Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng cuối cùng ngay thời khắc tưởng chừng đã thành công, điều bất ngờ đã xảy ra.

Thành mạch quá mỏng, không cách nào tránh việc rạn nứt. Tuy bác sĩ chuẩn bị

phương án phòng bị nhưng không ngờ mọi chuyện xảy ra nhanh chóng và bất

ngờ. Tiêu Tiêu không chết trên bàn mổ, nhưng ngày hôm sau cô bé đã nhắm

mắt vĩnh viễn trong phòng bệnh vô trùng.

Lúc đó, thế giới của Mộ thừa sụp đổ trong chớp mắt.

Khi Lệ Minh Vũ và Lệ Thiên chạy tới vừa vặn nhìn mặt Tiêu Tiêu lần cuối...

Kể đến đây, Mộ Thừa đã hút không dưới năm điếu thuốc, tàn thuốc cháy bỏng

tay, anh mới định thần dập thuốc, vứt nó đi. Vẻ mặt anh mệt mỏi, cảnh

tượng giải phẫu mười năm trước như một bộ phim trình chiếu trong đầu

anh, hồi ức bi thương đều như chất độc mãn tính, mối lần nghĩ tới như

trải qua sự lăng trì tàn nhẫn, giày vò anh.

Lệ Minh Vũ đờ đẫn, dù thế nào cũng không ngờ chân tướng sự việc lại như vậy. Anh như người

tàn tật cứng nhắc trước bia mộ, run rẩy ngắm nhìn gương mặt đáng yêu của Tiêu Tiêu.

Xoắn xuýt mười năm, biết chân tướng càng thêm nặng nề.

Anh cũng ngồi trước mộ bia, nhắm mắt lại, hít thở sâu nhưng đau đớn vô

cùng. Anh rút thuốc từ hộp đưa cho Mộ Thừa, bản thân cũng châm một điếu, mắt anh đờ đẫn dưới làn khói thuốc, "Tại sao mười năm trước không nói

rõ?"

"Phẫu thuật do ba cậu đồng ý, nhưng sự thực mẹ cậu vẫn giấu

kín đến tận bây giờ, chỉ vì sợ ba cậu bị đả kích. Không ai ngờ cục diện

này xảy ra, mười năm trước tôi không cách nào đối mặt với nỗi đau này

nên lựa chọn trốn tránh, bao năm qua không liên lạc với mọi người cũng

vì không muốn chạm vào vết sẹo của ba cậu." Mộ Thừa châm thuốc, bình

thản lên tiếng: "Nhưng dẫu sao vẫn phải đối mặt, mười năm trước không

giải quyết, mười năm sau cũng nên giải quyết đúng không? Chuyện này

người đau khổ nhất thực ra là mẹ cậu. Mẹ cậu giấu diếm gánh chịu một

mình cũng chỉ vì không muốn cậu và ba cậu đau lòng."

Lệ Minh Vũ trầm ngâm kẹp thuốc, tay anh khẽ run, anh lại hút một hơi thuốc rồi phả mạnh, im lặng không nói gì.

"Chuyện này trước sau gì cũng phải giải thích rõ với ba cậu, nhưng chúng ta nên tôn trọng quyết định của mẹ cậu, để mẹ cậu nói sẽ tốt hơn." Mộ thừa vỗ

vai Lệ Minh Vũ, khuyên nhủ.

Ánh mắt Lệ minh Vũ tối tăm đầy đau

khổ và tự trách. Nếu anh dành thời gian chơi với Tiêu Tiêu nhiều hơn,

nếu anh phát hiện sớm hơn, nếu anh quan tâm Tiêu Tiêu hơn, có lẽ khi cô

bé ra đi đã không quá đau đớn, cũng có lẽ ngay lúc này sau khi biết sự

thật anh sẽ không qúa bi thương. Bao năm qua, anh đều trút hết mọi nỗi

đau lên Mộ Thừa, tự cho đây là sai lầm của một mình Mộ Thừa, nhưng không ngờ sự thật lại do Tiêu Tiêu mắc bệnh từ bé. Có lẽ lúc cô bé đi sau

lưng anh thì đã bệnh, hoặc cô bé khó chịu, chỉ biết dùng ánh mắ chờ

mong, nhìn anh kêu một tiếng, "Anh", mong chờ anh có thể chơi cùng cô bé dù chỉ chốc lát.

