Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Em biết, ngay khoảng khắc em rung động đã định trước em là người thua

cuộc trong tình yêu. Em yêu anh, không liên quan đến ngày tháng, cũng

không liên quan đến phong tình, lại càng không liên quan đến anh. Chán

nản và buồn đau trong lòng em tựa như hạt nước thấm vào đá, chỉ mong anh có thể cho em một phần yên tĩnh là được. Lúc này, em thà rằng mình xoay người rời đi, cũng không muốn anh thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má em....

____________

Xe lửa dừng lại, tuyết rơi trắng xóa dường như cũng ngừng theo.

Tô Nhiễm đứng ở sân ga vắng người chỉnh chang áo khoác, nhìn những tòa nhà xa xa dưới màn tuyết trắng xóa, cô nở nụ cười từ tận đáy lòng. Mỗi khi

buồn, nơi đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là đây.

Xe lửa màu đỏ chậm rãi lăn xa, trả lại sự yên tĩnh vốn có của đất trời.

Tô Nhiễm nhắm hai mắt, hít thật sâu mùi hương se lạnh ngọt ngào thân quen. Sân ga ngoài trời này được cư dân địa phương dựng lên tạm thời. Xa xa

nhìn lại, chiếc xe lửa nhỏ như bước ra từ trong thế giới thần tiên, xa

hơn nữa là cối xay gió màu trắng. Gió thổi phớt qua, cánh quạt cũng chầm chậm xoay tròn như cách điệu thêm cho thị trấn nhỏ này.

Thị

trấn Hoa Điền là nơi Tô Nhiễm sinh sống trong suốt mười năm qua. Nơi đây nằm gần sát thành phố nhưng vì bảo vệ môi trường nên có rất ít đường

dành cho xe ô tô. Vì vậy, mỗi khi Tô Nhiễm về đây đều phải ngồi trên

chiếc xe lửa nhỏ màu đỏ ấy, như là từ thành phố bước vào thế giới thần

tiên đầy hạnh phúc.

Thị trấn nhỏ này yên ả và thanh bình vô

cùng, chính là nơi như trong câu thơ "Xuân hữu bách hoa hạ hữu nguyệt,

thu hữu lương phong đông hữu tuyết [1] ". Đây cũng là chính nơi mà mẹ Tô Nhiễm ở, tám tuổi cô theo mẹ đến thị trấn nhỏ này. Sau đó, mẹ cô gặp

được bố dượng Tiêu Quốc Hòa, hai người liền định cư luôn tại đây.

[1] Xuân hữu bách hoa hạ hữu nguyệt, thu hữu lương phong đông hữu tuyết:

Xuân có trăm hoa hè có trăng, thu có gió mát đông có tuyết.

Đẩy

cửa bước vào sân, Tô Nhiễm liền thấy bố dượng uống rượu. Ông ngồi trên

chiếc xích đu dưới tàng của đám dây leo vốn đã khô héo từ lâu, chờ tỉnh

bớt hơi rượu. Thấy Tô Nhiễm về, ông liền xăm soi, lè nhè: "Tôi còn tưởng rằng cô nhận lại người ba có tiền thì không về nữa chứ."

Ánh

nắng ngày đông ấm áp chiếu sáng Tô Nhiễm. Áo khoác trắng trên người càng ánh thần sắc cô thêm trắng nhợt. Nghe vậy, cô liền bước lên trước, khẽ

nói, "Chú Tiêu, chú nghĩ nhiều quá rồi." Lại thấy sắc mặt của ông, cô

bất đắc dĩ nói: "Sao đến bây giờ mà chú vẫn còn uống nhiều rượu như

vậy?"

"Thì sao? Cô còn muốn quản cả tôi? Tôi thích uống thì

uống!" Tiêu Quốc Hào vừa nghe liền nổi nóng, đỏ mặt tía tai mà quát Tô

Nhiễm, rồi bực mình đưa tay hướng về cô....

"Đừng có nói nhiều, mau đưa tiền sinh hoạt của hai tháng này ra đây."

Tô Nhiễm cắn môi, lấy bóp tiền trong giỏ xách ra, rồi rút từ đó một tờ

tiền mệnh giá lớn đưa cho Tiêu Quốc Hào, "Chú Tiêu, chú lớn tuổi rồi.

Sau này, chú uống ít thôi ạ."

Kể ra, Tiêu Quốc Hào cũng là một

nhân tài. Ông là người địa phương ở thị trấn Hoa Điền. Dân ở đây, ai

cũng biết Tiêu Quốc Hào có tiếng về trồng trọt. Bất kể cây cối, hoa cỏ

nào chỉ cần qua tay ông thì chắc chắn sẽ sinh sôi tươi tốt vô cùng.

