Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Đồng thấy sắc mặt cô chuyển lạnh, trong lòng thầm vui sướng, càng cho rằng Tô Nhiễm chỉ là một người lập dị. Hạ Đồng tựa vào ghế lần nữa, khẽ cười: "Nếu pháp luật có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn, vậy tốt

nhất bà Lệ nên tìm thêm vài luật sư. Tôi cũng không ngại nói với cô, mấy ngày nay tôi đều ở cùng Minh Vũ. Ở chỗ của anh, chúng tôi không biết có bao nhiêu ân ái. Khi cô kiện tôi tội phỉ báng, tốt nhất kiện tôi thêm

tội dụ dỗ chồng người khác nữa. Danh tiếng thế nào, xưa nay tôi chả quan tâm tới. Cái tôi quan tâm chỉ là Minh Vũ thôi."

Nói rõ đến không thể rõ hơn.

Sữa trong ly cuối cùng cũng nguội lạnh như trái tim Tô Nhiễm. Mấy ngày nay, đích thực Lệ Minh Vũ không về nhà. Cô muốn gọi cho anh nhưng mỗi lần

cầm lấy điện thoại, cô đều không có dũng khí để nhấn vào dãy số có tên

"ông xã". Cô không biết bản thân mình đang sợ điều gì, cô chỉ cảm thấy

đôi khi chờ mong cũng là một loại hy vọng. Ít ra thì cô không phải nghe

đáp án từ đối phương.

Nhưng Tô Nhiễm tuyệt đối không nghĩ tới, Hạ Đồng ngày hôm nay lại chạy tới nói với cô, mấy ngày nay Minh Vũ đều ở cùng cô ta!

Lòng Tô Nhiễm quặn đau, như bị người khác xát muối lên vết thương, không

ngừng đau đớn. Tô Nhiễm ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện. Thật sự Hạ Đồng rất đẹp, dòng máu lai mang đến cho cô sự quyến rũ, mê hoặc đàn ông phạm tội. Tô Nhiễm nhạy cảm phát hiện đắc ý trong ánh mắt cô, đau đớn

phút chốc ngừng lại, thay thế bằng nghi hoặc.

"Phải không?" Tô

Nhiễm tỉnh bơ nhoài người về trước. Cô hít sâu một hơi, cẩn thận phân

biệt mùi hương đang thoang thoảng trong không khí, khóe miệng khẽ cong:

"Cô Hạ mắc chứng hoang tưởng sao?" Nếu tôi đoán không sai, mấy ngày nay

cô Hạ ở khách sạn, cô không ở cùng Minh Vũ."

Hạ Đồng sửng sốt, "Cô có ý gì?"

"Cô Hạ đang ở khách sạn Hyacinthus, tôi nói không sai chứ?" Tô Nhiễm lại dựa lưng vào ghế, giọng nói dịu dàng tràn đầy tự tin.

Hạ đồng nhìn cô chằm chằm, hô hấp dần trở nên dồn dập, hồi lâu sau tức tối nói: "Cô theo dõi tôi?"

Tô Nhiễm mĩm cười lắc đầu: "Theo dõi cô? Xin lỗi, tôi rất bận. Tôi nào có

thời gian mà theo dõi cô, còn nữa, tôi cần phải theo dõi cô sao? Cô Hạ

mấy ngày nay ở khách sạn, nhưng lại luôn miệng nói ở cùng Minh Vũ. Cô Hạ à, cô đã trót làm vợ bé thì cũng phải làm cho xứng đáng một chút chứ?

Có đạo đức nghề nghiệp không vậy cô? Minh Vũ là phương tiện cô dùng để

đối phó với tôi. Vậy ít nhất cô cũng phải bịa đặt sao cho trọn vẹn, thì

mới đạt được mục đích chứ?"

