Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người căng thẳng có đến vài giây, Tô Nhiễm thấy anh bất động, cô vô

thức thở dài một hơi, đau đớn dữ dội khiến cô chịu đựng không nổi. Cô

không biết tiếp theo anh sẽ tổn thương cô như thế nào. Cơ thể cô đau

buốt, mồ hôi ướt đẫm tóc, cô thở hổn hển, hơi hé mắt nhìn người đàn ông

nằm trên.

Không thấy thì thôi, chứ vừa nhìn cô thực sự bị vẻ mặt anh dọa sợ. Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt anh đen thẳm nóng rực đầy dọa người, toát lên lạnh lùng hơn trước đó. Lúc này, cô có cảm giác như cơn mưa lạnh giá ngoài cửa sổ đang ào ạt tạt vào người cô, khác

biệt hoàn toàn với động tác và nỉ non dịu dàng vừa rồi, khiến cô căng

thẳng nghẹt thở, muốn vùng vẫy lại nghe giọng anh khàn đục ra lệnh,

"Đừng động đậy."

Vẻ mặt anh dọa Tô Nhiễm ngây người, cô nghe

răng mình run cầm cập, không biết do đau đớn hay do...vẻ mặt đột nhiên

chuyển lạnh của anh.

Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn,

Lệ Minh Vũ lại nhấn người xuống, hơi thở gấp gáp như dã thú phả lên da

thịt cô, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: "Tô Nhiễm, qua đêm nay, em

đừng mơ tôi sẽ buông em ra lần nữa."

Một câu nói khiến lòng dạ Tô Nhiễm vỡ tan.

Cô chưa bao giờ biết hóa ra chuyện nam nữ lại đáng sợ như thế này, đáng sợ đến nỗi con người đánh mất cả lý trí, mà bản thân cô cũng chỉ biết vô

lực mềm nhũn dưới thân anh. Rốt cục, cô cũng cảm nhận được cái gì là bị

chinh phục thật sự, cô chỉ có thể tùy ý anh muốn làm gì thì làm, hoàn

toàn mất hết năng lực phản kháng.

Tô Nhiễm nhắm mắt, dần chìm sâu vào tình cảnh đáng sợ, hành vi điên cuồng này.

"Mở mắt ra, nhìn tôi, nhìn rõ tôi là ai." Giọng anh khàn đục bỗng ra lệnh,

ngữ điệu trầm thấp nhuốm đầy dục vọng đến dọa người, buộc cô phải nghe

theo.

Thấy cô mở mắt, đồng tử thấm dục vọng nồng đậm của Lệ Minh Vũ mới nổi lên thỏa mãn. Cơ thể anh vì hoạt động kịch liệt mà ướt sũng

mồ hôi, từng hạt đọng trên cơ bắp săn chắc trơn nhẵn, phác họa mỗi một

đường cong nam tính đầy sức hút. Nhìn khuôn mặt ửng hồng, mềm mại như

nước của cô, ánh mắt anh càng thêm tối thẳm. Anh hơi rút người ra, làm

cô rên nhẹ một tiếng, rồi anh lật người cô lại, nâng eo cô cao hơn. Anh

ngắm nhìn tấm lưng sáng bóng với làn da trắng nõn ửng hồng rực rỡ của cô sau cơn kích tình càng thêm mê người.

Lệ Minh Vũ chầm chậm vuốt ve từ gáy đến mông cô, động tác của anh hệt như đang sờ vào một món đồ

gốm hoàn mỹ nhất. Khuôn mặt Tô Nhiễm mệt mỏi úp xuống gối, để mặc anh

nâng cô cao hơn. Cô chỉ cảm thấy hai chân mình đang run rẩy vì vật đàn

ông to lớn. Đầu óc cô đã rỗng tuếch từ lâu. May là anh ngừng lại, nếu

không cô nhất định sẽ chết.