Nhưng đáng tiếc có một năm chính phủ lấy đất để xây dựng công trình công cộng, đúng lúc lấy ngay mảnh vườn của ông, từ đó Tiêu Quốc Hào suy sụp

chán nản. Hằng ngày chỉ biết làm bạn với rượu, mọi thứ trong nhà đều nhờ vào một mình Tô Ánh Vân chống đỡ.

Ý tốt của Tô Nhiễm qua lỗ tai của Tiêu Quốc Hào lại thay đổi tính chất vốn dĩ của nó, ông nhíu mày

nhìn cô, "Sao? Cô sợ tôi chết để một mình mẹ cô lẻ loi à? Bây giờ cô

nhận lại ba mình rồi, là cô bà nhà họ Hòa, tôi càng không thể chết

được." Nói, rồi đếm tiền cầm trong tay, lắc đầu, "Sao lại ít thế này

nhỉ? Cô bây giờ đã là phu nhân của nghị sĩ gì đó rồi, tiền sinh hoạt sao vẫn không tăng thêm hả?"

Vừa dứt lời, ông liền giật lấy bóp

tiền của Tô Nhiễm, rồi lấy hết tiền giá trị lớn có trong đó ra, "Rõ là

keo kiệt, cô về nhà mẹ ruột mình mà mang ít tiền như vậy ư? Nghị sĩ gì

đó không cho cô tiền xài à?"

" Chú Tiêu, con...."

"Phải Tiểu Nhiễm về không? Vào mau đi con." Trong phòng truyền ra tiếng nói dịu dàng của Tô Ánh Vân.

Phật đường, thoang thoảng hương thơm, ánh sáng phản chiếu từ cửa thủy tinh soi lên người Tô Ánh Vân, mơ hồ như hư ảo.

Tô Ánh Vân tuy đã có tuổi nhưng năm tháng vẫn không lấy đi vẻ mỹ lệ của

bà. Sự tĩnh tâm trong bà tựa như nụ cười của bà, vĩnh viễn đều thanh tao như vậy. Thấy Tô Nhiễm đi vào, bà nhẹ nhàng đặt mõ đang cầm trong tay

mình sang một bên, mỉm cười nói, "Con mau đến thắp một nén nhang khấn

cầu Bồ Tát đi."

Tô Nhiễm nghe lời, tiến lên trước. Tuy cô không

biết nên khấn xin điều gì nhưng vẫn làm theo. Thắp nhang xong, cô ngồi

xuống đệm cói cạnh Tô Ánh Vân, rồi im lặng nằm lên đùi bà. Từ nhỏ đến

lớn cô rất thích như thế này, được mẹ cô dịu dàng vuốt ve mái tóc. Giây

phút này dường như mọi phiền não đều biến mất.

Tô Ánh Vân cười,

hiền từ vỗ về cô. Bà biết cô có tâm sự, hồi lâu sau mới điềm đạm hỏi:

"Sao vậy con? Con về bất ngờ như vậy đã nói với Lệ Minh Vũ chưa?"

Tô Nhiễm như một chú mèo nhỏ, lười biếng nhắm mắt lại, "Anh ấy biết ạ." Cô nói dối chỉ vì không muốn mẹ lo lắng.

Không ai hiểu con bằng mẹ. Tô Ánh Vân biết tâm tư của Tô Nhiễm, khẽ thở dài, rồi cũng không nói gì.

Một lúc lâu sau, Tô Nhiễm ngẩng đầu, đăm chiêu nhìn Phật đường thờ cúng Bồ

Tát, thì thầm, "Mẹ, Bồ Tát thật sự có thể nghe được tiếng lòng thế gian

sao? Họ ở trên cao mà thế gian lại nhiều người như vậy, họ đều có thể

nghe thấu hết tiếng lòng của mọi người sao ạ?"

Tô Ánh Vân khẽ cười, "Con gái, thành tâm tất linh."

Tô Nhiễm quay đầu nhìn mẹ, nụ cười của bà mãi mãi là ấm áp nhất.

"Mẹ, con không rõ tại sao mẹ luôn thờ phụng thần linh. Nhiều năm như vậy, mẹ luôn ở Phật đường, chú Tiêu cũng vì vậy mà không vui."

Tô Ánh

Vân đứng dậy, điều chỉnh lại nén nhang mà Tô Nhiễm vừa đốt, nói khẽ:

"Con người gặp phải sợ hãi mới thay đổi, bằng không sẽ bội phần cô độc.

Mẹ chỉ muốn loại bỏ nghiệp chướng của nửa đời trước, vì mẹ mà cũng vì ba con."

