Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến lúc trở về túc xá, đã là đêm khuya.

Yến Thù Thanh cưỡng bức chính mình vọt vào phòng tắm, sau khi rửa đi cát bụi trên người, đầu óc choáng váng nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy sức lực toàn thân đều bị ép khô, mí mắt nặng đến mức như bị đổ đá, không ngờ chờ anh ngáp một cái, liền trực tiếp ôm gối ngủ thiếp đi.

Ánh trăng màu xanh chiếu toàn bộ ký túc xá, buổi tối cũng trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người cũng đều rơi vào mộng đẹp, chỉ còn dư lại ngoài cửa sổ gió đêm phất qua lưu lại vang lên sàn sạt.

Mà trong bầu không khí như vậy, bên tai đột nhiên truyền đến mấy tiếng nổ "Ầm ầm ầm!"

Yến Thù Thanh mơ mơ màng màng mở mắt, nửa mê nửa tỉnh, trở mình đem đầu vùi vào trong chăn, lúc này tiếng vang "Ầm ầm ầm" lần thứ hai truyền đến, hơn nữa còn chói tai hơn so với trước.

Yến Thù Thanh lập tức bị thức tỉnh, mệt mỏi ngồi dậy, lúc này mới ý thức tới tiếng vang phát ra chính là từ cửa ký túc xá của anh.

Đột nhiên nắm chặt thiết bị truyền tin, anh đi tới cửa, nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa, trong nháy mắt thấy được một gương mặt thô lỗ.

Theo bản năng mở cửa ra, còn không đợi anh mở miệng, người đã đi vào rồi.

"..., Đoan Trạch? Xảy ra chuyện gì vậy, tại sao anh lại đến đây?"

Anh mệt mỏi ngáp một cái, lắc lắc đầu cưỡng bức bản thân tỉnh lại, Đoan Trạch liếc mắt nhìn anh, tầm mắt hắn dừng ở nút áo ngủ màu trắng chưa được cài vào, cuối cùng lại rơi vào hai chân trống trơn không có gì bao phủ.

"Không xảy ra cái gì, tôi chỉ là về ký túc xá của mình."

Anh lười biếng mở miệng, âm thanh không có gì chập trùng, thế nhưng lông mày vẫn cứ khóa chặt, thoạt nhìn không cao hứng.

Lời này khiến Yến Thù Thanh trong nháy mắt tỉnh táo thêm một chút, "... Về ký túc xá của mình?"

Yến Thù Thanh còn ở trong cơn buồn ngủ nhất thời không rõ ràng hắn là có ý gì, Đoan Trạch trực tiếp nhìn chằm chằm nói, "Đúng, sau này tôi ở nơi này, nơi này cũng là ký túc xá của tôi."

Nói xong hắn không nói hai lời bắt đầu từ bên trong hành lý lấy đồ vật của hắn, đồ vật của hắn vô cùng đơn giản, ngoại trừ mấy bộ quần áo bên ngoài, rốt cuộc không còn cái khác, thế nhưng hắn trực tiếp chiếm đoạt cái giường bên cạnh Yến Thù Thanh, thái độ vô cùng cứng rắn cùng không thể nghi ngờ.

Sau khi nhìn hắn nước chảy mây trôi lấy đồ vật ra, Yến Thù Thanh mới rốt cục tỉnh táo lại, lộ ra biểu tình kinh ngạc, "Huấn luyện viên không phải nói sẽ sắp xếp ký túc xá khác cho anh."

"Cậu cảm thấy ngày hôm nay sau khi tôi giúp cậu đánh mấy tên kia, còn có người nguyện ý cùng tôi ở chung một phòng?"

Đoan Trạch xì cười một tiếng, trên mặt mang theo vết đao lộ ra thần sắc ghét bỏ, đầu Yến Thù Thanh vang lên ong ong, anh biết cái tên này sẽ lộ ra vẻ mặt như thế, dùng sức xoa xoa thái dương, anh cuộn chân ngồi ở trên giường mình, một bộ dạng muốn đàm phán nhìn Đoan Trạch nói, "Vậy anh nói cho huấn luyện viên chưa, anh trực tiếp nói cho ông ta biết, anh chán ghét con người của tôi, không muốn cùng tôi ở chung một phòng, những người khác cũng chán ghét anh, anh không có chỗ để đi, căn cứ Liệp Ưng lớn như vậy, chẳng lẽ không có chỗ để anh ngủ."

