Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giống như là nằm mơ giấc mộng hoang đường, lần thứ hai lúc tỉnh lại, Yến Thù Thanh không muốn mở mắt ra, anh cứ như vậy lẳng lặng mà nằm ở nơi đó, nghe âm thanh máy móc bên tai nhảy lên, sợ sệt bản thân vừa mở mắt liền đối mặt 999tin tức bết bát hơn.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng bước chân, đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống, "Thù Thanh, tôi biết cậu đã tỉnh."

Nghe đến hai chữ "Thù Thanh", anh không thể không mở mắt ra, sau đó đối mặt tầm mắt phức tạp của Trần Lâm.

Cảnh tượng trước mắt thay đổi, lúc trước thành viên Liệp Ưng tập hợp xung quanh đã biến mất, bên trong phòng to lớn chỉ có một mình Trần Lâm, Yến Thù Thanh nỗ lực nhìn căn phòng này, phát hiện hết thảy trước mắt đều rất xa lạ, anh há miệng muốn hỏi nơi này là nơi nào, thế nhưng vừa nghĩ lại cảm thấy ở nơi nào cũng không đáng kể, vì vậy cũng lười mở miệng, chống đỡ thân thể muốn đứng dậy xuống giường.

"Cậu muốn đi đâu?"

Yến Thù Thanh không lên tiếng.

Trần Lâm đè anh lại, "Tôi không quản cậu muốn đi đâu, hiện tại cậu ngoan ngoãn nằm xuống cho tôi."

"Tôi đi tìm Trần thượng tướng, tôi có chuyện muốn hỏi ông ấy." Yến Thù Thanh vừa mở miệng âm thanh khàn khàn, giống như là chiêng vỡ khó nghe, nhưng anh không để ý tới những thứ đó, tránh khỏi cánh tay Trần Lâm muốn nhổ ống truyền dịch trên tay mình.

Trần Lâm lập tức cuống lên, "Yến Thù Thanh cậu lại muốn hồ đồ cái gì!? Lời tôi nói rõ ràng là vô ích hay sao, chỉ cần tôi ở đây ngày hôm nay cậu cũng đừng nghĩ ra khỏi cái cửa này! Cậu có để ý đến thân thể mình không, cậu biết tình huống của mình bây giờ hay không!"

Trần Lâm hống một tiếng khiến Yến Thù Thanh càng thêm gấp gáp, viền mắt cấp tốc sung huyết, đột nhiên gạt tay Trần Lâm, gầm nhẹ, "Tôi không quản được nhiều như vậy! Đừng lấy cái gì gọi là bác sĩ như từ mẫu ra ép tôi, hiện tại tôi nhất định phải về núi Thương Lan một chuyến!"

Theo dõi bộ ngực phập phồng kịch liệt của anh, Trần Lâm trái lại trầm mặc, nửa ngày mới mở miệng, "Cậu không trở về được, bởi vì hiện tại chúng ta đang ở trên chiến hạm về mẫu tinh, cách căn cứ Liệp Ưng mười vạn tám ngàn dặm."

"... Về mẫu tinh?" Thân hình Yến Thù Thanh cứng đờ, trong chốc lát trố mắt, cả gương mặt trở nên trắng bệch, "Ai đồng ý về mẫu tinh! Anh làm sao có thể thừa dịp tôi hôn mê thay tôi quyết định!"

Anh không dám tin nhìn chằm chằm Trần Lâm, đối diện đôi mắt bình tĩnh của anh ta, cảm thấy toàn thân từng trận phát lạnh, cũng không muốn tiếp tục nhìn anh ta, lung tung kéo mấy cái ống lớn đủ mọi màu sắc trên người, tránh khỏi cánh tay Trần Lâm, trực tiếp nhảy xuống giường.

"Yến Thù Thanh con mẹ nó cậu điên rồi!" Trần Lâm dứt khoát ngăn chặn đường đi anh, không nhịn được chửi ầm lên.

"Trần Lâm anh mau tránh ra cho tôi, nể tình cảm tình huynh đệ trước kia của chúng ta, tôi không truy cứu chuyện ngày hôm nay, nhưng tôi không phải vật thí nghiệm của anh, mặc cho anh tùy tùy tiện tiện tha đến chở đi! Lập tức mệnh lệnh cho chiếm hạm dừng lại, nếu không đừng trách ngay cả anh tôi cũng đánh!"

Anh nện một đấm ở bên tai Trần Lâm, toàn thân kịch liệt run rẩy, ánh mắt hung ác lại bất lực, Trần Lâm tức giận gạt quả đấm của anh, lớn tiếng gào thét, "Bây giờ cậu đâng mang thai không trở về mẫu tinh còn muốn thế nào! Lẽ nào sinh ở căn cứ Liệp Ưng nói cho tất cả mọi người biết cậu là phục tùng giả!"

