Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thư ký vốn dĩ thấy rất tiếc vì tưởng rằng anh không hẹn trước, nhưng

nghe nói vậy, mắt cô liền sáng rực, "Anh Đồng Hựu ạ. Vậy anh chờ một

chút, em sẽ vào báo cô Hòa biết ngay." Dứt lời, thư ký vội bước vào

trong phòng làm việc.

Tiêu Diệp Lỗi đứng yên, ánh mắt anh suy tư dõi theo hướng thư ký biến mất. Xem ra tin đồn bên ngoài thực sự chính

xác, Hòa Vy chỉ có tiếng không có miếng.

Không bao lâu sau, thư ký quay lại, thông báo anh có thể vào.

Thư ký dẫn Tiêu Diệp Lỗi đến phòng làm việc của Hòa Vy, anh cám ơn thư ký, gõ cửa đi vào.

Phòng làm việc rất lớn, nằm ngay khu vực phồn hoa, xung quanh căn phòng là

cửa sổ sát sàn thoáng đãng, có thể phóng tầm mắt chiêm ngưỡng mọi cảnh

tượng đẹp nhất của thành phố. Hòa Vy đứng trước cửa sổ, ngắm nhìn không

gian bên ngoài. Trang phục màu trắng chỉnh tề, cắt may tinh tế tôn lên

đường cong tuyệt vời, mái tóc xoăn toát lên sức quyến rũ hút hồn. Nghe

tiếng gõ cửa, cô hơi xoay người, nhìn Tiêu Diệp Lỗi đi vào phòng làm

việc.

Phúc chốc này, Tiêu Diệp Lỗi như trông thấy bóng dáng Tô

Nhiễm trên người cô. Anh chỉ thấy Hòa Vy qua ảnh chụp, chưa gặp ngoài

đời bao giờ, anh không khỏi cảm thán, con người có thể giống hệt nhau,

nhưng khí chất là cái khác biệt hoàn toàn.

Tô Nhiễm tao nhã tùy

hứng, còn Hòa Vy toát lên khí thế mạnh mẽ của một người phụ nữ thành

đạt. Ánh mắt Hòa Vy sắc bén, dù chỉ im lặng cũng khiến người khác nhận

ra phong thái nổi bật không thể bỏ qua. Tuy cả hai tuy đều cùng một mẹ

sinh ra, nhưng lại khác nhau rất nhiều.

"Cậu là em trai trên danh nghĩa của Tô Nhiễm?" Hòa Vy ý bảo anh ngồi xuống, hỏi trực tiếp.

Một câu hỏi tràn ngập mùi thuốc súng.

Tiêu Diệp Lỗi cong môi cười, trả lời, "Người cô gặp ở đây chỉ là Tiêu Diệp Lỗi."

"Cậu quả quyết tôi sẽ cần cậu?" Hòa Vy bình thản quan sát anh, quả thực tuấn tú lịch sự, Tô Nhiễm sống chung dưới một mái nhà với Tiêu Diệp Lỗi bao

năm qua, chẳng lẽ không có chút tình cảm nào? Ở gần người đàn ông khôi

ngô tuấn tú thế này, vì sao còn muốn tranh giành đàn ông với cô?

"Hay cô Hòa cứ xem tài liệu của tôi rồi hẳn kết luận." Tiêu Diệp Lỗi lấy một bìa tài liệu từ cặp xách, bước lên, đặt trước mặt Hòa Vy, "Đây là thành quả nghiên cứu mấy năm qua của tôi. Cô Hòa tài giỏi, chắc biết tôi có

thể nghiên cứu ra nguyên vật liệu điều chế nước hoa. Công ty khác tôi

không biết, nhưng tôi biết Hòa Thị chưa có nhân tài chuyên về mảng này."

Hòa Vy nghiêm túc lật tài liệu ra xem, xem xong cô đóng lại,

nhìn anh cười, "Xem chừng cậu nắm rất rõ về Hòa Thị. Cậu còn biết thêm

gì nữa?"

Tiêu Diệp Lỗi ngồi lại trên sofa, đồ vest thẳng thớm

tôn thêm sự tự tin cho anh, chẳng còn thấy dáng dấp chán chường của ngày hôm qua. "Hòa Thị vốn lập nghiệp từ nước hoa, nhưng vì Tô Ánh Vân bỏ đi mà cắt duyên với nghề này. Năm nay, Hòa Thị lại đầu tư vào thị trường

nước hoa, tuy chỉ là một thương hiệu nhưng xoay chuyển rất nhiều niềm

tin của cổ đông đối với ban giám đốc. Những người đó chỉ biết nghĩ tới

tiền, nhưng không biết nghề điều chế hương cũng giống như văn hóa. Đầu

tư ngay từ đầu rất quan trọng, chỉ có vạch sẵn hướng đi mới có thể thu

về lợi nhuận. Tô Nhiễm điều chế 'Midi', đương nhiên cô ấy sẽ không lãng

phí tiền đầu tư của Hòa Thị, nhưng khâu tuyển chọn nguyên vật liệu của

Hòa Thị vẫn chưa được. Mỗi một lô hàng 'Midi' sau khi sản xuất xong, có

nghĩa là Hòa Thị phải dùng nhiều tiền nhập nguyên liệu, trả một khoản

lớn cho thuế nhập khẩu, hơn nữa trên đường vận chuyển về còn bị ô nhiễm, ảnh hưởng chất lượng nước hoa. Dĩ nhiên, bên cô cũng cố gắng tìm nguyên vật liệu trong nước, đáng tiếc kết quả luôn là thất bại. Đầu tư vào

