Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 211

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù thị trường chứng khoáng làm ảnh hưởng ít nhiều đến Hoà thị nhưng nhìn chung Hoà thị cũng coi như vận hành ổn định. Có điều nhiều nhân viên lại đang lo âu không biết sóng gió này có dẫn đến việc giảm biên chế hay không.

Do Tiêu Diệp Lỗi có khả năng nên anh được khá nhiều cổ đông ủng hộ. Gần đây, Hoà Quân Hạo cũng đến Hoà thị làm việc. Nhưng cổ đông lại đứng theo phe Tiêu Diệp Lỗi, tích cực hỗ trợ anh cải tổ toàn bộ tập đoàn, Hoà Quân Hạo phản đối kịch liệt việc giảm biên chế, phản đối hành động tự bảo vệ mình mà mặc kệ mọi người kiểu này của Hoà thị. Dĩ nhiên cũng có số ít cổ đông ủng hộ Hoà Quân Hạo. Vì thế ban giám đốc lại chia thành hai phe. Mỗi lần họp đều không ngừng tranh chấp.

Chín giờ sáng nay, Hoà thị lại bắt đầu cuộc họp cổ đông của tuần này. Vị trí ghế chủ tịch vẫn trống không. Tiêu Diệp Lỗi và Hoà Quân Hạo ngồi hai bên trái phải bàn họp như đại diện cho sự đối lập.

Thư ký phát tài liệu cho mọi người. Tiêu Diệp Lỗi bắt đầu trình bày quan điểm của bản thân. Anh đề xuất kế hoạch điều tiết tổng thể Hoà thị, phục vụ cho mục đích cải cách của anh.

Hoà Quân Hạo nhìn lướt qua tài liệu, anh cau mày, đặt nó sang bên.

Tiêu Diệp Lỗi trông thấy vẻ mặt của Hoà Quân Hạo, khoé miệng anh xếch lên mỉa mai. Trong mắt anh, Hoà Quân Hạo chỉ là một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, chẳng biết tí gì về kinh doanh. Muốn đấu với anh, kết cục chỉ có bị đuổi khỏi ban giám đốc mà thôi.

Tiêu Diệp Lỗi từ tốn khép tài liệu, anh hắng giọng. Hôm nay, anh xuất hiện nghiêm túc với dáng vẻ của một thương nhân. Comple trên người anh che mất hoàn toàn bóng dáng cao ngạo bốc đồng của ngày xưa, tạo nên vẻ thâm trầm chững chạc.

Tiêu Diệp Lỗi vừa đứng dậy định nói chuyện, cửa phòng họp lại bất thình lỉnh mở toang. Các cổ đông đều bất ngờ, Tiêu Diệp Lỗi cũng đưa mắt nhìn, còn Hoà Quân Hạo lại vui sướng reo lên…

“Chị hai, chị ba!”

Người đi vào phòng họp không phải ai khác ngoài Hoà Vy và Tô Nhiễm.

Hoà Vy gật đầu với Hoà Quân Hạo, cô nhìn thoáng qua Tiêu Diệp Lỗi. Tiêu Diệp Lỗi hơi ngớ người, rồi mau chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhếch mép cười với Hoà Vy, “Chào mừng cô quay về.”

“Chào mừng thật chứ?” Hoà Vy cười nhạt, đi tới chính giữa bàn họp, cô nói  lớn, “Tôi còn chưa tới, mà ở đây đã có người sốt ruột rồi.”

Các cổ đông đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt họ phơn phớt ngượng ngùng.

Tiêu Diệp Lỗi cười khinh khỉnh. Nhìn đến Tô Nhiễm, ánh mắt anh lại tràn đầy trìu mến…

“Sao cô lại tới đây?”

Tô Nhiễm không biết đối mặt với Tiêu Diệp Lỗi như thế nào. Từ lúc bước vào đây, cô đã cảm thấy Tiêu Diệp Lỗi thay đổi. Đôi mắt anh xa lạ sâu xa, cô nhìn không hiểu. Anh không còn là Tiêu Diệp Lỗi mà cô biết trước đây. Một Tiêu Diệp Lỗi kiêu ngạo, tính cách ngay thẳng, có gì nói đó đã biến mất.

Các cổ đông cũng hiếu kỳ nhìn Tô Nhiễm, có lẽ họ không ngờ cô lại đến đây.

Hoà Vy ngồi xuống ghế chủ tịch, “Hẳn mọi người ở đây đều biết Tô Nhiễm. Tô Nhiễm có cổ phần của Hoà thị nên từ hôm nay cô ấy cũng là thành viên trong ban giám đốc, có quyền tham gia mọi cuộc họp, càng có quyền đề xuất ý kiến phát triển Hoà thị.”

Hoà Quân Hạo vỗ tay tỏ ý chào đón Tô Nhiễm, các cổ đông cũng vỗ tay theo.