Tới tận lúc này, cô mới ý thức rõ ràng đàn ông rất đáng sợ.

Tô Nhiễm mệt nhoài người hít thở, khuôn mặt cô tái nhợt ướt nhẹp mồ hôi.

Cô không biết Lệ Minh Vũ muốn đối đãi với cô như thế nào, cô chỉ cảm

thấy ngón tay anh quá nóng, nó cũng như ánh mắt dọa người của anh đang

ủi lên da thịt cô. Còn chưa kịp định thần, Tô Nhiễm lại cảm giác được

một nguồn lực quen thuộc mà đáng sợ xâm nhập vào cơ thể mình. Nhưng lần

này, anh xâm nhập rất nhanh rất mãnh liệt.

"A..." Cô khẽ kêu, cau chặt mày, nhưng vì sức lực điên cuồng của người đàn ông phía sau mà thanh âm cô vỡ vụn.

Bàn tay Lệ Minh Vũ giữ chặt cơ thể cô, anh cảm thấy bản thân mình chưa bao

giờ lại cuồng loạn mãnh liệt như ngày hôm nay. Vẻ mặt mê đắm của cô càng khiến anh không thể khống chế. Anh ôm chặt cơ thể vô lực, tùy ý anh sắp xếp của cô, anh chỉ muốn cùng cô đốt cháy hết dục vọng. Suy nghĩ này

làm anh không chút băn khoăn mà liên tục phóng thích.

"Thẳng

người lên cảm nhận tôi." Giọng nói anh khản đục sa sầm. Anh ghét cô nhắm mắt, lẽ nào lúc này đây cô lại cam tâm tình nguyện tưởng tượng anh

thành người đàn ông khác?

Tô Nhiễm sợ hãi, cô cảm thấy động tác anh cuồng dã và dữ dội, cô muốn chống lại nhưng càng bị anh ôm chặt hơn.

Tô Nhiễm không rõ anh nói gì, cô chỉ thấy trong cơ thể mình càng lúc càng

nóng, cô muốn cắn mạnh môi, không cho bản thân mình bật ra tiếng. Lệ

Minh Vũ gầm nhẹ, "Gọi ra!"

Cô bất giác thả lỏng, thanh âm vụn vặt mà cấp bách phát ra từ miệng cô.

Lệ Minh Vũ bắt đầu thay đổi tư thế, cô như búp bê vô lực nghiền nát để mặc anh lắc lư, mệt mỏi đón nhận mùi vị hòa lẫn giữa khoái lạc và đau đớn.

Suốt quá trình, anh luôn dõi mắt theo gương mặt cô, ánh mắt anh chuyên

chú khiến cô hoảng hốt. Ý thức của cô dần mơ hồ hơn, ngón tay cô trở nên trắng bệt lạnh buốt. Cô không biết đã qua bao nhiêu lâu. Cô chỉ biết

quá trình này lâu rất lâu, cơ thể cô như vắt mì được anh biến hóa không

ngừng với mọi tư thế. Khi cô khản giọng giữa sự va chạm thân thể, khiến

cô gần như ngất đi, cô nghe thấy anh gầm nhẹ một tiếng. Dường như, mọi

thứ cuối cùng cũng kết thúc.

Dưới ngọn đèn mờ tối, Tô Nhiễm như vừa trải qua một hồi cực hình, hổn

hển nằm trên giường, cơ thể cô lưu đầy dấu vết thuộc về anh. Cô cực kỳ

giống búp bê nghiền nát, ánh mắt cô ngây dại vô thần, từng đợt thủy

triều khoái lạc chí mạng đã rút hết sức lực của cô.

Trong lúc

bần thần, cô thấy cơ thể mình được anh ôm lấy, khuôn mặt tái nhợt dán

vào vồng ngực nhấp nhô theo từng nhịp hít thở gấp của anh. Mặt cô thấm

đầy mùi hương kích tình và hổ phách. Cô thấy Lệ Minh Vũ cầm cốc nước

uống một hớp, rồi cúi đầu hôn cô. Cô vội vã tìm kiếm nguồn nước, như cá

khát khô trên sa mạc.

