Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng khóc của một thính giả từ nơi khác trong điện thoại rất thương

tâm, khiến người khác không nỡ lòng cắt ngang. Tô Nhiễm khẽ thở một hơi, vo tờ giấy lại để sang bên rồi quay đầu nhìn DJ, ra hiệu cô ta đừng

chen quảng cáo vào.

"Tôi nên làm cái gì bây giờ? Cô Riva, cô nói tôi nên làm cái gì bây giờ?"

Tô Nhiễm lẳng lặng chờ cô ta khóc xong, cô hỏi thăm. Ánh mắt cô lộ vẻ xúc

động. Tai họa tình yêu này, cô đã từng nếm trải, vì lẽ đó cô hoàn toàn

có thể hiểu rõ nỗi đau này. Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng cất tiếng, "Vậy cô có thể nói tôi biết, cô đã quyết định buông tay chưa?"

"Rồi..." Thính giả nghẹn ngào nói, "Tôi biết anh ta không yêu tôi, anh ta vẫn

luôn một mực lừa dối tôi. Tôi không muốn buông cũng phải buông. Tôi, tôi không thể giữ được anh ta nữa rồi."

Tô Nhiễm than nhẹ, mềm mỏng nói: "Đời người vốn dĩ là một kiểu chấp nhận. Trong tình yêu, mỗi người đều không có khả năng trở lại nguyên vẹn. Khoảnh khắc rút lui nhất định là đau đớn, nhưng bạn phải biết rằng, thời điểm bạn bi thương nhất

chính là thời điểm bạn quyết định buông tay. Trên đời này, không có tình yêu nào đòi hỏi bạn phải buông tha tôn nghiêm hay lãng phí bản thân

mình. Tình yêu, có thể khiến tâm hồn bạn không còn đúng màu sắc vốn dĩ

của nó, khiến bạn bi thương vô bờ, khiến bạn thương tâm rơi lệ, hay có

lẽ khiến bạn điên cuồng đố kỵ. Nhưng tình yêu, trước sau vẫn là thứ tình cảm ấm áp nhất, có thể cho bạn hy vọng, có thể cho bạn niềm vui, có thể để tâm tư bạn từ bất an đến an toàn. Nếu bạn không cảm giác được những

điều này, nếu không phải như thế này, vậy có nghĩa là bạn đã dùng sai

cách để yêu, hoặc là, bạn yêu nhầm người rồi. Thà rằng như vậy, chi bằng bản thân mình hãy tự rút lui."

"Cô Riva, tôi không biết bản

thân mình có thể làm được hay không. Mấy ngày vừa qua, tôi luôn kiềm

nén, tôi không biết phải tâm sự với ai, dốc lòng với người nào."

"Khi người đàn ông bạn yêu quyết định rời xa bạn, dù bạn có kêu trời trách

đất thế nào cũng chẳng làm nên chuyện gì. Nhiều năm sau khi nhớ lại việc đã qua này lần nữa, bạn sẽ cảm thấy thực ra lúc đó chỉ là một hồi tu

thành chánh quả, thời gian sẽ là phương thuốc hồi sinh tốt nhất dành cho bạn. Đừng dồn ép bản thân bạn quá. Tủi thân, bất đắc dĩ, muốn khóc,

những điều này là một phần không thể thiếu trong cuộc đời bạn. Ấm ức thì hãy tìm chỗ dựa tinh thần, bất đắc dĩ thì hãy thuận theo tự nhiên, muốn khóc thì hãy khóc thật lớn. Trên đời này, ngoại trừ bản thân, không còn người nào thật sự hiểu rõ con người bạn."

Thính giả nức nở, rõ

ràng lời nói của Tô Nhiễm khiến lòng cô ta dễ chịu hơn rất nhiều. Cô

khuyên bảo đơn giản vài câu rồi cúp máy.

DJ ở bên cạnh nghe cũng cảm động. Cô ta chưa từng nghĩ tác giả bị giới truyền thông đồn thổi là quái dị sẽ kiên trì trấn an người mà mình không quen biết. Cô không như những người khách mời khác chỉ biết động viên hay nói vài lời chỉ có mẽ ngoài. Giọng nói của cô rất nhẹ, mỗi một câu nói đều như xuất phát từ

tận đáy lòng, làm rung động đến người khác. Thế nhưng, cô ta biết thính

giả đó vĩnh viễn cũng không thấy được hình ảnh của Riva khi nói tới

những lời này. Khuôn mặt cô tuy trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại bay tới một

nơi rất xa, vừa như là đang hồi tưởng, vừa như trải qua rất nhiều sương

mù mờ mịt. Dù giọng nói cô có mềm nhẹ hơn nữa cũng có thể khiến người

nghe cảm thấy một nỗi buồn man mác.

Khi chương trình sắp kết

thúc, Tô Nhiễm khẽ bổ sung thêm một câu, "Hãy quý trọng người vì bạn mà

rơi nước mắt, bởi vì chỉ có tình yêu chân chính mới có thể chứa đựng

nhiều nước mắt."

Tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng đệm nhạc, như chất chứa từng gợn sóng rung động...

