Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 244

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tra Càn thành kính quỳ trong trướng, mái tóc bạc phơ của hắn chạm xuống mặt đất, cầu xin: “ Nga Tô Hòa Nhật tôn kính, bộ Hữu Hùng là con hùng gian xảo nhất Đại Mạc, lương thực mà ngài cần, Hồ Lộc bộ chúng ta tình nguyện cung cấp gấp bội.”

Phong thư dừng ở trên tay của A Mộc đại Nga Tô Hòa Nhật, Cáp Sâm và hắn có vài phần giống nhau, nhưng hắn so với Cáp Sâm càng thêm thô kệch, cũng càng thêm cường tráng. A Mộc thả thư xuống, dùng ngón tay cái đeo nhẫn cốt ban cạo qua quýt bộ râu dài của mình, giống như hán tử có thể say rượu và ngã trên đường bất cứ lúc nào.

“ Đại Chu có câu, lượng sức mà đi,” giọng A Mộc trầm xuống, “ ta cảm tạ sự chân thành của ngươi, nhưng mà bằng hữu của ta, đàn dê của ngươi đều đã đưa đến giao chiến địa, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, thì vào đông năm nay rất nhiều người của bộ Hồ Lộc sẽ chết đói.”

Bộ dạng Tra Càn quỳ lạy có vẻ hèn mọn, hắn nói: “ Ta tình nguyện dùng tất cả dê cừu của ta, đổi lấy một mệnh cho Đóa Nhi Lan sống đến trăm tuổi.”

A Mộc thoáng ngẩng đầu nhìn hắn, cốt ban dọc theo yết hầu trượt xuống, bật cười nói: “ Tra Càn, ngươi đã nghe được tin này.”

“ Con ta giết Tô Hách Ba Thú, nếu Đạt Lan Đài muốn ăn miếng trả miếng, vậy thì có thể dâng đầu ta ra, bộ Hồ Lộc nguyện ý trả giá cho chuyện bỉ ổi mà mình đã làm,” Tra Càn ngẩng người lên, cát vàng khiến khuôn mặt già nua của hắn nhuộm đen vàng, hắn nói: “ Nhưng hắn không thể cướp đi con gái ta được.”

Đóa Nhi Lan là con gái duy nhất của Tra Càn, cô là minh châu của bộ Hồ Lộc. Bộ Hồ Lộc không có ngựa cường tráng, cũng không có Hùng ưng bay liệng trời cao, nhưng bọn họ có sự che chở của Xích Đề thiên thần ban cho. Nơi sống của bộ Hồ Lộc ở sâu nhất trong Đại Mạc, có được hồ Xích Đề ốc đảo phì nhiêu nhất của Đại Mạc, theo truyền thuyết, đứa con của bọn họ uống sữa Xích Đề thiên thần lớn lên. Khi Đóa Nhi Lan sinh ra đã có ánh mắt giống như hồ nước Xích Đề, bộ Hồ Lộc coi cô như là giọng sương của sáng sớm, cô là cô nương tự do nhất của Đại Mạc.

“ Đóa Nhi Lan đã gả cho Cáp Sâm, nó sẽ không còn là minh châu của hồ Xích Đề nữa, mà là minh châu của lục bộ Đại Mạc,” a môc chống tay, đứng lên, hai vai rộng của hắn mang theo ánh nắng lọt vào, “ Cáp Sâm ngay đến cả vợ của mình mà cũng không bảo vệ được, kì nó không xứng làm chồng của Đóa Nhi Lan, cũng không xứng được sự đi theo của bộ Hồ Lộc. Tra Càn, bạn tốt của ta, đứng lên, nắm chặt loan đao của ngươi, nhìn vào tên tiểu tử kia, hắn dám to gan khinh mạn con gái ngươi, ngươi có thể giết chết hắn.”

Tra Càn dập đầu, nếp nhăn hằn sâu trên trán của hắn đều dán dưới mặt đất, nói: “ Ta đi theo nga tô nhật hòa, tinh tưởng Hùng ưng Cáp Sâm sẽ không phản bội Đóa Nhi Lan, bởi vì phụ thân của nó là chiến sĩ dũng mãnh nhất Đại Mạc.”