"Chịu không nổi?" Lệ Minh Vũ cười nhạt.

Tô Nhiễm thấy tai mình lùng bùng, không rõ anh đang nói gì, nhưng cô cảm

nhận anh ôm mình chặt hơn, anh nắm tay cô kéo xuống dưới, cười nhẹ, "Tô

Nhiễm, vẫn chưa đủ. Đêm nay còn rất dài."

Cô kinh hãi thở dốc, trong tay anh đang nắm lấy cô là vật đàn ông đã thức tỉnh, cô sợ sệt run rẩy.

"Đừng, tôi không được." Cô cố gắng cầu xin. Hoạt động vừa rồi của anh hầu như

đã cướp hết sinh mệnh của cô, tiếp tục nữa, cô nhất định sẽ chết.

Lệ Minh Vũ nâng cằm cô, ánh mắt thỏa mãn vụt lên một tia tàn nhẫn, "Là

người của tôi, em phải đón nhận tôi. Em nhẫn nại cho tôi."

Nước

mắt Tô Nhiễm lăn dài, mệt lả lắc đầu, lại thấy anh ôm cô ngồi dậy, giọng nói khàn khàn cất giọng bên tai cô: "Tô Nhiễm, qua đêm nay, em sẽ không rời bỏ tôi nữa."

Anh nhìn cô chăm chú, đôi đồng tử đen láy phản chiếu dáng dấp cô phờ phạc. Anh mãi mãi cũng không quên được dáng vẻ

bốn năm trước của cô, đôi mắt xinh xắn đẫm lệ tựa như thủy tinh rơi vào

tim anh. Chỉ tiếc, tất cả biểu hiện đều là giả dối! Đôi mắt anh đê mê,

sâu thẳm tựa như đầm nước khiến cô say sưa hoa mắt.

Tô Nhiễm

không cách nào thấu hiểu ý tứ trong lời nói của anh. Cô để mặc anh giơ

chân mình lên cao, xâm nhập thật sâu vào cô. Cô bật ra tiếng đau nhức,

nơi bí ẩn vừa trải qua giày vò làm sao có thể tiếp nhận xâm chiếm của

anh lần nữa? Nơi bí ẩn của cô khít chật nhất thời khó khăn đón lấy anh.

Cơ thể cô chặt kín khiến Lệ Minh Vũ chấn động, gần như tan vỡ, anh nín

thở cố nén dục vọng, châm chọc cô, "Xem ra, anh ta chẳng ra gì. Bốn năm

rồi, anh ta cũng không làm em thay đổi là bao."

Tô Nhiễm đau đến nói không ra lời. Hơn nữa, cô thật sự không hiểu lời nói của anh.

Cô khóc thút thít, rồi lại không kềm được bám chặt vào vai anh. Mùi hương

của anh thật sự rất dễ chịu, cô chỉ thấy toàn thân mình càng lúc càng

nóng, tốc độ của anh cũng càng lúc càng nhanh...

Da thịt Lệ Minh Vũ màu đồng tráng kiện ánh lên làn da trắng nõn như tuyết của cô, đối

lập kích thích thị giác mạnh mẽ. Cô thấy bản thân mình như chiếc thuyền

nhỏ dập dờn trên sóng, chỉ biết nương náu theo động tác lúc chìm lúc nổi của anh, thoáng cái vươn đến cực đỉnh, thoáng cái lại rời vào vực sâu

say mê, khoái cảm mãnh liệt như lửa nóng bừng bừng thiêu đốt cô. Lần đầu tiên, cô thấy anh như vậy, anh như vậy khiến cô sợ hãi nhưng không thể

cự tuyệt.

"Đủ rồi, tôi không chịu nổi." Tô Nhiễm không ngừng cầu xin anh.

