Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 182

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Nhiễm nằm sấp trên người Lệ Minh

Vũ, ngón tay cô lần từ thắt lưng của anh xuống đến một vật nóng rãy khác thường...

Tô Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh, rồi tay cô chà xát vào bộ phận đàn ông đã dựng

đứng của anh. Lệ Minh Vũ thở hổn hển, đôi mắt anh tối sẫm tố cáo anh đã mê loạn.

Dưới ánh đèn, cơ thể cô hiện ra lộng

lẫy như trong mơ, làn da trắng muốt và mái tóc đen nhánh làm anh bị kích thích

mạnh.

"Nhiễm..." Anh nhấc cằm

cô, ngắm cô bằng ánh mắt khát khao điên cuồng, anh không muốn chờ đợi thêm một

giây, một phút nào nữa...|

Thế nhưng anh lo lắng cho sức khỏe của cô!

Tô Nhiễm tựa hồ nhìn thấy sự giao tranh giữa dục

vọng và lý trí của anh, cô mỉm cười hiền hậu, hôn nhẹ phía sau tai anh,

"Anh không muốn em ư?"

Muốn!

Quỷ tha ma bắt anh muốn vô cùng!

Cổ họng Lệ Minh Vũ khô rát, anh vô thức vòng tay ôm eo cô.

Tô Nhiễm cười quyến rũ, cô nhẹ nhàng chuyển động để nơi mềm mại ướt đẫm cọ xát

với vật căng cứng của anh.

Váy ngủ đen đã tốc lên lưng cô, đỉnh

đồi trắng như ngọc lộ ra hoàn toàn, hai nụ hoa nở rộ run nhè nhẹ đập vào mắt Lệ

Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ làm sao có thể nhịn được lời mời cám dỗ như vậy. Anh lập tức ngửa đầu

ngậm nụ hoa trên ngực Tô Nhiễm mút mạnh.

Tô Nhiễm ngửa đầu, thở hắt một tiếng, rên rỉ gọi tên anh.

Thanh âm của cô như bùa chú rút sạch lý trí của Lệ Minh Vũ. Người đàn ông trầm

tĩnh và vững vàng thường ngày nay biến mất hoàn toàn. Mỹ nhân trong lòng anh đã

xóa tan bản tính kiêu ngạo và biết kiềm chế cố hữu của anh.

Anh vùi mặt vào ngực cô, còn tay

thuận theo eo cô dịch chuyển xuống dưới, hơi nhấc mông cô lên cao, từ từ tiến

vào nơi mềm mại của cô.

Tô Nhiễm khó nhọc thở dồn, cơ thể

được lấp đầy bỗng co thắt.

Lệ Minh Vũ kêu một tiếng đầy khoan khoái.

Khoái cảm mãnh liệt khiến động tác

của anh nhanh hơn, càng lúc càng kích thích, càng lúc càng mãnh liệt.

Đêm khuya tĩnh mịch, một đôi nam nữ triền miên đốt cháy nhiệt độ trong phòng.

Khi Lệ Minh Vũ bồng Tô Nhiễm đứng dậy,

một cánh tay đang ôm cổ anh của cô hạ xuống, với lấy con dao trong dĩa trái cây

bên cạnh!

Đôi mắt lờ mờ say mê của cô vì sắp thực hiện

được kế hoạch trở nên kỳ dị!

Lệ Minh Vũ hoàn toàn trầm luân trong dục vọng

không hề hay biết hành động khác thường của cô. Anh đứng dậy nhấc người Tô Nhiễm,

để chân cô quặp chặt hai bên hông anh. Bộ phận đàn ông của anh như thanh sắt

nóng bỏng xuyên vào cửa động ướt át, sau đó anh bế cô đi đến gần cửa sổ, ấn chặt

cô vào tường.

Sự cọ xát làm anh hưng phấn, tất cả các dây thần

kinh của anh bị kích thích, một nguồn khoái cảm không từ ngữ nào có thể diễn tả

được.

Thanh âm của Tô Nhiễm như muỗi kêu thôi thúc Lệ Minh Vũ nhấn vào nơi sâu nhất

trong cơ thể cô.

Ánh mắt anh ngày càng thẫm lại, động tác vẫn dịu

dàng nhưng lực đạo ngày càng lớn. Khuôn mặt cô đê mê dụ dỗ anh vùi mặt vào cổ

cô, anh vừa hôn vừa liếm láp làn da cô, có lúc anh cắn mạnh để lại vết đỏ trên

da Tô Nhiễm.

Mỗi cú nhấn người của anh đều như

rung động đến trái tim Tô Nhiễm.

"Nhiễm..." Anh ngước nhìn cô chăm chú.

Lưng anh ướt sũng mồ hôi, cơn hoan lạc này khiến

anh thỏa mãn và hạnh phúc vô cùng.