A Mộc đi rất chậm, khi hắn đến cạnh mành trướng, vẫn còn đang nhè nhẹ cạo yết hầu của mình. Ánh mắt hắn nhìn bầu trời ố vàng, ánh chiều tà nhuộm vàng mọi thứ, nhẫn cốt ban đã cũ trượt qua yết hầu, lộ ra vết sẹo nơi đố, đây là ấn ký mà mười mấy năm trước Tiêu Phương Húc ở dãy Đông Sơn Hồng Nhạn lưu lại cho hắn.

“ Bộ Hữu Hùng bị gió tuyết ngăn chặn đôi mắt, Đạt Lan Đài còn chìm đắng trong vinh quang quá khứ của chúng,” A Mộc quay đầu, nói với Tra Càn, “ Đã không còn mãnh hổ Tô Hách Ba Thú, bộ Hữu Hùng căn bản ngăn không nổi Cáp Sâm của ta.”

Ba Âm nhận được hồi âm của Cáp Sâm, hắn đọc rất nhanh, sau khi đọc xong thì uống hết bát trà sữa. hắn ngổi xếp bằng trước lãnh địa của hộ Hữu Hùng, ngay trong vùng hoang dã, sách trải trên đầu gối, thỉnh cầu đạt lan đàu gặp mặt hắn lần nữa.

Quân sĩ của bộ Hữu Hùng phất tay với hắn, xua đuổi nói: “ Cút ngay.”

Ba Âm dùng ngón tay vẽ một đường lên đầu gối mình, nói: “ Ta ở lãnh địa bộ thanh thử, không mạo phạm các ngươi.”

Quân sĩ nói: “ Ngươi ngăn cản chúng ta đi tiểu.”

“ Ngươi muốn ở trước mặt thiên thần đi tiểu giống gia súc sao? Ba Âm đọc sách, “ chỉ cần Đạt Lan Đài gặp ta một lần, một góc sa mạc này có thể tặng cho nhóm người các người làm hố phân.”

Ba Âm là trí giả, hắn mang theo thư, chinh là thần trí và thiên nhãn hành tẩu Đại Mạc, chả cần hắn không muốn, bất luận kẻ nào cũng không dám đi tiểu trước mặt hắn. a xích và hồ hòa lỗ không tôn trọng Ba Âm, cho nên bọn họ đều đã chết, điều này khiến Ba Âm càng thêm thần bí.

Đợi đến ngày thứ năm Ba Âm thủ tại tay, rốt cuộc thì Đạt Lan Đài cũng đồng ý gặp hắn một lần.

Ba Âm thu dọn sách, nói với Đạt Lan Đài: “ Tôn kính….”

“ Ly Bắc đã tới biên quận rồi, thời gian còn lại của Cáp Sâm không nhiều,” Đạt Lan Đài cởi giày ở chân ra, chân trần dẫm trên đất, “ Vợ hắn bị giết rồi à?”

Ba Âm lời hồi âm của Cáp Sâm ra, chuẩn bị đưa qua. Đạt Lan Đài nâng tay ngăn lại, hắn lắc đầu, nói: “ Ta không biết chữ, ngươi đọc đi.”

“ Hùng ưng hy vọng ra nói cho ngươi biết,” Ba Âm nói, “ hắn—.”

Ba Âm mới nói một nửa, nghe được tiếng vó ngựa cách đó không xa. Đạt Lan Đài đứng lên, hắn đi về phía trước, còn chưa nói gì, đã thấy tuấn mã màu đỏ thẫm đang thẳng hướng đi vào, bước vào lãnh địa của bộ Hữu Hùng, cuối cùng dừng trước người Đạt Lan Đài.

“ Ta ở ven hồ Xích Đề nghe Đạt Lan Đài tôn kính muốn đầu của ta,” Đóa Nhi Lan cầm roi ngựa của cô, trong bước chuyển động của ngựa, nhìn Đạt Lan Đài, “ ngươi muốn lấy mãnh hổ Tô Hách Ba Thú để uy hiếp chồng ta, vậy thì trước đó phải xin ta đồng ý.”

“ Vì thế ngươi giục ngựa đuổi đến lãnh địa của ta,” đại lan đài nhìn đóa ho Xích Đề trong lời đồn, “ Là quyết định dùng đầu của mình đến giúp chồng ngươi chiến thắng trận này hả?”

Ba Âm lập tức đứng lên, thấy quân sĩ trong lãnh địa cũng đứng lên, hắn vội đến gần, giơ tay chắn trước ngựa Đóa Nhi Lan, nói với Đạt Lan Đài: “ Không, ý của Hùng ưng không phải….”

