Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Kiến Hưng vương Thẩm Vệ binh bại tại sông Trà Thạch phía đông bắc, tuyến Đôn Châu lập tức rơi vào tay giặc, ba vạn quân sĩ bị chôn sống trong hố trời Trà Thạch. Ngươi cũng ở trong đó, vì sao chỉ mỗi ngươi sống sót?”

Ánh mắt Thẩm Trạch Xuyên tan rã, y không trả lời.

Tên thẩm vấn ra sức đập đập bàn, nghiêng người lại đây, ánh mắt nham hiểm, hắn nói: “Bởi vì Thẩm Vệ đã sớm tư thông mười hai bộ Biên Sa, cố ý chắp tay nhường sáu châu Trung Bác cho ngoại địch, các ngươi muốn nội ứng ngoại hợp công phá Khuất Đô, cho nên kỵ binh Biên Sa không giết ngươi, đúng không?”

Da môi Thẩm Trạch Xuyên khô khốc run rẩy, y mất công tốn sức nghe thẩm vấn, hầu kết chậm rãi lăn, ứ đọng đáp lời: “Không… Không phải.”

Tên thẩm vấn lớn tiếng nói: “Thẩm Vệ sợ tội tự thiêu, công văn tư thông đã được Cẩm y vệ trình toàn bộ cho hoàng thượng. Thằng nhãi ranh còn dám cứng miệng, đúng là ngu xuẩn!”

Thần thức Thẩm Trạch Xuyên ảm đạm, không biết đã bao lâu chưa được chợp mắt rồi. Y giống như bị một sợi dây treo ở vạn trượng trên không, chỉ cần hơi sơ sẩy buông tay sẽ rơi xuống tan xương nát thịt.

Tên thẩm vấn mở lời khai, liếc mấy lần, nói: “Đêm qua ngươi nói, ngươi có thể sống sót mà ra khỏi hố trời Trà Thạch, là bởi vì huynh trưởng ngươi cứu ngươi. Đúng không?”

Trước mắt Thẩm Trạch Xuyên hoảng hốt hiện ra cảnh tượng ngày ấy. Hầm hãm sâu đến vậy, vô số quân sĩ chen chúc chung một chỗ, dù thế nào cũng không bò lên nổi. Thi thể bị đạp lên càng lúc càng dày, nhưng đều với không tới miệng hố. Kỵ binh Biên Sa vây quanh hố trời, gió rét đêm khuya xen lẫn tiếng tên lạc, máu tràn qua cẳng chân, tiếng khóc thét cùng hơi tàn kề sát bên tai.

Thẩm Trạch Xuyên hô hấp dồn dập, y bắt đầu run rẩy trên ghế. Y mất khống chế túm lấy tóc tai mình, khó mà kìm nén bật tiếng ngẹn ngào.

“Ngươi nói láo.”

Tên thẩm vấn giơ lời khai lên, phất phất trước mặt Thẩm Trạch Xuyên.

“Huynh trưởng ngươi là Thẩm Chu Tể con đích trưởng của Kiến Hưng vương, hắn đã bỏ lại ba vạn quân sĩ trước hố trời Trà Thạch, mang theo thân binh âm thầm tháo chạy, lại bị kỵ binh Biên Sa tròng dây thừng rồi kéo tới chết ở đại lộ sông Trà Thạch. Thời điểm mười hai bộ Biên Sa chôn giết quân sĩ, hắn đã chết, căn bản không cứu được ngươi.”

Trong đầu Thẩm Trạch Xuyên hỗn loạn, tiếng thẩm vấn như xa cuối chân trời, bên tai y chỉ có tiếng gào khóc vô tận.

Lối ra ở chỗ nào? Viện binh ở chỗ nào? Người chết chen chúc người chết, thịt vụn ô thối đè trên tay. Mộ ca che đỉnh đầu y, y nằm bò trên thi thể huyết uế. Y nghe Mộ ca thở dốc gấp gáp, cổ họng nghẹn tiếng khóc bởi vì quá tuyệt vọng.

“Ca có ba đầu sáu tay.” Kỷ Mộ khó khăn cười, lệ đã rơi đầy mặt, nghẹn ngào nói tiếp, “Ca là tường đồng vách sắt! Chống đỡ một lát là không sao rồi. Chịu đựng cho tới khi viện binh đến, lúc đó ca với đệ về nhà gặp cha mẹ, ca còn muốn đi tìm tẩu cho đệ…”

Tên thẩm vấn vỗ bàn “ầm” một cái, quát lên: “Thành thật khai báo!”

Thẩm Trạch Xuyên giãy giụa như muốn tránh thoát gông xiềng vô hình, lại bị Cẩm y vệ nhấn xuống bàn.

