Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện Cách Lạc Băng thích nhất chính là được đi ăn cùng Tô Nhiễm. Ăn

xong, tay trái cô bé thường kéo ba, còn tay phải thì kéo Tô Nhiễm, giống như một gia đình ba người. Giây phút này, không có điều gì có thể làm

cô bé vui vẻ hơn. Từ nhỏ, cô bé đã không được gặp mẹ nên cô bé khát vọng có mẹ hơn ai hết trên đời. Trong tâm hồn non nớt của cô bé, Tô Nhiễm

chính là mẹ của mình.

Thời tiết dễ chịu, rất thích hợp để đi dạo sau khi ăn.

Khả năng đeo bám của Cách Lạc Băng siêu cao, Mộ Thừa không đồng ý cho cô bé ăn ngay đồ lạnh sau khi ăn cơm, chuyện này có lẽ liên quan đến thói

quen nghề nghiệp của anh. Nhưng Tô Nhiễm thì không đành lòng nhìn khuôn

mặt buồn bã của cô bé, không nói lời nào liền mua hai cây kem thật to.

Cách Lạc Băng một cây, cô một cây.

Cô rất thích ăn đồ ngọt.

Mộ Thừa vào những lúc như vậy đành phải im lặng, nhìn bộ dạng vui vẻ của

Tô Nhiễm và Cách Lạc Băng, anh cũng không nỡ cự tuyệt. Anh không biết

nên làm gì khác ngoài việc thường theo sau dặn dò "Ăn ít thôi".

Khi Tô Nhiễm ở cùng Cách Lạc Băng, cô càng giống như một đứa bé cứng đầu,

đôi khi cô nổi tính bướng bỉnh sẽ khiến Mộ Thừa dở khóc dở cười.

Trời vừa nhập nhoạng tối, trung tâm mua sắm cũng bắt đầu bước vào nhịp điệu

bận rộn. Quãng trường đằng trước trung tâm mua sắm có một vòng xoay ngựa gỗ thật to. Cách Lạc Băng reo hò chạy qua, rồi năn nỉ Mộ Thừa và Tô

Nhiễm chơi cùng với cô bé.

Tô Nhiễm ôm cô bé, "Băng Nựu, ngựa gỗ làm sao ngồi đủ ba người? Hay là để ba chờ ở ngoài, mẹ với con chơi được không?"

Mắt Cách Lạc Băng thất vọng, nhìn Mộ Thừa, nũng nịu tìm cứu tinh, "Ba..."

Mộ Thừa đi lại, anh vô cùng tự nhiên khoác tay lên vai Tô Nhiễm, chỉ vào

một chỗ trong đó, "Bên kia có xe gia đình. Chúng ta ngồi cái kia đi..."

Nói xong, tiện thể kéo tay Tô Nhiễm đi qua.

Xe gia đình theo sau xe ngựa gỗ, hợp với một gia đình ba người hoặc nhiều hơn ngồi lên. Tô

Nhiễm vốn đang thấy không tiện nhưng đã vào, cũng chỉ đành thuận theo

lên xe gia đình.

Bóng đêm bao trùm, ánh đèn chớp tắt xung quanh

chiếu lên từng khuôn mặt tươi cười, bản hòa tấu âm nhạc chan chứa sắc

màu cổ tích. Cách Lạc Băng thích thú vẫy tay, tươi cười rạng rỡ.

Tâm tình Tô Nhiễm phấn chấn hẳn lên, sương mù ác mộng cũng nhanh chóng tan biến.

"Nhìn em ăn kìa." Mộ Thừa ngồi cạnh Tô Nhiễm, thấy khóe miệng cô dính kem, anh cười rồi săn sóc lau cho cô.

Tô Nhiễm cười thẹn thùng, lại nhìn anh rồi chợt cười tươi hơn, "Anh còn nói em nữa. Anh xem anh đi."

Mộ Thừa cúi đầu nhìn, không biết góc áo anh dính kem từ lúc nào. Vết bẩn

này nhất định là Cách Lạc Băng không cẩn thận làm dính.

"Anh

đừng nhúc nhích, để em lau cho, anh cầm kem dùm em." Cô đưa kem cho anh, lấy khăn giấy trong túi, cúi đầu cẩn thận lau vết kem trên góc áo giúp

anh.

Âm nhạc nhẹ nhàng bao phủ xung quanh, dường như việc kẹt xe trên đường không chút nào làm ảnh hưởng đến vui vẻ thoải mái bên này.

Phía trước có lẽ xảy ra chuyện gì, xe kẹt nối dài từ đầu đường đến cuối

đường. Đèn sau xe đỏ rực nối nhau thành chuỗi dài, nhìn qua tráng lệ vô

cùng.

Trong một chiếc xe MPV, tài xế tắt hẳn động cơ. Người đàn

ông trung niên ngồi ở vị trí phó lái xe nóng ruột lau mồ hôi, quay đầu

nhìn người đàn ông đang dựa vào chỗ ngồi phía sau, dè dặt cười nói:

"Ngài Lệ, có lẽ chúng ta phải đến trễ một tí rồi. Thực sự xin lỗi ngài.

Tôi cũng không ngờ đường này sẽ kẹt như vậy. Ngài cũng biết thực ra

Paris rất ít khi như vậy."