Nhưng lời cầu xin của cô chỉ khiến anh càng thêm điên cuồng luật động. "Nói,

em có phải của tôi hay không?" Anh thở gấp gáp hỏi cô, đồng thời lại

liên tiếp chiếm hữu cơ thể cô, lực đạo to lớn va chạm làm cô choáng

váng, dường như cả bầu trời đầy sao đều nổ tung trong mắt cô.

"Tôi là...Tôi là của anh...ưm..." Tô Nhiễm chỉ biết ngoan ngoãn đầu hàng.

Sự thừa nhận của cô khiến khóe miệng anh thỏa mãn. Hình dáng cô xinh đẹp

trầm luân trong bể tình tràn đầy rung động, làm anh càng cuồng dã hơn.

Cộng thêm lời cô nói, khiến anh bùng nổ trong nháy mắt. Mãi lâu sau, anh gầm nhẹ, rồi rót hết yêu thương nóng hổi vào cơ thể cô. Tô Nhiễm hổn

hển, ngón chân cô uốn cong, từng đợt co rút như vô vàn hoa tươi đang đua nở trước mắt cô, rồi lại như lên đến đỉnh cao khoái lạc nhất của đời

người. Ngàn chấm sao sáng vút qua đầu cô, loáng cái cô ngất đi.

Cô chỉ biết rằng, buổi tối hôm nay, trong không gian tù túng, cô bị một

người đàn ông chưa từng chạm cô thật sự vào bốn năm trước điên cuồng như dã thú xâm chiếm. Một lần rồi lại một lần, vô số lần trong cơn mê man,

sức lực của anh đánh thức cô, rồi vô số lần làm cô ngây ngất trên đỉnh

cao cực lạc.

Đêm nay, cuối cùng cô cũng hiểu rõ, hóa ra chuyện nam nữ là vậy, cách thức đàn ông giày vò phụ nữ đáng sợ nhường nào.

***

Khi Tô Nhiễm tỉnh dậy, ánh nắng chói chang chóa mắt cô, cô thể cô mềm oặt

trên giường, còn sau cô là vòm ngực đàn ông ấm áp như tượng. Hơi thở đàn ông đều đều rót vào tai cô, cánh tay ôm chặt cô vào lòng, khiến cô

không thể cựa quậy.

"Ưm." Tô Nhiễm thử động đậy, cô đau đớn khẽ

rên. Cô không thể nhúc nhích, vì chỉ cần thoáng chút xê dịch, cô cảm

thấy đau đớn như xương cốt rạn nứt.

Khuôn mặt Tô Nhiễm trắng bệch. Cô không còn đủ sức quay lại trên giường, đành mệt nhoài dựa vào giường, cô báu chặt chăn che khuất dấu xanh tím

trên cơ thể rã rời, cánh môi run run nhìn anh.

Cô nhìn anh rời

khỏi giường, nhìn anh tiến lên từng bước về trước, dừng lại trước mặt

cô, thân hình anh cao lớn sừng sững như núi dưới ánh mặt trời. Từ trên

cao nhìn cô, anh không mặc quần áo, mỗi một cơ bắp săn chắc đều lộ ra

ngoài. Tô Nhiễm không dám nhìn anh, cụp mắt, hàng mi dài giấu đi buồn

đau nơi đáy mắt.

Lệ Minh Vũ ngồi xuống giường, dường như cũng

không có ý định ẵm cô lên, anh nâng mặt cô, vừa lúc tầm mắt cô rơi vào

giữa hai chân anh. Nơi đáng sợ dằn vặt cô suốt cả đêm có vẻ như lại thức tỉnh dưới ánh nhìn lom lom của cô. Tô Nhiễm kinh hãi, muốn quay mặt

sang chỗ khác lại bị anh giữ càng chặt, đành nhắm hai mắt.

