Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi những tia nắng ban mai ló rạng.

Tô Nhiễm trở mình trên

giường, cảm giác đau nhức quen thuộc vẫn quấn lấy cô như mọi khi. Cô ti

hí mắt, mơ hồ thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ. Bóng

dáng đó là Lệ Minh Vũ, anh không rời nhà ngay, hình như anh đang gọi

điện thoại.

Thấm thoát cô lại thiếp đi, không biết qua bao lâu,

cô cảm thấy bản tay đàn ông đang vuốt ve lưng cô, Tô Nhiễm mơ mơ màng

màng mở mắt, đối diện với dáng vẻ vận âu phục của anh.

"Em dậy

đi, tôi đã liên hệ với bác sĩ chuyên khoa mắt, hôm nay sẽ làm phẫu

thuật." Anh ngồi xuống, vừa nói vừa đưa tay sờ trán cô. May quá, cô

không sốt cũng không bị cảm.

Bốn năm nay, Tô Nhiễm đã quen dậy

muộn, trong lúc nhất thời đầu óc còn chưa tỉnh táo, cô chỉ ậm ừ vài

tiếng lấy lệ rồi trùm chăn qua đầu, tiếp tục ngủ. Cô mệt lắm, đừng quấy

rầy cô.

Lệ Minh vũ nhíu mày nhìn người phụ nữ trên giường, anh

vừa bất đắc dĩ vừa không biết nói thế nào. Hồi lâu sau, anh trực tiếp

kéo chăn từ trên người cô xuống, "Thức dậy!"

Vật che chắn trên

người bỗng dưng biến mất cùng tiếng đàn ông quát nhẹ nhàng thoáng chốc

xóa tan cơn buồn ngủ của Tô Nhiễm. Cô mở mắt to ngay tức khắc, sợ hãi

kêu lên một tiếng, rồi lại thấy hình ảnh trần trụi của mình trong mắt

anh, cô hoảng loạn ôm gối che trước ngực, cáu giận lườm anh, "Lệ Minh

Vũ, anh phát điên gì vậy hả?"

Lòng tốt lại trở thành lòng lang dạ thú!

Lệ Minh Vũ đứng dậy, đem quần áo sạch lại cho cô, bình thản nói, "Em tự

mặc hay tôi "phải mặc" cho em?" Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "phải mặc".

"Tôi, tôi tự mặc." Tô Nhiễm vội vàng cầm quần áo, ánh mắt anh đầy xót xa.

Anh cong môi cười trêu đùa, bước đến trước cửa sổ, châm thuốc, dựa sang bên hít một hơi, tay kẹp thuốc chìa ra ngoài cửa sổ, trong phòng chỉ còn

mùi thuốc là thoang thoảng đan lẫn vào mùi hương hổ phách thuộc về anh,

tạo nên một sự mê hoặc kì lạ.

Tô Nhiễm thấy anh đứng đó bày ra bộ mặt thưởng thức, cô bất đắc dĩ thở dài, cản anh là chuyện không thể xảy ra rồi, vì vậy cô đành kiên trì mặc quần áo.

Lệ Minh Vũ khép hờ

hai mắt, rít một hơi, ngoảnh đầu phả khói ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt anh lại mải miết ngắm nhìn cô. Anh không thể tiến lên, bởi vì chỉ cần

tới gần cô, chắc chắn anh sẽ nổi thú tính lần nữa, nhưng anh lại không

cam lòng rời khỏi. Đứng nhìn cô ấm ức mặc quần áo, anh vừa buồn cười vừa thỏa mãn.

Thỏa mãn?

Là thỏa mãn ư?

Anh không chắc chắn, anh chỉ biết mình đã say đắm hương thơm của người phụ nữ này.

Mặc quần áo xong, Tô Nhiễm nhìn anh, "Làm gì?"

"Bên bệnh biện đã sắp xếp xong hết rồi." Lệ Minh Vũ dập thuốc, thản nhiên cất giọng, "Bữa sáng ở trên bàn. Tôi đợi em trong xe."

Ơ?

Tô Nhiễm sững sờ. Người này rõ là theo chủ nghĩa hành dộng. Cô tưởng hôm qua anh chỉ là nói cho có thôi...

***

Con người dù kiên cường mấy cũng vẫn là con người. Đàn ông sợ đánh mất, đàn bà sợ già đi, còn Tô Nhiễm là...sợ đau.

Suốt đường đi, miệng Tô Nhiễm liến thoáng không ngừng nghỉ, hở một chút lại

nhìn Lệ Minh Vũ hỏi, " Anh nói làm phẫu thuật kiểu này có đau lắm

không?" Còn không thì, "Sao anh lại sắp xếp phẫu thuật gấp gáp như vậy

chứ? Hay là ngày mai hãy đi, để hôm nay tôi lên mạng tra cứu thông tin

về cái này đã..."

