Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phòng khách sạn, rèm cửa sổ dày che khuất khung cảnh mỹ lệ của thành phố bên ngoài cửa sổ.

Hạ Đồng mặc váy ngủ đỏ gợi tình nóng bỏng bước lả lướt lên trước, hai ly

rượu vang đỏ trên tay ánh lên bàn tay trắng bóng càng thêm tươi sáng, cô ta buông một lỵ rượu xuống, cánh tay mượt mà ôm lấy cổ người đàn ông,

cả cơ thể mềm mại ngả vào lòng người đàn ông đó. "Anh thật là đáng ghét

mà, lẽ nào em không bằng những phần tài liệu này sao? Từ nãy tới giờ,

ngay cả con mắt cũng không thèm nhìn người ta gì hết à."

Lệ Minh Vũ ôm Hạ Đồng, nhếch môi cười rồi buông tài liệu xuống, nhận lấy ly

rượu vang cô ta đưa, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, "Em phải hiểu rõ, hai

ngày nữa là tới bầu cử.”

"Biết, đương nhiên em biết mà. Trên đời này còn ai quan tâm chuyện này hơn em chứ?" Cơ thể đầy đặn mĩ miều ép

sát vào anh, khẽ vuốt ve lồng ngực đàn ông rắn chắc, ngón tay chậm rãi

lướt qua đôi má cương nghị, thở gấp một tiếng, "Nhưng Minh Vũ, người ta

rất nhớ anh mà."

Thần sắc Hạ Đồng động tình như một mèo con,

nhưng ngược lại Lệ Minh Vũ quá mức nguội lạnh, anh chỉ nhếch miệng nhìn

hai mắt mơ màng đỏ hồng ham muốn tình ái của cô ta.

"Hạ Đồng, tài liệu này chưa đủ." Giọng nói anh trầm thấp.

Hai cánh tay cô ta vòng lại ôm anh, đôi môi đỏ mọng cạ vào quai hàm khiêu

gợi của anh, cúi đầu nói: "Minh Vũ, Hòa Tấn Bằng là cáo già không dễ

ứng phó đâu, anh cũng biết sức ảnh hưởng của ông ta ở giới kinh doanh

không nhỏ, ông ta có thể lôi kéo phần lớn người trong thương hội đấy. Em có thể cầm được tài liệu này không dễ chút nào đâu."

Bàn tay Lệ Minh Vũ chậm rãi dời xuống bờ mông vểnh của cô ta, ngắt nhẹ làm cô ta

cong môi rên rỉ, "Hòa Tấn Bằng là cáo già, thì em cũng là hồ ly, muốn

mấy người trong thương hội đó nhả ra lại khó sao?"

"Minh Vũ, anh thật xấu. Anh cam lòng để em đi giao thiệp với mấy lão già đó vậy sao?

Người ta là của anh mà." Hạ Đồng chu miệng õng ẹo.

Anh nâng cằm

cô ta lên, ánh mắt không chút ý cười, "Đương nhiên, nếu thấy ấm ức, em

có thể không làm. Từ trước tới giờ, tôi đều không thích miễn cưỡng người khác."

Hạ Đồng thấy thế liền vội vàng bổ nhào vào lòng anh,

nũng nịu nói: “Người ta nói chút thôi, anh giận làm gì? Anh yên tâm, cáo già Hòa Tấn Bằng này cứ để em điều tra, nhất định kết quả sẽ khiến anh

hài lòng."

Lệ Minh Vũ luồn tay vào tóc cô ta, ánh mắt sâu thẳm đăm chiêu, giọng nói trầm thấp, "Nhất định phải nhanh."

“Em làm việc đã bao giờ khiến anh thất vọng chưa? Mấy lão già trong thương

hội sống đến tuổi này, muốn cái gì em rất rõ." Hạ Đồng vừa nói vừa chủ

động cọ đôi môi đỏ mọng vào môi anh, lẳng lơ nói, “Đàn ông các anh thật

là xấu. Nhất là anh, lại càng xấu hơn.”

“Tôi xấu? Xấu chỗ nào?” Anh đóng tài liệu lại, dựa người ra sau, coi thường lên tiếng.