Tài xế lặng lẽ nhìn thoáng phía sau,

người ngồi ở vị trí phó lái xe chính là CEO của họ, suốt đường đi tài xế chỉ thấy ông ta liên tục bợ đỡ săn đón người đàn ông ngồi sau, dường

như có liên quan đến việc hợp tác một hạng mục gì đó. Nói chung chỉ là

tài xế nên cũng không biết nhiều chuyện. Nhưng không khó nhận ra người

khách này là loại người không thể dây vào, bằng không thế nào lại có thể để một CEO luôn kiêu căng ngạo mạn chịu cúi mình nịnh bợ. Chỉ có điều

người đàn ông ngồi phía sau đó hình như không thấy cảm kích, dọc đường

đi anh ta rất ít nói chuyện, bộ đồ vest thẳng thớm làm vóc người anh ta

càng thêm lãnh đạm.

Dù không biết rốt cuộc anh ta có địa vị gì nhưng loại khí thế tỏa ra trên người anh ta khiến mọi người đều phải tôn trọng.

Lệ Minh Vũ đang nhắm mắt nghỉ ngơi tựa lưng vào ghế mở mắt ra. Anh nhìn

lướt qua tình hình giao thông phía trước, bình thản nói, "Chuyện ngoài ý muốn, không trong khả năng kiểm soát của mọi người. Chờ thì được rồi."

CEO cuống quýt gật đầu, "Được được. Ngài có thể hiểu thật là tốt."

Lệ Minh Vũ không màng tới dáng dấp cẩn thận của ông ta, anh thu tầm nhìn

về, định tiếp tục nhắm mắt lần nữa. Nhưng một hình bóng quen thuộc bỗng

đập vào mắt, ánh mắt anh đột nhiên sắc bén. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, hai mắt anh lướt tìm trong đoàn người. Một cách chính xác, ánh mắt anh

ngừng ngay trên ngựa gỗ xoay tròn ở quãng trường!

Trên xe gia

đình, Tô Nhiễm đang cười với một người đàn ông, cô dịu dàng lau góc áo

cho anh ta. Tay anh ta đang cầm kem, ngồi bên cạnh còn một cô bé cũng

đang cầm kem. Hình ảnh ba người ngồi chung với nhau tạo nên một bức

tranh gia đình hạnh phúc hoàn chỉnh.

Xe MPV chạy vòng quanh ngựa gỗ, chỉ cách nhau một con đường, gần đến mức anh có thể thấy rõ má lúm

đồng tiền của Tô Nhiễm. Đèn màu xoay tròn đổ bóng loang lổ trên người

cô, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của cô lúc sáng lúc tối. Đã không còn

mái tóc xoăn dài của bốn năm trước, cô bây giờ với mái tóc ngắn năng

động phá cách, có chút...xa lạ.

Người đàn ông đó không biết nói

gì với cô, anh chỉ thấy Tô Nhiễm cười tươi, còn cô bé bên cạnh cũng cười toe toét, cuối cùng anh ta cũng không kìm được mà bật cười.

Lệ

Minh Vũ ngồi trong xe MPV, đôi mắt trầm tĩnh dần trở nên sa sầm sắc

lạnh, khắp người anh toát lên mùi vị lạnh lùng như lây lan đến cả CEO

đang ngồi phía trước. Ông ta quay đầu lại, thấy Lệ Minh Vũ không biết

đang nhìn gì, cất giọng: "Ngài Lệ, xe đằng trước đã chạy rồi ạ. Khoảng

nửa tiếng nữa là có thể tới."

Lệ Minh Vũ không dời mắt khỏi hình ảnh ba người vui vẻ cười đùa ở cách đó không xa, toàn bộ phong thái ung dung thản nhiên của anh bỗng u ám đáng sợ.

CEO không phát hiện

ra biến hóa của anh, quay đầu lần nữa, đưa anh một món quà tinh tế,

"Ngài Lệ, mong ngài nhận món quà gặp mặt nho nhỏ này. Chỉ là chút tấm

lòng thôi ạ."

Cửa sổ xe dần dần đóng lại.

Là một lọ nước hoa dành cho nam.

"Ngài Lệ, Paris là thành phố của nước hoa. Nước hoa ‘Midi’ này nghe nói nhận

được sự đánh giá rất cao của giới chuyên môn." CEO cười, thấy anh không

có ý bất mãn, ông ta lập tức nói thêm: "Tôi còn nghe nói, nhà điều chế

nước hoa này là một nữ nhà văn. Cô ta thực sự rất tài giỏi."

Lệ

Minh Vũ nhìn chăm chú vào hàng chữ Pháp đẹp đẽ trên mặt lọ. Midi? Anh mở lọ, một hương thơm thần bí lan rộng, như là mùi hổ phách dìu dịu nhưng

ngửi kỹ hơn lại thấy không giống, hao hao như mùi Long Diên Hương. Nhưng nói đúng hơn thì đây chỉ là một loại mùi hổ phách...

Xe chầm

chậm lăn bánh. Giữa không khí thơm mát nhẹ nhàng trong xe, anh nhìn lướt qua khắp người Tô Nhiễm đang ở cách đó không xa, rồi hít vào thật sâu

mùi hương của "Midi". Khi thu tầm nhìn trở lại, ánh mắt anh đã khôi phục vẻ trầm tĩnh của mọi khi, nhưng khóe miệng anh lại thoáng cong lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...