Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi ngày đi sớm về tối cường độ huấn luyện càng ngày càng nâng cao, khiến thời gian trôi qua nhanh chóng, chỉ trong nháy mắt, thời gian đã qua hơn một tháng.

Yến Thù Thanh dần dần thích ứng phương thức huấn luyện tàn khốc của chiến đội Liệp Ưng, cũng cảm giác thân thủ cùng sự chịu đựng có tiến bộ tăng nhanh như gió, thế nhưng thường xuyên có tất xấu buồn nôn, không chỉ không có giảm bớt trái lại càng ngày càng nặng.

Vì thế anh cũng tìm quân y xem qua, thế nhưng trừ cho ra một kết quả hệ tiêu hoá quá kém, bác sĩ cũng không có nói với anh nguyên nhân, chỉ cho anh thuốc đau dạ dày, thế nhưng tật xấu không có giảm bớt, cân nặng ngược lại là tăng không ít.

Nhìn Cận Hằng càng luyện cơ bụng càng săn chắc, nhìn lại một chút bụng nhỏ đã hơi nhô lên của mình, Yến Thù Thanh khỏi nói có bao nhiêu buồn bực, dựa vào cái gì cùng nhau gia nhập chiến đội Liệp Ưng, đồng thời tham gia cường độ huấn luyện giống nhau, cuối cùng chỉ có một mình anh mập lên?

Những người khác trải qua hơn một tháng huấn luyện, hoặc nhiều hoặc ít đều biến thành đen hoặc gầy, chỉ có một mình anh, ngoại trừ hơi đen một chút, lúc trưỡ đường nét góc cạnh rõ ràng lúc này trở nên êm dịu mấy phần, nhiều lần Cận Hằng lôi kéo anh "Hoàn thành kế hoạch một ngày bốn lần", cũng không nhịn được nói mông của anh càng ngày càng cong.

Vừa bắt đầu, Yến Thù Thanh còn có thể an ủi mình có thể là do hấp thụ thuốc trị đau dạ dày, mới khiến cho anh mập lên, thế nhưng theo cuộc sống chuyển dời, anh phát hiện mình thường xuyên uể oải không có chút sức lực nào, có lúc thậm chí ngay cả kiên trì huấn luyện cũng cảm thấy được vất vả, điều này làm cho anh không khỏi lâm vào khủng hoảng càng lúc càng lớn.

Anh tuy rằng không phải phục tùng giả nguyên sinh, thế nhưng không có nghĩa là là người ngu, các loại triệu chứng không ổn làm cho anh có liên tưởng cực kỳ không tốt, hơn nữa mỗi ngày Cận Hằng đều như phát bệnh tâm thần nói chuyện với bảo bảo trong bụng của anh, làm cho anh nhất thời không nhận rõ đây rốt cục là trong lòng bị ám chỉ sinh ra ảo giác, hay là... Trong bụng thật sự nhiều hơn một khối thịt.

Nhưng trong lòng càng là bất an, anh càng là không biết nên tìm ai giải quyết.

Cận Hằng tuy rằng ngoài miệng vẫn nói muốn sinh con, nhưng đây là chiến đội Liệp Ưng, trong lòng hắn cũng rất rõ ràng điều kiện ở đây như thế nào, cho nên ngoại trừ ban đầu ở phòng bệnh, hắn vẫn luôn chỉ là ngoài miệng chiếm tiện nghi, rốt cuộc không còn cùng anh chân chính làm qua một hồi.

Có lúc Cận Hằng nhìn thấy bộ dáng anh ăn không ngon, so với anh còn sốt ruột hơn, nghĩ hết phương pháp đi nhà bếp tìm đồ ăn dỗ anh ăn cơm, nhưng ở nơi cao nguyên này lương thực ở đây thực sự khan hiếm, ngoại trừ các loại dịch dinh dưỡng, cũng không có thứ gì tốt, mỗi lần nhìn thấy đồ ăn sền sệt anh đều cảm thấy buồn nôn, Yến Thù Thanh ăn không tiêu, còn không kịp ăn đã nôn ra ngoài, Cận Hằng bị mù quáng, thấy anh ăn không ngon chính hắn cũng thẳng thắn không ăn, cho nên cuối cùng Yến Thù Thanh vì không để hắn lo lắng, trong lúc khó chịu cũng không nguyện nói cho hắn biết.

