Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bóng đêm thâm trầm, chẳng biết lúc nào ngoài cửa sổ liền bắt đầu mưa.

Yến Thù Thanh đóng lại cửa sổ ban công, đến lúc đi vào nhà, Quyển Quyển đang cong lên cái mông nhỏ nằm nhoài trên giường nhỏ chơi con thỏ nhỏ của nó, hai bàn chân nhỏ còn đập đập, dưới ánh đèn vàng ấm áp chẳng khác nào cái bánh màn thầu mềm mại.

Yến Thù Thanh đi tới nặn nặn bàn chân nhỏ của nó, Quyển Quyển ngạc nhiên "Nha" một tiếng, giống như con rùa nhỏ chậm rì rì quay đầu lại, Yến Thù Thanh nhân cơ hội cầm đi thỏ con trong tay nó.

"Được rồi, thời gian không còn sớm, bạn nhỏ à con nên ngủ rồi, nếu không ngủ sẽ bị đánh cái mông."

Quyển Quyển rầm rì một tiếng, bĩu môi, đưa cánh tay nhỏ mập mạp nỗ lực muốn lấy đi thỏ con trong tay Yến Thù Thanh, trong miệng phát ra âm thanh a a a a, "Thỏ... Thỏ..."

Nó nói không rõ ràng, mà còn cố gắng banh quai hàm ra để nói, mắt to tròn vo, nhìn chằm chằm vào thỏ con trong tay Yến Thù Thanh, lại không biết nghĩ tới điều gì miệng còn chảy ra ngụm nước.

Yến Thù Thanh thuận thế liếc mắt nhìn thỏ con trong tay mình, mặt trên dính đầy ngụm nước của thằng nhóc, trong nháy mắt lộ ra biểu tình dở khóc dở.

Vì để cho con thỏ nhỏ mềm hơn, anh đã trộn một ít sữa bò vào trong, không nghĩ tới thằng nhóc này có thể ngửi được, mặc dù không có hàm răng vẫn không thể ăn, thế nhưng không hề gây trở ngại thằng nhóc ôm con thỏ gặm tới gặm lui.

"Cái thằng nhóc con, làm sao lại háu ăn như vậy." Yến Thù Thanh bật cười ngồi ở mép giường, không nhịn được nặn nặn cái bụng nhỏ tròn vo của Quyển Quyển.

Thằng nhóc được ba ba xoa bóp có chút ngứa ngáy, cười khúc khích, bò đến trên đùi ba ba, khuôn mặt nhỏ mập vô cùng dán vào tay Yến Thù Thanh, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm, "Thỏ... Thỏ a oa..."

Yến Thù Thanh bị gương mặt nhỏ nhắn của con trai cọ lòng bàn tay, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, trên mặt lại giả bộ giận dữ "Ba ba nói phải nằm xuống ngủ, con có phải là không nghe thấy, trong mắt con chỉ có thỏ, có phải là không có ba ba?"

Đứa nhỏ vừa nghe lời này trong phút chốc ngẩng đầu lên, vội vàng lắc đầu nhỏ, giống như làm nũng vòng lấy chân của ba baba, dáng dấp y hệt cún con.

Yến Thù Thanh cố nén cười, đem con thỏ nhỏ đặt ở trước mặt Quyển Quyển, "Vậy con gọi một tiếng ba ba nghe một chút, nếu không ba ba làm sao biết con thích thỏ hay là thích ba ba."

Quyển Quyển cùng thỏ con mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, mở to đôi mắt tròn vo đắn đó nữa ngày, làm bộ đáng thương nhìn thỏ con khoát tay một cái, sau đó nhịn đau nhắm mắt lại, không nhìn thỏ nhỏ nữa, giơ lên hai tay hai chân ôm chặt lấy ba ba, trọng miệng còn "A... Ê a..."

Yến Thù Thanh sắp bị phản ứng của nó chọc cho cười chết, anh biết đến thằng nhóc con đây là làm nũng cầu ôm một cái đây, nhưng anh giả vờ không để ý tới, cũng không nhìn thằng nhóc liếc mắt một cái.

Quyển Quyển sốt ruột, a a a a nửa ngày, đột nhiên nghẹn ra một câu, "Ba... Bánh...", nói xong còn nấc một cái.

Lần này so với lần trước còn rõ ràng hơn, Yến Thù Thanh giống như mở cờ trong bụng, ôm lấy con trai hôn hai lần, tiện tay đem con vịt nhỏ cùng thỏ còn dính đầy ngụm nước nhét vào trong tay nó, giúp nó nhét vào góc chăn, "Quyển Quyển giỏi quá, được rồi ngủ đi, ngày mai ba ba tiếp tục cho con chơi thỏ nhỏ."

