Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Con thích không?" Đây là nước hoa cô làm riêng cho trẻ con, không có

mùi thơm ngào ngạt như nước hoa của người lớn, cô chỉ dùng hương thơm

thoang thoảng của hoa quả làm thành phần chính, mùi hương đa dạng sẽ

khiến trẻ con tưởng tượng ra những giấc mơ thần tiên.

"Dạ thích, cám ơn mẹ Tô Nhiễm." Cô bé ôm má Tô Nhiễm hôn một cái. Sau đó chạy đến

khoe với Mộ Thừa: "Ba, ba xem nè. Đây là nước hoa của con, mẹ Tô Nhiễm

không có cho ba đâu."

Ánh mắt Mộ Thừa chan chứa ý cười, ngồi xổm xuống, "Đúng vậy. Ba rất đáng thương. Con đi chia sẻ niềm vui với mấy

cô chú khác trong bệnh viện được không?"

Cô bé che miệng, "Ba muốn cầu hôn mẹ Tô Nhiễm ư?"

Tô Nhiễm đờ người.

Mộ Thừa nhéo nhẹ mặt cô bé, "Vậy con còn không ra ngoài?"

Cô bé le lưỡi, cao hứng chạy ra.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại cô và Mộ Thừa.

Tô Nhiễm hiển nhiên cũng ngại ngùng, tiếp tục dựa vào ghế trường kỷ. Cô

đứng dậy nhưng lại thoáng cảm thấy hoa mắt. Bàn tay đàn ông vội vàng đỡ

lấy cô. Mùi nắng sớm trên áo blouse trắng nhẹ nhàng lấp đầy hô hấp của

cô.

Cô ngẩng lên, anh cũng vừa vặn cúi xuống mải miết nhìn cô.

Đôi mắt anh khiến cô không kịp né tránh, anh nhìn cô, từ trước đến giờ

anh chưa bao giờ che giấu.

"Cám ơn anh. Em không sao." Cô chợt tránh anh, khẽ cười, dịu dàng mà xa cách.

Xấu hổ chiếm lấy bầu không khí trong phòng.

Mộ Thừa cũng cảm giác được, nhưng chỉ thản nhiên cười, "Con bé Băng Nựu thế nào đêm nay cũng vui quá mà không chịu ngủ."

"Chỉ cần con bé đừng xem thành kem để ăn là được rồi." Tô Nhiễm dịu dàng nói.

Mộ Thừa đành cúi đầu cười, rồi ngẩng đầu lên, kéo nhẹ cô qua, ôn hòa nhìn

cô, "Tiểu Nhiễm, sở dĩ Băng Nựu vui đến ngủ không được là vì con bé cho

rằng anh sắp cầu hôn em."

Ánh mắt Tô Nhiễm trống rỗng, sau vài

giây mất tự nhiên, cô khẽ cất tiếng, "Suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản. Anh nên giải thích một chút với con bé."

"Vì sao phải giải

thích?" Anh luôn hiền hậu như nước, bàn tay anh kéo cô không làm đau cô

nhưng cũng không để cô dễ dàng trốn tránh, "Nếu như anh nói với em, anh

cũng có ý này thì sao?"

Ánh mắt Tô Nhiễm ngây ra, "Mộ Thừa, em chưa bao giờ nghĩ đến việc này."

"Anh biết." Ngữ khí Mộ Thừa trở nên nghiêm túc, bàn tay anh chậm rãi hạ

xuống đầu cô, ngón tay thon dài trắng nõn vuốt nhẹ vào tóc cô rồi dừng

lại ngay ót, "Chính vì anh hiểu rõ em từng trải qua nổi đau thế nào, nên anh nguyện ý tiếp tục chờ đợi em."

Tô Nhiễm nghẹn thở, đóng chặt hai mắt.

Từng cảnh từng cảnh đã qua lại xuất hiện trong đầu cô, khiến toàn thân cô lạnh run.

Chỉ có bản thân cô mới hiểu rõ, ác mộng dằn vặt cô suốt bốn năm qua không

chỉ đơn thuần là một giấc mơ, nó là sự thật đã từng xảy ra. Đêm lễ Giáng sinh bốn năm trước, sau khi cô bất tỉnh không thể chống đỡ được nữa,

nửa người dưới của cô băng huyết. May mắn có người đi ngang qua nhìn

thấy rồi gọi xe cấp cứu. Đêm hôm đó, cô không chết vì lạnh nhưng cô cảm

nhận được một chuyện còn rét cóng hơn cả việc rơi vào hồ nước lạnh buốt. Thiết bị sắc bén chui vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, xuyên qua màng

trinh lấy đi đứa con của cô, đứa con mà cô đã sớm sanh non.

An

Tiểu Đóa nói, xử nữ mang thai nên đi mua vé số, chắc chắn sẽ trúng giải

nhất. Cô được giải nhất rồi, nhưng cuối cùng giải nhất lại bị hủy đi.

Khi cô còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý làm mẹ, đứa bé liền mất đi. Tất cả

mọi thứ đều như ảo ảnh, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Quãng

thời gian đó, Tô Nhiễm lâm vào thời gian dài bất an và khủng hoảng. Còn

An Tiểu Đóa thì đi chữa bệnh ở vùng khác nên chỗ dựa duy nhất của cô lúc đó chỉ có một mình Tô Ánh Vân. Trong vòng một đêm ngắn ngủi, Tô Ánh Vân già đi rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối khi ở trước mặt Tô Nhiễm, bà

chưa từng rơi giọt nước mắt nào. Bà chỉ ôm cô, dịu dàng nói: "Đứa con

này giống mẹ, giống mẹ..."

