Đêm Thượng Hải sau bữa tiệc ấy lạnh đến mức mọi ánh sáng đều trở nên xa lạ. Những toà cao ốc vẫn sáng rực, nhưng ánh sáng ấy giống như thứ tồn tại chỉ để chứng minh rằng bóng tối vẫn lớn hơn nhiều. Làn gió đông thổi qua các con phố, đủ mạnh để khiến mọi người rụt vai, nhưng đối với Hàn Tịch, cái lạnh ấy chẳng là gì so với sự run rẩy đang len vào từng đường m.á.u trong cơ thể cậu.
Cậu ngồi trong xe của Lục Giản, hai tay đặt trên đùi, siết chặt đến mức ngón tay trắng bệch. Cả người vẫn còn rung như một chiếc lá bị gió giật khỏi cành.
Lục Giản lái xe không nhanh, nhưng mỗi khi ngoặt cua, Hàn Tịch lại hơi giật mình. Cậu không biết mình đã trở nên nhạy cảm từ lúc nào. Có lẽ là từ khi bước vào căn biệt thự ấy. Có lẽ là từ khi ánh mắt của những người đàn ông xa lạ nhìn cậu như một món đồ có thể mua bán. Hoặc có lẽ là từ trước đó nữa—từ cái giây cậu nghe quản lý nói “cậu không có quyền chọn”.
Trong xe vẫn im lặng. Không phải loại im lặng dễ chịu, mà là im lặng của hai người đều biết cần nói gì đó nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Một lúc sau, chính Hàn Tịch là người mở lời trước.
“Tiền bối…”
Giọng cậu nhỏ đến mức như chạm vào là tan.
“…Anh… không nên tới.”
Lục Giản xiết nhẹ vô lăng.
Ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước, nhưng giọng anh thấp và rõ ràng:
“Nếu tôi không đến, chuyện gì sẽ xảy ra với em?”
Hàn Tịch cúi đầu sâu hơn.
Cậu không muốn nghĩ đến.
Không muốn tưởng tượng ra.
Nhưng ký ức mơ hồ trong căn phòng tiệc—những tiếng cười, những ánh mắt, bàn tay ai đó đặt quá gần—vẫn bám vào cậu dai dẳng như lớp bụi không thể gột sạch.
Cậu lắc đầu.
“…Em… không biết.”
“Em biết.”
Lục Giản nói ngay.
“Em biết rất rõ.”
Hàn Tịch im lặng.
Xe đi qua một đoạn đường đặc biệt vắng, nơi ánh đèn đường thưa thớt. Mỗi khi xe chạy qua, bóng hai người đổ lên kính như những đường nét bóp méo, vừa gần vừa xa, vừa thật vừa hư.
Lục Giản tiếp lời:
“Em không sai khi muốn giữ mình. Sai là thế giới này ép người ta phải đ.á.n.h đổi thứ họ không muốn đ.á.n.h đổi.”
Hàn Tịch nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.
“Nhưng… cần đ.á.n.h đổi mới có cơ hội. Nếu em không đổi… thì em chẳng có gì cả.”
“Không đúng.”
Lục Giản nói.
“Em vẫn còn em. Và đó là thứ quan trọng nhất.”
Hàn Tịch khẽ bật cười.
Nụ cười hơi chua, hơi gượng, hơi đau.
“Em mà quan trọng cái gì chứ… Em chỉ là một thực tập sinh nhỏ, tên còn chưa ai nhớ. Em có là ai thì cũng chẳng ai thèm quan tâm.”
“Tôi quan tâm.”
Lục Giản nói, không chần chừ.
Lời nói rơi vào không gian như viên đá ném vào mặt hồ tĩnh—khuấy lên mọi thứ.
Hàn Tịch siết môi, mắt bắt đầu đỏ.
Cậu cố quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe.
“Anh không nên như vậy với em. Em chỉ mang lại rắc rối cho anh thôi.”
Lục Giản thở nặng.
“Em nghĩ tôi tới vì rắc rối sao?”
“Vì… em?”
Hàn Tịch hỏi lại rất khẽ.
Một giây im lặng.
Rồi—
“Vì em.”
Lời xác nhận không thể rõ hơn.
Hơi thở Hàn Tịch nghẹn lại.
Trong một thoáng, thế giới như dừng lại. Ánh đèn ngoài phố biến thành những vệt dài. Hơi lạnh tràn vào qua khe cửa. Nhưng trong tim cậu—có cái gì đó vừa rạn, vừa đau, vừa ấm.
Ấm?
Không.
Không được phép ấm.
Cậu lắc đầu mạnh, như muốn hất đi cảm giác ấy.
“Anh không hiểu đâu…”
Hàn Tịch nói bằng giọng run rẩy.
“Em không giống anh. Anh có tiếng, có quyền lực, có người nâng đỡ. Còn em… chỉ cần một cái lắc đầu của người khác là cả cuộc đời tan như bụi.”
“Không ai có quyền khiến đời em tan như bụi.”
Lục Giản nói, giọng sắc như dao.
“Trừ chính em buông tay.”
Hàn Tịch bật cười yếu ớt.