Đôi mắt mê ly của Tô Nhiễm dần trở

nên trong vắt, cô cười dịu dàng nhìn anh, ngực cô nhấp nhô theo từng động tác của

anh, còn cánh tay vẫn ôm ghì cổ anh. Lệ Minh Vũ mê mẩn, lẩm bẩm tên cô bằng giọng

nồng nàn thương yêu. Đúng lúc này, con dao cô giữ trong tay từ nãy đến giờ chầm

chậm vung lên...

Khi Lệ Minh Vũ hơi nhích người, muốn tiếp tục hôn cô, thì tình cảnh tàn nhẫn phảng

chiếu trên gương bất giác làm đau đớn mắt anh. Anh trông thấy Tô Nhiễm đang giơ

dao muốn nhắm vào giữa lưng mình!

Lệ Minh Vũ kinh hãi lách người, lưỡi dao trật mục tiêu, cứa lên cánh tay anh.

Anh túm cổ tay Tô Nhiễm, gương mặt bỗng nhiên u tối đáng sợ.

Tô Nhiễm thấy anh phát hiện, cô liền

giãy dụa xô anh ra, ánh mắt cô tràn đầy căm ghét và thù hận. Cô nắm chặt con

dao không buông, hét to đau đớn, như thể đang trút tiết nỗi thống khổ khi kế hoạch

thất bại!

Cánh tay phải của Lệ Minh Vũ bị

trúng một dao, nhưng may là vết thương không chảy máu nhiều lắm. Có điều nỗi

đau da thịt này không là gì với anh, so với đợt trước cô đâm lên hõm vai anh

thì lần này đã may mắn hơn rất nhiều.

Bắt gặp đôi mắt hận thù như muốn giết

người của cô, con ngươi đen ngòm của anh cũng cuộn trào tức giận.

"Thả tôi ra! Thả ra!" Tô Nhiễm nghiến răng giận dữ, trừng mắt nhìn

anh.

Lệ Minh Vũ mặc kệ cô. Bao buồn lo chôn sâu

trong lòng nổ tung trong nháy mắt. Anh siết mạnh cổ tay Tô Nhiễm, cô đau buốt bất

giác thả lỏng tay.

Con dao dính máu của anh rớt xuống

nền nhà...

Tô Nhiễm vùng vẫy dữ dội hơn, anh

bèn bóp mặt cô giận dữ...

"Tại sao? Tại sao em phải hận

anh như vậy?" Đôi mắt anh lạnh như băng, cơn giận dữ đã khiến anh quên rằng

cô chỉ là một bệnh nhân.

Tô Nhiễm giãy mặt liên tục.

"Nhìn anh!" Lệ Minh Vũ

quát lên, anh càng bóp mặt cô mạnh hơn, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình. Tô

Nhiễm cau mày, có vẻ như anh đã làm cô đau.

"Em cũng biết đau? Em biết anh đau như thế nào không?" Giọng anh trầm

thấp thoáng vẻ chua xót khổ sở vì cô hận anh. Anh phải làm thế nào cô mới thôi

hận anh? Cô hận anh đến đỗi sẵn sàng giết chết anh?

"Bỏ tôi ra..." Tô Nhiễm

không thoát khỏi anh nên đành la to chống cự lại.

"Anh không bỏ!" Lệ Minh

Vũ quát lạnh. Anh nhấn người vào cơ thể cô, động tác anh lỗ mãng khiến cô hét lớn

sợ hãi.

"Em muốn anh phải làm thế nào,

phải làm thế nào?" Từng cú thúc mạnh của anh thâm nhập vào thân dưới Tô

Nhiễm.

Tô Nhiễm thở không ra hơi, lại bị Lệ

Minh Vũ hôn mãnh liệt, khác hoàn toàn vẻ ôn hòa thường ngày. Anh cắn mút thô lỗ

lên da thịt Tô Nhiễm.

Anh không biết phải đối xử thế nào với cô, anh bất lực, anh thật sự không biết

phải làm thế nào nữa rồi!

Hai hàng lệ tuôn trào khỏi khóe mi Tô Nhiễm, cô vỡ òa nước mắt...

Lệ Minh Vũ đột nhiên ngây người,

anh ngỡ ngàng nhìn cô, vòm ngực anh phập phồng như vừa tỉnh dậy từ cơn điên cuồng

của bản thân.

Anh đang làm gì vậy?

Anh biết rõ cô không giống bình thường,

nhưng anh lại nổi giận với cô?

Anh nhìn cô, cơ thể anh bỗng cứng ngắc, những dấu hôn xanh tím trên người cô

như đang cười nhạo ý chí yếu kém của anh, làm anh xót xa khôn cùng, nhưng nước

mắt trên mặt cô mới là thứ khiến anh đau đớn vô cùng tận.

Anh yêu thương cô, tại sao lại tổn thương cô?

Anh cúi đầu, hôn nước mắt trên mặt cô, hạ thấp giọng nói, "Em đừng khóc,

anh đau lắm."

Tuy cô làm hại anh, nhưng anh không đành lòng nhìn cô như vậy.

Tô Nhiễm càng khóc nức nở.

Lệ Minh Vũ đau xé lòng, lặng lẽ ôm cô đến ngồi

trên ghế sô pha...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...