Một lúc sau...

"Anh đi trước đi, tôi muốn ngồi lại với Tiêu Tiêu." Lệ Minh Vũ mở miệng, giọng anh khàn khàn vô lực.

Mộ Thừa thấy sự tự trách trong mắt anh, không biết nên an ủi như thế nào

mới tốt, Mộ Thừa đứng dậy, nhẹ giọng: "Minh Vũ, mỗi người chúng ta đều

áy náy chuyện Tiêu Tiêu, tôi đã đau khổ mười năm, tôi không muốn thấy

cậu tiếp tục đau khổ chuyện này nữa."

Lệ Minh vũ không trả lời, ánh mắt sâu thẳm quan sát điếu thuốc đang cháy.

Mộ Thừa xoay người đi, thản nhiên cất giọng, "Về Tiếu Nhiễm, nếu không yêu cô ấy, xin cậu hãy từ bỏ. Tôi hổ thẹn việc của Tiêu Tiêu, nhưng đối mặt Tiểu Nhiễm. tôi sẽ không nhượng bộ với cậu."

Ánh mặt trời soi

sáng bóng lưng Mộ Thừa, ngôn từ của anh ôn hòa nhưng lộ rõ kiên định.

Đến khi bóng Mộ Thừa khuất sau mộ bia, giọng Lệ Minh Vũ hết sức cương

quyết vang lên...

"Tôi sẽ không để anh có cơ hội giành được Tô Nhiễm lần nữa!"

Bóng dáng Mộ Thừa thoáng khựng lại, nhưng mau chóng đi tiếp.

Con gió nhẹ thổi, cuốn khói thuốc bay xa.

***

Tô Nhiễm chiết tinh chế nho đen vào lọ vô khuẩn vừa vặn hai giờ ba mươi

phút chiều. Cô xoa xoa bả vai và cổ nhức mỏi, bước ra khỏi phòng điều

chế hương, không ngừng nhập số liệu vào máy tính, sau đó cô mệt mỏi

nhoài người trên bàn.

Phải công nhận cảm giác mang đồ che mắt khi ngủ khá ổn, dĩ nhiên nếu không có việc Lệ Minh Vũ quấy rầy tối hôm qua, cô sẽ ngủ ngon giấc hơn. Tô Nhiễm ngáp một cái, hai mắt díp lại. Căn

phòng mởi sửa khá yên tĩnh, đường phố về chiều ồn ào náp nhiệt, ngược

lại càng khiến cô thêm buồn ngủ.

Tỉnh táo hơn, cô xuống tầng rửa mặt, thợ sửa chữa đã được cô cho nghỉ hôm nay.

Tầng dưới cô chỉ sửa sang đơn giản, mua đại khái vài vật dụng trưng bày. Lúc đầu thuê căn hộ này, cô vốn dĩ muốn sống ở đây, nhưng không ngờ bây giờ chỉ dùng để làm việc.

Xem đồng hồ lần nữa, thấy gần đến giờ, Tô Nhiễm đem trái cây vừa mua, trà bánh dọn sẵn trên bàn.

Đúng ba giờ, chuông cửa vang lên.

Tô Nhiễm vội bước ra mở cửa.

Ngoài cửa, nắng chiều hắt lên Mộ Vạn Vân, bà đoan trang tao nhã với áo voan, váy màu tối, đôi bông đá mắt mèo sang trọng.

Thân là giáo sư dạy dỗ thế hệ trẻ tương lai đất nước, quan niệm về thời gian của bà luôn chính xác.

Hôm nay, bà chủ động hẹn gặp Tô Nhiễm vào ba giờ, ngay tại đây.

Gặp Mộ Vạn Vân sau bốn năm, tuy Tô Nhiễm lúng túng nhưng vẫn nở nụ cười

chào bà, mời bà vào nhà, cô lật đật lên tiếng mời bà ngồi.

Mộ Vạn Vân gật đầu, nhưng chỉ đặt giở xách một bên, lướt nhìn quanh phòng, lại nhìn cầu thang xoay tròn ở một góc khác, "Tiểu Nhiễm, phòng làm việc

của con rất đẹp, đúng là phong cách của con.

