"

Ra lệnh một tiếng, Yến Thù Thanh bị che miệng lại, bí mật dẫn đi.

Hàn Minh đem dây trói trong tay vứt mạnh xuống đất, dậy khoá rơi xuống đất phát ra một tiếng vang thật lớn, mấy tên cấp dưới bên canhu cả kinh cúi thấp đầu, không dám lên tiếng.

Gã kéo kéo cổ áo, đem quần áo lúc trước bị thây khô để lại dấu vết ném xuống đất, xoa xoa thái dương, chẳng được bao lâu bốn tên cấp dưới áp giải Yến Thù Thanh đã trở lại.

Hàn Minh lúc này mới ngẩng đầu lên, "Làm xong chưa?"

"Dạ rồi thủ lĩnh."

"Có người bên ngoài nhìn thấy sao?"

"Ngoại trừ bốn người thuộc hạ, không có những người khác."

"Rất tốt." Hàn Minh nheo lại đôi mắt màu nâu hẹp dài, cười cười, quay người muốn đi ra tầng hầm.

Lúc này một người hầu vội vã chạy tới, thấp giọng rỉ tai nói, "Thủ lĩnh, quân tọa mời ngài đi một chuyến, nói có chuyện quan trọng thương lượng."

Hàn Minh đột nhiên nhíu lông mày, lộ ra một nụ cười gằn, "Tin tức đến tai quân toạ cũng nhanh thật"

Nói xong lời này gã xoay người rời đi, mấy người thuộc hạ cúi thấp đầu theo sau lưng, trong nháy mắt Hàn Minh bước ra cửa lớn, đột nhiên quay đầu lại, không có bất kỳ triệu chứng nào đột nhiên nổ súng, "Ầm ầm ầm" vài tiếng súng vang lên, bốn người vừa mới áp giải Yến Thù Thanh trong nháy mắt ngã vào trong vũng máu, rốt cuộc không còn mở mắt.

Trong nháy mắt Hàn Minh rời đi cửa tự động chậm rãi khép lại, che giấu một căn phòng đầy máu.

Hết chương 70-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...