Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chính Là Không Ly Hôn

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người rõ ràng là tới làm kiểm tra, lại mơ màng hồ đồ rời đi phòng khám, nghĩ đến bộ dạng vội vàng của Cận Hằng khi rời đi, Yến Thù Thanh ngồi ở trên ghế phi hành khí vẫn luôn cười không ngừng, "Người nào đó chạy trốn cũng mau, không cho anh chơi xấu ha, đừng tưởng rằng trầm mặc có thể trốn tránh vấn đề, vừa rồi chính là em thắng ha ha ——"

Không chờ anh cười xong, Cận Hằng đã đè lên ngăn chặn bờ môi của anh, Yến Thù Thanh "Ngô" phát ra một tiếng kêu rên kinh ngạc, đối diện đôi mắt như lửa nóng của Cận Hằng, lại nhịn không được tiếp tục cười.

Tiếng cười quanh quẩn ở giữa môi răng, Cận Hằng kéo ra cổ áo của anh, một bên hôn xuống một bên tức giận nói, "Không cho cười!"

"...... Ngô ân...... Em thắng còn không được cười a......" Yến Thù Thanh ngẩng cổ, một bên cười một bên thở hổn hển, cổ áo bị Cận Hằng kéo ra, lộ ra nửa bả vai.

Cận Hằng xem quen mắt, thầm mắng một tiếng "hôn chết em", tiếp theo cúi đầu hung hăng mà cắn hầu kết Yến Thù Thanh, "Hôm nay là tình huống ngoài ý muốn, để em may mắn thắng một hồi, nếu như em lại cười trong chốc lát chính là em xui xẻo."

"Xui xẻo như thế nào?"

Yến Thù Thanh giơ mắt cúi đầu liếc nhìn Cận Hằng, mang theo đôi mắt chứa đựng thuỷ quang, làm cho hô hấp Cận Hằng dừng lại, nghiêng người đem Yến Thù Thanh ôm trên người mình, hướng lên trên đỉnh đỉnh, "Xui xẻo như vậy."

Xúc cảm nóng bỏng làm cho toàn thân Yến Thù Thanh run rẩy, sau đó hô hấp trở nên rối loạn.

Một đoạn thời gian này, hai người sợ hãi lau súng cướp cò, thậm chí nằm ở trên giường đều phải dùng một cái chăn ngăn cách lẫn nhau, độ phù hợp của phục tùng giả cùng cầm kiếm giả cao đến nỗi làm người ta sợ hãi, từ mấy tháng trước hai người ở phòng bếp làm bừa một hồi, liền không còn có bất luận tiếp xúc gì.

Hiện giờ tám tháng qua đi, dục vọng ở trong thân thể đã sớm đã chạm vào là nổ ngay, trong nhà còn có đứa nhỏ, hai người còn tính thanh tâm quả dục, hiện giờ ở trong phi hành khí hoàn toàn phong kín chỉ có lẫn nhau, lại hoàn toàn không có áp lực..

Yến Thù Thanh liếm liếm môi, trong lúc Cận Hằng hôn xuống, anh tách ra chân ngồi ở trên người hắn, dán vào lỗ tai hắn nghẹn giọng nói, "Nếu anh thua phải vì em làm một chuyện, không bằng anh làm cho em " xui xẻo " một chút đi."

Nói xong lời này anh đón nhận đôi môi của Cận Hằng, duỗi tay muốn cởi thắt lưng của hắn, Cận Hằng bị khoá quần bó chặt kéo đến sinh đau, nhìn người trước mắt tựa như một mỹ nhân câu hồn nhiếp phách, hắn gắt gao giữ chặt lý trí cuối cùng, gian nan nói, "...... Đừng nghịch nữa, bây giờ còn chưa được, em sẽ bị thương......"

"Như thế nào không được a......"

Yến Thù Thanh bắt lấy tay Cận Hằng đặt ở ở trên bụng của mình, đứa nhỏ bên trong ngoan ngoãn cuộn thành một đoàn, cảm giác được bàn tay Cận Hằng để lên, nó lay động một lúc tiếp theo lại ngoan ngoãn an tĩnh ngủ.

