Tin tức về Lục Giản lan nhanh hơn mọi cuộc điều tra nội bộ.
Buổi chiều hôm đó, các trang báo lớn đồng loạt đăng tin:
“Ảnh đế Lục Giản bất hòa với nhà đầu tư — nghi vấn lạm quyền bảo vệ thực tập sinh.”
“Thực tập sinh H.T trở thành tâm bão của showbiz.”
“Lục Giản bị yêu cầu xin lỗi công khai.”
Những dòng chữ như những mũi kim cắm liên tục vào đầu Hàn Tịch, ngay cả khi cậu cố cố đóng điện thoại.
Cậu ngồi trong góc phòng thay đồ của thực tập sinh, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên tường, tạo thành những bóng dài méo mó như những con quỷ đang rướn cổ nhìn cậu. Không ai vào phòng này lúc chiều cả—mọi người đều đi tập, đi casting, đi “tạo quan hệ”.
Chỉ có cậu… bị bỏ lại.
Một chiếc áo trắng treo trên móc, còn mới, lắc nhẹ theo gió điều hòa. Hàn Tịch nhìn nó rất lâu. Đó là chiếc áo cậu dự định mặc cho buổi chụp ảnh profile bị hủy.
Một kế hoạch nhỏ bé, đơn giản…
Nhưng cũng bị showbiz này đập nát như cái gương nứt hôm qua.
Cậu ôm đầu, thở dài.
Thời gian trôi chậm đến mức từng tiếng tích tắc vang như nhát d.a.o cắt xuống mặt nước tĩnh lặng.
Điện thoại trên bàn bỗng vang lên.
Cậu giật mình.
Trên màn hình hiển thị tên:
“Giản ca”
Hơi thở cậu nghẹn lại.
Cậu không biết có nên nghe.
Cậu nhớ lời công ty cấm.
Nhớ lời giám đốc.
Nhớ cả sức ép đang đổ lên anh vì cậu.
Nhưng rồi, ngay giây điện thoại sắp chuyển sang cuộc gọi nhỡ—
Cậu run rẩy bấm nghe.
“…Alo?”
Giọng Lục Giản vang lên, thấp và mệt hơn mọi ngày:
“Em đang ở đâu?”
Hàn Tịch nhìn quanh phòng thay đồ trống trải.
“…Em ở công ty.”
“Phòng nào?”
“…Phòng thay đồ tầng ba.”
“Đợi tôi.”
“Không—!”
Hàn Tịch bật dậy, hoảng hốt.
“Anh đừng đến! Giản ca, em xin anh—”
“Tịch.”
Giọng anh trầm xuống, như gió thổi qua lớp sương dày.
“Đừng ngăn tôi.”
“Anh… anh sẽ gặp rắc rối nữa…”
“Tôi có thể chịu được.”
Anh nói ngay.
“Em không thể xem chuyện của mình như chuyện của tôi mãi được.”
Giọng anh chậm lại, mềm nhưng nguy hiểm.
“Nếu em bị như bây giờ… tôi mới là người không chịu nổi.”
Hàn Tịch c.ắ.n môi mạnh đến bật máu.
Cậu không biết phải làm gì.
Không biết mình nên tìm anh hay tránh anh.
Mỗi lựa chọn đều khiến cậu thấy như đang kéo người ấy xuống thêm.
“Giản ca…”
Cậu nói nhỏ, giọng run.
“…Em sợ lắm.”
Cuộc gọi im đi hai giây.
Rồi Lục Giản khẽ nói:
“Anh đang trên đường đến.”
Cậu muốn ngăn.
Muốn bảo anh đừng đến.
Nhưng cổ họng giống như bị bóp nghẹt.
Cậu không nói nổi.
Cuộc gọi kết thúc.
Để lại cậu trong căn phòng vàng đục, một mình và run như sắp gãy.
Chỉ mười phút sau—
Cạch.
Cửa phòng thay đồ mở.
Bóng người bước vào.
Ánh đèn hắt vào cơ thể anh, kéo theo hơi lạnh từ hành lang.
Lục Giản đứng đó.
Tóc anh hơi rối—có lẽ vì vừa vội đến. Áo khoác đen của anh chưa kịp cởi, còn dính vài giọt nước—có thể là mưa, hoặc sương.
Nhưng ánh mắt anh…
Ánh mắt ấy khiến Hàn Tịch muốn bật khóc ngay lập tức.
Không trách.
Không trách móc.
Không tức giận.
Không bất mãn.
Chỉ có một thứ:
lo lắng
— đến mức như hôm nay là lần đầu anh sợ mất thứ gì đó trong đời.