“Ngươi vào chiếu ngục của chúng ta, ta bao dung ngươi còn nhỏ tuổi nên không sử dụng trọng hình. Nhưng ngươi lại không biết nghĩ như thế thì đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác. Người đâu, tra tấn!”

Hai tay Thẩm Trạch Xuyên bị tròng dây thừng, tiếp theo bị lôi vào trong phòng trống. Ghế dài được thả ra “lộc cộc”, hai chân y cũng bị trói lại trên ghế. Nam nhân lưng hùm vai gấu bên cạnh lấy chiếc gậy ngục ra

,

cân nhắc một chút, sau đó liền đánh xuống.

“Ta hỏi ngươi một lần nữa.” Tên thẩm vấn gạt bọt trà, ung dung thong thả nhấp mấy ngụm mới nói, “Có phải Thẩm Vệ đã tư thông với địch bán nước?”

Thẩm Trạch Xuyên cắn chết không hé miệng, chịu đựng gậy đánh hô đứt quãng: “Không, không phải!”

Tên thẩm vấn đặt cốc trà, nói: “Nếu trên chiến trường mà ngươi có phần kiên cường này, hôm nay đã không tới phiên người nhà họ Thẩm các ngươi vào đây, tiếp tục đánh cho ta!”

Thẩm Trạch Xuyên dần dần không chịu nổi, vùi đầu khàn giọng gào: “Thẩm Vệ không tư thông với địch…”

“Trận chiến sông Trà Thạch bại, tất cả do Thẩm Vệ khinh suất trước địch. Sau khi sông Trà Thạch bại, tuyến Đôn Châu vẫn còn cơ hội cứu vãn, nhưng hắn lại vô cớ lui binh khi binh lực còn ở xa. Thành ra ba thành Đoan Châu bị chiếm đóng cả, mấy vạn bách tính trong thành chết hết dưới loan đao của Biên Sa.” Tên thẩm vấn nói đến chỗ này, thở dài một tiếng, hận nói, “Sáu châu Trung Bác, máu chảy thành sông. Thẩm Vệ mang binh rút lui, trận Đăng Châu là kỳ lạ nhất! Thủ bị quân của Xích quận Khải Đông đã phi qua Thiên Phi Khuyết vào trợ giúp, hắn lại vứt bỏ kế hoạch giáp công, điều mấy ngàn kỵ binh hộ tống gia quyến đi về Đan Thành, khiến toàn bộ phòng tuyến Đăng Châu đều sụp đổ — đây chẳng lẽ không phải cố ý gây ra sao? Nếu không phải thiết kỵ Ly Bắc chạy gấp ba đêm vượt qua sông băng, hẳn kỵ binh Biên Sa đến trước cửa Khuất Đô rồi!”

Ý thức Thẩm Trạch Xuyên ảm đạm, mồ hôi lạnh đầm đìa, tên thẩm vấn khinh bỉ quăng lời khai, nện sau đầu y.

“Thà làm một con chó, không làm binh Trung Bác. Lần này, Thẩm Vệ chính là tội nhân của Đại Chu. Ngươi không nhận? Ngươi chỉ có thể nhận!”

Thẩm Trạch Xuyên đau đến nỗi nửa người tê dại, y dựa trên ghế dài, nhìn lời khai kia đóng ở trước mắt. Nét mực bên trên rõ ràng, từng chữ đều là tràng roi phạt sỉ nhục, đánh lên mặt y, nói cho tất cả mọi người trên đời này.

Thẩm Vệ bán nước, chẳng bằng cả con chó.

Hắn khiến sáu châu Trung Bác chất đống thi hài, hố trời Trà Thạch chôn thi thể đến thời khắc này vẫn không có người đi thu, bởi vì quần thành Đôn Châu đã bị tàn sát sạch sẽ.

Thẩm Vệ tự thiêu rồi, nhưng món nợ loang lổ vết máu lại nhất định phải có người sống đến gánh chịu. Thẩm Vệ nhiều thê lắm thiếp, con cái thành đàn, lúc kỵ binh Biên Sa công chiếm khiến Đôn Châu chết hết, chỉ có Thẩm Trạch Xuyên bởi vì xuất thân quá thấp kém, bị nuôi ở bên ngoài mới may mắn thoát khỏi.

Thẩm Trạch Xuyên bị bắt trở lại, máu theo gót chân kéo ra vết tích. Y quay mắt về phía vách tường, nhìn cửa sổ qua khe nhỏ hẹp. Gió lạnh gào thét, tiếng tuyết đập vùi, đêm đen như mực không có điểm cuối.

Đầu y hỗn độn, trong tiếng gió lại trở về trong hố.