Lòng bàn tay xúc cảm kỳ diệu cùng huyết mạch tương liên rung động làm cho trái tim Cận Hằng nóng lên, lúc này Yến Thù Thanh vòng lấy cổ hắn, nhẹ giọng nói, "Anh nhìn xem nó thật ngoan, chỉ cần nhẹ nhàng nó sẽ không tức giận, hơn nữa......"

Đến khi nói xong hai chữ cuối cùng, anh nhẹ nhàng liếm vành tai Cận Hằng, "Hơn nữa anh đã quên Trần Lâm đã nói qua, ba tháng cuối cùng nên khuếch trương một chút, có lợi cho việc sinh đứa nhỏ......"

Thẹn thùng nói ra lời như vậy, đặt vào Yến Thù Thanh trước kia đánh chết cũng không dám nói ra, nhưng gần mực thì đen, Yến Thù Thanh bị Cận Hằng trêu chọc như vậy, tự nhiên chịu không nổi tám tháng ăn chay.

Lời này vừa nói ra, trong cổ họng Cận Hằng phát ra một tiếng thở dốc giống như dã thú, đôi mắt cũng bởi vì đau khổ áp lực biến thành màu đỏ tươi, "...... Em xác định?"

Yến Thù Thanh không nói chuyện, cười nhẹ cúi người hôn lên bờ môi của hắn, dùng hành động trả lời vấn đề của hắn.

Cận Hằng đã sớm nhẫn nại tới cực hạn rồi, giờ phút giống như được đại xá, duỗi tay vén lên quần áo rộng thùng thìn của Yến Thù Thanh, kéo xuống đai lưng của anh, " Bảo bảo, cha sẽ nhẹ nhàng......"

Một tiếng "Bảo bảo" này cũng không biết đến tột cùng là nói cho ai nghe, nhưng âm thanh ôn nhu thuần hậu vang vọng toàn bộ phi hành khí, hai người giống như hai con cá, nhiệt liệt dây dưa quấn lấy nhau, vì bảo hộ bụng Yến Thù Thanh ngồi ở trên người Cận Hằng, theo động tác mềm nhẹ lại không mất lực dao động phập phập phồng phồng.

Trong bụng đứa nhỏ vẫn an tĩnh nhắm mắt lại, giống như đang ở trong nôi, đặc biệt ngoan không có quấy rầy hai người cha làm chuyện xấu hổ.

Đến khi đạt cao trào, Yến Thù Thanh thoả mãn phát ra một tiếng thở nhẹ ngắn ngủi, dư vị tràn ngập thân thể, thỏa mãn xong lại mỏi mệt nằm ở ghế rơi vào giấc ngủ, Cận Hằng lau mồ hôi trên mái tóc của Yến Thù Thanh, ở trên bụng của đối phương đặt xuống một nụ hôn mềm nhẹ.

Hai người ở trên phi cơ điên loan đảo phượng, hồ nháo một phen, chờ về đến nhà đã tới chạng vạng, thể lực Yến Thù Thanh không bằng lúc trước, bị Cận Hằng mơ mơ màng màng đỡ dậy rót mấy thìa cháo vào miệng lúc sau lại nặng nề ngủ mất.

Buổi tối sau khi dỗ tiểu gia hỏa ngủ, Cận Hằng trở lại phòng, ôm Yến Thù Thanh cùng gia hỏa nho nhỏ trong bụng, thực nhanh rơi vào mộng đẹp.

Bóng đêm yên tĩnh, hết thảy tựa hồ đều bình yên mà tốt đẹp, ai ngờ tới nửa đêm, bụng Yến Thù Thanh đột nhiên kịch liệt co rút đau đớn.

Anh ngủ mơ mơ màng màng, căn bản không biết đau đớn này vẫn là ở trong mộng hay là ở hiện thực, thẳng đến khi tiểu gia hỏa trong bụng giống như vui vẻ nhảy nhót lung tung, anh mới hoàn toàn tỉnh lại, nhưng lúc này anh đã đau không dám động.