Anh bước nhanh đến trước mặt cậu.
“Em không sao chứ?”
Hàn Tịch lùi nửa bước theo phản xạ.
Không phải vì sợ anh.
Mà vì sợ chính mình.
“…Em ổn.”
“Sai.”
Lục Giản nói ngay.
“Em không ổn.”
Hàn Tịch cúi đầu, cố che đi đôi mắt đỏ.
“Em chỉ… đang mệt chút…”
“Không phải mệt.”
Anh nói.
“Là em đang sợ.”
Câu nói như chạm đúng nơi cậu giấu.
Hàn Tịch không kìm được nữa.
Nước mắt tràn xuống, rơi xuống nền gạch lạnh.
“Em… không muốn anh bị như vậy…”
Cậu nói đứt quãng.
“Tất cả là tại em… Nếu không có em, anh… anh đã không phải chịu chuyện này…”
“Em nghĩ anh trách em?”
“Không…”
Cậu nghẹn.
“Nhưng em… đau lắm…”
Lục Giản thở ra, bước đến gần hơn.
Cậu lập tức lùi thêm một bước.
Nhưng lưng đã chạm tường.
Lục Giản dừng.
Không ép cậu.
Không chạm cậu.
Chỉ đứng gần đủ để hơi thở hòa vào nhau.
“Tiểu Tịch.”
Giọng anh khẽ như tiếng gió qua lá cây.
“Em không phải gánh gì cho anh cả.”
“Nhưng—”
“Nghe anh nói.”
Giọng anh trầm xuống, một thứ áp lực mềm khiến người ta muốn nghe theo.
“Anh là người tự quyết.
Anh làm gì, là vì anh chọn.”
Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn nước của cậu.
“Em không kéo anh.
Em không khiến anh bị gì cả.
Đó là cuộc chiến anh sẵn sàng đi.”
“Vì ai…?”
Hàn Tịch hỏi, giọng run như sắp vỡ.
Lục Giản không né tránh.
“Vì em.”
Ngực Hàn Tịch co siết.
Trái tim cậu đập đau đến mức muốn gục.
Không ai…
không ai trong đời nói với cậu như vậy.
Không ai đặt cậu lên đối trọng với sự nghiệp mình.
Không ai…
trừ người đàn ông đang đứng trước mặt.
Giọng cậu mờ đi:
“Giản ca… Anh đừng như vậy nữa.
Em… em đang khiến anh mất hết rồi…”
“Anh không mất.”
Lục Giản nói.
“Là họ muốn anh mất.”
Hàn Tịch im lặng.
Câu nói ấy… làm cậu run toàn thân.
Bên ngoài, tiếng giày ai đó đi qua hành lang.
Tiếng bàn tán nhỏ vọng vào:
“Nghe nói chiều nay họp báo luôn đấy.”
“Lục Giản phải xin lỗi nhà đầu tư.”
“Thực tập sinh Hàn Tịch? Chắc bị đuổi trong tháng này.”
“Công ty bảo sẽ xử lý triệt để.”
Tiếng bước chân xa dần.
Phòng thay đồ lại chìm vào im lặng.
Hàn Tịch c.ắ.n môi, rồi nói:
“Giản ca… Anh… anh sẽ phải xin lỗi họ sao?”
“Không.”
Anh trả lời ngay.
“Anh sẽ giải thích chuyện khác. Không phải chuyện đó.”
“Nhưng họ ép anh…”
“Anh không cúi đầu.”
Giọng anh không cao nhưng đủ để làm tim Hàn Tịch thắt lại.
Cậu run b.ắ.n người:
“Họ sẽ khiến anh không còn vai diễn…
Không còn dự án…
Không còn cơ hội…”
Lục Giản tiến thêm một bước, chỉ còn cách cậu một khoảng trong tầm tay.
Ánh mắt anh bình tĩnh nhưng sáng lên thứ gì đó như sắc dao.
“Anh không cần họ quyết định đường của anh.”
“Nhưng—”
“Tịch.”
Lục Giản nói, giọng chìm hẳn xuống.
“Một người mà phải đ.á.n.h đổi tất cả để đổi lại một chút sạch sẽ…
không phải em.
Mà là showbiz này.”
Cậu nhìn anh.
Cả người run như sợi dây đàn bị kéo căng.
“Em…”
giọng cậu nghẹn,
“…Em không xứng với sự cố chấp của anh.”
“Xứng.”
Anh nói.
“Rất xứng.”
“Không—”
“Em đừng phủ nhận nữa.”
Giọng anh thấp hơn cả hơi thở.