"Tại cậu vừa nãy thấy sang bắt quàng làm họ, hiện tại huấn luyện viên cũng không tin hai chúng ta căn bản không quen biết, tôi lưu lạc đến nước này, là do ai làm hại?"

Nói xong lời này, hắn đem áo vừa mới cởi ra cầm ở trong tay trực tiếp ném vào người Yến Thù Thanh, quần ngoài cũng cởi ra chỉ mặc quần trong lộ ra hai chân một đoạn bắp đùi trắng nõn cứng rắn.

Quần áo của hắn ở trên còn dính hạt cát cùng bùn, còn có một tầng mồ hôi dày đặc, da đầu Yến Thù Thanh sắp nổ tung, theo bản năng bịt mũi muốn đem quần áo hắn ném đi, kết quả bất ngờ chính là quần áo của hắn dĩ nhiên không có mùi mồ hôi, mà là một loại mùi vị lãnh hương không nói ra được.

Yến Thù Thanh vừa định nói cái gì, kết quả vừa ngẩng đầu, liền đối mặt với tấm lưng kiên cường của Đoan Trạch, anh mạnh mẽ rời đi tầm mắt trầm giọng nói, "Nếu anh chán ghét tôi như vậy, hiện tại hoàn toàn có thể đi, không phải anh rất chán ghét tôi sao, càng không thích tôi bấu víu quan hệ cơ mà."

"Bởi vì cậu hại tôi thành như vậy, tôi chỉ có thể tìm cậu tính sổ, cậu muốn quỵt nợ a?"

Đoan Trạch xì cười một tiếng, lười biếng ngáp một cái, Yến Thù Thanh xoay đầu lại, "Anh làm sao..."

Một câu nói còn không kịp nói xong tất cả đều bị chặn lại trong cổ họng, bởi vì Đoan Trạch đưa lưng về phía anh, đã bắt đầu không coi ai ra gì cởi quần áo, cởi áo ba lỗ màu đen trên người, lộ ra thân thể cường giả mạnh mẽ, hai cánh tay đường nét trôi chảy bao trùm bắp thịt rắn chắc, dưới ánh sáng màu xanh của ánh trăng trong bóng đêm yên tĩnh lộ ra một ánh sáng mê người.

Vào lúc này hắn cúi đầu, bắt đầu cởi quần trong, Yến Thù Thanh hung hăng nhắm mắt lại, cảm thấy bản thân đúng là điên, vừa nãy đột nhiên nhìn thấy bóng lưng người kia, anh thậm chí suýt chút nữa không khống chế được đi lên ôm lấy hắn.

Thật sự quá giống, quá giống...

"Tôi cho anh lưu lại, anh liền cởi quần áo! Đoan Trạch, anh đừng quên, hai chúng ta không quen."

Yến Thù Thanh cắn răng hàm nói ra lời này, cảm thấy bản thân nhẫn nại thật sự sắp đến cực hạn, anh quá đề cao niềm tin của chính mình, anh căn bản không có cách nào ở trong hoàn cảnh như vậy cùng người có hình dáng giống Cận Hằng sớm chiều ở chung.

"Cậu trước đây cũng ở trong ký túc xá tập thể của quân bộ đúng không, khi đó không phải bạn cùng phòng của cậu cũng không cần hỏi ý kiến cậu có thể tự do cởi quần áo hay sao?"

Đoan Trạch nói xong cười lạnh một tiếng, "Trong căn cứ nhiều đàn ông người như vậy, cậu có thể thoải mái thưởng thức, tuyệt đối đừng lãng phí cơ hội."

Nói xong lời này, hắn ngáp một cái, trực tiếp xoay người đi buồng tắm, một bộ dạng từ nay về sau quyết định chủ ý muốn ở nơi này.

Yến Thù Thanh đau đầu, anh kỳ thực đối với Đoan Trạch không có phiến diện gì, tính tình cổ quái không phải là vấn đề lớn, hơn nữa người này ngày hôm nay còn giúp anh, hai người đều là thành viên mới, ở cùng một chỗ chiếu cố lẫn nhau cũng là phải, mà chuyện này tuyệt đối không thể đánh đồng với chuyện mỗi ngày phải nhìn một người giống Cận Hằng y như đúc "Loã thể" ở trước mặt anh được a!

Dùng sức xoa xoa thái dương, anh tiện tay mặc lên bộ quần áo, chuẩn bị đứng dậy đi tìm huấn luyện viên bàn luận một chút, anh cùng Đoan Trạch nói cái gì đều không thể ở cùng một phòng, thế nhưng vừa mới đứng dậy, anh liền thấy giày của tên kia để ở bên cạnh giường, mặt trên còn dính vết máu loang lổ.