Nói xong anh sửa lại một chút đầu tóc cho Quyển Quyển, xoay người lại tắt đèn, ai biết vừa đứng dậy góc áo lập tức bị tay nhỏ kéo lại.

"Nha nha nha... Ba... Bánh, a y..." Quyển Quyển không cho Yến Thù Thanh đi, ở trên giường lăn qua lăn lại, trong miệng đô đô thì thầm, một bộ dạng không muốn chia cách ba ba.

Yến Thù Thanh cười nắm cái mông của nó một chút, "Con là tiểu nam tử hán a, làm sao có thể vẫn luôn ngủ cùng ba ba."

"Nha oa oa oa! QAQ" Thằng nhóc vừa nghe lời này gào đến càng hăng say, miệng nhỏ giơ lên, trong đôi mắt to nhanh chóng chảy ra hơi nước, trơ mắt nhìn Yến Thù Thanh, chóp mũi đỏ ngầu, thật giống như bị ủy khuất lập tức muốn khóc lên.

Đứa nhỏ được Yến Thù Thanh nuôi lớn, lúc thường vẫn là dáng dấp vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, mặc dù là té cũng không rơi nước mắt, bây giờ đột nhiên rơi nước mắt như thế nhìn anh, trong nháy mắt Yến Thù Thanh bị đánh trúng, ôm lấy nó một cái, dở khóc dở cười nói, "Được được được, ba ba không đi, ngủ cùng con được chưa, Trần thúc thúc thật sự nói không sai, con thỏ nhỏ chết bầm này chỉ biết giả bộ trước mặt ba ba."

Trong nháy mắt đứa nhỏ nhếch miệng nở nụ cười, đem mặt kề sát ở trên cổ ba cực kỳ ngoan ngoãn, mới vừa rồi còn rơi nước mắt cũng biến mất không còn tăm hơi, Yến Thù Thanh nhìn ra mà than thở.

Yến Thù Thanh lắc đầu cười, không thể làm gì khác hơn là cầm lấy quyển truyện tranh đầu giường, một bên kể chuyện xưa, một bên dỗ con trai ngủ.

Trong phòng một mảnh yên tĩnh, đèn ngủ ấm áp chiếu sáng một góc nho nhỏ, âm thanh Yến Thù Thanh thanh nhuận mềm nhẹ, Quyển Quyển ở trong lồng ngực của anh trong chốc lát sắp rơi vào giấc ngủ.

"... Con chó sói nói với thỏ trắng, cậu tới nhà tớ chơi, tớ liền đưa cho cậu thật nhiều thật là nhiều cà rốt, con thỏ trắng nghiêng đầu nói, thế nhưng tớ còn phải trở về tìm mẹ nha."

"... A nha?" Nghe đến hai chữ mẹ, thằng nhóc kiên cường chống đỡ đôi mắt sắp không mở ra được, ngẩng đầu lên xem ba ba, lộ ra biểu tình kinh ngạc hiếu kỳ, như là đang hỏi Yến Thù Thanh: "Mẹ" là cái gì nha.

Đối diện một đôi mắt như quả nho của con trai, Yến Thù Thanh không trả lời được, gương mặt trở nên đỏ ửng, không trách Quyển Quyển không hiểu cái từ "mẹ" này, từ khi nó sinh ra đến bây giờ bên cạnh nó chưa từng xuất hiện phụ nữ, chớ nói chi là có mẹ.

Nhưng làm thế nào giải thích cho con trai chuyện này, Yến Thù Thành không khỏi rơi vào thế khó, chỉ có thể hàm hàm hồ hồ nói, "Ừm... Mẹ chính là vợ của ba ba, sau này sẽ cùng bảo bảo là người chung một nhà."

Quyển Quyển "Oa" một tiếng, giơ chân nhỏ ra quơ quơ ở bên ngoài chăn, không khỏi rơi vào trầm tư, trong nhà có ba ba, ngoài ra còn có con vịt nhỏ, con thỏ nhỏ, rùa đen nhỏ... Bây giờ còn có thêm "Mẹ", cho nên "Mẹ" cũng có thể ăn sao? Tại sao nó xưa nay chưa từng thấy "Mẹ"?

"... A nha... Tê... Tê a..."

Thằng nhóc nói nhỏ thì thầm một chuỗi, một mặt ngây thơ nhìn Yến Thù Thanh, tựa hồ không hỏi rõ tối hôm nay liền không ngủ.

Trong nháy mắt Yến Thù Thanh càng khó xử, giống như là đã hiểu con trai có ý gì, nâng tay sờ sờ chóp mũi, ho khan vài tiếng từ thiết bị truyền tin trên cổ tay chiếu ra một tấm hình, chỉ vào Cận Hằng trên hình nói, "Đây chính là mẹ con, con nhớ kỹ nha, sau này lúc nằm mơ đừng nghĩ đến đồ ăn nhiều quá, mơ thấy mẹ con nhiều hơn một chút, không chừng mẹ sẽ tới thăm con."

