Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hòa Vy nhẹ nhõm, vỗ nhẹ ngực vài cái.

Ánh nắng mặt trời hắt lên

cửa sổ, chiếu sáng nụ cười của Hòa Vy, Tô Nhiễm nhìn Hòa Vy, nhìn nụ

cười vui vẻ như trẻ con của Hòa Vy, lòng cô ngấm ngầm đau đớn, chẳng

biết thế nào nhưng cô bỗng thấy ngỡ ngàng. Tô Nhiễm cụp mắt, uống một

hớp nước cam, nhớ tới cái chết của Trần Trung, lòng cô thoáng chốc nặng

nề, cuối cùng cô vẫn quyết định nhắc đến đề tài này.

"Hòa Vy, chị về nước hôm kia sao?"

Hòa Vy sửng sốt, gật đầu, cô không biết vì sao Tô Nhiễm đột nhiên hỏi như vậy.

"Trần Trung mới chết hôm qua, chị biết chuyện này không?"

Sắc mặt Hòa Vy hơi khác, đáy mắt lướt qua phiền chán, thản nhiên nói, "Chị không quen người này."

Tô Nhiễm thấy rõ sắc mặt Hòa Vy thay đổi, càng khó hiểu lên tiếng, "Chuyện Trần Trung bị tố cáo ăn cắp đồ nhà họ Hòa lần trước, không phải chị báo án sao?"

"Vậy à? Chị không nhớ rõ." Hòa Vy trả lời, khó chịu

nhìn chằm chằm Tô Nhiễm, "Sao tự dung em nói chuyện như thẩm vấn tội

phạm vậy?" Tô Nhiễm thở dài, lắc đầu, "Em chỉ muốn biết rốt cuộc chuyện

gì xảy ra mà thôi."

"Không phải em đang hoài nghi chị hại Trần Trung mất mạng đấy chứ?" Thần sắc Hòa Vy lạnh lùng.

Tô Nhiễm thấy tâm trạng cô bất thường, thoáng trấn tĩnh lại, ánh mắt hơi

sa sầm, "Chị là chị của em, em đương nhiên tin chị. Thực ra hôm nay gặp

chị, em còn một chuyện rất quan trọng muốn nói."

"Em hỏi đi."

Cô hít sâu một hơi, "Em nhớ chị rất thích mùi nho đen. Chai nước hoa chị

giữ bốn năm trước cũng là mùi nho đen. Em muốn hỏi chị, bây giờ chị còn

thích dùng nước hoa mùi nho đen không?"

Hòa Vy không trả lời, chỉ cắn môi nhìn Tô Nhiễm trân trân, lát sau giọng cô lạnh tanh cất lên,

"Tô Nhiễm, em muốn nói gì, cứ nói thẳng ra, không cần vòng vo."

"Em vòng vo với chị sao?" Tô Nhiễm đành lắc đầu, nói thẳng, "Hôm qua cảnh

sát Đinh tìm em, nhờ em phân biệt mùi hương tìm được trên vết thương của Trần Trung. Em ngửi thấy mùi nho đen, cho nên em..."

"Cho nên cô nói với cảnh sát Đinh tôi có khả năng là hung thủ giết người?" Hòa Vy

chợt gắt giọng, ánh mắt sắc như dao đâm thẳng vào Tô Nhiễm ngồi đối

diện, phẫn nộ cất tiếng: "Có phải cô cũng nói với cảnh sát Đinh tôi

thích nước hoa mùi nho đen?" Tô Nhiễm cô được lắm, tôi không ngờ cô lại

là người cay độc nham hiểm như vậy. Vừa rồi cô lừa tôi tin tưởng cô,

chẳng mấy chốc cô liền đem tôi đi bán! Cô chỉ ước gì quan tòa định tội

tôi, phán tôi tội giết người, tốt nhất cứ phán luôn tôi án tử hình. Như

vậy, cô mới yên lòng yên dạ sống với Minh Vũ!"

"Hòa Vy, chị nói

bậy gì đó? Trước khi biết rõ em làm sao có thể nói năng lung tung? Nếu

em thực sự cho rằng chị làm, thì ngày hôm nay chị đã bị áp giải thẳng

đến sở cảnh sát, chứ không phải xuất hiện trước mặt em. Em chỉ muốn biết tại sao lúc đó chị báo án? Chị còn nói chị vừa về nước hôm kia, vậy chị có ghé về nhà họ Hòa hay không? Điểm mấu chốt chính là mùi nho đen, hôm nay dù em không hỏi rõ ràng, cảnh sát Đinh sớm muộn gì cũng sẽ đến hỏi

chị vấn đề này."

"Vậy để anh ta tới rồi tính. Tô Nhiễm, nói tóm

lại cô không cần làm bộ làm tịch ở đây!" Hòa Vy bất chợt đứng dậy, giật

mạnh giỏ xách nói lời tàn nhẫn: "Coi như kiếp trước tôi gây quá nhiều

nghiệp chướng nên kiếp này có em gái giống cô, không chỉ cướp người đàn

ông tôi yêu nhất, còn muốn làm hỏng cả cuộc đời tôi. Tô Nhiễm, cô nhớ

kỹ, tôi sẽ không để cô sống yên ổn đâu."