Toàn bộ chiến đội Liệp Ưng đều không có một phục tùng giả, trong phòng cứu thương càng không có thiết bị chuẩn bị cho phục tùng giả, thậm chí ngay cả thiết bị kiểm tra hormone bình thường nhất, cũng chỉ dành cho cầm kiếm giả, lại càng không nói đến máy móc kiểm tra mang thai, cho nên Yến Thù Thanh cũng không tiếp tục đi tìm quân y, dù sao bọn họ chỉ cho anh thuốc, mà thuốc dạ dày nếu như có thể giảm bớt bệnh trạng của anh, hiện tại anh cũng không cần rầu rỉ.

Nghi hoặc giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, Yến Thù Thanh hận không thể mọc ra một hai cánh lập tức bay trở về mẫu tinh, cho dù là lén lén lút lút trở về kiểm tra một chút thôi cũng được, nhưng bên trong dù sao cũng là chiến đội Liệp Ưng, không phải chỗ anh muốn đi thì đi, muốn đến thì đến, mà anh cũng không thể tùy tiện bại lộ thân phận phục tùng giả của mình, càng không thể lấy lý do thân thể không khỏe mượn cớ gián đoạn huấn luyện, vì vậy chỉ có thể cắn răng tiếp tục kiên trì huấn luyện.

Ngày này huấn luyện xong, Cận Hằng bị huấn luyện viên gọi đi làm kiểm tra mô phỏng phi hành, Yến Thù Thanh một người ăn cơm tối xong, xuyên qua văn phòng đang chuẩn bị về ký túc xá nghỉ ngơi, phía trước có hai vị quân y đi tới.

Bọn họ bước chân vội vã, trên mặt mang theo sắc mặt hưng phấn vui mừng, vừa đi vừa trò chuyện.

"Nghe nói, đội chữa bệnh mẫu tinh đưa tới huyết thanh mới, lần này thí nghiệm phản ứng thuốc của chúng ta nhất định sẽ có đột phá."

"Đúng a, tôi nghe nói lần này đi còn có vị "đại thần" ở bệnh viện quân bộ."

Lời này tiến vào trong tai Yến Thù Thanh, làm cho anh trong nháy mắt dừng lại bước chân.

"Đại thần nào?"

"Chính là nhà khoa học hàng đầu của nước ta, vào lúc này anh ta còn ở phòng y tế đấy."

...

Hai người đi qua, Yến Thù Thanh nhất thời sững sờ tại chỗ.

... Đại thần bệnh viện quân bộ, nhà khoa học hàng đầu?

Một ý nghĩ hoang đường đột nhiên từ trong đầu xuất hiện, dù có muốn không suy nghĩ cũng không được, bác sĩ của bệnh viện quân bộ nghiên cứu gien tổng cộng không có mấy người, có thể được xưng tụng là đại thần thì có thể đếm trên đầu ngón tay, cho nên người bọn họ nói có phải Trần Lâm không?

Không không không, Yến Thù Thanh nhanh chóng quơ quơ đầu.

Chiến đội Liệp Ưng cái nơi chim không thèm ị này, Trần Lâm làm sao có khả năng nói đến là đến, nếu như không phải Trần Lâm, anh liền trực tiếp như vậy tìm tới cửa, nếu như bị người khác phát hiện thân phận thật thì làm sao bây giờ?

Yến Thù Thanh chần chờ một chút, đè xuống kích động trong lòng, quay người tiếp tục đi về ký túc xá, có thể sau bữa cơm chiều trong dạ dày càng thêm sôi sục, loại cảm giác buồn nôn muốn ói từng trận xông tới, làm cho anh sờ môi trầm ngâm chốc lát, nhìn ngó phương hướng phòng y tế, cất bước tiếp tục đi về ký túc xá.

Đêm khuya, phòng y tế yên tĩnh lại, bốn phía yên tĩnh không nghe được một chút âm thanh.

Chờ tất cả mọi người ngủ Yến Thù Thanh mới lén lút chạy ra ngoài, dựa theo tin tức lúc trước nghe được, tìm tới nơi ở của đoàn bác sĩ đến từ mẫu tinh, thời gian này cơ hồ tất cả mọi người đều ngủ, anh cũng không hi vọng thật sự có thể đụng phải ai, hơn nửa đêm chạy tới bất quá là đánh cược vận may một lần.

