Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 189

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đồng Hựu chống trán mỉm cười, anh lén đưa mắt nhìn cô, "Rượu tuyết ăn chung với thịt bò nướng em làm rất ngon!"

"Thấy chưa! Em đã nói nó là món ăn khiến anh khó quên nhất mà." Cô gái

khoa tay múa chân vui vẻ, cười rạng rỡ, "Vậy anh muốn ăn nữa không?"

"Chẳng lẽ em định làm ngay tại đây?" Đồng Hựu nhướng mày khó hiểu.

"Tất nhiên không rồi! Nhưng em sẽ có cách làm món thịt bò nướng cho anh

ăn. Còn chuyện nấu nướng ở đâu thì anh đừng lo." Cô gái nói với giọng bí hiểm.

Đồng Hựu cười, không nói lời nào.

"Có điều..." Cô gái lướt mắt qua hai con mèo, "Em không làm miễn phí đâu!"

Đồng Hựu không nhịn được, phì cười. Anh cũng quyết định không chọc ghẹo

cô nữa. Đồng Hựu đẩy hai con mèo mình mua đến trước mặt cô, anh nói,

"Tôi tặng em!"

"Sao?" Cô gái không ngờ anh sẽ rộng rãi tặng ngay cho mình. Mắt cô sáng

trưng, rồi lại giả vờ từ chối anh, "Thế thì... kỳ lắm. Anh đã tốn nhiều

tiền mua chúng mà."

"Không sao đâu, tôi tặng em."

"Anh tặng em? Anh không cần em trả đồng nào hết, thật không?" Cô gái kéo hai con mèo vào lòng, niềm vui sướng tột độ không giấu nổi trong mắt

cô.

Đồng Hựu cười, gật đầu nhìn cô.

Cô gái lật đật mở gói hàng bọc hai con mèo ra, cẩn thận vuốt ve hoa văn khắc trên chúng. Cô vui quá!

Đồng Hựu cầm ly cà phê lên uống, nhưng ánh mắt anh luôn dừng trên mặt

cô. Nhìn vẻ mặt vui mừng của cô, lòng anh bỗng ngọt ngào khôn xiết!

Thấy anh nhìn mình chăm chú, cô gái bối rối đặt con mèo xuống bàn, vô

thức liếm môi, "Hai con mèo này... chẳng phải anh mua tặng bạn ư?"

"Em cũng là bạn của tôi." Đồng Hựu thong thả đáp lời.

"Bạn anh rất thích mấy món đồ có hình con mèo?"

"Chẳng phải em cũng thích ư?"

"Ồ... Vậy em cám ơn anh!" Cô gái gật gù thoải mái, vội vã cất vào giỏ xách, vẻ như sợ bị cướp mất.

Đồng Hựu cười nồng ấm, "Thế hai con mèo này có đủ đổi một bữa thịt bò nướng không?"

"Đủ! Đủ! Đừng nói là ăn một bữa, mười bữa cũng vô tư luôn!" Cô gái gật đầu lia lịa.

Đồng Hựu im lặng, anh vừa cười vừa ngắm cô.

Không chỉ ăn một bữa là do cô nói đấy nhé!

***

Quán bar rực rỡ ánh đèn về đêm.

Khi Giang Dã giải quyết xong công việc, quay lại đã không thấy bóng dáng Hòa Vy. Anh vội kéo một nhân viên lại hỏi, "Cô Hòa đâu?"

Nhân viên gãi đầu, "Em không biết. Nãy giờ em lu bu làm việc nên không để ý. Chắc chị ấy về rồi."

Chết tiệt thật!

Giang Dã cau mày, vội vội vàng vàng đi tìm.

Mà ở một phía khác của quán bar, Hòa Vy vùi người vào ghế sô pha, cáu

kỉnh nhìn Hạ Đồng ngồi đối diện, còn Hạ Đồng lại hồ hởi nhấp từng hớp

rượu.

"Đúng là ông trời không có mắt, tạo sao ông ấy có thể để loại người như

cô sống ung dung mãi nhỉ?" Hòa Vy khoanh hai tay trước ngực, cất giọng

lạnh lùng.

Hạ Đồng cười bất cần, "Cô muốn ám chỉ điều gì? Định so sánh tôi với cô à?"

"Cô hiểu tôi nói gì cơ mà!"

"À, hóa ra cô muốn nhắc tới em gái Tô Nhiễm của mình." Hạ Đồng dựa người vào ghế sô pha, cô ta rút một điếu thuốc ra châm hút, rồi phả khói vào

mặt Hòa Vy.

"Rốt cuộc cô đã nói gì với em tôi? Lẽ nào cô không cảm thấy áy náy chút

nào ư? Tại cô mà em tôi sẩy thai đấy!" Hòa Vy oán giận nhìn gương mặt

trang điểm tinh tế của cô ta. Cô chỉ muốn tát ngay vào bộ mặt trơ tráo

của Hạ Đồng.