"Loại bỏ nghiệp chướng của mẹ và ba? Mẹ, con không hiểu." Tô Nhiễm lần đầu tiên nghe bà nói những lời này.

Tô Ánh Vân im lặng nhìn cô, "Đều là chuyện đã qua, mọi việc có nhân tất có quả. Mẹ ở đây ăn chay niệm phật để loại bỏ nghiệp chướng, chính vì

không muốn con phải chịu quả này. Con đừng hỏi nhiều nữa."

Nhiễm hiểu tính mẹ mình, chỉ cần bà không muốn nói, người khác dùng cách gì cũng hỏi không được. Cô ngẫm nghĩ đôi chút, muốn hỏi khéo nhưng thấy một bóng dáng xuất hiện ở cửa Phật đường...

"Diệp Lỗi..." Tô Nhiễm sửng sốt, anh về nước lúc nào?

Tiêu Diệp Lỗi là con trai ruột của chú Tiêu, nhỏ hơn Tô Nhiễm ba tuổi. Từ

khi Tô Nhiễm theo mẹ tái hôn đến ở nhà họ Tiêu thì đã biết cậu em trai

trên danh nghĩa này, khoảng đầu mới đến rất khó sống chung với anh. Tính tình của anh rất khó nắm bắt nhưng anh khá thẳng thắn. Có điều sống

chung một thời gian, Tiêu Diệp Lỗi cũng tiếp nhận người chị gái này, dần dần trở nên rất tốt. Sau này, Tô Nhiễm học đại học, còn Tiêu Diệp Lỗi

cũng được mẹ ruột mình cho đi du học, không ngờ hôm nay lại gặp anh ở

nhà.

Nghe Tô Nhiễm kêu mình, Tiêu Diệp Lỗi đi ra từ sau cửa. Anh hai mươi tuổi, vóc người cao lớn khỏe mạnh, nhìn anh có vẻ già dặn hơn

so với tuổi của mình. Anh nhìn Tô Nhiễm, không vui nói, "Tô Nhiễm, từ

nay về sau đừng gọi tên tôi nữa." Nói xong, xoay người đi khỏi phòng.

Tô Nhiễm sững sờ, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Tô Ánh Vân đi lại, nói nhỏ, "Đuổi theo nó hỏi thử đi con."

Tô Nhiễm gật đầu, cũng ra khỏi phòng.

Tiêu Diệp Lỗi đi thẳng một mạch, không quay đầu lại, cũng không để ý Tô

Nhiễm đuổi theo phía sau. Tuyết lại bắt đầu rơi, Tô Nhiễm bước nhanh

hơn, cuối cùng cũng vượt qua anh, vóc người nhỏ nhắn xinh xắn cản trước

mặt anh...

"Diệp Lỗi, lời cậu vừa nói là có ý gì?"

Tiêu

Diệp Lỗi đứng yên, bông tuyết rơi xuống gương mặt anh tuấn của anh. Rõ

ràng là anh đang tức giận vô cùng, nghiến chặt răng, thấy Tô Nhiễm hổn

hển đuổi theo, anh kéo mạnh cánh tay cô, khuôn mặt tuấn tú gần như dán

sát gương mặt cô, "Chị đuổi theo tôi làm gì? Không phải chị rất có khí

phách sao? Vì sao thừa dịp tôi ở nước ngoài mà về nhận lại thân phận

giàu có của mình? Vì sao phải gạt tôi lấy người đàn ông khác?"

Tô Nhiễm bị anh kéo chặt cánh tay nên đau, lại thấy lời nói của anh mơ hồ, vừa muốn giãy ra, lại nghe đến một giọng nói trầm thấp nồng đậm vang

lên không xa, tựa như là âm thanh ma quỷ vọng về...

"'Người đàn ông khác' trong miệng cậu chính là anh rể của cậu, là chồng hợp pháp của Tô Nhiễm!"

Tô Nhiễm cả kinh, quay đầu nhìn lại, trái tim vốn đang bình lặng liền kinh sợ dậy sóng...

Chính là Lệ Minh Vũ!

Anh bước xuống từ xe MPV, trên người anh là chiếc áo khoác màu nâu nhạt,

bên trong vẫn là âu phục màu tối như mọi khi, áo khoác anh không cài

nút, thân hình to lớn đứng dưới màn tuyết càng như thần linh. Anh bước

từng bước về phía Tô Nhiễm và Tiêu Diệp Lỗi. Mỗi bước đi của anh tựa như người sáng lập nên trời đất vạn vật, tất cả chúng sinh đều không thoát

khỏi lòng bàn tay của anh....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...