"Dạ, người quá khen

rồi ạ. Ở đây, cháu chỉ sửa sang đơn giản, lúc đầu định sửa kĩ càng hơn,

nhưng cháu hơi lười nên không đâu ra đâu cả. Người đừng chê cười ạ." Tô

Nhiễm cười ngượng ngập. Cô biết Mộ Vạn Vân tuy là chuyên gia văn hóa

lịch sử, nhưng với thẩm mỹ kiến trúc và nội thất, bà cũng có kiến giải

nhất định.

Mộ Vạn Vân chầm chậm lắc đầu, "Con người theo đuổi cái đẹp với tiêu chuẩn khác nhau. Chuẩn mực quan sát khiếu thẩm mỹ của một

người không cần phải xem xét tổng thể, chỉ cần một chút là được. Dù là

một chi tiết nhỏ cũng có thẻ phản ánh ra tính cách và sở thích cá nhân.

Ví dụ khay hoa quả màu xanh trắng đơn giản trước mắt, rất hòa hợp phong

cách tổng thể của phòng làm việc này. Con khác với chị con, nếu đổi là

chị con, nhất định chị con sẽ chọn những thứ như pha lê hoặc cẩm thạch

quý báu." Mộ Vạn Vân vỗ nhẹ vai Tiểu Nhiễm, điềm tĩnh hỏi, "Mẹ có thể

tham quan nơi làm việc của con không?"

"Dạ, mời người lên lầu."

Tô Nhiễm không biết nguyên nhân bà đột nhiên hẹn gặp cô là gì, cô chỉ

thấy áp lực mô hồ, vội vàng đi trước dẫn đường.

Tô Nhiễm đi trước, Mộ Vạn Vân theo sau. Hai người không ai nói với ai

tiếng nào, chậm rãi bước từng bậc thang. Bầu không khí im lặng khác

thường. Phong cách tổng thể trên lầu lấy sự tươi mát tao nhã làm chủ

đạo, so với lầu một sáng rực ánh nắng, lầu hai tương đối tối hơn. Vì nơi đây cũng là nơi điều chế hương không thích hợp ánh sáng rọi thẳng vào

phòng, nên trong phòng khép kín, ngăn cách với ánh sáng bên ngoài.

Mộ Vạn Vân nhìn quanh một vòng, gật đầu liên tục, đáy mắt hiện vẻ tán

thưởng từ đáy lòng, "Phụ nữ đều yêu thích nước hoa, mẹ cũng không ngoại

lệ. Đây là lần đầu tiên mẹ được tiếp xúc gần gũi với phòng điều chế

hương như thế này, nếu có dịp được trực tiếp xem con điều chế nước hoa

như thế nào thì hay quá."

Tô Nhiễm khẽ cười, "Sẽ có ạ."

"Chắc sẽ hay lắm. Thực ra lúc phụ nữ tập trung còn quyến rũ hơn cả đàn ông." Mộ Vạn Vân cười điềm đạm.

Tô Nhiễm luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đến giờ cô vẫn đoán không ra mục đích đến thăm của mẹ chồng trước đây. Cô chỉ biết cười đối phó, tới đâu hay tới đó. Ngắm nghía một vòng, hai người bước xuống lầu một. Tô

Nhiễm pha trà, rót ra tách mời bà, Mộ Vạn Vân cầm lấy, nhấp một ngụm, vị trà thơm mát lan tỏa khắp miệng. Bà gật dầu hài lòng, nhẹ giọng, "Sở

thích của con và Minh vũ khác nhau nhiều quá. Ví dụ như phong cách nội

thất ở đây chẳng hạn, Minh Vũ thích tông màu tối, con lại thích tông màu sáng thanh tao. Hai phong cách ở hai thái cực khác nhau."

Hương trà thơm thoang thoảng, Tô Nhiễm chỉ im lặng ngồi nghe, khóe miệng cô hơi cong lên, hàng mi buông rũ thấm nhòa hơi nước.

"Tiểu Nhiễm, con không thấy lạ khi mẹ tới đây tìm con sao?" Mộ Vạn Vân chợt chuyển đến trọng tâm, nói thẳng.

Tay đang lay khay trà khựng lại, Tô Nhiễm nhướng mắt đối diện ánh mắt chăm

chú của Mộ Vạn Vân, cô lại tiếp tục lay trà, khẽ đáp lời, "Dạ con cũng

thấy hơi lạ."