“Vậy… em buông tay rồi.”
“Không.”
Lục Giản nghẹn giọng.
“Không. Em chỉ mệt thôi. Không phải buông.”
Hàn Tịch cúi mặt, nước mắt rơi xuống tay áo.
“Em… thật sự… rất mệt…”
Xe dừng lại bên lề, cạnh một con đường yên tĩnh rợp bóng cây. Lục Giản tắt máy, quay hẳn người sang phía Hàn Tịch. Ánh mắt anh đầy nghiêm túc, sâu đến mức khiến cậu không thể trốn.
“Tịch.”
Cậu không dám nhìn anh.
“Nhìn tôi.”
Giọng anh thấp nhưng có lực.
Hàn Tịch ngước lên, đôi mắt đỏ rực.
Lục Giản nói chậm từng chữ:
“Em không đơn độc.”
Nước mắt cậu rơi càng nhiều.
“Anh không hiểu đâu… Khi em bước vào bữa tiệc đó… em cảm giác như mình không còn là mình nữa. Như thể… tất cả những gì em giữ gìn, những gì em cố bảo vệ… một chút nữa thôi là biến mất.”
Cậu run.
Vai cậu run.
Tay cậu run.
Giọng cậu run đến mức nghẹn lại.
“Em sợ… sợ đến mức không thở được…”
Lục Giản đưa tay, khẽ nắm lấy bàn tay đang run của cậu.
“Tôi biết. Tôi biết em sợ.”
Giọng anh dịu xuống hẳn.
“Nhưng em đã bước ra khỏi nơi đó rồi. Em thoát rồi.”
Hàn Tịch lắc đầu.
“Không… Em không thoát được. Em… cảm giác như có thứ gì đó vẫn bám theo em…”
Cậu nhắm chặt mắt.
Trong bóng tối của mí mắt, cậu thấy những bóng người—những tiếng cười, ly rượu, ánh mắt soi mói, những bàn tay đến gần, quá gần.
Cậu siết lấy tay Lục Giản như người sắp chìm bấu vào mảnh gỗ cuối cùng.
“Em thực sự… rất sợ…”
Lục Giản không ôm cậu như ở hành lang biệt thự.
Lần này, anh chỉ giữ tay cậu, thật vững.
“Mọi chuyện tối nay là lỗi của tôi.”
Lục Giản nói, giọng thấp và nghẹn.
“Lẽ ra tôi không nên để em đi một mình dù chỉ một phút.”
Hàn Tịch bật lắc đầu.
“Không, không phải lỗi anh… Em… không đáng để anh lo như vậy…”
“Đáng.”
Lục Giản nói như cắt đứt cả không khí.
“Em luôn đáng.”
Hàn Tịch nghẹn lại.
Giống như ai đó bóp lấy tim cậu—đau, nhưng khiến cậu muốn khóc vì được hiểu.
“…Sao anh lại… tốt với em như vậy?”
Cậu hỏi, giọng vỡ.
Lục Giản không trả lời ngay.
Anh nhìn vào ánh mắt cậu, như muốn tìm điều gì đó thật sâu.
Cuối cùng, anh nói:
“Vì tôi không thể nhìn em bị người ta chà đạp.
Vì tôi không thể nhìn em run rẩy như thế này.
Vì khi em sợ, tôi đau hơn em.”
Hàn Tịch c.ắ.n môi mạnh đến bật máu.
Câu nói đó—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-quynh-trong-suong-dem/chuong-4-canh-cua-khong-co-loi-ra.html.]
giống như ai đó vừa thắp một ngọn nến giữa căn phòng đã tắt đèn quá lâu.
Nhưng ánh nến nhỏ nhoi ấy cũng kéo theo một cơn gió khác.
Gió của hiện thực.
Gió của showbiz.
Gió của quyền lực.
Hàn Tịch nói, giọng đứt quãng:
“Họ… sẽ không bỏ qua cho anh đâu. Anh cãi cả một phòng người quyền lực để kéo em ra. Anh… anh sẽ bị trả thù.”
“Tôi không quan tâm.”
“Nhưng em quan tâm!”
Hàn Tịch bật thốt ra, như tiếng kêu cứu từ đáy họng.
“Em không muốn anh vì em mà bị đẩy xuống! Anh là Lục Giản! Anh là người mà ai cũng nể! Anh không được vì em mà—”
Lục Giản nghiêng người, đặt tay lên tóc cậu, xoa nhẹ đỉnh đầu cậu như an ủi một con mèo đang sợ hãi.
“Tịch.
Tôi biết điều gì đang chờ tôi.
Tôi biết và tôi chấp nhận.”
Hàn Tịch tránh ánh mắt anh.
Nước mắt rơi không ngừng.
“Anh ngu quá…”
Cậu nói khẽ, run.
“Em… không đáng để anh đ.á.n.h đổi… Đừng tốt với em như vậy…”
Lục Giản đáp:
“Tôi sẽ tự quyết định điều gì đáng để tôi đ.á.n.h đổi.”
Anh siết tay cậu.
“Em đừng thay tôi quyết định.”