Rống xong lời này, hốc mắt của Trần Lâm cũng trở nên đỏ ửng, Yến Thù Thanh cứng đơ đứng tại chỗ cũ, hồi lâu qua đi mới gian nan ngẩng đầu lên, "... Anh nói cái gì?"

Trần Lâm lau mặt, hít sâu một hơi, "Cậu không nghe lầm, kết quả kiểm nghiệm máu của cậu là dương tính, bây giờ cậu mang thai! Hơn nữa có dấu hiệu sảy thai, con mẹ nó cậu nếu là không muốn mạng sống, không muốn đứa bé này, hiện tại từ trên chiến hạm nhảy xuống tôi đều không quản!"

Yến Thù Thanh ngã xuống ghế, đầu vang lên ong ong, cả người như là bị rút đi hồn phách, một câu nói cũng không nói được.

Nhìn thấy bộ dáng này của anh, Trần Lâm mệt mỏi cười khổ một tiếng nói, "Ngày đó tôi chờ cậu một đêm, chỉ sợ cậu đột nhiên trở về, mãi cho đến hừng đông đến lúc chiếm hạm đều phải xuất phát, cũng không đợi được cậu, tôi nghĩ đến cậu không xin phép được, cũng là không nghĩ nhiều, ai nghĩ đến trong lúc vừa nhìn thấy kết quả vội vội vàng vàng trở lại, con mẹ nó cậu dĩ nhiên đi núi Thương Lan!"

"Trong căn cứ bác sĩ không hiểu cậu xảy ra chuyện gì, nhưng tôi lại biết, cậu biết không lúc cậu được người ta tìm thấy trong núi tuyết, giữa hai chân cậu tất cả đều là máu! Nếu như tôi chỉ chậm một chút quay lại, đừng nói đứa nhỏ, ngay cả tính mạng của cậu cũng không giữ được."

Nhớ tới tình cảnh Yến Thù Thanh một thân đầy máu chôn ở bên trong tuyết đọng, hai tay Trần Lâm hơi phát run, đến nay lòng vẫn còn sợ hãi.

Yến Thù Thanh nói không ra lời, theo bản năng sờ sờ bụng của mình, chỉ cảm thấy vận mệnh cho anh một câu chuyện cực kì hoang đường.

Trần Lâm thấy sắc mặt anh không đúng, không nhịn được thấp giọng nói, "Cậu không vì mình, thế nào cũng phải vì đứa nhỏ suy nghĩ một chút, dù sao lần này cậu lập đầu công, tôi tùy tiện tìm lý do nói cậu cần về mẫu tinh trị liệu, Trần thượng tướng cũng không có làm khó dễ cậu, cho nên cậu cũng đừng náo loạn nữa, cậu cũng không muốn sợi dây duy nhất liên kết cậu và Cận Hằng cũng biến mất đúng không?"

Câu nói sau cùng khiến đôi môi Yến Thù Thanh không khống chế được run lên, nửa ngày đột nhiên nở nụ cười, "Cho nên chuyện này tính là gì? Tôi.. tôi dùng mạng của Cận Hằng đổi lấy sinh mệnh của đứa nhỏ?"

Nói xong lời này, mặt anh không thay đổi xoay đầu lại, anh càng như vậy Trần Lâm càng cảm thấy lo lắng, không nhịn được an ủi, "Thù Thanh cậu không thể nghĩ như vậy, cậu..."

"Trần Lâm."

Còn không đợi Trần Lâm nói xong, Yến Thù Thanh đột nhiên ngắt lời anh ta, trong con ngươi mang theo một luồng cố chấp bướng bỉnh gần như cầu xin, "Anh giúp tôi một chút, để chiếm hạm bay về được không? Tôi phải về chiến đội Liệp Ưng, hoặc là anh trực tiếp đem tôi vứt ở nơi nào cũng được, để một mình tôi tự trở lại cũng tốt, tôi không thể cứ như vậy về mẫu tinh."

Trần Lâm đột nhiên nhíu mày, "Con mẹ nó cậu...! Tất cả lời của tôi mới vừa nói đều là vô ích! Đứa nhỏ trong bụng cậu khó mà giữ được tính mạng, trở lại có thể làm gì?"

"Nhưng tôi không thể để một mình anh ấy ở nơi đó."