Vừa vặn lúc này phòng thực nghiệm cách đó không xa cửa lớn răng rắc một tiếng đẩy ra, một người đàn ông cao gầy đi ra, cầm trong tay thiết bị truyền tin dặn dò, "... Đúng, huyết thanh vốn cần ướp lạnh bảo tồn, thêm vào thời gian tôi ở trên đường, hoạt tính đã không vượt quá mười hai giờ, sáng mai phải lập tức đưa vào sử dụng."

Thanh âm quen thuộc truyền đến, Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó một đôi mắt đều sáng.

Trần Lâm tắt đi thiết bị truyền tin, cầm thẻ quyền hạn xoay người lại khóa cửa, đúng lúc này phía sau có một bóng đen lóe lên, làm cho anh ta sợ hết hồn, mới vừa muốn quay đầu một cánh tay đột nhiên nắm cổ anh ta.

"Huyết thanh gì trọng yếu như vậy, còn muốn bác sĩ Trần tự mình đến đưa."

Thanh âm này Trần Lâm nghe quen tai, mà nhất thời nhớ không nổi đã nghe nơi nào, dư quang liếc về kí hiệu Liệp Ưng trên quần áo của người này, giả bộ trấn định nói "Cậu muốn làm gì, một tên lính cũng muốn huyết thanh?"

"Tôi không muốn làm gì, chỉ muốn cùng bạn cũ nói chuyện phiếm."

Hắn nói xong lui về phía sau hai bước, Trần Lâm quay đầu lại đối mặt một đôi mắt màu xanh sẫm chứa đựng ý cười dịu dàng, không nhịn được quan sát vài lần, cảm thấy người này vừa quen thuộc vừa xa lạ, "... Cậu là?"

"Tôi nói bác sĩ Trần, anh làm bác sĩ điều trị chính của tôi, ngay cả sau khi tôi biến dị trong bụng có thứ gì anh đều biết, hiện tại bất quá chỉ là thay đổi khuôn mặt, anh đã không nhận ra tôi?"

Nói xong lời này, con mắt màu xanh sẫm chớp chớp, Trần Lâm ngẩn người một chút, qua một hồi lâu mới trợn to hai mắt, "... Thù Thanh!?"

"Xuỵt!"

Yến Thù Thanh giơ ngón trỏ lên làm thủ thế cấm khẩu, "Đại thần anh nhỏ giọng một chút, muốn làm cho tất cả mọi người đều biết tôi là Yến Thù Thanh a."

Trần Lâm nhìn chằm chằm Yến Thù Thanh hồi lâu, đánh giá anh từ trên xuống dưới, khoé miệng câu lên độ cong quen thuộc, mới không nhịn được vỗ vai một cái,"Tiên sư nó, tiểu tử thì ra cậu thật sự ở nơi này! Con mẹ nó cậu nói đi là đi, chẳng thèm để lại cho tôi một câu, căn bản không coi tôi là anh em đúng không!"

Yến Thù Thanh theo bản năng sờ sờ chóp mũi, nhếch lên khóe miệng nói, "Ai ai đừng đánh, lúc đó tôi chẳng qua là vạn bất đắc dĩ? Anh xem tôi biết đến anh đã đến chiến đội Liệp Ưng, không phải vui vẻ lập tức chạy tới hay sao."

Nếu như vừa nãy Trần Lâm hoàn đối với lời nói của Yến Thù Thanh còn có hoài nghi, vào lúc này nhìn thấy động tác nhỏ sờ chóp mũi của đối phương đã xác định thân phận của tên này, ngoài miệng "ôi chao" một tiếng, ánh mắt lại không nhịn được quan sát Yến Thù Thanh một phen, đang chuẩn bị mở miệng nói vài câu, đột nhiên liếc về bụng cùng cái mông của Yến Thù Thanh, như có điều suy nghĩ nhíu mày.

Yến Thù Thanh đi ra gấp gáp, trên đùi mặc một cái quần đùi, vừa vặn phác hoạ ra một đường vòng cung nơi mông của anh, Trần Lâm liếc mắt nhìn, không nhịn được chà chà hai tiếng, "... Tôi thế nào cảm giác cậu so với trước đây mập hơn một vòng, ngay cả cái mông cũng cong, không nghĩ tới chiến đội Liệp Ưng còn rất biết nuôi người."

Yến Thù Thanh bị sặc nước miếng một chút, mặt đỏ lên, nắm tóc, "Cái kia..chúng ta vào nhà nói, vừa vặn tôi cũng có chút chuyện muốn hỏi anh một chút.

Hết chương 57-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...