"Hòa Vy..." Tô Nhiễm gọi với theo sau.

Thế nhưng dù cô giải thích thế nào, Hòa Vy đều giận dữ hấp tấp bỏ đi.

Tô Nhiễm bất đắc dĩ thở dài, lo lắng ngồi xuống. Cô không ngờ Hòa Vy sẽ phản ứng quyết liệt như vậy.

***

Nghĩa trang.

Nắng chiều buông xuống, vài con chim vỗ cánh phần phật bay ngang qua.

"Ba, ba nói con nên làm gì bây giờ?" Tô Nhiễm ngồi trước mộ Hòa Tấn Bằng,

dựa đầu vào bức ảnh của ông, khẽ khàng thầm thì, ánh mắt cô trống rỗng.

Gió thổi ngang qua, cô thu tay lại, nhiệt độ ở đây lúc nào cũng thấp hơn

nhiệt độ bên ngoài, nhất là khi mặt trời sắp lặn, nghĩa trang càng tiêu

điều, đây cũng là điều bình thường. Hôm nay, không phải ngày tảo mộ,

trời lại sắp tối, cô phải xin quản lý nghĩa trang thật lâu mới được vào. Vì vậy, trong nghĩa trang to lớn, ngoài quản lý ra chỉ còn một mình cô

là người sống.

Bốn năm rồi, cô chưa lần nào đến thăm mộ phần của

ba. Cô biết đây là hành động bất hiếu, nhưng mỗi khi nhớ tới bản thỏa

thuận bốn năm trước, lòng cô vô cớ nhói đau. Cô không biết đối mặt với

ba như thế nào, không biết nói chuyện với ba ra sao.

Thế nhưng

hôm nay, cô vẫn đến đây, hoa cúc trắng bên cạnh khẽ tỏa hương thơm. Tô

Nhiễm chưa bao giờ gần gũi với ba như vậy, cô cứ ngồi trước mộ ba, đem

chuyện bốn năm trước và bốn năm sau nói hết một lần, nước mắt cô tuôn

rơi, có rất nhiều đau xót, rất nhiều tủi thân, cón rất nhiều lo lắng,

rất nhiều mờ mịt. Giờ đây, với mọi chuyện xảy ra, cô không còn biết đối

mặt như thế nào. "Có phải ngay cả ba cũng không biết phải làm sao không? Tô Nhiễm cười ra nước mắt.

Gió thổi mát xào xạc bên tai cô. Hòa

Tấn Bằng trên mộ bia tươi cười hiền lành, cô ngồi dậy lau nước mắt, cười bình thản nhìn bức ảnh, "Ba, con không trách ba, thật lòng con không

trách ba. Dù lúc trước ba xuất phát từ mục đích thế nào, ít ra con cũng

cảm nhận được tư vị khi yêu một người. Tuy rằng kết cục rất thảm hại,

nhưng có những việc trải qua, không phải sẽ tốt hơn không trải qua sao?"

Cô vuốt bức ảnh trên bia mộ, bụi đất, phủ bên trên rơi xuống, "Cho nên,

ba, con xin ba phải phù hộ cho Hòa Vy. Con mong chị ấy không liên quan

đến cái chết của Trần Trung. Còn nữa..." Giọng cô nấc nghẹn, hít sâu, cố đè nén nổi đau trong lòng, "Xin ba phù hộ Hòa Vy được hạnh phúc, phù hộ chị ấy gặp được người đàn ông yêu thương chị ấy, mãi mãi...hạnh phúc."

a

Cành hoa cú trắng bên cạnh rơi xuống, bay xa theo gió...

Đến khi mặt trời lặn đến nơi xa xôi trên đường chân trời, Tô Nhiễm mới đứng dậy rời đi. Cô bước ngang qua từng dãy mộ bia, gió đêm thổi nhẹ qua tóc cô, đom đóm ở cách đó không xa dần bay ra trong đêm tối.

Cô lau

khóe mắt, đi về phái chân núi, vừa bước qua một ngôi mộ đôi, lớn hơn

những phần mộ khác ở đây. Loại mộ này rất phổ biến, thường là vợ chồng

chôn chung với nhau, có thể nhìn ra tình cảm đằm thắm lúc vợ chồng còn

sống. Cô vốn dĩ chỉ đi ngang, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua bức ảnh

trên bia mộ. Cô bỗng dưng đứng lại, ngây ngẩn, hồi lâu cô cứng đờ xuay

người nhìn bức ảnh của hai người đã chết trên mộ bia...

Người phụ nữ xinh đẹp đến động lòng người, còn người đàn ông thì cao lớn anh tuấn.

Tô Nhiễm nhìn chằm chằm bức ảnh người đàn ông, ánh mắt càng lúc càng trợn

to kinh sợ. Khuôn mặt người đàn ông ấy hết sức anh tuấn, nhưng lại khiến cô sợ hãi, chân cô mềm nhũn, đột nhiên ngã quỵ xuống đất...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...