Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 241

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khuých Đô đã hết mưa, Thích Trúc Âm nên quay trở về. Cô ở cửa cung nghênh đón Hoa Hương Y, xe ngựa ngay bên cạnh, nhưng cô mang theo Tru Cưu, nói với Hoa Hương Y: “Cùng nhau đi đi..”

Hoa Hương Y thấy sợi kim tuyến năm châu bị đứt của Thích Trúc Âm còn đang rũ xuống, dính trên tóc của cô, như vốn dĩ là vậy, nhìn không ta sự chật vật của Đại soái — nếu không chút ý đến vết xanh tím trên khuôn mặt.

Thích Vỹ nâng tay ý bảo xe ngựa đi theo phía sau mình, chờ khi Thích Trúc Âm và Hoa Hương Y đi xa một chút, hắn mới không xa không gần theo sát.

Lúc này trên đường gió thổi nhè nhẹ, đám người tấp nập nhốn nháo, không khí hỗn tạp mùi mồ hôi và mùi thức ăn chiên nấu, hoa xuân đằng xa xa nổ rộ giống như che đi lớp dầu mỡ, làm Thích Trúc Âm cảm giác rất buồn bực.

“Ngươi không ăn không?” Thích Trúc Âm đi ngang qua sạp kẹo đường bên phố, hỏi Hoa Hương Y.

Sạp này ngay bên đường, người đến xe đi, xung quanh rất nhiều bụi. Hoa Hương Y là hòn ngọc quý của hoa gia, trước khi đến Khuých Đô rất ít khi được ra ngoài, ở trong viện đã quen được nuông chiều. Cô nhìn về phía Thích Trúc Âm, Thích Trúc Âm từ trong tay áo lấy ra mấy đồng tiền, thấy Hoa Hương Y khẽ giật mình lên một chút, trong tiếng ong ong xung quanh thỏa mãn mà nói: “ Ta có tiền.”

Trên phố không được sáng lắm, nhưng nụ cười lộ trên môi xanh tím, cùng với đèn lồng sau lưng của Thích Trúc Âm chỉ trong một thoáng liền lần lượt sáng lên. Cô tựa như cô gái mười tám mười chín tuổi, chạy ra ngoài chơi, chuyện gì cũng chưa từng để trong lòng, chỉ nghĩ đến xiên kẹo đường này.

Hoa Hương Y nắm chặt khăn tay, giơ ngón tay lên, chỉ vào trong đó nói: “ Ta cũng muốn.”

Cô nói câu này mà ngượng ngùng, sự hào hứng rất nhỏ giấu đôi mắt, đây là chuyện mà cô chưa từng làm qua, cũng chưa từng có cơ hội để làm.

Thích Trúc Âm ném đồng tiền cho người bán rong, sau đó đưa xiên kẹo đường cho Hoa Hương Y. Cô không quan tâm chuyện mình không có tiền, dù sao cô cũng chưa bao giờ có, tiền trong tay cô không giữ được lâu.

Hoa Hương Y cẩn thận cầm xiên kẹo đường, đứng dưới ánh đèn, bất động thanh sắc ngắm nhìn. Cô từng cách người hầu, lén nhấc mảnh rèm he hé mà lén nhìn kẹo đường. Trong cung có kẹo, trước kia Thái hậu thường xuyên bảo Lưu tương cô cô làm cho cô.

Thích Trúc Âm dùng ngón tay sờ sờ qua vết xanh tím trên mặt, cô cách vào cái bóng, nghiêng người soi bóng mình trên lu nước.

Thích Trúc Âm là dòng dõi quý tộc, nhưng hoa hương ý luôn cảm thấy không giống, cô thoải mái cởi mở như là du khách dạo chơi. Hoa Hương Y ở Khải Đông đợi nửa năm, chưa từng thấu Thích Trúc Âm tức giận, giống như sẽ không có chuyện gì đáng để Thích Trúc Âm tức giận.

“ Đại soái thường xuyện đến đây sao?” Hoa Hương Y hỏi.