Đứa nhỏ một mặt ngạc nhiên nhìn Cận Hằng mặc quân trang trong hình, thế nhưng "Mẹ" không chút nào phản ứng ý tứ nó, điều này làm cho nó không khỏi nhếch lên miệng nhỏ, có phải là mẹ không thích vì nó chưa hôn mẹ, ba ba mỗi lần nhìn thấy nó đều hôn nó một cái, nghĩ tới đây, nó loạng choà loạng choạng bò lên, không đợi Yến Thù Thanh kịp phản ứng, liền giơ hai tay lên đột nhiên nhào tới, phải cho "Mẹ" một cái hôn nhẹ.

Kết quả thân thể mập mạp lập tức vồ hụt, suýt chút nữa cắm đầu từ bên trong vòng bảo hộ rơi xuống đất, Yến Thù Thanh vội vàng ôm lấy nó, thằng nhóc còn đang băn khoăn chuyện muốn cùng "mẹ" hôn nhẹ, trong miệng phát ra âm thanh "A oa nha", vừa quay đầu lại "Mẹ" làm sao biến mất?

"A?"

Nó sững sờ ngẩn ra, một đôi mắt to trợn lên tròn xoe, Yến Thù Thanh bị biểu tình của nó làm cho dở khóc dở cười, đang chuẩn bị đem tiểu tổ tông một lần nữa nhét về ổ chăn, thiết bị truyền tin đột nhiên vang lên.

Anh ngẩn người một chút, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Đây là tiếng chuông dành riêng cho chiến đội Liệp Ưng, đã quá lâu anh không nghe thấy âm thanh này, bây giờ thời gian qua đi một năm, làm sao lại vào lúc này đột nhiên vang lên?

Tiếng chuông vừa gấp vừa nhanh, may là Quyển Quyển vừa nãy giằng co thời gian dài như vậy, vào lúc này rốt cục nghiêng đầu ngủ thiếp đi, Yến Thù Thanh giúp nó chỉnh góc chăn, đứng dậy đi phòng sách.

Ấn xuống nút nghe, hệ thống phát ra âm thanh máy móc, [Mật mã liên lạc chiến đoàn Liệp Ưng] [7714 Thư Yến]

[Đối chiếu chính xác, hoan nghênh ngài thành viên Liệp Ưng]

Thiết bị truyền tin lấp loé mấy lần, một giây sau một hình chiếu cực lớn xuất hiện ở trước mặt, định thần nhìn lại chính Trần thượng tướng đã lâu không gặp.

"Trưởng, trưởng quan?"

Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó cấp tốc đứng dậy chào một cái, Trần thượng tướng cười hướng anh khoát tay áo một cái, "Đều là người một nhà không cần khách khí như thế, lâu như vậy không gặp, tôi nếu là không chủ động liên hệ cậu, thằng nhóc cậu có phải là chuẩn bị cả đời này không qua lại với chiến đội nữa?"

Nhìn thấy người quen đã lâu không gặp, khoé miệng Yến Thù Thanh câu lên, "Ngài nói gì vậy, tôi đã phát sinh lời thế sống là người của Liệp Ưng thì chết cũng là người Liệp Ưng, làm sao có khả năng rời chiến đội."

Lời này khiến Trần thượng tướng nở nụ cười, Yến Thù Thanh so với một năm trước tang thương hơn mấy phần, mà trong đôi mắt vẫn như cũ hiện ra thần thái cương nghị, "Không hổ là binh lính lão tử thưởng thức, cậu có thể nhớ kỹ lời này, coi như không uổng công Liệp Ưng, thoạt nhìn cậu phục hồi không sai, như vậy tôi cũng yên lòng."

Yến Thù Thanh trừng mắt nhìn, cảm thấy được lời này tựa hồ có ý riêng, không nhịn được hỏi, "Trưởng quan, thời gian này ngài gọi cho tôi có phải là chiến đội gặp chuyện gì, cần tôi trở lại?"

Đối diện gương mặt nghi hoặc của Yến Thù Thanh, Trần thượng tướng hơi nhíu mày, "Lẽ nào ngày hôm nay Hàn Minh chưa nói cho cậu sao?"

"Hàn Minh?" Yến Thù Thanh kinh ngạc nhíu mày.

"Lúc trước cậu ta gọi cho tôi xin địa chỉ của cậu, tôi tưởng cậu ta sẽ đi tìm cậu thuận tiện tiết lộ một chút nội dung nhiệm vụ lần này, không nghĩ tới cậu ta lại không đi."