Kỷ Mộ đã dần không trụ được, hít thở trở nên rất gian nan, dòng máu theo khôi giáp chảy đến sau gáy Thẩm Trạch Xuyên, nhanh chóng trở nên lạnh lẽo. Tiếng gào khóc xung quanh đã biến mất, chỉ còn dư lại nỗi đau khó nhịn, cùng với run sợ trong gió rít gào.

Thẩm Trạch Xuyên đối mặt với người chết hoàn toàn biến dạng, chân bị thi thể dày nặng đè lên, tấm khiên cộm eo y, thở dốc toàn mùi máu tanh nồng. Y cắn răng chảy nước mắt, lại không thể khóc ra tiếng. Y suy sụp tinh thần nhìn chằm chằm những khuôn mặt bị đạp nát nhừ kia, chẳng thể nhận ra liệu đây có phải là binh lính mình đã từng gặp hay không.

“Ca.” Thẩm Trạch Xuyên thấp giọng khóc sụt sùi, “Ta, ta rất sợ…”

Hầu kết Kỷ Mộ trượt, bàn tay nhẹ nhàng vỗ đầu Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Không sao… Không sao.”

Thẩm Trạch Xuyên nghe thấy binh lính cận kề cái chết đang ca hát, tiếng ca bị cuồng phong lôi kéo, rách tàn tung bay trong màn đêm rét lạnh.

“Chiến thành nam… Tử quách bắc… Dã tử không táng… Ô khả thực. [1] “

Tác giả có lời muốn nói: [1] Lời ca từ《Nao ca mười tám khúc · Chiến thành nam》

“Ca.” Thẩm Trạch Xuyên dưới thân hắn nhỏ giọng nói, “Ta cõng huynh đi… Ca.”

Thân thể Kỷ Mộ giống như một tấm khiên vặn vẹo, hắn cười cười, khàn giọng nói: “Ca đi được.”

“Huynh trúng tên rồi sao?”

“Không…” Nước mắt Kỷ Mộ đã khô cạn, hắn nhẹ nhàng nói, “… mũi tên của tên trọc Biên Sa bắn không chuẩn đâu.”

Ngón tay Thẩm Trạch Xuyên cũng ngâm trong máu thịt, y miễn cưỡng lau mặt, nói: “Sư nương gói sủi cảo rồi, chờ ca cùng ta về nhà, chúng ta sẽ ăn thật nhiều bát.”

Kỷ Mộ thở dài, nói: “… Ca ăn chậm, đệ… đừng cướp.”

Thẩm Trạch Xuyên ở bên dưới dùng sức gật đầu.

Tuyết dần bao trùm lên thân thể Kỷ Mộ, hắn tựa hồ đang rất buồn ngủ, âm thanh nhỏ như vậy, đến nhúc nhích ngón tay cũng không có khí lực. Tiếng hát rất chậm, chờ đến câu “Kiêu kỵ chiến đấu tử”, Kỷ Mộ liền nhắm mắt.

Thẩm Trạch Xuyên nói: “Ta… Tiền của ta cũng cho ca, cưới tẩu…”

“Ca.”

“Ca.”

Kỷ Mộ trầm mặc, dường như là chán nghe y rồi, không nhịn được mà ngủ mất.

Cả người Thẩm Trạch Xuyên run rẩy, y đã quên kỵ binh Biên Sa rời đi khi nào, cũng quên mất chính mình làm sao bò ra ngoài được. Khi y chống cánh tay nhấc thân dậy, trong tuyết lớn là một mảnh tĩnh mịch. Thi thể trùng điệp chồng lên, như chiếc bao tải bị vứt bỏ.

Thẩm Trạch Xuyên quay đầu, lại thất thanh nghẹn ngào.

Trên lưng Kỷ Mộ cắm dày đặc mũi tên, người biến thành một con nhím gai cuộn lại. Nhiều máu như vậy chảy trên lưng Thẩm Trạch Xuyên, vậy mà y không có mảy may cảm giác nào.

Tiếng vó ngựa nhanh chóng truy đuổi đến, như tiếng sấm nặng nề. Thẩm Trạch Xuyên bỗng nhiên giật mình một cái, thức tỉnh.

Y muốn nôn khan, lại phát hiện hai cổ tay bị trói chắc, trên người bị một bao đất lấp kín.

Bao tải càng lúc càng ấn xuống, đè ngực nên âm thanh cũng không phát ra được. Đây là “túi đất ép giết” trong ngục quen dùng, chuyên môn dùng cho phạm nhân không muốn giữ lại, sẽ không lưu bất kỳ vết thương nào trên người. Nếu như mới vừa rồi không tỉnh lại, đợi đến lúc trời sáng, Thẩm Trạch Xuyên đã lạnh thấu rồi.

Có người muốn giết y!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...