Nghĩ đến bộ dạng khập khễnh vừa nãy của cái tên này, còn có nguyên nhân tạo nên vết thương, anh mím môi, cuối cùng không tiếng động ai oán một tiếng, trực tiếp nằm vào trên giường, một đầu chui vào trong chăn.

Tính toán một chút, cái tên này cũng không phải người xấu, không phải là để cho hắn ngủ một buổi tối thôi sao, mắt không thấy tâm không phiền, cố gắng qua nổi đêm nay, quá mức ngày mai lại tìm huấn luyện viên nói chuyện là được rồi.

Trong lúc Đoan Trạch một thân hơi nước từ buồng tắm đi ra, liếc mắt liền thấy được Yến Thù Thanh giống như con nhộng chui vào trong chăn.

Anh dùng một cái tư thế từ chối trò chuyện đưa lưng về phía Đoan Trạch, khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ có bím tóc màu nâu trên đỉnh đầu lộ ra ngoài, thoạt nhìn không nhúc nhích tựa hồ ngủ, nhưng thân thể trong lúc nghe thấy tiếng cửa phòng tắm vang lên không bị khống chế trở nên căng thẳng.

Bởi vì không thấy tình huống phía sau lưng, anh cũng không biết Đoan Trạch đến cùng đang làm gì, chỉ cảm thấy hắn tựa hồ dựa vào cửa phòng tắm đứng yên thật lâu, liên tục nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh không nói một lời, bị ánh mắt như vậy liên tục nhìn chằm chằm vào, Yến Thù Thanh thực sự có chút chịu không nổi, đang chuẩn bị quay đầu lại hỏi hỏi hắn muốn làm gì, cái tên này cũng không quan tâm đến anh, tựa hồ cũng không có ý tứ cùng anh cãi nhau.

Anh nghe đến âm thanh bước đi Đoan Trạch, âm thanh vén chăn lên, âm thanh nằm xuống giường... đến khi trong căn phòng triệt để yên tĩnh lại, Yến Thù Thanh mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, thần kinh một mực căng thẳng cũng từ từ nới lỏng.

Anh kỳ thực luôn luôn xoắn xuýt có nên đứng dậy hỏi một chút vết thương trên chân của cái tên này, trong túi của anh còn có thuốc mỡ trị ngoại thương, vừa vặn lúc này dùng được, muốn xoay người lại ném cho hắn, liền cảm thấy được bản thân đầu có bệnh, nếu như tiếp tục quan tâm khó tránh khỏi sẽ bị tên kia coi thường.

Trong lúc anh đang suy nghĩ lung tung, người bên cạnh hô hấp dần dần trầm ổn, thoạt nhìn tựa hồ ngủ, cảm giác mệt mỏi vọt tới, Yến Thù Thanh cũng dần dần mà lâm vào mộng đẹp.

Mà trong lúc nửa mê nửa tỉnh, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ khàn khàn, như là âm thanh đánh bóng giấy ráp, trong ban đêm yên tĩnh hiện ra càng trầm thấp, âm thành ồ ồ hòa lẫn hơi nước, xuyên vào lỗ tai Yến Thù Thanh.

Từ từ thanh âm này càng ngày càng nặng, giống như là đang chạy trốn thứ gì đó, phát ra hô hấp hỗn loạn, như là cực lực nhẫn nại một chuyện nào đó đến cực hạn, kèm theo tiếng ma sát có quy luật cùng nhịp điệu đệm chăn phập phồng, Yến Thù Thanh càng nghe càng không đúng.

Cái tên này... Không phải là đang làm cái đó chứ?

Phút chốc, mặt Yến Thù Thanh đỏ ửng, mơ hồ còn bốc lên ánh sáng xanh lục.

Trước khi anh chưa khai trai cực kỳ thanh tâm quả dục, ngoại trừ một lòng một dạ tại quân bộ dốc sức làm việc, nỗ lực kiếm tiền để bố mẹ nuôi thoả mãn, chưa bao giờ anh cân nhắc qua vấn đề cá nhân, sau đó khi cùng Cận Hằng xác định quan hệ, anh ứng phó tên kia không kịp tự nhiên cũng không có loại tưởng niệm này, nhưng không có nghĩa là anh một người hơn hai mươi tuổi, đoán không ra cái tên kia đang làm cái quái gì!