“Anh đau hơn em khi em nói mình không xứng.”
Hàn Tịch không chịu nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-quynh-trong-suong-dem/chuong-7-man-suong-truoc-anh-den.html.]
Cậu che mặt bằng hai tay, gập người xuống.
“…Em mệt quá… Giản ca…”
“Nếu mệt…”
Lục Giản nói khẽ, như thì thầm với một đóa hoa run rẩy giữa gió lạnh,
“…để anh làm nơi cho em nghỉ một chút.”
Hàn Tịch bật khóc.
Khóc như thể cả thế giới dồn lên đôi vai nhỏ ấy.
Khóc như cậu đã không được khóc trong nhiều năm.
Khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, vừa tìm được chỗ trú… lại sợ mình không được phép trú.
Cậu kìm tiếng nấc—
nhưng không ngăn được.
Lục Giản nhẹ nhàng đưa tay lên,
nhưng dừng lại cách má cậu vài centimet.
Không chạm.
Không vượt giới hạn công ty đặt ra.
Nhưng vẫn gần đến mức Hàn Tịch cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay ấy.
“Tịch…”
Giọng anh như tan vào không khí.
“Đừng khóc một mình nữa.”
“Em… không muốn để anh thấy em yếu đuối…”
“Em không yếu.”
Anh nói chậm.
“Em đang bị đè—đè bởi những thứ một người mới vào nghề không nên chịu.”
Hàn Tịch run mạnh.
Giống như ai vừa bóc toàn bộ lớp giáp cậu cố dựng lên.
“Tịch.”
Anh nói tiếp.
“Anh biết… đêm qua em sợ đến mức nào.”
Hàn Tịch ngẩng đầu, mắt đỏ như bị gió cay.
“…Anh… sao biết?”
“Vì anh thấy.”
“Anh không ở đó…”
Cậu nói, giọng run.
“Anh đến khi em ra khỏi phòng.”
Lục Giản nói.
“Anh thấy cách em bước đi. Như người vừa đi qua một cơn sóng lớn mà không biết mình còn nổi được hay không.”
Hàn Tịch nghẹn.
“Anh… thấy hết rồi.”
“Ừ.
Anh thấy hết.”
Cả phòng chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng thở nặng nề của hai người.
Một lúc sau, Lục Giản nói:
“Có người muốn gặp em.”
Hàn Tịch giật mình.
Cậu ngẩng đầu, hoảng hốt:
“Ai…?”
“Nhà đầu tư của bộ phim ‘Truy Tung’.”
Hơi thở cậu khựng lại.
“Ông ta… ông ta muốn gì?”
Lục Giản nhìn cậu rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến Hàn Tịch thấy lồng n.g.ự.c mình như bị ai bóp lấy.
Cuối cùng, Lục Giản nói:
“Ông ta muốn… nói chuyện riêng với em.”
Hàn Tịch lùi nửa bước, lưng dán vào tường.
“…Không…
Em không…
Em không muốn…”
“Tôi biết.”
Lục Giản nói ngay, giọng sắc.
“Em không cần đi.”
“Nhưng nếu em không đi—”
Cậu run giọng.
“…họ sẽ hại anh.”
“Anh có thể chịu được.”
“Không! Anh đừng nói như vậy! Anh…”
Hàn Tịch nắm chặt áo mình, giọng bật ra như tiếng gào bị kìm:
“Anh là người em không muốn tổn thương nhất! Anh đừng… Đừng để họ đ.á.n.h vào anh nữa… Đừng…”
Lục Giản im.
Ánh mắt anh sâu như biển đêm.
Anh đưa tay lên—
lần này không dừng lại.
Anh đặt tay lên tóc cậu, vuốt xuống thật nhẹ.
Một cái chạm chậm, thận trọng, như sợ làm cậu tan vỡ.
“Tịch.”
Anh nói khẽ.
“Anh là người lớn.
Anh chịu được.”
“Còn em…”
Ánh mắt anh run rất nhẹ—chỉ một thoáng, nhưng Hàn Tịch thấy.
“…Em còn nhỏ quá.”
Hàn Tịch muốn nói gì đó—
nhưng họ bị cắt ngang bởi tiếng giày vang lên ngoài cửa.
Cả hai hơi tách xa.
Cửa bật mở.
Một người đàn ông trung niên bước vào—
bộ vest đen, cà vạt đỏ, ánh mắt sắc như dao.
Hàn Tịch nhận ra ngay.
Người đó chính là nhà đầu tư buổi tiệc tối qua.
Tim cậu thắt lại.
