Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bụi nước dần thấm ướt đôi mắt cô.

Cô không nói nữa, cũng không tiếp tục nhìn anh, hơi nóng từ vòi hoa sen trong tay làm cả phòng tắm mờ mịt hơi sương.

Lệ Minh Vũ liên tục nhìn cô, nghe những lời cô chưa bao giờ nói qua, nhìn

viền mắt cô dần đỏ ửng, hàng mi dài run nhẹ như đôi cánh ve sầu ngày

thu. Anh chưa từng nghĩ có lúc cô sẽ nói những lời như vậy với anh.

Một giọt nước mắt lóng lánh trong suốt lăn dài từ hốc mắt đến hai má cô.

Anh vô cớ buồn bực, giọt nước mắt kia như một con dao nhỏ đâm vào ngực anh. Anh nhíu mày, loại buồn bực đột ngột này vẫn không hề tản đi. Chết

tiệt, cô khóc gì chứ!

Tô Nhiễm nhanh chóng lau nước mắt, thấy anh nhíu mày nhìn trân trân bản thân, cô cắn môi xấu hổ nói, "Đã tắm xong rồi."

Lệ Minh Vũ vẫn không đứng dậy, ngược lại anh giơ cánh tay lên. Lòng bàn

tay dày rộng vén mái tóc dài đang rũ trên khuôn mặt, ánh mắt cáu kỉnh

dần được thay bằng thần sắc trầm ngâm.

Tô Nhiễm ngẩn người, độ

ấm và mùi hương từ đầu ngón tay của anh len lõi vào hô hấp của cô, khiến phút chốc cô chỉ muốn trốn tránh, anh chưa bao giờ chủ động chạm cô như vậy.

"Em, em lấy khăn tắm giúp anh." Nói xong, cô liền muốn đứng lên.

Bàn tay của người đàn ông vô cùng mạnh mẽ kiềm cô lại, anh hơi tăng thêm lực làm cả người cô không thể không ngả vào anh.

Tô Nhiễm tránh không được, thấy anh ngồi thẳng dậy, cô sợ hãi giơ bàn tay

theo bản năng chống lên bả vai mạnh mẽ của anh. "Minh Vũ..."

Hiển nhiên Lệ Minh Vũ không định buông tha cô, tiếp tục kéo cô về trước,

khuôn mặt anh tuấn hướng lại gần cô. Tô Nghiễm bỗng trợn to hai mắt,

nhìn khuôn mặt anh đang ở trước mắt ngày càng gần, ngay cả hít thở cũng

ngừng lại, trái tim thoáng chốc bật ra khỏi lồng ngực, bờ môi run rẩy.

Khi đôi môi mỏng của Lệ Minh Vũ gần khít chặt lên bờ môi đỏ mọng của cô, cô bất giác quay mặt sang bên, độ ấm của đôi môi anh chạm vào má cô, thiêu đốt da thịt cô. Trời ạ! Anh, anh muốn làm gì? Cô chưa chuẩn bị tâm lý

gì cả.

Cô không phối hợp dường như làm anh không vui. Bàn tay

anh giữ chặt ót cô, khiến cô đành phải nhìn anh. Lần này cô trừng to mắt nhìn bờ môi anh chính xác hạ xuống...

Nụ hôn của anh tràn ngập

mạnh mẽ cùng bá đạo, dọa Tô Nhiễm hoảng loạn, ngay tức khắc cả người cô

nóng rang, gương mặt cô đỏ bừng như cà chua, rồi bỗng chốc đôi mắt cô

trừng to hơn nữa, cô kinh ngạc thở dốc, trái tim cô đập mạnh rộn ràng.

Hô hấp của Lệ Minh Vũ càng thêm ồ ồ, môi cô ngọt ngào mềm mại như thạch

trái cây, chỉ lướt qua thì không cách nào thỏa mãn. Bàn tay giữ chặt ót

cô, chậm rãi chuyển xuống dưới, cánh tay phải thì vững chãi ôm lấy vòng

eo thon thả của cô, nụ hôn trở nên càng lúc càng sâu.

Tô Nhiễm

say mê, trái tim đập loạn nhịp song cũng đầy rung động ngọt ngào. Cô từ

từ nhắm mắt, ngốc nghếch thuận theo đòi hỏi của Lệ Minh Vũ. Hóa ra hôn

người đàn ông mà mình thương yêu thật sự rất tuyệt vời, tuyệt vời đến

nỗi dường như xung quanh đều tràn ngập những cánh bướm đủ màu sắc. Hương hổ phách dễ ngửi khiến cô quên cả hít thở. Cô giống như một đứa trẻ sắp chết đuối thì vớ được cột gỗ là Lệ Minh Vũ, mất đi anh, cô không cách

nào để sống sót.

Đầu lưỡi nóng bỏng của anh luồn vào đôi môi đỏ

mọng, lướt qua hàm răng của cô, bàn tay anh thon dài chui vào quần áo

cô, lòng bàn tay nóng bỏng chạm vào da thịt cô, làm cô không khỏi run

lên, hít thở vội vã giữa kẻ răng bật thành tiếng, toàn thân cô mềm nhũn

xụi vào lòng anh, bàn tay chắn trước lồng ngực anh đã mất đi sức lực từ

lâu.

Anh động lòng rồi sao? Cho nên mới hôn cô?

Khi cô

sắp tắt thở, Lệ Minh Vũ lại buông cô ra. Tay anh nhẹ nhàng nâng cằm cô

lên, ánh mắt và nhiệt độ đều tỏa ra tia sáng tối tăm không rõ. Anh nhìn

cô chằm chằm, dường như cả thế kỷ trôi qua, cô mới nghe anh chậm rãi lên tiếng: "Tô Nhiễm, tôi hỏi em, có phải em không rời bỏ tôi?

Lệ Minh Vũ kéo cô lại gần hơn, gằn từng chữ hỏi: "Yêu tôi, em thật sự không hối hận?"

Cổ họng Tô Nhiễm căng thẳng, khuôn mặt đỏ ửng mãi vẫn chưa bình thường. Cô hoang mang nhìn anh. Đôi mắt anh u ám ẩn giấu điều gì đó đáng sợ vô

cùng, một cảm giác sợ hãi và dị dạng mà cô không hiểu. Đây vốn là một

câu nói ngọt ngào thì phải? Vì sao cô nghe lại thấy không thích hợp?

Tô Nhiễm hít sâu, cố tránh khỏi vẻ mặt thâm trầm khó đoán của anh, bờ môi đỏ mọng run rẩy cất tiếng, "Phải, em không hối hận."

"Được."

Lệ Minh Vũ bỗng nhiên cười, không nói tiếng nào nữa liền đứng lên, ôm Tô Nhiễm đã ngẩn ngơ từ lâu vào phòng ngủ...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...