Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Nhiễm không ngừng tìm ở bãi đỗ xe phía trước, trông cô sốt ruột vô cùng, ngay cả gầm xe cô cũng cúi người tìm kiếm.

Dáng dấp của cô hoàn toàn đập vào đôi mắt tinh anh của người đàn ông. Hôm

nay, cô ăn mặc như một cô bé nhà hàng xóm, áo dệt kim màu phối với quần

jean đơn giản. Cô đi qua đi lại không ngớt ở bãi đỗ xe như một làn gió

tươi mát khiến người khác không muốn quan tâm cũng khó.

"Ơ, cô

gái kia tìm gì vậy?" Tài xế tạm thời của Lệ Minh Vũ nghi hoặc lẩm bẩm,

không ngừng rướn đầu nhìn xung quanh, rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn người đàn ông phía sau. Trong lòng tài xế càng thêm nghi hoặc.

Mấy ngày nay anh ta là tài xế chịu trách nhiệm việc đi lại của Lệ Minh Vũ, nhưng cứ mãi cảm thấy hành vi của anh Lệ rất kỳ quái, chỉ nói đến ngày hôm

nay, khi không lại vô duyên vô cớ muốn đến trước cổng một nhà trẻ, cũng

không rõ anh Lệ rốt cuộc đang đợi ai. Dù sao xe cũng ngừng ở đây hơn nửa tiếng đồng hồ rồi.

Lệ Minh Vũ dường như không quan tâm đến lời

nói của anh ta, cũng không động đậy chỉ dựa lưng vào ghế ngồi phía sau,

ánh mắt anh u ám nhìn bức tranh gia đình trong tay. Cô gái trên tranh

cười tươi như hoa, dịu dàng điềm tĩnh khiến người khác cảm thấy rất thư

thái tươi mát. Anh giương mắt lần nữa, Tô Nhiễm đã tìm tới bên này.

Gương mặt cô tuy lo lắng nhưng vẫn rạng rỡ như trong bức tranh.

Ánh mắt sắc bén vẫn luôn ngừng trên Tô Nhiễm bên ngoài cửa xe. Anh nhìn

không chớp mắt Tô Nhiễm đến gần chiếc xe, chăm chú nhìn cô tìm kiếm cả

buổi hết chiếc xe này đến chiếc xe khác. Bàn tay anh thon dài hơi nắm

lại, bức tranh gia đình trong tay liền nhăn nhúm...

Trong nháy mắt bức tranh vừa bay lên, anh thấy cô bé kia lớn tiếng kêu cô...mẹ.

Đôi mắt sâu thẳm dần tối hơn như một màn sương dày đặc đáng sợ.

Tô Nhiễm ngoài cửa xe hồn nhiên không hay biết chỉ lo chuyên tâm tìm bức

tranh gia đình bị mất. Bàn tay cô chống thẳng lên thân xe, cả người ghé

sát vào xe liên tục dò xét.

"Aiz, người này làm gì…"

"Kệ cô ấy." Lệ Minh Vũ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tảng đá

Người lái xe đành phải thôi.

Bàn tay cô chống lên cửa xe bên trái, Lệ Minh Vũ chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy dáng vẻ tìm bức tranh của cô. Bàn tay Tô Nhiễm mảnh

khảnh, như từng búp măng nhỏ nhắn xinh xắn, rực rỡ dưới ánh mặt trời chỉ cách anh bởi một lớp kiếng phản quang. Anh không kìm được mà giơ tay

lên, đặt ngay nơi tay cô đang đặt bên ngoài cửa sổ. Dường như anh có thể cảm nhận ngay hương thơm tươi mát và mềm mại của đầu ngón tay cô.

Có lẽ, rét mướt đã quá lâu nên dù cách nhau một lớp thủy tinh lạnh lẽo, anh vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của cô.

Đã bốn năm….

Tô Nhiễm mau chóng đứng dậy, thu tay trên cửa sổ về. Cô khẽ thở dài một

hơi, ánh mắt phảng phất thất vọng nhìn xung quanh lần nữa. Xem ra, không tìm được bức tranh rồi. Trong xe, Lệ Minh Vũ cũng chậm rãi bỏ tay

xuống, anh vẫn mải miết nhìn Tô Nhiễm. Lần này, cô ở rất gần, chỉ cách

anh có một cánh cửa xe. Anh có thể thấy cô thở gấp, thấy sự mềm mại

trong đôi mắt đẹp của cô, thấy hàng mi đen nhạt như núi xa, thấy đôi môi anh đào thở nhẹ, mỗi một đường nét đều gần trước mắt anh.

Cảnh này, như một đoạn phim ngừng lại. Một người ngoài xe, một người trong xe. Nam nữ chỉ cách nhau một cánh cửa.

Tô Nhiễm lau mồ hôi rịn ra trên trán. Cô thất vọng vừa định rời đi, trong

lòng lại vô cớ nổi lên một cảm giác kỳ lạ. Cô dừng bước, ánh mắt trở nên nghi ngờ, đây là cảm giác gì? Tựa như một loại khuấy động của cảm giác

lâu ngày không gặp, rồi cùng lúc mang đến cho cô bất an và sợ hãi.

Giống như….