Ông ta nhìn hai người—ánh mắt lướt qua vị trí họ đứng gần nhau, khóe môi cong lên:
“À… hai người ở đây.”
Giọng ông ta mềm, nhưng lại giống như tiếng gõ cửa của kẻ săn mồi.
Ông ta nhìn Hàn Tịch, nụ cười càng sâu:
“Hàn Tịch… Tôi tìm cậu cả buổi.”
Lục Giản bước lên một nửa bước, đứng chắn trước Hàn Tịch theo bản năng.
“Ông muốn gì?”
Giọng anh thấp nhưng sắc.
Nhà đầu tư không nhìn anh.
Ông ta nhìn Hàn Tịch, ánh mắt như một lưỡi d.a.o chạm lên da người khác:
“Cậu… lại đây.
Chúng ta nói chuyện riêng.”
Hàn Tịch run mạnh.
“…Tôi… không muốn—”
“Không sao.”
Ông ta cắt lời, cười rộng hơn.
“Cậu sẽ muốn, sau khi nghe tôi nói.”
Lục Giản giận đến mức bàn tay siết lại phát tiếng khớp kêu.
Anh nói thẳng:
“Cậu ấy không đi với ông.”
Nhà đầu tư cuối cùng nhìn anh—
ánh mắt lạnh đến mức có thể làm bỏng da.
“A Giản.”
Ông ta cười nhạt.
“Đây không phải chuyện cậu quyết.”
Rồi ông ta nói tiếp, giọng nhỏ nhưng sắc như kim:
“Cậu đã chống tôi tối qua.
Đừng nghĩ hôm nay còn có quyền bảo vệ ai.”
Hàn Tịch cứng người.
Làn khí lạnh trong phòng như đổ xuống ngay đầu.
Nhà đầu tư nhìn cậu thật lâu, rồi nói:
“Đi với tôi.
Nếu không…”
Ông ta liếc sang Lục Giản,
“…kẻ phải gánh hậu quả sẽ không phải cậu.”
Hàn Tịch tái nhợt.
Đầu óc cậu quay cuồng như ai đó tát mạnh vào mặt.
Cậu nghe rõ câu đó.
Rõ đến mức từng chữ đập vào tai.
“…kẻ phải gánh hậu quả sẽ không phải cậu.”
Ông ta đang đe dọa Lục Giản.
Và Hàn Tịch hiểu.
Nếu cậu từ chối—
người bị đánh,
không phải cậu,
mà chính là người đang đứng trước mặt cậu… chắn cho cậu.
Hàn Tịch run rẩy siết tay áo.
Cậu khẽ nói:
“…Em… hiểu rồi.”
“Tịch!”
Lục Giản gọi, giọng như bị d.a.o cứa.
Cậu lắc đầu.
Không nhìn anh.
Cậu sợ.
Sợ nếu nhìn vào mắt anh, mình sẽ không làm được.
“Giản ca…”
Cậu thì thầm.
“…Xin anh… đừng nói gì nữa.”
Cậu quay lại nhà đầu tư, cúi đầu:
“Cháu… sẽ đi.”
Nụ cười của ông ta sắc như mũi dao:
“Thông minh.”
Lục Giản lao tới—
“Em không đi đâu cả—!”
Nhưng Hàn Tịch đã đưa tay ra chắn anh lại.
Giọng cậu rất nhỏ, nhưng khiến Lục Giản khựng như bị đ.á.n.h mạnh:
“Đừng…
Đừng để họ đ.á.n.h anh nữa.
Em… không chịu nổi.”
Ánh mắt Lục Giản vỡ vụn trong một khoảnh khắc.
“Tiểu Tịch—”
Cậu quay đi.
Không nhìn anh.
Không quay đầu.
Không dám yếu.
Nhà đầu tư bước ra trước.
Hàn Tịch theo sau, từng bước nặng như mang đá.
Cánh cửa phòng thay đồ từ từ đóng lại sau lưng cậu.
Lục Giản lao đến—
nhưng chỉ kịp chạm vào mép cửa.
Cạch.
Tiếng cửa khép vang lên như tiếng sập của một cánh cửa định mệnh.
Phòng thay đồ để lại một mình Lục Giản.
Anh đứng giữa ánh đèn vàng nhạt, bàn tay run nhẹ.
Ánh mắt anh tối như đêm không trăng.
Anh khẽ thì thầm, giọng vỡ theo cách anh chưa từng vỡ:
“Tiểu Tịch…
Đừng đi vào bóng tối đó…”
Nhưng tiếng anh nói—
không thể nào vượt qua được cánh cửa vừa đóng lại.
--------------------------------------------------