"Tôi, tôi bịa cái gì chứ? Tôi đích

xác ở cùng Minh Vũ." Hạ Đồng mất mặt, nhìn Tô Nhiễm châm chọc: "Tôi coi

như cô ăn không được nho, đổ thừa nho chua đi? Chắc chắn cô không biết

Minh Vũ lúc trên giường có bao nhiêu nhiệt tình rồi. Sáng nay, chúng tôi còn triền miên rất lâu đó nha. Minh Vũ nói, chỉ có tôi mới có thể khiến anh có cảm giác, chỉ có..."

"Biết nguồn gốc của khách sạn

Hyacinthus không?" Tô Nhiễm không để ý đến những lời này, liền nhẹ giọng cắt ngang, ngữ điệu phẳng lặng như mặt hồ.

Nếu chỉ nghe Hạ Đồng nói, Tô Nhiễm chắc chắn sẽ đau khổ tột cùng. Nhưng trong khoảnh khắc

tưởng chừng đau đớn tan nát đó, cô đã nhìn thấy đắc ý trong mắt Hạ Đồng

nên kéo lý trí trở lại. Hạ Đồng nếu dám chủ động tìm cô, tất nhiên đã

chuẩn bị tốt mọi thứ. Trong đó có lời nói thật tất nhiên cũng phải có

lời nói dối, cô đương nhiên không thể chỉ dựa vào lời nói của một mình

cô ta?

Hạ Đồng không ngờ Tô Nhiễm sẽ hỏi một câu ngoài lề, ngây người hồi lâu,

cau mày nói: "Tôi đã nói tôi không ở khách sạn. Nguồn gốc của khách sạn

thì có liên quan gì với tôi?

Tô Nhiễm gọi phục vụ đổi một tách

trà nóng, khẽ khuấy trà rồi cười nhẹ: "Yêu một người đàn ông tất nhiên

phải yêu luôn thành phố anh ấy sống. Cô Hạ luôn miệng nói tâm ý tương

thông với chồng tôi, làm sao đối với thành phố này một chút nhiệt tình

cũng không có?" Nhàn nhã uống một hớp trà nóng, rồi cô nói tiếp:

"Hyacinthus là một từ có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp. Trong thần thoại Hy

Lạp, chàng trai trẻ Hyacinthus được thần mặt trời Apollo yêu thương

nhưng bị một chiếc đĩa ném trúng ngộ thương mà chết. Trong khách sạn cô

Hạ ở, chắc chắn đặt đầy hoa dạ lan hương? Tên khoa học của hoa dạ lan

hương cũng bắt nguồn từ Hyacinthus, có thể nói, đây là một khách sạn năm sao lấy bối cảnh thần thoại Hy Lạp, vừa vào khách sạn này có thể thấy

ngay sắc tím của hoa dạ lan hương."

Hạ Đồng thở gấp: "Tôi không

có tâm trạng ngồi đây nghe cô kể về lịch sử khách sạn. Chuyện này thì có gì liên quan đến đề tài của chúng ta?"

"Trên người cô Hạ vẫn

còn vương lại mùi hoa dạ lan hương. Mùi của hoa này rất đặc biệt. Lẽ nào cô Hạ không ngửi được sao?" Tô Nhiễm cười tươi.

Sắc mặt Hạ Đồng hơi đổi, bất giác cúi đầu ngửi mùi trên người mình. Nhưng chính động

tác này đã để lộ hành vi nói dối vừa rồi của cô ta. Cô ta ngửi thấy trên người mình ngoài mùi nước hoa vừa xịt sáng nay thì không còn mùi gì

khác, lại nhìn thấy vẻ mặt của Tô Nhiễm liền thẹn quá hóa giận, "Cô đùa

tôi? Mùi hoa dạ lan hương gì chứ? Lẽ nào nơi ở của Minh Vũ không thể có

hoa dạ lan hương sao? Cô chưa từng đến nơi ở của Minh Vũ, dựa vào cái gì mà ngồi đây lên mặt với tôi?

Tô Nhiễm khẽ phẩy nhẹ hương trà

lên ngửi, sở dĩ cô chọn trà là muốn mũi của mình được thanh sạch hơn.