Mộ Vạn Vân uống một hớp trà, vài giây sau nói: "Mẹ

biết hai ngày qua con sống chung với Minh Vũ. Con và nó cùng ở biệt thự

Bán Sơn ngày trước."

Tô Nhiễm thảng thốt, vô thức nhìn Mộ Vạn

Vân, thấy bà đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng trìu mến, như từng hạt nước nhỏ lướt qua nội tâm Tô Nhiễm. Ánh mắt đó khiến cô không cách nào

đoán ra được suy nghĩ của bà. Hồi lâu sau, cô hơi xấu hổ liếm môi: "Thực ra... Chuyện không như người tưởng tượng đâu ạ."

"Nói vậy, con biết mẹ nghĩ thế nào về tình huống của hai con sao?" Mộ Vạn Vân vặn hỏi.

Ánh mắt Tô Nhiễm bần thần, cô không ngờ bà sẽ vặn hỏi trực tiếp như vậy, nhất thời cô không biết trả lời thế nào cho phải.

Thấy phản ứng của Tô Nhiễm, đáy mắt Mộ Vạn Vân nổi lên ý cười bất đắc dĩ,

khẽ cất giọng, "Tô Nhiễm, con biết chuyện của Minh Vũ và chị con không?"

Dự cảm mô hồ trong lòng rốt cục cũng dã xuất hiện, cô gật đầu, "Dạ con biết."

Mộ Vạn Vân khẽ thở dài, vẻ mặt bà cô đơn và lo lắng, "Minh Vũ luôn chen

giữa hai chị em con. Bốn năm trước, con ra đi, bốn năm sau lại ở cùng

với nó. Mẹ thực sự bị lớp thanh niên như mấy con làm cho hồ đồ rồi. Minh Vũ bây giờ rốt cuộc là chồng con hay anh rể con?"

Sắc mặt Tô Nhiễm chịu đựng, mắt thấp thoáng đau khổ mơ hồ, một lúc sau trả lời, "Thực ra cái nào cũng không phải."

Từ đầu cô nên nghĩ Mộ Vạn Vân đến tìm cô vì nguyên nhân này mới phải. Bà

là mẹ của Lệ Minh Vũ, làm sao có thể không quan tâm đến chuyện liên quan đến anh? Đáp án của vấn đề này rất đơn giản, nhưng nghe lại không đơn

giản như vậy. Nếu quan hệ của cô và Lệ Minh Vũ bốn năm trước coi như đơn giản, thì ngày hôm nay thực sự quá phức tạp. Lệ Minh Vũ đã cưới Hòa Vy, nhưng ép buộc cô ở Bán Sơn, hơn nữa mỗi ngày anh còn ngủ qua đêm ở biệt thự. Loại hành động, sự việc này một khi lan truyền ra ngoài sẽ ảnh

hưởng nghiêm trọng hình tượng bộ trưởng Lệ Minh Vũ. Thân là mẹ của anh,

Mộ Vạn Vân sao lại không lo lắng?

Mộ Vạn Vân trầm ngâm nhìn cô cả buổi, bà thở dài nặng nề, cầm nắp nhẹ nhàng đậy nắp tách trà, giọng nói có vài phần cam chịu, "Tiểu Nhiễm, thực ra hôm nay mẹ đến tìm con,

chính là muốn từ con biết được suy nghĩ của Minh Vũ."

"Dạ?" Tô Nhiễm sững sờ.

Bà tìm cô chỉ muốn biết suy nghĩ của Lệ Minh Vũ sao?

Thấy cô ngạc nhiên, Mộ Vạn Vân cũng không dự định giấu diếm, "Tiểu Nhiễm,

Minh Vũ luôn thích giấu mọi suy nghĩ trong lòng, chuyện gì cũng không

muốn giải thích với ba mẹ. Bốn năm trước các con xảy ra chuyện gì, tới

tận bây giờ, ba mẹ cũng không biết. Sau hai năm con đi, chị con Hòa Vy

đột nhiên tung tin đã kết hôn với Minh Vũ, ba mẹ hỏi Minh Vũ, nhưng cái

gì nó cũng không nói. Bây giờ con đã về, lại sống cùng Minh Vũ, thậm

chí..." Bà dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc có nên nói hay

không, sau khi suy nghĩ mới nói tiếp: "Thậm chí chuyện này còn dính cả

Mộ Thừa. Tiểu Nhiễm, Minh Vũ cái gì cũng không chịu nói, còn con thì

sao? Con có thể cho mẹ biết chuyện gì đúng chuyện gì sai không?"