Hàn Tịch nấc lên.
Trong nhiều năm sống, cậu chưa từng được ai nói điều như vậy.
Chưa từng có ai đứng về phía cậu đến vậy.
Cũng chưa từng có ai kéo cậu khỏi một căn phòng tối như thế.
Cậu tự hỏi…
Nếu cuộc đời này cho cậu quyền lựa chọn…
Có lẽ—chỉ là có lẽ thôi—cậu sẽ chọn được gần người này thêm một chút nữa.
Nhưng cậu biết rõ:
Showbiz không cho phép cậu có những mong muốn đẹp đẽ như vậy.
Ngay khi Hàn Tịch còn chưa kịp ổn định lại hơi thở, điện thoại của Lục Giản reo lên lần nữa.
Anh nhìn màn hình.
Ánh mắt đổi sắc.
Người gọi: Quản lý của anh.
Anh nhấn nghe.
“Có chuyện gì?”
Đầu dây bên kia là giọng đầy tức giận:
“Cậu bị cấm tham gia dự án 'Truy Tung' rồi.”
Lục Giản nhắm mắt một giây.
“Không chỉ vậy. Các nhà đầu tư vừa đồng loạt rút khỏi hai dự án sắp tới. Cậu đắc tội cả bàn người tối nay. Họ tuyên bố sẽ cấm cậu trong phạm vi của họ.”
Không gian trong xe lạnh hơn.
Quản lý gần như quát:
“Lục Giản, tôi hỏi cậu: vì một thực tập sinh, cậu nghĩ cái giá này đáng không?!”
Lục Giản không trả lời ngay.
Anh quay sang nhìn Hàn Tịch.
Hàn Tịch nhìn anh.
Gương mặt tái nhợt.
Đôi mắt đỏ hoe.
Bờ vai nhỏ run nhẹ.
Và trong khoảnh khắc ấy—
Lục Giản trả lời:
“Đáng.”
Quản lý bên kia cứng họng vài giây.
“…Cậu sẽ hối hận.”
“Không.”
Lục Giản nói chậm rãi:
“Tôi chỉ hối hận nếu hôm nay… tôi đến trễ hơn một phút.”
Hàn Tịch bị câu nói đó đ.â.m thẳng vào tim.
Cậu quay mặt đi, nước mắt lại rơi.
“…Em xin lỗi…”
Cậu nói khẽ, như người vừa phạm phải tội lỗi không thể tha thứ.
“Em xin lỗi vì đã kéo anh vào chuyện của em…”
“Em không kéo tôi.”
Lục Giản nói, giọng chắc như đá.
“Là tôi chọn bước vào.”
Hàn Tịch run mạnh.
Cậu không biết nên khóc hay nên vui.
Tim đau đến mức thở cũng khó.
Nhưng ngay lập tức—
Điện thoại trong tay Hàn Tịch rung lên.
Là quản lý của cậu.
Hàn Tịch nhìn màn hình, người lạnh đi.
Cậu không dám nghe.
Nhưng cuộc gọi dai đến mức không thể né tránh.
Sau vài hồi chuông, cậu run rẩy bấm nghe.
“…Alo…?”
Giọng quản lý bên kia sắc như kim:
“Hàn Tịch. Cậu vừa khiến cả công ty mất mặt rồi đó.”
Tim cậu rơi xuống đáy.
“Từ ngày mai, toàn bộ lịch trình của cậu bị đóng băng. Tài nguyên bị cắt. Cơ hội debut coi như chấm hết.”
Hàn Tịch nắm chặt điện thoại, môi trắng bệch.
“Chưa hết. Mấy người tối nay rất tức giận. Họ nói sẽ… dạy cậu bài học.”
Hơi thở Hàn Tịch nghẹn giữa ngực.
“Chuẩn bị tinh thần đi. Sự bảo vệ hôm nay… chỉ khiến cậu sụp nhanh hơn thôi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Hàn Tịch buông điện thoại, người như sợi dây bị cắt.
Cậu không nhìn Lục Giản nữa.
Không dám.
“…Giản ca.”
“Ừ.”
“Bây giờ… em… thật sự chỉ đang… kéo anh xuống theo em thôi.”
“Em không kéo. Tôi tự bước xuống.”
“Em…”
Giọng Hàn Tịch vỡ hẳn.
“…Em không biết mình còn đứng được bao lâu nữa.”
Lục Giản cúi đầu, đặt trán lên trán cậu.
Khoảng cách nhỏ đến mức hơi thở hòa vào nhau.
“Tôi sẽ đỡ em.”
Anh nói.
“Dù em đứng được… hay không.”
Hàn Tịch nhắm mắt.
Khóe môi cậu run.
Cậu muốn tin.
Nhưng thế giới này không cho phép cậu tin.
Ngoài kia, gió đêm thổi mạnh.
Cành cây chạm nhau lách cách như tiếng xích sắt.
Một đêm dài—
và từ giây phút này, cả hai đều hiểu:
Quyền lực trong bóng tối đã bắt đầu siết lại.
Và cái giá dành cho họ… chỉ mới bắt đầu.
--------------------------------------------------