Hạ Đồng như dây leo nhích gần lại, “Anh lúc nào cũng làm trái tim người ta bất ổn, thế còn không xấu sao?”

Lệ Minh Vũ nhìn người phụ nữ trong lòng, không lên tiếng.

Cô ta chỉ cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc, dù anh không làm gì, lòng cô

ta vẫn không kềm chế được mà điên cuồng. Khuôn mặt tô son trát phấn cầu

kỳ dán vào ngực anh, tay cô ta trượt thẳng xuống dưới, mạnh dạn phủ lên

bụng dưới của anh, chậm rãi tháo dây nịt hàng hiệu. Cả người cô ta mềm

dẻo như động vật không xương, đôi môi đỏ mọng hé ra, lưỡi gợi tình mở

dây kéo quần của anh, rồi ngẩng đầu, vô cùng lẳng lơ nói: "Minh Vũ,

người ta muốn hút xì gà..."

Lệ Minh Vũ nhếch miệng, bàn tay vỗ nhẹ lên đầu cô ta, giọng nói không chút dao động, "Phải xem bản lĩnh của em."

Gương mặt Hạ Đồng tràn đầy vui mừng, như một con cá đói khát dây dưa

trên người anh, rồi phóng túng đứng dậy dựa vào bàn trà, cầm qua một ly

rượu vang đỏ, tùy tiện nghiêng ly rượu, đổ lên khe rãnh đầy đặn của

mình. Rượu vang đỏ nhanh chóng thấm ướt làn váy mỏng đến không thể mỏng

hơn của cô ta. Thân hình cô ta trắng trẻo tản ra mùi rượu vang đỏ nồng

đậm hấp dẫn.

"Minh Vũ.." Cô ta quyến rũ mời gọi, ẩm ướt nửa che nửa đậy khiến đàn ông phát cuồng.

Lệ Minh Vũ vẫn dựa người vào sofa như trước, ánh mắt sâu thẳm không chút

động tình. Anh chỉ thản nhiên cong môi, nhìn cơ thể mềm mại đang nôn

nóng trước mặt, rất lâu sau tỉnh bơ buông lời, "Tự cởi."

Hạ Đồng muôn vàn lẳng lơ, đưa tay tụt dây váy ngủ. Váy voan mỏng manh ướt sũng

rượu vang thoáng chốc rơi xuống đất. Hai tay cô ta khẽ vuốt cơ thể đẫy

đà của mình, uốn éo như rắn cám dỗ đôi mắt đàn ông. Sau cùng, cô ta quỳ

gối giữa hai chân anh, bàn tay bao phủ vật đàn ông hùng vĩ, đầu lưỡi đói khát trượt lên cánh môi. Có trời mới biết cô ta khao khát vật đàn ông

hùng vĩ này đến nhường nào.

"Minh Vũ…" Cô ta rên rỉ, nhìn chăm chú vào ánh mắt anh, rồi không thể chịu đựng được nữa, cô ta liền cúi đầu, há mồm.

Đầu lưỡi mềm nhẵn khiến Lệ Minh Vũ vừa lòng nhếch môi cười, bàn tay to lớn

ấn mạnh đầu cô ta khiến cô ta không chịu nổi nhưng cũng không cam lòng

đẩy ra, thân thể cô ta chuyển động, lộ ra một mặt khêu gợi nhất.

Toàn bộ quá trình, Lệ Minh Vũ vẫn lạnh nhạt quan sát cô ta. Trong nháy mắt,

cô ta thì thầm gọi tên anh, anh lơ đãng nhớ tới Tô Nhiễm. Dáng dấp

ngượng ngùng của cô, vẻ mặt lo sợ của cô, run rẩy trên giường của cô,

khi cô vì đau nhức mà khóc thầm bên tai anh, cùng với khuôn mặt lúng

túng vùi vào chăn nhưng lại không kềm được tiếng rên đê mê của cô...

Nghĩ rồi nhớ, đôi mắt trước sau yên ổn của anh rốt cục cũng có biến hóa, đôi mắt anh càng lúc càng tối tăm sa sầm, hít thở cũng dần dồn dập.

