Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 252

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa nhỏ dần, Tiêu Trì Dã rút về cửa thành Đoan Châu. Thủ Bị Quân không ngừng tiếp đến dọn dẹp chiến trường, nước ở kênh hào đa tràn ra ngoài, đem đoạn cửa trước ngâm đến nát bét, vó ngựa lầy lội, tất cả mọi người đều bẩn.

Thẩm Trạch Xuyên đứng trước cổng thành, thấy Lãng Đào Tuyết Khâm đến phi đến gần. Tiêu Trì Dã ở trên lưng ngựa cúi người xuống, Thẩm Trạch Xuyên nâng cánh tay phải lên, cùng hắn chạm nhẹ một cái. Tiêu Trì Dã nhìn Thẩm Trạch Xuyên, không thu hồi cánh tay. Hắn trở tay nâng cằm Thẩm Trạch Xuyên lên, trong mưa, cúi xuống, cùng Thẩm Trạch Xuyên chạm trán.

Hai người đứng ở trong mưa.

Thẩm Trạch Xuyên nhắm mắt, nước mưa đọng trên lông mi của y rơi xuống mũi của Tiêu Trì Dã, y chậm rãi cười rộ lên, dần dần cười ra tiếng.

Kiều Thiên Nhai giục ngựa đến, đến nửa đường thì ghìm ngựa, nghiêng người nhìn Kỷ Cương, nói: “ Sư phụ đi đâu vậy?”

Kỷ Cương đứng ở cửa thành một lúc lâu, ném áo cừu trong tay cho Kiều Thiên Nhai, nhìn mưa rơi.

Kiều Thiên Nhai mặc áo cừu lên người, nói: “ Sư phụ, sau trận này Kỷ giá quyền lại nổi tiếng lần nữa, Kỷ lão cha dưới suốt vàng biết được, cũng có thể nhắm mắt rồi.”

Kỷ Cương ngửa đầu nhìn trời, mưa rơi vào trong mắt. Thật lâu sau, ông nói: “ Năm nay Đoan Châu bội thu.”

Kiều Thiên Nhai cười cười.

Kỷ Cương chắp tay sau lưng, xoay người thở dài, không nhìn Thẩm Trạch Xuyên, nói: “ Ngươi nhanh chóng gọi đại phu đi.”

Giờ mẹo ngày hôm sau mưa mới dừng, ống trúc trong đình viện gõ “ leng keng” trên đá rêu xanh. Đinh Đào khoác áo, cùng Lịch Hùng canh giữ ở dưới hành lang, nhìn thầy thuốc vào vào ra ra.

Lịch Hùng nói: “ Ta khát nước.”

Đinh Đào cầm sách, nhỏ giọng nói: “ Vậy ngươi đi uống nước đi, ta ở đây canh giữ cho ngươi.”

Lịch Hùng lộ vẻ mặt khó xử, hắn đứng ở hành lang, dùng sức lắc đâu, không chịu đi một mình.

Khổng Lĩnh ở bên trong vén rèm, dẫn đại phu vào, thần sắc nghiêm trọng. Phí Thịnh mới tỉnh ngủ, đến thay phiên trực, thấy người đi ra, lập tức tới đón, bảo thuộc hạ đưa đại phu đến phòng làm việc, hỏi Khổng Lĩnh: “ Tiên sinh, chủ tử thế nào rồi?”

Khổng Lĩnh lắc đầu, cùng hắn đi vào trong phòng, thấp giọng nói: “ Lát nữa đi vào, đừng làm ồn Phủ quân. Nhị gia đang rất lo lắng, đợi ở bên trong một đêm không ngủ.”

Phí Thịnh không dám nói nhiều, đi theo Khổng Lĩnh vào phòng, thấy mành trúc trong phòng buông, Tiêu Trì Dã đã cởi áo giáp đang ngồi xem đơn thuốc, đại phu vẫn chưa đi cẩn thận đứng ở đối diện nhị gia, khom người nhẹ giọng nói: “ …. ngày sau không thể cầm đao… hai ngón tay kia….”

Phí Thịnh nghe hết hai câu, liền cảm thấy không tốt. Lòng hắn trầm xuống, thấy sắc mặt Tiêu Trì Dã lạnh lùng, khiên cho mọi người hầu hạ trong phòng im như thóc.

“ Bên hông…..Cẳng chân….”

Còn thiếu chút nữa là bị Cáp Sâm chặt đứt tay phải.