Hạ Đồng nhìn cô, "Kêu tôi áy náy? Tôi phải áy náy chuyện gì thế? Nó có

con với Minh Vũ, bây giờ đã sẩy thai thì tốt quá còn gì. Đáng đời nó,

tôi hả lòng hả dạ vô cùng, chẳng lẽ cô không thấy vậy?"

"Cô có phải con người không?" Hòa Vy nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh buốt,

"Cô hại chết một mạng người mà cô ăn nói như vậy được ư?"

"Ồ, giờ này lại nhớ tới tình chị em cơ đấy? Tôi nghe cảm động xiết bao!" Hạ Đồng giả bộ thương tiếc, "Sao cô không xem mình đối xử với Tô Nhiễm

như thế nào, rồi hẵng nói tôi? Cô có mặt mũi để nói tôi ư? Vả lại tôi

làm gì có khả năng khiến nó sẩy thai. Nó bị vậy là do sức khỏe quá yếu,

tự nó sẩy thai thì liên quan gì tới tôi?"

Hòa Vy giận dữ trừng mắt nhìn cô ta, "Hạ Đồng, cô giống hệt ba cô. Không biết xấu hổ là gì!"

"Cô nói ai không biết xấu hổ?" Hạ Đồng biến sắc, vẻ mặt châm biếm của cô ta chuyển thành không vui.

Hòa Vy nhếch miệng nói nhàn nhạt, "Tôi nói sai à? Ba cô Hạ Minh Hà dựa

thế mẹ cô để trèo cao, rồi ở ngoài bao vô số nhân tình, còn cô thì sao?

Thân là cành vàng lá ngọc, lại mang tiếng gái bao hạng sang. Cho phép

tôi được hỏi cô Hạ, cô quan hệ với bao nhiêu thằng đàn ông rồi?"

"Cô... nói bậy!" Hạ Đồng nổi giận, chỉ tay vào mặt Hòa Vy, "Tôi cấm cô ăn nói lung tung, nếu không tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng."

"Được thôi, vậy tôi cũng muốn biết mình nói thật hay nói bậy." Hòa Vy

nhìn cô ta đăm đăm, cô uống một hớp rượu, "Hạ Đồng, cô đừng quên tôi làm bên báo chí. Nếu tôi muốn bới móc đời tư của cô và ba cô là chuyện rất

dễ dàng."

Hạ Đồng cuộn tròn tay, cô ta hừ lạnh, "Muốn bới móc đời tư? Thế thì cô

hãy bới móc đời tư của Lệ Minh Vũ! Tôi không ngại nói cô biết, Tô Nhiễm

sẩy thai là vì biết sự thật về anh ta. Tôi không làm hại nó, người hại

nó thật sự là Lệ Minh Vũ."

Hòa Vy cau mày.

"Sao thế? Vừa nghe đến người tình cũ của mình thì do dự à? Ha ha..." Hạ

Đồng phản kích, "Nhưng mà cũng đúng, hai chị em cô đều bị Lệ Minh Vũ đùa bỡn hả hê. Một đứa thì sẩy thai, một đứa thì trở mặt với em mình vì anh ta. Đúng là hay thật!"

Nhìn gương mặt Hạ Đồng dạt dào đắc ý, cơn giận kìm nén từ nãy đến giờ của Hòa Vy nổ tung.

"Tôi có ý này hay lắm!" Hạ Đồng cười cười nhìn cô, "Bây giờ cô hạ mình

nài nỉ Lệ Minh Vũ cưới cô luôn đi, dù sao cô với Tô Nhiễm cũng là chị

em, ai hầu hạ anh ta chẳng được. Hoặc cả hai cùng hầu hạ anh ta một lúc

cho mới lạ. Tô Nhiễm vừa sẩy thai, người tình của cô cũng vắng vẻ. Lúc

này cô ăn nằm với anh ta nhiều vào, cố gắng để mình có thai, vậy là được như cô mong muốn thôi!"

"Im miệng!" Đầu Hòa Vy nhói đau. Nghe cô ta nói vậy, cô càng giận dữ.

"Cô dám nói mình không hề nghĩ vậy? Cô đừng ra vẻ thanh cao trước mặt

tôi. Tôi với cô, ai mà chưa từng lên giường với Lệ Minh Vũ." Hạ Đồng mỉa mai, "Cô mang thai và sau này em cô có sinh đẻ được hay không là hai

chuyện khác nhau. Bây giờ cô cứ lấp tạm khiếm khuyết đó giúp nó. Tôi

thấy chuyện này hay quá mà."

"Im miệng! Tôi kêu cô im miệng!" Hòa Vy giận dữ, đứng phắt dậy. Cô mơ

màng đập bể chai rượu bên cạnh, nhắm phần chai bể bén nhọn tới Hạ Đồng!

Mảnh chai đâm trúng bụng Hạ Đồng, máu đỏ tươi thấm ướt tay Hòa Vy trong tích tắc...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 189

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 189
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...