Động tĩnh của Yến Thù Thanh trong lônf ngực đánh thức Cận Hằng, hắn vừa thấy sắc mặt trắng bệch của Yến Thù Thanh, bỗng chốc ngồi dậy một chút, "...... Làm sao vậy, bụng đau?"

Yến Thù Thanh bị biểu tình khẩn trương của hắn làm cho buồn cười, bụng lập tức lại nảy lên một trận co rút đau đớn, anh ai u vài tiếng nói, "......Tiểu mập mạp này khả năng muốn ra rồi......"

"!!!" Cận Hằng hoàn toàn bị dọa tinh thần, không kịp thay quần áo, mặc áo ngủ một phen bế lên Yến Thù Thanh chạy xuống dưới lầu, mười mấy người máy nghe được động tĩnh bò dậy, vừa thấy cảnh này cũng hoảng sợ, vội vàng đi theo phi hành khí đến phòng khám Trần Lâm.

Lúc này Trần Lâm may mắn trực đêm, vừa thấy này cảnh tượng này liền hiểu ra chuyện này, một câu vô nghĩa cũng không nói, trực tiếp đem Yến Thù Thanh đưa đến phòng giải phẫu.

"Tôi có thể ở bên cạnh cậu ấy sao?"

Cận Hằng khẩn trương mở miệng, Trần Lâm không tỏ ý kiến, "Nếu như anh có thể nhìn tôi cầm dao mổ bụng Yến Thù Thanh, không trực tiếp nhảy dựng lên đánh tôi, thì có thể lưu lại."

Lời này lại làm cho Yến Thù Thanh tức cười, bụng lại co rút mồ hôi, cả người nằm ở trên cáng, Cận Hằng bên cạnh nắm chặt tay anh, "Em đừng khẩn trương, anh ở chỗ này chờ anh, em nếu là đau thì nhớ đến anh ở bên ngoài chờ em, nghĩ đến anh sẽ không đau."

Đây là cái logic quỷ gì.

Yến Thù Thanh dở khóc dở cười, "Em không khẩn trương...... Em so với anh có kinh nghiệm hơn."

Lời này chọc vào Cận Hằng, làm hắn càng khẩn trương nắm lấy tay Yến Thù Thanh, bên ngoài bộ dạng giả bộ trấn định, thực tế trong lòng bàn tay đã tất cả đều là mồ hôi, "Em đừng cậy mạnh, trong chốc lát nhìn thấy con trai ngốc, anh sẽ thay em đánh vào mông nó một cái."

Yến Thù Thanh quả thực không biết nói cái gì, vừa buồn cười vừa tức giận, đau đến khóe miệng nhíu vào, "...... Anh vẫn là đi ra ngoài đi, anh ở chỗ này em sợ không sinh được."

Cận Hằng vẻ mặt không cao hứng bị đuổi ra ngoài, sau khi phòng giải phẫu đóng lại lập tức sáng lên đèn đỏ.

Lúc này Hoàng đế và công tước Cận Vinh cũng nghe tin tới rồi, hơn nữa còn mang theo bác sĩ tài giỏi của cả nước, cùng nhau vào phòng giải phẫu, Quyển Quyển trong lúc ngủ mơ bị đánh thức, nghe người máy nói em trai sắp sinh ra, nháy mắt tinh thần tỉnh táo, nói cái gì đều phải đi theo, trong tay còn mang theo bình sữa bò mình yêu thích nhất, nói trong chốc lát muốn tặng em trai.

Mấy người lớn tuổi cùng người máy đều thực trấn định ngồi ở một bên chờ tin tức, ngay cả Quyển Quyển luôn luôn không ngôi yên, đều có thể ôm bình sữa, an an tĩnh tĩnh chờ đợi, chỉ có một mình Cận Hằng, quả thực giống như ngồi trên ghế có gai nhọn, đứng ngồi không yên, vẫn luôn đi tới đi lui.

Lúc này mới tám tháng, thằng nhãi ranh đã đòi ra rồi, có phải vì bọn họ làm bừa trên phi hành khí làm ảnh hưởng đến đứa nhỏ hay không.