Hôm qua Thẩm Trạch Xuyên trở về, người thì trông có vẻ vẫn ổn, đến khi rửa mặt, mới có thể nhìn ra sắc mặt trắng bệch. Hai ngón tay vốn đã sưng vù, khi đánh nhau với Cáp Sâm ở kênh hào, cào bùn, lại ngâm nước bẩn, cuối cùng phải dựa vào tay trái để cầm ngưỡng sơn tuyết, tay phải căn bản không động được. y không lên ngựa về thành, giả vờ như bình thản lãnh đạm, trên thực tế là miệng vết thương bên hông khi động thân sẽ bị xé rách, động tác lên ngựa đối với y mà nói thì quá khó khăn, chỉ có thể gồng lên chống đỡ, để Hoắc Lăng Vân dẫn ngựa.

Thần kinh căng chặt của Thẩm Trạch Xuyên được thả lỏng, dầm qua mưa cũng muốn tức giận. y tưởng mình chỉ ngu thôi, kỳ thật là nửa hôn mê. Khí thế rừng rực hôm qua đã bị đốt sạch, đến bây giờ cũng chưa trở về, ăn cái gì nôn cái ấy, màn thầu miễn cưỡng nhét vào bụng, sau khi nôn hết sách thì toàn nôn ra nước.

Mành buông xuống không để lộ bên trong, Tiêu Trì Dã đợi đại phu đi rồi, vén mành nhìn Lan Chu.

Tóc của Lan Chu trải ở trên chăn đệm, cả người cuộn tròn không dậy nổi, nằm nghiêng về phía chỗ không có vết thương. Lộ chút nửa mặt, khóe mắt nhếch lên cũng dẫn dụ giống như bình thường, giống như đang ngủ bình thường. Tiêu Trì Dã vuốt ve khóe mắt của y, y không nhúc nhích, chỉ cần Tiêu Trì Dã ở bên cạnh, y dám không phòng vệ giống như thế này. Y nhìn rất bé rất bé, bị thân ảnh của Tiêu Trì Dã bao phủ hoàn toàn.

Tiêu Trì Dã thấy rất khó thở, trong tim chỗ nào cũng đau. Hắn cúi người xuống, hôn lên tóc mai của Lan Chu, ngón tay nhẹ nhàng giống nhue vuốt ve lông của con thú nhỏ.

Đại phu của đình viện đến đến rồi lại đi đi, Phủ quân uống một bát thuốc, đến giờ Tỵ Thẩm Trạch Xuyên lại nôn ra. Kỷ Cương nhìn không ổn, đưa đại phu tiếp tục đến xem. Người chật ních ngoài sảnh. Sự vui sướng còn sống sót sau vụ tấn công còn chưa hết, quý phủ đã bị bao phủ bởi mây đen.

Giờ thân quân báo của giao chiến địa đến, cùng quân báo của Biên Quận chồng chất ở một chỗ, đều giục Tiêu Trì Dã xem. Tiêu Trì Dã không dám rời Thẩm Trạch Xuyên, đưa toàn bộ đến phòng làm việc, nhân lúc uống nước thì đứng ở phòng làm việc, vừa nghe nhóm thầy thuốc mồm năm miệng mười kê thuốc, vừa xem quân báo.

Đinh Đào không dám làm loạn ở đây, nắm ống tay áo của Lịch Hùng, nói: “ Dưới hành lang có nước, ta rót cho ngươi một cốc.”

Lịch Hùng không hề nhúc nhích, hắn xoa mũi, phiền muộn mà gật đầu.

Đinh Đào không được Lịch Hùng, buồn bực nói: “ Sao ngươi không đi?”

Lịch Hùng không lên tiếng, hắn nhìn người đi qua cửa, Phí Thịnh dẫn đại phu mới đế xem, trong nháy mắt đã đi qua hành lang, xốc mành đi vào, trong phòng còn Khổng Lĩnh thủ ở bên ngoài chờ đại phu.

Đại phu mới đến có bộ dạng đoan chính, nghe khẩu âm là người Phàn Châu: “ Sức khỏe của Phủ quân, giầm mưa không được, nôn ra như vậy, thuốc đương nhiên là không thể hấp thụ được,” hắn xốc tay áo lên, tiếp theo bảo dược đồng đi theo mình mở hòm thuốc ra, lấy ra túi kim, đưa cho Cao Trọng Hùng đứng ở bên cạnh nhìn, “Ta sẽ châm vài cây kim.”