"Không được nhắm mắt." Lệ Minh Vũ quát lạnh, "Tối qua dạy dỗ vẫn chưa đủ ư?"

Tô Nhiễm buộc lòng mở mắt, vì cô biết người đàn ông này đáng sợ đến mức nào.

Thấy cô nghe lời, anh chầm chậm cong môi cười, thờ ơ nhưng lộ ra nguy hiểm,

ngón tay thô ráp chà xát cánh môi khô khốc của cô, rồi như nuối tiếc,

lắc đầu, "Cô bé đói khát." Nói xong, anh liền cúi người, hôn môi cô.

Đầu Tô Nhiễm luôn ngửa cao, môi cô tràn ngập hơi thở thuộc về anh, cô không cách nào cựa quậy. Phút chốc, cô thấy môi mình đau nhói, nụ hôn của anh trở thành gặm cắn, thậm chí không chút nào thương tiếc, anh điên cuồng

cắn mút môi cô.

"Không. Đau quá." Cô chống tay lên ngực anh, đau đớn rươm rướm nước mắt.

Lệ Minh Vũ thỏa mãn buông ra, nhưng lại nắm chặt cằm cô, lạnh nhạt cất

giọng, "Lần đầu của em cho ai, Mộ Thừa?" Có trời biết, tối qua khi anh

nghĩ tới điều đó, lồng ngực anh giận đến phát điên. Bốn năm trước và bốn năm sau đều đan vào cùng một nơi, nếu không phải vì không có trở ngại,

anh thật sự sẽ tin cô là lần đầu, cô mệt lả người cầu xin, dáng vẻ cô

kêu đau, nước mắt của cô, mọi thứ đều giống bốn năm trước, chỉ một chút

nữa thì anh đã tin.

Nhưng vừa nghĩ cô cũng có thể như vậy dưới thân Mộ Thừa, anh chỉ còn biết tàn phá, tàn phá liều lĩnh và chiếm hữu!

Câu nói của anh cảnh tỉnh cô, rốt cuộc cô cũng hiểu ý tứ trong lời nói của

anh tối qua, ngây ngẩn nhìn anh rất lâu. Hóa ra, anh hiểu lầm cô và Mộ

Thừa.

"Bắt đầu từ hôm nay, em quên anh ta cho tôi." Lệ Minh Vũ

thấy cô không trả lời, lòng anh càng thêm khẳng định, tức giận lưu đầy

trong mắt, phẫn nộ tuyên bố: "Tôi không quan tâm trước đây em có bao

nhiêu người đàn ông, cũng không quan tâm em yêu anh ta đến mức nào, kể

từ tối hôm qua em chỉ thuộc về một mình tôi. Từ giờ trở đi, em chỉ được

biết một người đàn ông là tôi, bất cứ người đàn ông nào cũng không được

phép dòm ngó em. Nếu tôi biết em và anh ta còn dây dưa mập mờ, đừng

trách tôi không khách sáo."

Tô Nhiễm kiên cường nén nước mắt,

cằm cô đau đớn từng cơn. Nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra bốn năm trước, giọng cô khàn khàn mà bất lực vang lên, "Lệ Minh Vũ, anh là cầm thú."

Anh lấy tư cách gì yêu cầu cô như vậy? Bốn năm trước là anh ruồng bỏ cô,

bốn năm sau anh dựa vào cái gì mà làm như vậy? Không nói đến chuyện Mộ

Thừa đối xử quân tử như thế nào với cô bốn năm qua, dù cho cô và Mộ Thừa có quan hệ thật sự thì liên quan gì đến anh? Lúc đó, nếu không phải vì

anh tuyệt tình, cô sẽ mất đi thuần khiết ư? Thậm chí, con của cô cũng vì anh tuyệt tình mà không còn. Tất cả mọi thứ này, cô chỉ muốn lãng quên, nhưng vì sao anh không buông tha cô?