Yến Thù Thanh nhớ tới vừa nãy Hàn Minh vào cửa cũng có nói qua, liền không nhịn được nhíu mày, mà bây giờ không phải là lúc anh nghĩ tới những thứ này, anh ngẩng đầu lên, thần sắc chìm xuống, "Có nhiệm vụ mới?"

Trần thượng tướng gật gật đầu, trầm giọng nói, "Cậu ở mẫu tinh hẳn là cũng đã nghe được, ngày mai có sứ thần nước ngoài tới chơi, quân bộ muốn tổ chức tiệc rượu hoan nghênh sứ thần, trong lúc nguy hiểm khó dò, bảo đảm không chắc sẽ có thích khách địch quốc nhân cơ hội ra tay, cho nên tôi muốn cậu ngày mai cùng Hàn Minh đồng thời ẩn núp vào đó, trọng điểm bảo vệ mấy vị nhân viên quan trọng của quân bộ."

Tin tức này trước Hàn Minh đã nói qua, lúc đó anh còn cảm thấy được kỳ quái chiến đội làm sao cũng chỉ phái một người chấp hành nhiệm vụ, vào lúc này mới hiểu được thì ra trong đó cũng có anh, chỉ là Hàn Minh đến tột cùng là lo lắng anh gặp nguy hiểm mới cố ý chưa nói, hay là chưa kịp mở miệng đã bị Quyển Quyển "Đuổi ra" ngoài cửa, giờ khắc này anh đã không kịp quan tâm.

Đối diện con mắt thâm thuý của Trần thượng tướng thâm thúy, anh sững sờ ngẩn ra, lộ ra thần sắc kinh ngạc, "... Trưởng quan, tôi không nghe lầm chứ, ngài để tôi đi chấp hành nhiệm vụ?"

"Ngài cần phải rõ ràng tôi đã rời căn cứ một năm, trong thời gian này huấn luyện cùng nhiệm vụ của chiến đội tôi đều không tham gia, thể lực đã sớm không sánh được lúc trước, ngài để tôi một người không đáng tin cậy như tôi chấp hành nhiệm vụ bảo vệ trọng yếu như vậy, sẽ không sợ tôi trong thời khắc mấu chốt làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ?"

Lời này khiến Trần thượng tướng buồn cười, "Nếu như cậu là làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ, một năm trước ở núi Thương Lan cậu đã sớm mất mạng, sẽ không chờ tới bây giờ."

Nói xong ông ngẩng đầu lên thật sâu nhìn Yến Thù Thanh liếc mắt một cái, "Thư Yến, cậu còn nhớ bản thân mới vừa nói cái gì không? Sinh là người Liệp Ưng chết là người Liệp Ưng, cậu không thể vĩnh viễn ở trong quá khứ không ra được, tôi chưa bao giờ cho rằng cậu trở lại mẫu tinh chính là thoát khỏi chiến đội, cậu vẫn là một thành viên của chiến đội, hiện tại đã qua một năm, cậu cũng nên đã trở lại."

"Huống hồ nhiệm vụ lần này vừa lúc ở mẫu tinh, chiến đội trực tiếp phái người tới quá không hiện thực, cậu ở mẫu tinh quen biết địa hình, là lựa chọn tốt nhất, tôi tin tưởng bản lãnh của cậu, cho nên không một chút nào lo lắng nhiệm vụ thất bại, chỉ muốn xem cậu có nguyện ý nắm giữ cơ hội này không thôi."

Nghe xong lời này, Yến Thù Thanh lâm vào trầm mặc thật lâu.

Đối với anh mà nói trở lại quân bộ, rốt cuộc là quá mạo hiểm, thế nhưng vừa nghĩ tới lâu rồi mũi đao không có liếm máu, anh càng mơ hồ có chút hưng phấn.

Có lẽ Trần Lâm nói đúng, anh chưa bao giờ là người an phận, vì Quyển Quyển anh yên lặng một năm, vốn là ôm ý nghĩ trở lại chiến đội Liệp Ưng chiến đội về núi Thương Lan, bây giờ có cơ hội này, cho dù là đi tìm Cận Hằng, anh cũng tuyệt đối không thể bỏ qua.

Trầm mặc chốc lát, anh đứng thẳng người, giơ tay trang trọng làm nghi lễ quân đội, "Thuộc hạ rõ ràng, thỉnh trưởng quan yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."

Đối diện ánh mắt kiên nghị của anh, Trần thượng tướng thẳng thắn một chút, đem vị trí tiệc rượu cùng danh sách nhân viên gửi cho anh, dặn dò một phen liền cắt đứt thông tin.

Cầm được vị trí tới tay, Yến Thù Thanh hé mắt, mở tủ ra lấy súng đã ẩn giấu bấy lâu.

Hết chương 63-phần 1.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...