Khổng Lĩnh đứng lên, nói: “ Trước tiên không vội, chờ Nhị gia đến rồi quyết định.”

Đại phu bày ra tay, nói tiếp: “Cứu người như cứu hoả, thời gian không thể chậm trễ. Hay là vầy đi, các ngươi nhanh chóng phái người giục Nhị gia lại đây, ta sẽ chuẩn bị tốt những thứ này.”

Cao Trọng Hùng liền lên tiếng đáp lời, đi ra ngoài, đi tới cửa thì phát hiện Lịch Hùng chặn cửa.

Đại phu cúi người, nhấc lên mành lên một chút, đi vào phòng trong, miệng còn tại dặn dò dược đồng: “Xách hòm thuốc vào ——”

Trong nháy mắt Phí Thịnh cảm thấy có cái gì đó ở cái túi châm dược đồng cầm, hắn đột nhiên cầm chuôi đao, quát: “ Dừng bước!”

Nhưng dược đồng kia mặc kệ, trong túi châm hiện ra ánh mắt nhọn. Phí Thịnh có thể tránh, nhưng không thể chốn được nhóm tiên sinh, hắn chỉ có thể rút đao ra đỡ, tiếng vũ khí va chạm vào nhau đến tai Khổng Lĩnh.

Cái bàn ở gian ngoài “ loảng xoảng” lật úp, Khổng Lĩnh đứng không vững, khi ngã ở trên thảm thì duỗi tay, hô: “ Người đâu, mau đến.”

Đại phu đã nhảy vào phòng trong, màn trúc rũ xuống, chặn tầm mắt mọi người. Phí Thịnh cả kinh mồ hôi lạnh tuôn ra, mới ra bước đến một lát, đã bị dược đồng ném ghế ngăn cản.

Nguy rồi!

Phí Thịnh thật thanh nói: “ Bảo vệ Phủ quân!”

Cận vệ phá đứng dưới hành lang phá cửa sổ vào không kịp, Cao Trọng Hùng đột nhiên bị đánh trở mình trên đất, chỉ thấy Lịch Hùng phi như bay, la lên xông vào phòng, hung dữ nhém đại phu xuống đất. Hai người đụng vào chân trước của giường, mành ngủ kinh động. Kim thép ở ngón tay của đại phu nhắm thẳng vào hai mắt của Lịch Hùng, Lịch Hùng dùng tay chế trụ, một bên thì đập đầu đại phu về đất.

Đại phu choáng váng đến hoa mắt, lật tay ôm lấy cổ Lịch Hùng, vặn người đem Lịch Hùng trở mình trên mặt đất, kẹp ở cổ Lịch Hùng. Hai người vật lộn làm đổ cái bàn thấp trong phòng, ấm trà đổ xuống dưới, nước trà nóng rát bắn lên mặt Lịch Hùng. Lịch Hùng thở gấp, đấm vào mặt đối phương, kết quả đánh khoảng không.

Đại phu nhấn đầu Lịch Hùng, sườn mặt của Lịch Hùng ép ở trên mảnh vỡ, bị đâm đến máu tràn trề, hắn hô: “ Xà, xà!”

Đại phu giơ lên kim thép, nhưng đột nhiên lưng trầm xuống, cả người trực tiếp bị ném ra ngoài, lăn trên đất. Hắn ôm nửa mặt, dùng tiếng Biên Sa nói cái gì đó, nhanh chóng mò kim thép bị rơi, Tiêu Trì Dã bỗng nhiên kéo áo thằn lằn, cứ thế mà đập trên mặt đất.

Gian ngoài chỉ nghe thấy tiếng trầm được “ bụm bụm”, rồi không nghe thấy gì nữa.

Nhóm cận vệ nhấn cổ dược đồng, Phí Thịnh còn chưa thở ổn định, màn trúc đã bị đụng cho hoảng loạn, đại phu đầu đầy máu lăn trên thảm ra ngoài, đã không còn thở nữa.

Tiêu Trì Dã mặt lạnh lùng nghiêm nghị, kìm chế lửa giận, lạnh giọng nói: “ Từ đình viện đến cửa phủ, mười bước một người canh giữ chặt chẽ cho ta. Ai dây rưa? Tự nhìn cút xéo.”

Trong ngoài đình viện lập tức quỳ xuống.

Cận vệ đầy phủ, thể nhưng lại để cho đối phương hiên ngang vào trong phòng. Phí Thịnh mồ hôi lạnh ứa ra không ngừng, đầu đập trên đất, một câu cũng không dám nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 252
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...