“ Ca ca ta giết quân chủ ngươi,” Đóa Nhi Lan nâng mu bàn tay, lau đi vết vẩn trên mặt, cô đã chạy mấy ngày liên tục, “ Cách Căn Cáp Tư là ca ca tốt nhất trên đời, cũng không xứng làm anh hùng. Ngươi muốn báo thù cho Tô Hách Ba Thú, ngươi có thể lấy đầu của ta, nhưng đây là ân oán của bộ Hữu Hùng và bộ Hồ Lộc, không phải ân oán của ngươi và Cáp Sâm, ngươi ắt hẳn phải nói với ta.”

Đóa Nhi Lan nói xong ném dao găm trên hông xuống đất.

“ Ta nguyện ý vì sự lỗ mãng của Cách Căn Cáp Tư mà lấy cái chết tạ tội với bộ Hữu Hùng, Đạt Lan Đài là một hán tử tốt, hãy cầm lấy chuôi dao găm này để giết ta, bộ Hồ Lộc chúng ta như vậy là xong món nợ này.”

Đạt Lan Đài nhặt cái chuôi của dao găm khóe lóe này, nó tinh xảo và xinh đẹp, được khảm mắt mèo, giống như Đóa Nhi Lan, mang theo sự sắc bén lại xinh đẹp đến khờ dại.

“ Ngươi rất dũng khí, Cách Căn Cáp Tư nếu cũng có dũng khí giống ngươi, thì nhiều năm trước đây bộ Hữu Hùng và bộ Hồ Lộc có thể trở thành huynh đệ rồi.”

“ Thế gian này không có nếu như, ngươi đem đầu của ta tế mãnh hổ, thì phải cầm loan đao của ngươi đi theo Hùng ưng.” Đóa Nhi Lan xoay người xuống ngựa, làn váy lay động trong gió, cố bước vài bước đến phía trước Đạt Lan Đài, “ Cơ hội của bộ Hữu Hùng là ngay lúc này.”

Đạt Lan Đài mở bàn tay đang nắm dao găm của Đóa Nhi Lan ra, giống như là cầm một đóa hoa đang nở trên tay. Hắn nhìn về Đóa Nhi Lan, kỳ lạ chính là, ánh mắt ấy hệt như đang nhìn con gái của mình. Gió đêm thổi động lá cờ của bộ Hữu Hùng, Đạt Lan Đài tang thương mà nói: “ Cô gái ngốc, món nợ này vẫn chưa xong đâu.”

Ba Âm nhân cơ hội nói: “Hùng ưng có thể hứa hẹn với Đạt Lan Đài, bất kể bộ Hữu Hùng có nguyện ý hay không nguyện ý xuất binh đánh Biên Quận, hắn đều nguyện ý trả lại cố hương cho bộ Hữu Hùng, hơn nữa còn cấp dê cừu của mình cho bộ Hữu Hùng, để thay bộ Hồ Lộc nhận lỗi. Nhưng nếu Đạt Lan Đài cố ý muốn giết vợ hắn, hắn sẽ đánh cược tính mạng, chết cũng không tha cho bộ Hữu Hùng.”

Đôi mắt của Đạt Lan Đài đột nhiên nheo lại một chút rồi nhanh chóng mở ra, hắn đã từng nghe qua lời hứa hẹn đó.

Hải Nhật Cổ ngồi ở trong trướng, hai ngày trước đây, cũng từng cung kính nói với hắn: “Phủ quân của Trung Bác chìa tay ra với Đạt Lan Đài, chúng ta nguyện ý giành lại cố hương cho bộ Hữu Hùng, trước lúc đó, Đoan châu còn sẵn sàng cung ứng đầy đủ lương thực cho bộ Hữu Hùng.”

Bọn người này đều biết, bộ Hữu Hùng bộ muốn trở lại cố hương, bọn họ càng nguyện ý ở chỗ cũ, thay Tô Hách Ba Thú chấn thủ núi Tuyết.

Đạt Lan Đài nắm chặt bàn tay, nhân từ lại nhẹ nhàng nói: “Bộ Hữu Hùng bộ xứng đáng nhận được những gì nên được, tình nguyện vì các ngươi mà chiến đấu.”

Hắn cũng cho Hải Nhật Cổ câu trả lời y như vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 244

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 244
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...