Bàn tay đang đè chặt ót cô ta tăng thêm lực, khiến Hạ Đồng đau đớn thành

tiếng, nhưng làm cho dục vọng của Lệ Minh Vũ dâng cao. Anh dường như có

thể nghe đến tiếng khóc Tô Nhiễm xin anh nhẹ lại, hít sâu một hơi, anh

dường như ngửi được hương thơm thoang thoảng trên người Tô Nhiễm, như

một liều thuốc độc khiến anh điên cuồng không thể kiềm chế.

hấp của Lệ Minh Vũ càng lúc càng khàn đục, anh kéo mạnh người phụ nữ

giữa hai chân mình lên, không chút tình cảm đẩy ngã lên giường rộng lớn. Trước mặt anh, tất cả đều thành Tô Nhiễm...

—————————— hoa lệ phân cách tuyến ——————————

Từ bệnh viện đi ra, Tô Nhiễm đi dạo từ con phố này đến con phố khác, mơ hồ không mục đích. Tuyết trắng dày bay phất phơ quanh người, rơi trên áo

khoác trắng của cô. Dừng bước trước cửa kính của một tủ trưng bày, gương mặt nhỏ nhắn thoáng phấn khích. Khuôn mặt cô thanh tú khiến cho người

đi đường không kìm được mà quay lại nhìn nhiều lần.

Một bộ quần

áo kiểu mới trên ma-nơ-canh nam sau cửa kính tủ trưng bày thu hút ánh

mắt của Tô Nhiễm. Nhìn một chút, khóe môi cô không nhịn được hơi cong

lên, ánh mắt cũng đong đầy hạnh phúc ấm áp. Bộ quần áo này rất hợp với

Lệ Minh Vũ. Nhớ lại lần trước cô cùng anh đi chọn lễ phục, trong lòng

càng thêm ngọt ngào như những bông tuyết nhẹ rơi. Cô đẩy cửa đi vào,

nhân viên cửa hàng ngay lập tức bước tới chào đón...

"Chào chị. Cửa hàng chúng tôi có mẫu mới, chị muốn mua tặng hay là để mặc ạ."

Tô Nhiễm dịu dàng cười, chỉ chiếc áo khoác trong tủ kính, "Đây là mẫu mới? Tôi muốn mua cái này tặng chồng tôi."

Nhân viên nhìn cô, ngượng ngùng cười, "Rất xin lỗi chị, cái áo khoác này vừa có nguời đặt trước nhưng chưa kịp tới lấy, cái áo khoác ngoài này là do nhà thiết kế JK mới hoàn thành, trong tiệm chỉ có duy nhất cái này, nếu chị muốn thì có thể đặt trước."

"À, vậy tôi muốn đặt một cái."

Tô Nhiễm từng nghe tên nhà thiết kế này, tuy tính cách không tốt nhưng

là nhà thiết kế đầy tài năng. "Chồng tôi cao chừng 187 cm, vai rộng…" cô nói ra các số đo như thuộc nằm lòng của Lệ Minh Vũ cho nhân viên.

Sau khi đặt mua xong, Tô Nhiễm đưa tiền đặt cọc, chuẩn bị đi thì nhân viên ở đằng sau gọi cô lại, "Chị nếu không ngại, có thể cho tôi một phút được

không? Sắp tới là cuộc tranh cử chức bộ trưởng kinh tế. Chị có thể bỏ

một phiếu cho nghị sĩ Lệ Minh Vũ được không?" Nói xong, kín đáo đưa cho

cô một tờ rơi.

Tô nhiễm sững sờ, khóe môi nhếch lên.

"Tất cả mọi người trong khu phố chúng tôi đều bầu cho nghị sĩ Lệ. Anh ấy

thực sự nghĩ cho thương nhân chúng tôi. Nếu như anh ấy trúng cử chức bộ

trưởng, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng anh ấy là một bộ trưởng tốt." Nhân viên hết sức kiên nhẫn nhìn Tô nhiễm, sau đó giơ nắm tay lên, "Chúng

tôi tuyệt đối sẽ không công nhận loại người như Giả Ny làm bộ trưởng.

Thế nên chúng ta nhất định phải nỗ lực! Cố lên! Bảo vệ quyền lợi của

chúng ta."

Tô Nhiễm ấm áp trong lòng, cười, "Được, chúng ta cùng nhau nỗ lực."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...