Nếu là bởi vì hắn quá dùng sức, đứa nhỏ giữ không nổi làm sao bây giờ......

Nhớ đến câu nói Trần Lâm lúc trước "Xúc động nhất thời sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ", sắc mặt Cận Hằng trắng bệch, một lòng thấp thỏm, dạo bước tần suất càng ngày càng cao.

Quyển Quyển xem đến đầu váng mắt hoa, nhịn không được duỗi tay giơ ra bình sữa mình yêu quý nhất. "Ngô...... Hằng Hằng, có muốn uống ngụm sữa cho bình tĩnh không?"

"Cha rất bình tĩnh." Cận Hằng nói xong lời này, đoạt lấy bình sữa uống một ngụm, đứa nhỏ trơ mắt nhìn bình sữa của mình ít đi một nửa, nháy mắt tan nát cõi lòng, trong chốc lát nhìn thấy em trai chỉ đưa nửa bình sữa quả thực mất mặt.

Có lẽ là bởi vì bác sĩ Hoàng thất đều tham gia, giải phẫu tiến hành thực mau, trong chốc lát đèn phòng giải phẫu liền tắt, Yến Thù Thanh được Trần Lâm đẩy ra, bên cạnh còn có một đứa nhỏ mặt mày nhăn nhúm.

Tiểu gia hỏa ô oa ô oa khóc không ngừng, vang dội toàn bộ phòng khám đều có thể nghe thấy, Yến Thù Thanh gian nan quay đầu, nhìn con trai giống như củ khoai lang, nháy mắt lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, "...... Làm sao bây giờ, có chút xấu......"

Ai cũng chưa nghĩ đến anh từ phòng giải phẫu đi ra câu đầu tiên nói lại là câu này, trong lúc nhất thời mọi người có chút buồn cười, công tước Cận Vinh cười ha ha, "Xấu là được rồi, đứa nhỏ mới sinh đều là cái dạng này, năm đó Cận Hằng mới vừa sinh hạ so với đứa nhỏ này còn xấu hơn, lúc đó cha cũng không dám nhìn."

Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người đứa nhỏ, đôi mắt Cận Hằng từ đầu đến cuối không rời đi Yến Thù Thanh, hắn theo cáng xe vẫn luôn đi phía trước, nhẹ giọng hỏi, "Đau sao?"

Yến Thù Thanh lắc đầu, nhìn hắn câu lên khóe miệng, "Chỉ là bụng bị rạch một đường thôi, em không đau, lúc trước mưa bom bão đạn đều nhịn được, lại nói em biết anh ở bên ngoài đợi em, cho nên em đã quên mất đau đớn này rồi.

"Ít nói lời ngon tiếng ngọt." Cận Hằng trừng Yến Thù Thanh liếc mắt một cái, lỗ tai lại đỏ bừng.

Lúc này Quyển Quyển ở bên cạnh túm quần áo hắn, không ngừng cưỡng chân lên xem, "Quyển Quyển nhìn không được em trai...... Em trai ở nơi nào, anh là Quyển Quyển ca ca nha."

Yến Thù Thanh đem tiểu gia hỏa bế lên đưa qua, Cận Hằng cả người cứng đờ ôm lấy, quả thực giống như đang ôm châu báu, cứng đờ không nhúc nhích.

Tiểu gia hỏa khóe mắt còn dính nước mắt, nhưng khuôn mặt lại tự động dán tới mặt Cận Hằng, làn da mềm mại cùng thân thể nho nhỏ, làm cho mặt Cận Hằng càng ngày càng hồng, một trái tim cơ hồ sắp từ trong cổ họng nhảy ra.

Quyển Quyển rốt cuộc thấy được em trai, hưng phấn mà vây quanh hai vợ chồng, lúc này Cận Hằng cúi đầu, đối diện đồng tử của Yến Thù Thanh, lồng ngực mềm mại giống như là giây tiếp theo muốn tan ra, giờ khắc này vô cùng cảm giác được bản thân rõ ràng đã có được toàn bộ thế giới.

Hết chương 90-phần 2.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chính Là Không Ly Hôn
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...