Nghe Hạ Đồng lớn tiếng, Tô Nhiễm đành cười, dường như cười cho sự thiển

cận của cô ta, "Xem ra cô Hạ thật sự không hiểu thành phố này rồi. Vì

mùi hoa dạ lan hương khá đặc biệt cho nên thành phố này chưa bao giờ

trồng, chỉ có trong khách sạn Hyacinthus mới có mùi hoa dạ lan hương. Về phần cô Hạ nói nơi ở của Minh Vũ có hoa dạ lan hương..." cô nhếch miệng chế giễu, "Quả thực tôi chưa từng đến nơi ở của Minh Vũ, nhưng rõ ràng

tôi hiểu anh ấy nhiều hơn cô. Vì trước giờ anh ấy đều không thích mùi

thơm quá nồng, nhất là mùi hoa dạ lan hương. Từ khi còn nhỏ, anh ấy đã

dị ứng với hoa dạ lan hương rồi. Cho nên mấy ngày nay anh ấy làm sao có

thể ở cùng với cô nhỉ?"

Vì yêu anh nên cô tìm hiểu mọi thứ thuộc về anh.

"Cô nói lung tung gì vậy? Cô nói trên người tôi có mùi hoa dạ lan hương rồi liền dựa vào nó để kết luận tôi ở khách sạn. Đúng là hoang đường mà.

Nếu vậy làm sao tôi lại không ngửi được mùi hoa dạ lan hương gì đó chứ?" Hạ Đồng như con thú nhỏ bị giẫm đuôi đang bắt đầu phản công.

Tô Nhiễm thấy cô ta mất hết bình tĩnh thì điềm tĩnh hơn, chỉ chỉ vào mũi mình, "Cô Hạ à, mũi tôi rất thính."

Vừa rồi khi Hạ Đồng nhướng người về trước, cô ta đã lưu lại mùi trong không khí. Tuy mùi này loãng như tơ nhện lại quyện chung với hương vị nồng

đậm của cà phê nhưng Tô Nhiễm vẫn có thể ngửi ra hương hoa dạ lan hương. Vì vậy, cô mới có thể đảo ngược tình thế.

Hạ Đồng đứng phắt

dậy, buồn bực quát to: "Tôi đã nói rồi, tôi không biết mùi hoa dạ lan

hương gì hết. Ngoại trừ hương cà phê, tôi chỉ ngửi thấy trên người tôi

mùi...."

"Mùi nước hoa Frago." Tô Nhiễm cười, cất tiếng gọi

tên nước hoa mà Hạ Đồng muốn nói. Ngoài tự tin, trong mắt cô còn có

quyết tâm giành chiến thắng...

"Nước hoa hôm nay cô Hạ dùng

chính là 'Mật Ái' trong bộ sưu tập mới nhất năm thuộc thương hiệu nước

hoa Frago của Pháp. Loại nước hoa này số lượng có hạn. Ngoại trừ hội

viên cao cấp thì người thường không mua được."

Hạ Đồng đứng bất động nhìn Tô Nhiễm, cô ta tuyệt đối không nghĩ tới một

người nhà quê lại có thể nhanh chóng gọi ra tên nước hoa cô ta dùng.

Loại nước hoa này sản xuất chưa tới năm mươi lọ trên toàn thế giới. Đừng nói người bình thường được dùng, ngay cả ngửi thôi cũng đã hiếm.

Thư thả uống hết tách trà, thấy Hạ Đồng còn đang nhìn mình trân trân, Tô

Nhiễm chậm rãi lắc đầu, "Chỉ tiếc, mùi hương 'Trầm Luân' mà trước đây cô từng dùng, kết hợp với mùi hương 'Mật Ái' hiện tại, khi ngửi thật sự

rất khó chịu." Cô khẽ thở dài một hơi, "Hương giữa của 'Mật Ái' được

điều chế từ hoa iris với vị thanh mát của chanh, còn hương cuối của

'Trầm Luân' là cây mạt dược. Tuy rằng chỉ còn vương lại rất ít nhưng vẫn đủ để làm hỏng hương thơm thuần khiết của 'Mật Ái', giống như là ma quỷ giẫm phải đuôi thiên thần vậy đó. Hỗn hợp rất thất bại. Cô Hạ hẳn là