Thì ra bà không biết gì cả.

Tô Nhiễm khó giải bày, thực ra cô cũng vậy, ngay cả người làm mẹ cũng

không biết con trai mình nghĩ gì, vậy thì cô càng không biết.

"Chị con thật sự đã kết hôn với Lệ Minh Vũ." Khó khăn lắm, cô mới nói được

những lời này. Đối mặt với mẹ Lệ Minh Vũ, nói ra những lời này cô càng

thấy nhục nhã, hổ thẹn.

Mộ Vạn Vân nhíu mày, thần sắc lo lắng,

thì thào: "Hóa ra là vậy... Nếu không sao chị con lại niềm nở với ba mẹ

như vậy, lẽ ra mẹ nên đoán ra từ sớm rằng con và Minh Vũ xảy ra

chuyện..."

"Bác..." Tô Nhiễm không biết bà nghĩ thế nào, xét theo tình huống hiện nay, cô khẽ nói: "Bác yên tâm, con sẽ không quấy rầy Lệ Minh Vũ, con sẽ rời khỏi anh ấy."

Là một người mẹ, nghe như thế chắc chắn sẽ nghĩ đến tiền đồ của con trai.

Không gian trong phòng hết sức yên tĩnh.

Mộ Vạn Vân nghe cô nói, một lúc mới định thần, nhìn cô: "Con gọi mẹ là

gì?" Nói xong không đợi Tô Nhiễm đáp lời, bà liền cười khổ, lắc đầu,

"Suýt nữa mẹ dã quên, nếu chị con kết hôn với Minh Vũ, vậy chứng tỏ con

và Minh Vũ đã ly hôn. Đúng vậy, con nên gọi bác."

Tô Nhiễm nhìn

nét mặt bà hoang mang, cô cũng nắm được đôi điều, cắn môi, chần chừ hỏi, "Chẳng nhẽ, Lệ Minh Vũ chưa nói hai bác biết chuyện con và anh ấy đã ly hôn bốn năm trước sao ạ?"

Mộ Vạn Vân lắc đầu, "Thằng con này cái gì cũng không nói, việc cá nhân của nó, bác biết rất ít."Nói xong, bà

lo lắng nhìn Tô Nhiễm. "Ban đầu nghe Hòa Vy nói, bác phân vân không biết thật hay giả, nhưng giờ thì..." Bà dừng lại, nắm tay Tô Nhiễm, "Con

biết bác rất quý con, con đã biết chuyện chị con và Minh Vũ, vì sao còn

sống chung với Minh Vũ. Còn Mộ Thừa, rốt cuộc con và Mộ Thừa là gì của

nhau?"

Bà đến đây với đầy nghi vấn, nhưng bây giờ Tô Nhiễm lại bày tỏ thắc mắc với bà.

"Bác, con xin lỗi, con biết chuyện này làm bác lo lắng. Thực ra con cũng

không biết Lệ Minh vũ nghĩ như thế nào, nhưng bác yên tâm, vài ngày nữa

con sẽ rời khỏi anh ấy, về phần nguyên nhân, con... Con không tiện nói

ra." Cô ấp a ấp úng, "Còn Mộ Thừa, lúc đầu con thật sự không biết anh ấy là em trai bác. Mộ Thừa là người tốt, bốn năm qua anh ấy luôn chăm sóc, giúp đỡ con. Con rất biết ơn anh ấy."

Lệ Minh Vũ, tâm sâu như

biển, nhưng cô không ngờ ngay cả Mộ Vạn Vân cũng không nắm được tình

hình của anh, nhất là chuyện hai người họ ly hôn bốn năm trước. Anh

không nhắc lần nào trước mặt Mộ Vạn Vân, mục đích là gì? Lúc anh ly hôn, không phải rất vui vẻ thoải mái sao? Chẳng lẽ nghĩ đến thân phận chính

khách.

Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có khả năng này.