———————————— hoa lệ phân cách tuyến ————————————

Ngoài đài phát thanh, đêm khuya yên tĩnh vô cùng, những chấm sáng nhỏ lấp lánh lay động trên nền trời.

Màn đêm trải dài bao phủ một chiếc xe lờ mờ sáng ở cách đó không xa. Lần

này, trong xe chỉ có một mình Lệ Minh Vũ, anh ngồi ngay vị trí lái xe,

ánh đèn leo lét chiếu sáng gương mặt thâm trầm của anh.

Khúc

nhạc dương cầm nhẹ nhàng như dòng nước quanh quẩn trong xe, giọng nói Tô Nhiễm thông qua sóng điện từ càng thêm sâu sắc trong vắt. Đêm nay, cô

như đang khẽ khàng nỉ non vào tai anh, có chút mệt mỏi, còn có chút đau

buồn mờ mịt chảy vào lòng anh.

Lệ Minh Vũ thoáng chỉnh âm lượng lớn hơn. Giọng nói của cô và âm nhạc hòa trộn vào nhau, kỳ ảo mà sâu xa...

"Đời người vốn dĩ là một kiểu chấp nhận. Trong tình yêu, mỗi người đều không có khả năng trở lại nguyên vẹn. Khoảnh khắc rút lui nhất định là đau

đớn, nhưng bạn phải biết rằng, thời điểm bạn bi thương nhất chính là

thời điểm bạn quyết định buông tay. Trên đời này, không có tình yêu nào

đòi hỏi bạn phải buông tha tôn nghiêm hay lãng phí bản thân mình. Tình

yêu, có thể khiến tâm hồn bạn không còn đúng màu sắc vốn dĩ của nó,

khiến bạn bi thương vô bờ, khiến bạn thương tâm rơi lệ, hay có lẽ khiến

bạn điên cuồng đố kỵ. Nhưng tình yêu, trước sau vẫn là thứ tình cảm ấm

áp nhất, có thể cho bạn hy vọng, có thể cho bạn niềm vui, có thể để tâm

tư bạn từ bất an đến an toàn. Nếu bạn không cảm giác được những điều

này, nếu không phải như thế này, vậy có nghĩa là bạn đã dùng sai cách để yêu, hoặc là, bạn yêu nhầm người rồi. Thà rằng như vậy, chi bằng bản

thân mình hãy tự rút lui."

.............

Lông mày anh

tuấn vô thức cau chặt, nơi sâu thẳm nhất trong lòng anh đột nhiên bị

những lời nói này va chạm mạnh mẽ, ánh mắt u tối dường như cũng chứa

chan cảm xúc khó nói thành lời. Anh nhắm mắt dựa cả người vào xe, lặng

lẽ nghe giọng nói của cô qua sóng điện từ. Trong đầu anh, lơ đãng hiện

lên hình ảnh bốn năm trước...

"Tôi sẽ phái luật sư tới liên lạc với em về chuyện này."

"Không cần, tôi không cần gì cả, một người đã từng trong tình yêu ngay cả tôn

nghiêm cũng có thể mặc kệ, vậy còn gì không thể vứt bỏ? Nói với Hòa Vy

rằng, căn biệt thự này tôi trả lại chị ấy, từ nay trở đi, phàm là những

gì của chị ấy, tôi đều không cần."

..............

Ánh

mắt của cô bi thương mà tuyệt vọng, như là cánh bướm vô tâm lao vào sa

mạc, rồi bị bão cát tàn nhẫn cuốn đi đôi cánh bay lượn, chỉ còn biết

giãy dụa di chuyển từng bước một.

Không biết qua bao lâu, Lệ Minh Vũ chợt mở mắt ra, đài phát thanh sớm đã đổi thành quảng cáo, chương trình cũng kết thúc.

Vẻ mặt anh khôi phục về trầm tĩnh như mọi khi, anh đảo mắt, lại thấy Tô

Nhiễm đi ra từ đài phát thanh. Dường như cô từ chối xe đưa rước mà đài

phát thanh sắp xếp sẵn, một mình cô bước đi dưới ánh đèn đường.

Lệ Minh Vũ không hề do dự khởi động xe. Anh đợi cô đi một đoạn không xa

rồi mới chạy theo, im hơi lặng tiếng mà theo sát phía sau cô.

Đèn đường đổ dài bóng Tô Nhiễm. Cô đi rất chậm, hệt như đang tận hưởng sinh khí của màn đêm, lại càng như đang cùng đêm tối chia sẻ nỗi lòng cô đơn trống trãi. Anh không biết lúc này Tô Nhiễm suy nghĩ điều gì, chỉ là

bóng lưng nhu mì của cô khiến anh vô cớ nghẹt thở.

Lệ Minh Vũ chậm rãi lái xe theo sau. Nơi ghế phụ trong xe, bày ra một quyển "Hào môn kinh mộng"...

Mây đen che khuất ánh trăng, bóng dáng của cô sáng loang lổ trên tủ kính

của những cửa hàng ven đường. Lệ Minh Vũ chăm chú nhìn bóng lưng cô,

quẹo theo sang một con đường khác. Nhưng khi đang rẽ ngoặt, một chiếc xe MPV khác chạy lướt qua cạnh anh, hướng về phía Tô Nhiễm...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...