nước hoa cốt để thu hoạch lợi nhuận kếch xù, cô nổi tiếng và có uy tín ở giới thời trang, chắc cũng biết lợi nhuận của mặt hàng xa xỉ không

nhiều bao nhiêu. Vậy cách làm trước nay quá hao tiền tốn của chẳng lẽ cô nhìn không ra."

Hòa Vy đánh giá anh, nói: "Những điều này do Tô Nhiễm kể với cậu?"

"Vấn đề của Hòa Thị không cần thông qua miệng người khác, chỉ cần ở đây động một tý thì biết." Tiêu Diệp Lỗi chỉ chỉ đầu của bản thân, cười ngạo

mạn.

Hòa Vy nhìn anh hồi lâu, "Cậu rất thông minh."

Tiêu Diệp Lỗi nhếch miệng, không đáp lời.

"Cậu thông minh như vậy, có biết nguyên nhân thật sự khiến tôi bực bội là gì không?" Hoa Vy cũng nhếch miệng hỏi.

Tiêu Diệp Lỗi hiểu ý, "Hòa Thị tiền nhiều như nước, dư dả để phá bỏ cả một

thương hiệu. Do đó, cô Hòa sẽ không lo lắng vấn đề tiêu thụ trên thị

trường. Sở dĩ cô thấy ác cảm là vì chính bản thân 'Midi'. Nước hoa này

do em gái cô điều chế, mà người quyết định đầu tư lại là chồng cô. Anh

rể giúp em vợ thăng tiến chẳng có gì đáng trách. Nhưng người anh rể này

bốn năm trước cũng là chồng của em vợ, cô nói mối quan hệ này có rối ren quá không? Cô Hòa sắc sảo tài năng, sao cũng có lúc nghĩ như thế này?"

"Xem ra cậu rất hiểu tình hình hiện nay của nhà họ Hòa, tôi có nên đánh giá

cậu là người có lòng không nhỉ?" Hòa Vy cười nhạt, mỗi câu mỗi chữ vừa

rồi của anh đều đánh trúng ý cô.

"Có lòng cũng phải tùy người.

Tôi còn phải xem cô Hòa sắp xếp người có lòng như tôi ra sao đã." Tiêu

Diệp Lỗi khẽ cười, "Cô Hòa cũng là người thông minh, chắc sẽ biết sắp

xếp ai ở vị trí gì thì phát huy hết khả năng. Người có lòng phải giữ bên cạnh bản thân mới tính là có lòng."

Hòa Vy nghe vậy, ánh mắt cô suy tư, nụ cười dần mở rộng, cầm tài liệu của anh giơ giơ, "Một vấn đề

cuối cùng, cậu thích Tô Nhiễm?"

Tiêu Diệp Lỗi nhìn cô, cười hết sức kiên định, "Sai." Anh gằn từng chữ: "Tôi yêu Tô Nhiễm."

"Được, dám yêu dám hận, tôi thích." Hòa Vy cười, giơ tay bấm điện thoại trên

bàn, "Gọi giám đốc nhân sự vào đây. Hôm nay phải giải quyết thủ tục nhận chức cho cậu Tiêu."

Một chỗ khác trong điện thoại liền sắp xếp theo chỉ thị của Hòa Vy.

"Cậu Tiêu, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ." Cô đứng dậy, chìa tay với Tiêu Diệp Lỗi, chủ động bắt tay.

Tiêu Diệp Lỗi cười, bắt tay cùng cô, "Chắc chắn, vì lợi ích đôi bên, hợp tác vui vẻ."

Hòa Vy nở nụ cười.

***

Nghĩa trang tĩnh mịch.

Nắng chiều chiếu sáng lên từng bia mộ.

Cuộc sống lúc sinh thời vốn đã không công bằng, sau khi chết đi cũng vậy.

Trong nghĩa trang rộng lớn này cũng chia người chết thành đủ mọi tầng

lớp.

Trên mộ bia là hình một cô bé cười vô cùng trong sáng, thân hình đàn ông thoáng che khuất ánh sáng rọi vào bức hình. Ánh mắt anh ta chứa đựng đau xót vô tận, tay anh ta dịu dàng vuốt lên nụ cười của cô

bé. Một nỗi đau xé lòng và bứt rứt đột nhiên kéo đến mãnh liệt, bủa vây

anh ta.

Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên từ đằng sau...

"Mười năm sau mới nghĩ đến chuộc tội, có muộn quá không?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...