Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả người cô gái run rẩy, bất động để mặc Lệ Minh Vũ dịu dàng hôn môi

mình hết lần này đến lần khác. Anh nhẹ nhàng, cẩn thận từng chút một

khiến lòng cô đau đớn, nhưng lại không cách nào cự tuyệt môi anh đang

càng lúc càng nhiệt tình, hương thơm dễ chịu từ môi anh xen lẫn mùi rượu dịu nhẹ. Bàn tay anh bất giác lướt từ từ xuống dưới, hơi thở phả vào

tai cô càng lúc càng nặng nề

Nụ hôn càng sâu, vết thương trong

lòng cô càng nặng. Cuối cùng, nước mắt cô vẫn rơi xuống, vị đắng chát lạ thường lăn dài đến môi anh.

Lệ Minh Vũ ngẩng đầu chăm chú nhìn

cô gái trước mắt, thần sắc anh đầy nghi hoặc. Mãi lâu sau, đôi mắt đen

thẳm trào dâng thương xót, tay anh xoa nhẹ hai gò má cô, ngẩn ngơ lau

nước mắt cho cô, thì thầm dịu dàng, "Em đừng khóc, tim anh đau lắm."

Anh nắm tay cô đặt lên ngực mình, ánh mắt ngà ngà say nhìn cô ngập tràn cô

đơn, anh kéo cô gái vào lòng lần nữa, mũi cọ lên tóc bên vành tai cô,

nhẹ nhàng nỉ non, "Nhiễm...em có biết anh nhớ em cỡ nào..."

Nói xong, anh hơi nghiêng đầu, đôi môi dọc theo gò má cô chậm rãi hạ xuống.

"Minh Vũ..." Cô gái đau lòng khẽ cất giọng gọi tên anh. Có một câu nói cô

luôn để trong lòng không dám nói ra, cô rất muốn biết rốt cuộc người anh yêu là ai, là Hạ Đồng, hay là....em gái Tô Nhiễm của cô?

chưa bao giờ thấy anh vừa yếu đuối vừa thâm tình như vậy, cũng chưa bao

giờ được nghe anh gọi tên bản thân cô dịu dàng như vậy. Vì sao, vì sao

vừa rồi lại là Tô Nhiễm? Bốn năm rồi, lẽ nào bốn năm trôi qua, cô vẫn

không thoát khỏi Tô Nhiễm?

Một tiếng gọi pha trộn rõ ràng oán

trách, lại khiến Lệ Minh Vũ phát giác ra điều gì đó. Trong chớp mắt khi

môi sắp hạ xuống, anh bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cô gái giống

bóng dáng vẫn mãi hiện trong đầu anh.

Cô gái thấy vậy, hô hấp suýt ngừng lại, trừng to hai mắt nhìn anh.

Lệ Minh Vũ nhìn chăm chú cô gái một lúc, đôi mắt đen thẳm hơi nheo lại như cố tỉnh táo hơn. Ánh mắt anh đột nhiên nổi cáu, lóe lên lạnh lùng đến

cực hạn. Không chút tình cảm, tay anh gạt ngay cô gái trước mắt mình ra, khuôn mặt anh tuấn lộ rõ chán ghét, khác một trời một vực với dáng vẻ

dịu dàng thầm thì của lúc nãy.

Lúc này, dù đôi mắt anh mông lung mờ say, nhưng anh vẫn cảm nhận rõ dáng dấp của cô gái trước mắt. Mùi

hương trên người cô và cảm giác khi hôn môi, tất cả đều không thích hợp. Người giống dáng vẻ Tô Nhiễm thì chỉ có một...

"Minh Vũ..." Hòa Vy trông thấy đáy mắt anh lạnh lùng, cô run rẩy tiến lên ôm cổ anh,

"Anh làm sao có thể nhẫn tâm như vậy? Lẽ nào suốt bốn năm qua, em đối

với anh vẫn chưa đủ tốt sao? Lẽ nào anh quên chúng ta đã từng yêu nhau

sao?"

Lệ Minh Vũ bị cô làm cho đau đầu, cau mày rồi cố sức đẩy cô ra lần nữa, chìa tay ra với cô, "Giao chìa khóa ra đây."

Từ sau khi Tô Nhiễm rời đi, anh cũng chuyển về nơi ở riêng của mình, nhưng Hòa Vy luôn tìm cách lấy chìa khóa dự phòng, làm hại mỗi lần anh đều

phải thay khóa mới. Sau này, anh cũng chẳng màng đổi nữa, hành động duy

nhất anh làm chính là đòi thẳng chìa khóa dự phòng từ cô.

Hòa Vy lắc mạnh đầu, nước mắt chực trào, "Minh Vũ, anh cho phép em ở lại cùng anh được không?"

"Giao chìa khóa ra đây." Lệ Minh Vũ lặp lại lần nữa, giọng điệu nghe đáng sợ vô cùng.