Lệ Minh Vũ

là bộ trưởng, gia đình ổn định là cách tốt nhất để nâng cao hình ảnh của anh trước công chúng. Ban đầu anh kết hôn với cô, tin này cũng chỉ có

vài người biết, ngay cả giới truyền thông cũng bị cách ly ngăn chặn. Hôn lễ của họ tổ chức vô cùng đơn giản, dù lúc đó truyền ra ngoài cũng chỉ

gây xôn xao một thời gian thôi. Thời buổi hiện đại, thời gian giống như

cây chổi, có thể rất nhanh quét sạch trí nhớ của mọi người. Đây là một

thời đại mọi thứ mới mẻ sẽ dạy mọi người cách quên sạch.

Nương

theo mạch suy nghĩ, Lệ Minh Vũ khi đó đã suy nghĩ chu toàn mọi thứ, từ

hôn lễ bình lặng, không tin tức ly hôn, dù anh kết hôn với Hòa Vy, cũng

không ai biết, thành ra mọi người không ai rõ chuyện gì xảy ra cả.

Quả là cao tay, tầm nhìn xa rộng.

Mộ Vạn Vân càng nghe càng lờ mờ, nhìn cô hồi lâu, hỏi: "Nói vậy, bây giờ người con yêu là...Mộ Thừa?"

"Dạ không, không phải..."

"Tiểu Nhiễm, bác hi vọng con có thể nói thật với bác." Mộ Vạn Vân thoáng cái

khẩn trương hơn, "Nếu bây giờ con đang yêu Mộ Thừa, bác xin con và cậu

ấy hãy đi thật xa. Các con ở đây, người ngoài sẽ phỏng đoán đồn thổi

quan hệ của các con. Phải khó khăn lắm, Minh Vũ mới ngồi đến vị trí này. Lỡ mai quan hệ của con và Mộ Thừa lan truyền ra ngoài, sẽ ảnh hưởng

trực tiếp đến Minh Vũ."

"Bác, con và Mộ Thừa thực sự không có gì, anh ấy chỉ là bạn tốt của con." Tô Nhiễm càng hoảng sợ vội vàng giải

thích. Cô không gánh nổi chuyện này.

Mộ Vạn Vân nghe xong, yên

lòng hơn, suy tư chốc lát, cảm thấy mình hơi xúc đọng, bà thoáng dịu

bớt, ánh mắt trào dâng tình cảm, "Bác chỉ lo Minh Vũ một bên nắm chị

con, một bên nắm con, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Con là một đứa trẻ hiểu chuyện, bác thật lòng rất hi vọng con có thể tiếp tục với Lệ Minh

Vũ, nhưng quyết định của Lệ Minh Vũ bác không can thiệp được, bác chỉ có thể trơ mắt nhìn nó làm càn. Song hôm nay gặp con, bác nghĩ là bác hiểu suy nghĩ của Minh Vũ rồi, Tiểu Nhiễm, bất luận thế nào, bác cũng không

muốn Minh Vũ gây ra chuyện hủy hoại nó."

Đến đây, Tô Nhiễm không hiểu lắm, "Bác, con không hiểu ý bác cho lắm."

"Sớm muộn gì con cũng sẽ hiểu." Mộ Vạn Vân vỗ nhẹ tay cô, thở dài: "Minh vũ

chưa bao giờ được sống hạnh phúc vui vẻ. Bác là mẹ nó, điều mong muốn

duy nhất của bác là thấy nó sống vui mỗi ngày. Bác không quan tâm quan

hệ của nó và chị con, bác chỉ nhớ như in hình ảnh khi nó hứa sẽ chăm sóc con thật tốt lúc trước. Bác thấy được khoảnh khắc đó là thật tâm phát

ra từ nơi sâu thẳm trong lòng nó. Có lẽ người khiến nó hạnh phúc không

phải là chị con, mà là con."

Tô nhiễm hồi tưởng lại hình ảnh Mộ

Vạn Vân nói. Khi đó, hai bên thông gia gặp nhau, Lệ Minh Vũ đã nói sẽ

chăm sóc tốt cho cô. Nhớ lại, cô chỉ biết cười khổ. Bây giờ ngẫm nghĩ

câu nói đó chẳng qua Lệ Minh Vũ chỉ nói lấy lệ trước mặt người lớn, vậy

mà cũng có người tin, nhưng cô cũng tin, không phải sao?