Luôn có người nhìn chằm chằm bản thân cô. Cảm giác bị người khác nhìn trộm

và đi theo càng lúc càng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến tâm tư Tô

Nhiễm bắt đầu bồn chồn không yên, như một con thú nhỏ đang cố sức lao

khỏi lồng ngực, xông về chỗ nào đó mà không rõ phương hướng.

Nhiễm đè nén lồng ngực nặng trĩu, cảm giác đột ngột xảy ra này hết sức

kỳ lạ, có gì đó quen thuộc vô cùng, giống như...cô có thể ngửi được mùi

hổ phách dịu nhẹ trong không khí, như gần như xa lượn lờ quanh hơi thở.

Trái tim cô chợt co thắt mạnh!

Vì sao cô lại nghĩ đến mùi này thuộc về hơi thở của anh?

Vì sao cảm giác này giống như...

Anh đang đứng ở chỗ nào đó trong đám đông chăm chú nhìn cô, không nhúc nhích mà mải miết nhìn cô...

Mãi lâu sau, Tô Nhiễm không nhịn được mà cười tự giễu bản thân, cố đè cảm

giác quái lạ và liên tưởng mơ hồ này xuống đáy lòng. Thực sự là buồn

cười mà. Cô và anh đã thành người dưng nước lã. Thời gian bốn năm đã đủ

chôn giấu mọi việc xảy ra trong quá khứ, những việc mà cô không còn muốn nhớ tới nữa.

Tô Nhiễm quay lưng bước về cây ngô đồng ven đường. Hình bóng của cô xinh đẹp, mỏng manh dưới ánh nắng mặt trời.

Ánh mắt Lệ Minh Vũ vẫn không dời khỏi cô. Anh nhìn cô cau mày đứng cạnh xe

anh, nhìn ánh mắt cô trở nên mờ mịt, nhìn nụ cười tự giễu bên môi cô,

lại nhìn cô quay bước về dưới tán cây ngô đồng, khẽ lắc đầu với con gái

của cô, rồi hai mẹ con cô ôm nhau.

Hạnh phúc của cô, dường như đã không còn liên quan đến anh.

Nhưng điều này lại khiến trái tim anh vừa đau đớn khó chịu lại không cách nào nói thành lời.

"Lái xe." Rất lâu sau anh trầm giọng ra lệnh.

Xe dọc theo ven đường chậm rãi lăn bánh về trước, chạy lướt qua Tô Nhiễm,

dần bỏ xa hình ảnh cô dẫn cô bé ở sau rồi lại thông qua kiếng xe khắc

thật sâu vào ánh mắt anh...

——————————— hoa lệ phân cách tuyến ————————————

Chương trình phát thanh vào mười một giờ đêm trên đài MNC đa phần đều xoay

quanh đề tài tình cảm của phụ nữ. Sóng điện từ bỏ xa tiết tấu bận rộn

của đời sống hiện đại ra đằng sau. Chương trình này không ngờ lại mang

đến hiệu quả cao bất ngờ ngoài dự tính. Vì chuyên gia nghiên cứu tâm lý

phát hiện rằng, con người, dù là đàn ông hay phụ nữ, buổi tối mười một

và mười hai giờ là thời điểm lòng người mềm mại yếu ớt nhất. Tình cảm,

là đề tài phức tạp muôn thuở của loài người, cũng là vấn đề có năng lực

gợi mở được sự đồng tình nhiều nhất.

Tối nay, Tô Nhiễm đồng ý

nhận lời mời của đài MNC tới làm khách của chương trình này. Cô là tác

giả của cuốn sách đang bán chạy đủ để khiến mọi người quan tâm. Mà cô là khách mời trực tiếp làm cho đường dây điện thoại hỗ trợ sôi động vô

cùng.

Chương trình bắt đầu với đề tài vây quanh đời sống tình

cảm của phụ nữ, sau đó đường dây nóng liên tục gọi tới tham gia. Tô

Nhiễm kiên trì giải đáp các vấn đề và tư vấn tình cảm cho thính giả.

Tình cảm không có chương trình dạy nào cụ thể nhưng vẫn có thể học tập

trau dồi, vô luận là đã từng trải ít hay nhiều.

Một thính giả

khóc lóc gọi tới. Đầu tiên là nói về cảm xúc khi đọc "Hào môn kinh

mộng". Sau đó, thổ lộ tâm tư phiền muộn của bản thân. Cô gái trong điện

thoại kể về người bạn trai cùng hẹn hò trong bảy năm rồi chia tay. Bởi

vì cuối cùng phát hiện người bạn trai thực ra luôn luôn lừa gạt cô gái.

Khi chia tay cô gái rất đau khổ, thậm chí nghĩ đến cả cái chết. Cô gái

không biết bản thân mình có còn đủ dũng khí để tiếp tục sống hay không.

Nói xong lời cuối, cô gái không thể kiềm chế được cảm xúc liền vỡ òa.

DJ của đài lúng túng nhìn lướt qua Tô Nhiễm, vài lần cô ta rất muốn cắt

ngang lời của thính giả nhưng đều bị Tô Nhiễm dùng ánh mắt ngăn lại. Sau khi nghe xong, cô ta thật sự rất sợ Tô Nhiễm không thể thu xếp được mớ

hỗn độn này, cô ta suy nghĩ một chút rồi viết giấy đưa cho Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm cầm qua nhìn, trên đó viết: Cô Riva, tùy tiện nói vài câu rồi chúng tôi sẽ chèn quảng cáo.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...