Hòa Vy không dám quá lỗ mãng trước mặt anh, đành run rẩy lấy chìa khóa từ

trong túi ra đặt lên tay anh. Sau khi Lệ Minh Vũ cầm lấy chìa khóa, lãnh đạm buông ra một chữ, "Đi." Nói xong, anh liền xoay người, thất tha

thất thểu định lên lầu.

"Minh Vũ, em yêu anh. Em thật sự rất yêu anh, phải làm thế nào anh mới có thể hiểu tình yêu của em dành cho

anh?" Hòa Vy vội tiến lên ôm anh từ đằng sau, khuôn mặt dán vào tấm lưng to rộng của anh, nước mắt rốt cục cũng chảy xuống.

Lần này, Lệ

Minh Vũ không vội đẩy cô ra, anh chỉ nguội lạnh lên tiếng, "Cô không cần phải làm gì. Bởi vì, dù cô có làm gì, tôi cũng không yêu cô." Nói xong

câu này, anh mới đẩy cô sang một bên.

Hòa Vy ngã sóng xoài trên

nền đá cẩm thạch lạnh băng, nước mắt chảy dài, gào thét giận dữ với Lệ

Minh Vũ, "Đừng tưởng rằng Tô Nhiễm sẽ còn về bên cạnh anh. Bốn năm trước anh tổn thương nó như thế nào, trong lòng anh rõ ràng nhất! Lệ Minh Vũ, anh đừng quên, hiện tại trong giới chính trị và kinh doanh, có ai mà

không biết sự thật tôi và anh mới là vợ chồng? Nếu anh dám yêu người phụ nữ khác, tôi sẽ phá nát danh dự của anh!"

Sấm sét xẹt qua ngoài cửa sổ, thắp sáng cho phòng khách mờ tối trong chốc lát, soi lên ánh

mắt phẫn nộ đầy chết chóc lạnh lẽo của Hòa Vy.

"Vợ chồng?" Lệ

Minh Vũ như nghe được chuyện hài, đứng ngay tay vịn cầu thang lạnh lùng

nhìn cô từ trên cao, ánh mắt ngà ngà say trào dâng châm biếm, "Mọi thứ

đều do cô nói, một mai có vỡ lỡ ra, tốt nhất cô nên tự mình dọn dẹp. Tôi yêu người phụ nữ nào chỉ là việc của bản thân tôi, không liên quan đến

cô. Còn chuyện phá nát danh dự, Hòa Vy, cô không chỉ nói, thậm chí cũng

đã làm quá nhiều rồi. Cô không ngại mệt nhưng tôi thì ngại."

Hòa Vy nắm chặt tay, lửa giận nơi ánh mắt thiêu đốt đến đáy lòng cô, nhìn

Lệ Minh Vũ đứng trên cầu thang, lòng cô vừa yêu lại vừa hận. Tình cảm

khó nói nên lời này càng không ngừng giày vò cô, hồi lâu sau cô lạnh

lùng hỏi, "Anh yêu Tô Nhiễm phải không?"

Khuôn mặt Lệ Minh Vũ

bình tĩnh, môi anh mím thành đường thẳng, ánh mắt càng thêm lạnh nhạt,

"Người của nhà họ Hòa mấy người, một người tôi cũng không yêu."

Hòa Vy nghe như sấm chớp nổ vang trên đầu, bỗng cô như phát điên, thoáng

cái chạy tới phía trước, kéo tay Lệ Minh Vũ, muốn tháo chiếc nhẫn cưới

trên ngón áp út của anh.

"Cô làm gì vậy?" Anh nắm chặt cánh tay cô, không vui nhíu mày.

"Bốn năm rồi, anh và Tô Nhiễm đã ly hôn. Anh vẫn mang chiếc nhẫn này làm gì? Lệ Minh Vũ, anh không cam lòng bỏ nó, vậy em sẽ thay anh, để anh cắt

đứt phần tâm tư này." Hòa Vy thật sự phát điên, sắc mặt cô tái nhợt, còn tóc tai thì bù xù.

"Đồ điên!" Lệ Minh Vũ lười tranh cãi với cô, vung tay đẩy cô sang một bên, nhưng anh lại quên mất dù sao giữa nam nữ cũng có khác biệt. Hòa Vy lảo đảo, cả người ngã xuống cầu thang, la lên một tiếng, trán cô thoáng chốc đập vào tường.

Máu nhuộm đỏ bức tường.

"A...." Cô choáng váng, nhưng khi nhìn thấy trán mình đầy máu kinh hãi hét ầm

lên, cuồng loạn chỉ tay về phía Lệ Minh Vũ khóc lóc la to, "Lệ Minh Vũ,

anh sẽ hối hận, nhất định anh sẽ hối hận."

Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhìn cô, thấy cô không bị gì quá nặng, xoay người lên lầu.

Phía sau, truyền đến tiếng hét chói tai và khóc lóc ầm ĩ của Hòa Vy, mãi lâu vẫn không dứt, trong đêm mưa nghe càng thêm đáng sợ...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...