Cô nói khiến sắc mặt Lệ

Minh Vũ càng thêm u ám, lửa giận nóng cháy trong mắt anh càng thêm rừng

rực. Vì người đàn ông đó mà cô miễn cưỡng không muốn như vậy.

"Cầm thú? Em yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ làm em cảm nhận đầy đủ cái được

gọi là cầm thú." Vẻ mặt anh trầm tĩnh như mọi khi, thấy mắt cô hoảng

loạn, nhếch miệng cười nhạt, "Tôi vẫn chưa muốn mới nhiêu đó mà đã giày

vò chết em. Hôm nay, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về. Buổi tối, tôi sẽ từ

từ dạy bảo em."

Cô không rõ anh nói gì, chỉ cảm thấy màu sắc của ánh mắt anh đáng sợ, giọng điệu anh trầm thấp mềm mại, nhưng lại khiến

cô bất an.

Lệ Minh Vũ nói hết, đi vào phòng tắm. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, cũng không ngoảnh đầu lại liền rời khỏi.

Trong căn biệt thự to rộng chỉ còn một mình Tô Nhiễm, cô vẫn ngồi dưới đất, bất động như búp bê thủy tinh.

Không biết trôi qua bao lâu, cô mới động đậy, nén nhịn đau đớn đứng dậy, vịn tay lên tường rồi bước từng bước vào phòng tắm.

————Hoa lệ phân cách tuyến———

Buổi chiều yên ắng cực kỳ, Tô Nhiễm ngồi bó gối cạnh cửa sổ, ngắm nhìn dòng người và xe cộ ngược xuôi như nước chảy bên ngoài.

Không ngờ cô lại trốn thoát. Có lẽ Lệ Minh Vũ cho rằng cô không thể bỏ đi nên không khóa cửa. Rời khỏi biệt thự, cô liền đi nhờ xe về đến căn phòng

mà cô đã mướn. Trong phòng trống không, còn chưa kịp lắp đặt thiết bị,

nên cô ngồi bệt dưới sàn nhà suốt mấy tiếng qua.

Áo sơmi khó có

thể giấu đi vết thâm tím mà anh lưu lại. Cô khóc to rất lâu trong phòng

tắm, lần này cô khóc bi thương hơn cả bốn năm trước. Nước mắt cô hòa lẫn vào bọt nước dưới vòi sen, cô tẩy rửa cơ thể mình một lần rồi lại một

lần, nhưng làm như thế nào cũng không tẩy sạch nhục nhã mà tối qua anh

gây ra cho cô.

Cô đau đến chết lặng. Cũng như bây giờ, hai mắt

cô khô cạn, khóc không ra nước mắt, khắp người cô căng cứng đau buốt,

chỉ cần khẽ động đậy, cơ thể và trái tim cô thống khổ như phải trải qua

cực hình.

Vì vậy, khi Mộ Thừa và An Tiểu Đóa xông vào căn phòng

trống trãi, liền thấy sắc mặt Tô Nhiễm tiều tụy ngồi cạnh cửa sổ. Hai

người càng thêm hoảng sợ, nhất là Mộ Thừa, anh đứng thừ người. Vài giây

sau, anh mới đi đến ôm lấy Tô Nhiễm, còn chưa kịp hỏi, anh đã nghe thấy

cô cau mày bật ra đau đớn. Ánh mắt anh thoáng rơi vào dấu vết thâm tím

lộ ra ngoài quần áo, đáy mắt anh vừa yêu thương vừa lo lắng...

"Tô Nhiễm, tại sao lại như vậy?" Anh dịu dàng ôm cô, nhìn kỹ hơn những dấu

thâm tím này, anh hiểu rõ ngay lập tức. Mộ Thừa là người từng trải, chỉ

cần nhìn sơ đã biết cô gặp chuyện gì. Anh giận tím tái mặt mày, căm phẫn quát to: "Tên cầm thú đó đối xử với em như vậy?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...