Chỉ có người từng trải qua lừa dối, mới có thể tịnh tâm suy nghĩ đó có phải là lừa dối hay không.

Hai người trầm mặc một lúc, mãi đến khi trà nguội lạnh, Mộ Vạn Vân mới đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, bác nghĩ cũng đến lúc bác phải đi. Nếu

hôm nay việc bác đến mang lại áp lực và phiền phức cho con, bác xin lỗi. Nhưng có một lần Mộ Thừa bỗng dưng bị dẫn đến sở cảnh sát, chuyện đó

Minh Vũ có dính vào, nên nghĩ mãi bác chỉ biết tìm con hỏi han. Con đã

nói không có gì với Mộ Thừa, bác sẽ không lo lắng nữa."

Tô Nhiễm gật đầu, tiến bà đến cửa.

Trước khi rời khỏi, Mộ Vạn Vân dừng bước, nhìn cô trìu mến nói: "Tiểu Nhiễm

à, con hay Minh Vũ, bác đều hi vọng các con hạnh phúc. Hồi bé, Minh Vũ

đã chọn đi trên con đường mãi mãi không có hạnh phúc. Vì vây, bác rất hi vọng nó có thể thay đổi vì con, hãy tha thứ cho tâm tư ích kỉ này của

bác." Bà vỗ nhẹ tay cô, xoay người rời khỏi.

Gió theo cửa sổ rộng mở ùa vào, thổi phớt qua phần tóc trước trán Tô Nhiễm, cô đứng lặng ở

cửa hồi lâu. Mãi đến khi bóng dáng Mộ Vạn Vân biến mất, cô mới đóng cửa. Cô không hiểu ý bà, cái gì mà, "Hồi bé, Minh vũ đã lựa chọn con đường

mãi mãi không có hạnh phúc." Chẳng lẽ Lệ Minh Vũ từng xảy ra chuyện gì

sao?

Tô nhiễm hít một hơi sâu, ngã người lên sofa. Nếu anh không

hạnh phúc, cô làm sao có bản lĩnh làm anh hạnh phúc? Hạnh phúc nghe rất

đơn giản, nhưng càng đơn giản càng khó nắm giữ. Quấn quýt nhau lần nữa

sau bốn năm, Lệ Minh Vũ không hạnh phúc, cô làm sao hạnh phúc?

***

Rắng chiều phủ khắp bầu trời, Lệ Minh Vũ còn đứng trước mộ Tiêu Tiêu, ánh

nắng đỏ rực bao phủ khắp người anh, cái bóng anh cô đơn trải dài trên

mặt đất.

Anh ngắm ảnh Tiêu tiêu thêm một lúc, rồi mới xoay người rời khỏi.

Anh không rời nghĩa trang ngay, mà bước chậm rãi theo con đường đá nhỏ.

Sau lưng hay trước mặt anh đều là hàng dài bia mộ, bóng anh cao lớn băng qua, càng toát lên sự thê lương lạnh lẽo.

Trước mộ của một cặp vợ chồng trẻ, Lệ Minh Vũ dừng bước, nhìn hai người trên

bức ảnh, anh vươn tay phủi nhẹ bụi đất bên trên. Người phụ nữ cười ngọt

ngào ấm áp, xinh đẹp duyên dáng, còn nụ cười của người đàn ông thì trầm

tĩnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ thành thục ổn trọng.

Lệ Minh vũ bỗng

nhắm hai mắt, nụ cười trên bức ảnh dần biến thành mùi máu tanh, những

tiếng la hét không bao giờ chấm dứt, anh run rẩy, đến khi anh mở mắt ra

lần nữa, trán anh lấm tấm mồ hôi, anh như vẫn cảm giác được ngón tay đầy máu chạm vào mặt mình...

Anh vô thức lùi về phía sau một bước, tình cờ giẫm lên thứ gì đó dưới chân.

Anh cúi xuống nhặt lên, là cặp mắt kính đã nát vụn, trên gọng kính đen còn

sót vài mảnh kính nhỏ. Quan sát kĩ hơn, vẻ mặt Lệ Minh Vũ bỗng cứng

ngắc, ánh mắt trở nên lạnh giá...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...