Mỗi lần như thế đều bị ánh mắt hậm hực của Lệ Minh Vũ dập tắt.

Tô Nhiễm nuốt nước bọt, vừa nghĩ đến dụng cụ lạnh tanh cứ hết tới rồi lui

trên tròng mắt, cô liền run lẩy bẩy. Tô Nhiễm lo lắng cất giọng, "Tôi có quyền biết chút ít về kiểu phẫu thuật này mà, đúng không?"

"Cận

thị là do đường kính nhãn cầu quá dài, hoặc do giác mạc quá lồi, ánh

sáng bên ngoài không thể hội tụ đúng trên võng mạc. Múc đích của phẫu

thuật này là làm mặt ngoài giác mạc thay đổi bằng tác dụng của tia

laser, nhằm khiến ánh sáng bên ngoài có thể hội tụ chính xác trên võng

mạc." Lệ Minh Vũ vốn chẳng muốn ý để ý đến cô, nhưng thấy cô liến thoáng không ngừng, anh cũng không đành lòng, từ tốn giải đáp: "Sau một tuần

phẫu thuật, em phải đeo đồ che mắt lúc ngủ, làm vậy nhằm trành ngoại lực tác dụng lệch vị trí giác mạc. Em không hút thuốc, thói quen tốt, bởi

vì sau khi phẫu thuật thì không thể hút thuốc. Đương nhiên, tôi cũng sẽ

không hút thuốc trước mặt em. Ti vi tạm thời em không được xem, máy vi

tính, sách truyện cũng hạn chế, ít nhất là một tuần, nếu không em sẽ cảm thấy mỏi mắt."

Tô Nhiễm mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

Trời ạ, nếu không biết anh là bộ trưởng, thì với câu trả lời chuyên

nghiệp như vậy nhất định sẽ làm người khác hiểu nhầm anh là bác sĩ

chuyên khoa mắt.

Lệ Minh Vũ hơi đánh tay lái, xe quẹo vào khúc

cua khác. "Còn em, em nghĩ làm phẫu thuật sẽ đau, nhưng phẫu thuật này

chỉ thực hiện trên màng mắt. Màng mắt không có mạch máu và dây thần

kinh, nên khi phẫu thuật sẽ không cảm thấy đau. Em chỉ cần ngoan ngoãn

phối hợp cùng bác sĩ là được. Em phải thả lỏng, đừng căng thẳng."

"Anh, sao anh biết nhiều vậy?" Mãi lâu sau, Tô Nhiễm mới tìm lại được giọng nói của bản thân.

Xe dừng lại. Đã tới bệnh viện.

"Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái. Chẳng qua tôi chỉ giảm bớt phiền

phức cho mình thôi. Nói thật chứ, em gây phiền phức cho tôi. Xuống xe."

Vẻ mặt anh lạnh nhạt, giọng nói của anh cũng lãnh đạm.

Người phụ

nữ này rõ là phiền phức, hại anh ngày hôm qua nửa đêm còn cặm cụi tra

cứu tư liệu về kiểu phẫu thuật này. Lúc ở nghĩa trang nghe cô nói phẫu

thuật này rất đáng sợ, anh cũng lo không biết có để lại di chứng hay

không, nên cố ý dậy sớm liên lạc với bác sĩ chuyên khoa mắt tốt nhất làm ca phẫu thuật này.

Tô Nhiễm thầm than thở trong lòng, cô vừa thả lỏng một chút, đột nhiên lại khẩn trương, thấy anh đóng cửa xe, cô lật

đật bước lên trước nói: "Đúng rồi, anh xem phim ‘Final Destination’

chưa? Trong phim có một nhân vật nữ sau khi mổ mắt, xong rồi xảy ra

chuyện vô cùng đáng sợ luôn..."

"Im miệng!" Lệ Minh Vũ kéo cô qua, bực dọc cắt ngang. Đi phẫu thuật mắt mà cô nỡ lòng liên hệ đến phim.

Tô Nhiễm đành dằn xuống sợ hãi, nuốt nước bọt theo anh vào bệnh viện.

Các bác sĩ hết sức nhiệt tình, có lẽ là nhờ Lệ Minh Vũ. Trong quá trình

phẫu thuật, người thân có thể đi theo, khi Tô Nhiễm lên bàn mổ, cô loáng thoáng nghe thấy Lệ Minh Vũ thì thầm với bác sĩ, "Vợ tôi, cô ấy rất sợ

đau. Nhờ mọi người cố gắng trấn an cô ấy một chút."

...

Vợ?

Căng thẳng lấn át hoàn toàn sợ hãi nằm sâu dưới đáy lòng cô. Giọng anh đè

xuống rất thấp nhưng cô vẫn nghe rõ ràng chữ này. Không ngờ anh công

khai với người khác cô là vợ anh?

Vậy...Hòa Vy thì sao?

Tiếc thay Tô Nhiễm còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, giải phẫu đã bắt đầu...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...