Yến Thù Thanh gắt gao cắn môi, ngay cả đầu ngón tay đâm thủng da thịt cũng không cảm giác được, "Sống phải thấy người chết phải thấy xác, sau khi tôi tỉnh lại tất cả mọi người nói cho tôi anh ấy đã chết, nhưng thi thể của anh ấy cũng không tìm thấy, anh nói tôi làm sao cam tâm?"

Nói xong anh không biết nhớ ra cái gì đó, con mắt đột nhiên chiếu ra tia sáng, "Anh xem, ngay cả đứa nhỏ mới chỉ có gần hai tháng còn có năng lực tự vệ sống sót, Cận Hằng một người mãnh liệt như vậy, làm sao có khả năng không còn."

"Không phải nói tỉ suất phối hợp cao phục tùng giả cùng cầm kiếm giả sẽ có cảm ứng hay sao, tôi có thể cảm giác được anh ấy nhất định còn sống, cái tên này am hiểu nhất chính là lừa gạt người khác, lúc trước anh ấy ngụy trang thành Đoan Trạch ở bên cạnh tôi, gạt tôi suýt chút nữa không nhận ra được anh ấy, lần này khẳng định cũng giống vậy, anh ấy nhất định trốn ở nơi nào đó, chờ tôi đi tìm anh ấy, anh ấy có tính biệt nữu, phải để cho người ta dỗ mới chịu, nếu như tôi không đi tìm anh ấy, anh ấy khẳng định sẽ trách tôi..."

"Được rồi Thù Thanh." Trần Lâm đánh gẫy suy nghĩ linh tinh của anh, vành mắt đỏ ửng nói, "Cậu tỉnh táo một cút đi, Cận Hằng đã chết, cậu có đi 100 lần cũng là kết quả này!"

Một câu nói làm cho bầu không khí trở nên im bặt, chỉ còn dư lại âm thanh động cơ máy bay vang lên bên tai.

Yến Thù Thanh nửa ngày mới ngẩng đầu lên, nhìn Trần Lâm, trong hốc mắt không có bất kỳ triệu chứng nào rớt xuống một giọt nước mắt.

Từ khi trọng thương tỉnh lại đến bây giờ, cho dù là biết đến tin dữ Cận Hằng tử trận, lúc đó anh không có rơi lệ, hiện tại lại đột nhiên khóc.

Anh không dễ dàng rơi lệ, thậm chí rất xem thường người gặp chuyện liền rơi lệ, bởi vì anh cảm thấy được ngoại trừ khóc bộc lộ bản thân mềm yếu, căn bản không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, nhưng bây giờ anh lại không khống chế được nước mắt của mình, trong lòng như là bị tàn nhẫn mà xé ra một lỗ thủng to, cuồng phong vù vù thổi mạnh xoáy vào bên trong, khiến thân thể của anh không khống chế được cuộn tròn rúc vào một chỗ.

Không tiếng động nước mắt dính ướt đầu gối, anh lại không phát ra được một chút xíu âm thanh.

Anh nhớ tới cái đêm ấy trước khi xuất phát, Cận Hằng đem anh ôm vào trong lòng, cười nói cho anh biết, "Em còn có anh đây, có anh ở đây yêu ma quỷ quái gì cũng không dám đến."

Khi đó bất quá chỉ là một câu chuyện cười, ai biết lại là một lời thành sấm, anh biết rõ Cận Hằng là vì bảo vệ anh mới mất mạng, lúc đó hắn có thời gian nhảy xuống đường dốc, né tránh đạn hạt nhân nổ tung, nhưng là hắn không có.

Hắn chỉ lo đem anh đẩy ra, lại quên mất chính mình cũng là thân thể máu thịt, không phải tường đồng vách sắt đao thương bất nhập.

Yến Thù Thanh che mắt, nước mắt tranh nhau chen lấn từ trong khe hở lướt xuống.

Sau này rốt cuộc không còn người đàn ông giống như con khuyển to lớn dính lấy anh, không còn có người lỗ tai đỏ ửng cùng anh cáu kỉnh lên án anh không chịu phản ứng hắn, không còn có người sẽ vì tìm anh dứt khoát bỏ đi thân phận thượng tá cố ý ngụy trang một thân phận mới, chỉ vì muốn ở bên cạnh anh.

Cũng sẽ không bao giờ có người vững vàng mà ôm anh, hôn ngón tay của anh nói cho anh biết, "Đừng sợ, có anh ở đây "

Người đàn ông kia đứng ở phần cuối thảm đỏ, cầm nhẫn trong tay, hóa thành một kỵ sĩ vững chãi đứng ở nơi đó, đã biến mất rồi.

Anh vĩnh viễn mất đi Cận Hằng.

Hết chương 61- phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...