“Chị ba, chị ngồi đây này.” Anh chủ động nhường chỗ của mình cho Tô Nhiễm, cười khúc khích gọi cô.

Tô Nhiễm gật đầu, đi qua.

Tiêu Diệp Lỗi cũng cong môi cười, ngồi xuống.

“Được rồi, mọi người tiếp tục đề tài ban nãy đi.” Hoà Vy nói thản nhiên.

Thư ký đặt tài liệu trước mặt Hoà Vy và Tô Nhiễm.

Tiêu Diệp Lỗi tiếp tục nói. Anh bày tỏ quan điểm muốn tổ chức lại Hoà thị. Tô Nhiễm hồ nghi nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Diệp Lỗi, làm vậy chẳng phải là giảm biên chế ư?”

“Đúng thế.” Tiêu Diệp Lỗi đặt kế hoạch xuống bàn, anh gõ nhẹ lên đó, “Giảm biên chế mới giảm được chi phí của Hoà thị xuống mức thấp nhất. Lọc máu biến chất, thế máu mới để kích hoạt tài năng. Đây là cách tốt nhất để vượt qua khó khăn.”

Đôi lông mày của Tô Nhiễm cau lại.

Hoà Vy mỉm cười, nhìn cổ đông, “Ý kiến của mọi người thì sao?”

Các cổ đông đều phát biểu ý kiến, chia thành hai phe khác nhau. Đại da số cổ đông đều đồng tình với Tiêu Diệp Lỗi.

“Quân Hạo, cậu nghĩ thế nào?” Hoà Vy nhìn Hoà Quân Hạo.

Hoà Quân Hạo lắc đầu, “Em không tán thành ý kiến này. Anh ta muốn đuổi hết nhân viên gạo cội trong Hoà thị. Họ là những người đã theo Hoà thị từ ngày đầu tiên. Họ làm việc cẩn trọng thì có gì sai?”

“Cậu sai rồi! Tuy nhân viên gạo cội có thể đại diện cho văn hoá công ty, nhưng có một số người lại cậy làm lâu năm nên lên mặt, họ không cố gắng đúng với cương vị của mình, cứ thảnh thơi ngồi chơi chờ về hưu. Kiểu nhân viên này hãy thẳng tay sa thải, còn hơn lãng phí vị trí đó của những người có khả năng.”

Đông đảo cổ đông đều xôn xao nhiều ý kiến trái chiều.

Tô Nhiễm khép lại tài liệu, cô nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Nói theo lời cậu cũng không phải vô lý. Thế nhưng tôi thấy những người cậu muốn sa thải đều đứng đầu các phòng ban. Họ làm việc nhiều năm trong Hoà thị, lãnh đạo phần lớn nhân viên, cấp dưới chỉ nghe ý kiến của họ mà thôi. Một mai cậu đụng đến những nguyên lão này, cấp dưới của họ sẽ bỏ đi. Hoà thị lại mang tiếng xấu. Hơn nữa, việc giảm biên chế hàng loạt rất dễ bị báo chí lên án. Người ngoài nhìn vào sẽ phỏng đoán Hoà thị có vấn đề, làm vậy không chỉ không cứu Hoà thị mà còn khiến Hoà thị hoàn toàn suy sụp.”

Tiêu Diệp Lỗi nheo mắt nhìn Tô Nhiễm. Anh không ngờ Tô Nhiễm nhạy bén vậy.

“Cô ba, cô vừa tới đã nói rõ ràng đâu ra đấy. Chẳng lẽ cô có diệu kế cứu Hoà thị?” Một cổ đông nó giọng khiêu khích.

Tô Nhiễm lặng thinh chốc lát.

Hoà Vy ngồi ngay ghế chủ tịch lên tiếng…

“Đây cũng là nguyên nhân dẫn Tô Nhiễm đến tham dự cuộc họp ngày hôm nay. Tô Nhiễm đã tìm được cách cứu vãn Hoà thị.”

Các cổ đông nhìn nhau, xì xầm bàn tán không ngừng. Tiêu Diệp Lỗi cũng chẳng bất ngờ, anh trầm mặc nhìn Tô Nhiễm.

Hoà Quân Hạo hài lòng nhìn Tô Nhiễm, “Chị ba, chị có cách thật ư? Cách gì vậy? Chị hãy nói ra cho mọi người cùng bàn bạc.”

Tô Nhiễm quét mắt khắp các cổ đông. Có người mang thần sắc lo lắng, có người hờ hững, cũng có người mỉa mai cô. Tuy cô chưa từng tiếp xúc với việc kinh doanh nhưng cô hiểu ý Hoà Vy. Cô cũng như Hoà Vy đều bị dồn vào ngõ cụt, dù thế nào cũng phải dốc hết khả năng.

Cô nhìn các cổ đông, cất giọng kiên định, “ ‘Đào Tuý’ có thể cứu Hoà thị, tôi sẽ làm nó sống lại.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 211

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 211
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...