người am hiểu về nước hoa, sao lại dùng nước hoa mới khi mà trên quần áo mình vẫn còn lưu lại mùi nước hoa khác chứ? Tuy cổ tay và vành tai có

thể rửa sạch nhưng trên quần áo dù sao vẫn sẽ vương lại. Cô Hạ phạm một

sai lầm rõ ràng như thế này, thật sự khiến tôi bất ngờ."

Nói

xong lời này, Tô Nhiễm lẳng lặng cười nhìn cô ta. Đôi mắt Tô Nhiễm sáng

như ánh sao, hờ hững như dòng suối nhưng tâm tư cô không cách nào yên

ổn. Tuy cô biết mấy ngày nay Lệ Minh Vũ không ở cùng Hạ Đồng nhưng có

một sự thật cô không thể nào quên. Đó chính là cái đêm anh say rượu,

trên người anh thật sự có mùi hương "Trầm Luân" thuộc về Hạ Đồng. Điều

này đủ để chứng mình, đêm mưa hai tháng trước, Lệ Minh Vũ quả thực ở

cùng cô ta.

Tô Nhiễm làm sao cũng không tưởng tượng ra được cảnh đó, cũng không muốn tìm hiểu đêm đó hai người họ chỉ xã giao hay là làm chuyện khác. Cô không biết, cô chỉ thấy trái tim mình nặng trĩu, thắng

Hạ Đồng thì thế nào?

Chẳng qua chỉ là tự giễu mình giễu người.

Hạ Đồng nhìn Tô Nhiễm như nhìn ma nhìn quỷ, nụ cười của Tô Nhiễm trong mắt cô ta thật sự là một kiểu châm biếm, ung dung của Tô Nhiễm càng như con dao nhỏ tàn nhẫn cắt đứt những lời cô ta muốn nói. Ngày hôm nay, cô ta

hoàn toàn tính sai rồi, cô ta không ngờ Tô Nhiễm sẽ dùng thái độ bình

lặng để đánh cô ta không kịp trở tay.

Một lúc lâu sau, cô ta mới lên tiếng: "Thảo nào Minh Vũ không yêu cô. Cô đúng là đồ điên!" Nói

xong, Hạ Đồng liền cầm giỏ xách vội vã rời đi, tựa như đang trốn tránh

ôn thần.

Tô Nhiễm vẫn ngồi yên tại chỗ, nhìn bóng dáng Hạ Đồng

bỏ đi. Nụ cười ung dung trên môi chuyển thành đau xót chán nản. Đúng lúc này, điện thoại cô vang lên, là An Tiểu Đóa gọi.

"Sao rồi? Cô

ta có làm gì cậu không? Người phụ nữ đó là ai? Không phải là tình nhân

Lệ Minh Vũ nuôi dưỡng bên ngoài chứ? Nếu vậy, mình cần phải cho anh ta

mất mặt mới được, quá..."

"Tiểu Đóa..." Tô Nhiễm biết An Tiểu

Đóa lo lắng, nhẹ nhàng nói: "Mình không sao, chỉ là kẻ điên đụng phải

người không bình thường thôi."

Khi Tô Nhiễm rời khỏi quán cà

phê, những bông tuyết rơi xuống mái tóc cô. Áo khoác dài màu trắng không giấu được nổi cô đơn trên gương mặt cô. Cô hít vào thật sâu, bông tuyết hòa lẫn với hương vị của thành phố, là mùi hương mà cô yêu thích.

Đúng vậy, cô rất yêu anh, cho nên cô cũng yêu thành phố này vô cùng.

Cô lê bước qua từng khung cửa sổ bằng kính. Sau lưng cô, một chiếc xe sang trọng màu tối chậm rãi chạy theo, không nhanh cũng không chậm, không

ngừng lại cũng không vượt qua...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...