Sự can thiệp của bác sĩ tâm lý không

làm tình huống của Tô Nhiễm giảm đi, trái lại càng thêm nghiêm trọng.

Mỗi ngày cô đều hốt hoảng. Cuối cùng có một ngày cô đập mạnh đầu mình

vào góc giường, máu chảy đầy mặt, các y tá sợ đến thét chói tai.

Khi tỉnh lại lần nữa, đầu cô đã quấn đầy băng gạc, bên người cô ngoại trừ

Tô Ánh Vân còn có một người khác. Ánh mắt người đó ôn hòa điềm tĩnh

nhưng lại tràn đầy an ủi. Thấy cô tỉnh lại, người đó cười, "Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa."

Về sau, cô mới biết người đó tên

là Mộ Thừa. Anh là bác sĩ ngoại khoa não. Cô ngẫu nhiên gặp được anh,

anh cũng vừa vặn là bác sĩ mà bệnh viện cô ở mới mời về để giao lưu học

thuật. Nhưng không ngờ anh lại đồng ý tiếp nhận cô - người bệnh suýt nữa đã đập bể đầu của chính mình. Từ ngày đó, anh liền trở thành bác sĩ của cô.

Sau này nữa, công trình nghiên cứu học thuật của Mộ Thừa

kết thúc, chuẩn bị quay lại Paris, anh mong muốn đưa cô đi cùng. Chỉ vì

nguyên nhân rất đơn giản, anh là bác sĩ của cô, anh sợ ngày nào đó cô sẽ bế tắc lại đập đầu mình vào giường.

Lòng Tô Ánh Vân lo lắng còn Tô Nhiễm lại bị bức ảnh trẻ con trong ví tiền anh mê hoặc. Mộ Thừa cười nói với cô ảnh chụp là con gái của anh. Tên con gái anh rất có ý nghĩa, gọi là Cách Lạc Băng, tên con anh là do mẹ đặt cho nhưng cuối cùng cô

ta lại bỏ rơi con gái của mình.

Tô Nhiễm khẽ vuốt ảnh chụp, cô không hiểu tại sao trên đời lại có một người mẹ nhẫn tâm như vậy.

Mộ Thừa bình thản nói, mẹ của con anh cho rằng đi theo bác sĩ thì không có tương lai, không có tiền đồ.

Khoảnh khắc đó Tô Nhiễm mới hiểu, hóa ra trên đời này không phải chỉ có một mình cô trải qua đau khổ.

Cứ như vậy, trong gần bốn năm thời gian, cô nhìn Mộ Thừa làm như thế nào

từ bác sĩ ngoại khoa não đến chuyên gia ngoại khoa não quyền uy trong

giới y học. Giá trị con người anh cũng thăng tiến theo con đường anh

trải qua. Anh trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim trẻ tuổi, có

tiền đồ nhất.

Cách Lạc Băng hay là Mộ Cách Lạc Băng hầu như lớn

lên bên cạnh cô. Vì cô mất đi con ruột của mình nên cô hết sức cưng

chiều cô bé. Chỉ có điều tên cô bé nghe không xuôi tai, Tô Nhiễm gọi

thẳng cô bé là Băng Nựu, hơn nữa cô bé lại giống như một nàng búp bê làm từ khối băng, tinh tế hoạt bát, trong sáng đáng yêu.

Tô Nhiễm

hay nghĩ. Nếu mẹ Băng Nựu nhìn thấy cô bé nghe lời hiểu chuyện như vậy,

cô ta sẽ không ân hận? Nếu mẹ Băng Nựu biết mình từng vứt bỏ một người

đàn ông mà ngày hôm nay người đàn ông đó đã trở nên ưu tú đến nhường

nào, cô ta sẽ không hối hận?

Cô không biết, chỉ biết từ khi nhìn thấy Băng Nựu, tâm lý và bệnh của cô dường như không cần thuốc cũng khỏi hẳn.

Tô Nhiễm tránh không được tình cảm chân thành anh dành cho mình. Nhiều năm trôi qua, cô rất hiểu sự thay đổi trong tâm tư của anh. Quan hệ giữa

bác sĩ và bệnh nhân lúc đầu dần dần thay đổi tính chất. "Mộ Thừa, thực

ra bao nhiêu năm qua, em thật lòng rất biết ơn anh. Nhưng mà..."

"Anh biết em muốn nói gì. Anh nói rồi, anh nguyện ý chờ em." Mộ Thừa hòa nhã cắt ngang cô, ánh mắt nuông chiều, "Em tỉnh rồi. Vậy nên đi ăn gì đó

thôi."

"Em không đói lắm..."

"Đừng quên, anh mới là bác

sĩ của em. Nghe lời anh." Anh vỗ nhẹ đầu cô, hệt như anh đang nuông

chiều con gái, nói: "Ngày mai, em cần phải nội soi kiểm tra dạ dày."

Thấy cô nhíu mày, anh cười nói, "Lần này phải làm kiểm tra."

Tô Nhiễm cười, không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

Trên đời luôn có một người như vậy. Nụ cười của anh sưởi ấm bạn, lời nói của anh khiến bạn không thể chống cự, đề nghị của anh làm bạn không đành

lòng từ chối. Dù không phải tình nhân nhưng cũng không nỡ đối xử khác

với anh. Có lẽ, đây chính là quan hệ giữa cô và Mộ Thừa...chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...