Con mẹ nó, anh em không phải chứ...

Ngày hôm nay buổi sáng hắn đánh nhau, buổi chiều đeo bao cát chạy trong sa mạc hơn hai mươi km, chân đều chảy máu, khuya khoắt mới tìm được ký túc xá, kết quả vừa nằm xuống liền... Liền xóc lọ???

Rốt cục phải nhịn bao nhiêu mới có thể phát tác vào lúc này.

Anh nên khen cái tên này sức khoẻ tốt, hay là bụng đói ăn quàng đây?

Cả người Yến Thù Thanh cứng đơ nằm nơi đó, căn bản không dám động đậy, chỉ lo kinh động vị phía sau kia, mọi người cùng nhau lúng túng, thế nhưng giường ngủ của tên kia vừa vặn song song với giường của anh, bây giờ tuy rằng anh tựa lưng với hắn, lại rõ ràng cảm giác được một đôi mắt như mắt sói nhìn chằm chằm vào anh.

Tuy rằng anh biết đến cầm kiếm giả phỏng chừng sẽ không vì "đồng loại" mà YY, hơn nữa anh lại là người làm cho hắn chán ghét như thế, cho nên căn bản không cần sợ cái gì, mà phía sau có người vẫn luôn thở gấp như lang như hổ như thế, dù là ai cũng không chịu được a!

Yến Thù Thanh bó tay toàn tập, gắt gao nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng nói thầm nhanh lên một chút nhanh lên một chút... Thế nhưng tiếng thở dốc ồ ồ của người kia không chỉ không có dẹp loạn tình thế, trái lại bởi vì anh nghĩ linh tinh càng ngày càng kịch liệt, thậm chí cuối cùng hô hấp của anh hoà vào tần suất hô hấp của hắn, chập trùng lên xuống, tư thế giống như tái chiến ba trăm hiệp đấu.

Yến Thù Thanh nghe được cả người đổ mồ hôi, cả người chôn vào chăn bởi vì thiếu dưỡng khí cho nên đầu choáng mắt hoa, cuối cùng không biết lúc nào lại ngủ thiếp đi.

Đến khi mở mắt, trước mắt một mảnh tăm tối, anh cũng không biết mình ở nơi đó, vừa ngẩng đầu anh thấy được mặt Cận Hằng, tên kia cúi đầu hung ác hôn lên môi anh, Yến Thù Thanh nhỏ giọng nói "Xin lỗi", tất cả đều bị hắn nuốt vào trong miệng.

Người kia thô bạo mở ra hai chân của anh, không nghe lời giải thích của anh, dùng phương thức hung ác nhất trừng phạt anh ra đi không lời từ biệt, cả người anh cuộn mình lên, trong miệng không ngừng phát ra âm thanh thở dốc hỗn loạn.

Anh cắn môi, kêu rên từng lần từng lần nói hắn dừng lại, lại khiến hắn làm càng hung ác hơn, anh thống khổ lại vui thích gắt gao bóp lấy phía sau lưng hắn, co quắp hô lên một cái tên.

"Cận Hằng... Cận Hằng..."

Trước mắt ánh sáng hiện ra, ánh mặt trời chói mắt đánh vào đôi mắt, anh mở choàng mắt, phát hiện mình còn nằm ở trên giường căn cứ Liệp Ưng, mà bên trong chăn đã một mảnh thấm ướt.

Bên tai truyền đến vang dội tiếng còi báo động chói tai, thiết bị truyền tin không ngừng mà phát ra tiếng kêu "Khẩn cấp tập hợp!", anh đột nhiên ngẩng đầu, đối mặt gương mặt mang theo vết đao của Đoan Trạch, hắn đang cúi đầu cầm dao găm vào bên eo, ngẩng đầu đối diện đôi mắt Yến Thù Thanh, lười biếng ngáp một cái, quay người liền đi ra ngoài.

"Chờ đã! Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Không nghe cảnh báo, sát hạch lần thứ ba đã bắt đầu, nếu như chậm như vậy, liền trực tiếp thu dọn đồ đạc về nhà."

Nói xong lời này, hắn thoả mãn chậm rãi xoay người, thật giống ngày hôm qua mệt mỏi căn bản sẽ chưa từng xuất hiện, mà Yến Thù Thanh chưa từng có chuyện dậy trễ, vào lúc này giống như tượng đá ngồi ở bên giường, cả người mộng mị, mẹ nó... Quá ác liệt rồi?

Hết chương 46-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...