“ Mấy kẻ lưu manh dám vung tiền đều ở đây, ta đến đây mười phần đều là vay tiền.” Thích Trúc Âm nói xong tháo trâm châu trên tóc xuống, có chút tiếc nói, “ Năm châu này là phần thưởng của triều đình, ta vẫn không dám bán, sớm biết sẽ bị đứt ở trong cung, thì bán lâu rồi.”

Hoa Hương Y nói: “ Thôn trang trong nhà….”

Thích Trúc Âm không đợi Hoa Hương Y nói xong, nói: “ Hôm nay ta muốn nói với ngươi, về sau cửa hành thôn trang trong nhà đều do ngươi trông coi, la thuê hay bán đều do ngươi làm chủ,” cô trịnh trọng quay người, nhìn Hoa Hương Y, “ Chúng ta thẳng thắn nói chuyện.”

Thích Trúc Âm không đến quán trà nói chuyện, cô thích đường phố, đứng ở đấy chính là thái độ của cô, cô không sợ hãi ánh mắt của bất kỳ kẻ nào.

“ Chuyện kho lúa tám thành phải cảm tạ ngươi,” Thích Trúc Âm hơi hơi hành lễ, mái tóc dài xõa sau lưng, cô lại đứng thẳng dậy. “ bằng không lần này nguy hiểm.”

Hoa Hương Y nghiêng người không nhận lễ, nói: “ Công này của Thừa Chi.”

Thích Trúc Âm nhìn cô, nói: “ Phan Lận không nói với ta, ta chỉ cảm ơn ngươi.”

Hoa Hương Y bị Thích Trúc Âm nhìn mà xiên kẹo cũng muốn tan ra.

“ Nhưng ta cũng nói thẳng, ngươi nó cho ta biết chuyện kho lúa tám thành, là muốn ta giúp ngươi làm chuyện gì vậy?” Thích Trúc Âm nói thẳng, kỳ thực không nhớ được sự khóe léo của chuyện này.

Hoa Tam tiểu thư này cũng quá là lỳ quái.

Thích Trúc Âm trằn trọc, cũng chưa suy nghĩ cẩn thận hoa hương vì sao lại tiết lộ chuyện kho lúa tám thành cho mình, nếu trong cung không có cô đề cập đến, vậy thì trận này còn chưa phân rõ thắng bại.

Hoa Hương Y cong chiếc cổ trắng nõn, trong tiếng người ồn ào nhìn xiên kẹo đường, cô nói: “ Đại soái không cần giúp ta làm gì, Đại soái…. đánh Biên Sa là được.”

Thích Trúc Âm nhìn chăm chăm Hoa Hương Y, bỗng nhiên chống đầu gối, quay đầu nhìn biểu cảm của Hoa Hương Y, buồn bực nói: “ Cứ vậy thôi à?’

Hoa Hương Y bị Thích Trúc Âm làm cho hoảng sợ, tư thế này so với lần trước Thích Trúc Âm vén khăn voan là giống nhau, đều trực tiếp bổ nhào tới trước mặt, không để Hoa Hương Y có cơ hội chuẩn bị.

“ Ngươi ở Khuých Đô giúp Diêu Ôn Ngọc chạy trốn…” Thích Trúc Âm giống như tỉnh ra, thấy hoa hương có chút thơm thơm, mang mùi hương trong dự đoán của cô, kết quả như đi vào cõi tiên vậy, chờ đến khi phục hồi tinh thần, phát hiện Hoa Hương Y còn cầm xiên kẹo đang ngưng thần đợi cô nói tiếp.

“…. lại nói cho ta chuyện kho lúa,” Thích Trúc Âm giấu đi chuyện vừa mới lạc vào cõi tiên, “ là bởi vì gả cho cha ta sao?”

Hoa Hương Y nói: “ Người cứu Nguyên Trác là Thừa Chi.”

Thích Trúc Âm lắc đầu, chắc chắn mà nói: “ là ngươi.”

Hoa Hương Y mấy lần đem công lao giao cho người khác, cô giống như không thể thừa nhận, cái ngăn trở kia chính yêu thương của Thái hậu. Ánh chiều tà trên phố bị nuốt chửng, đèn lồng phát sáng giống như sao trên trời rơi xuống. Mùi dầu mỡ chiên xào tan ra một ít, đường phố vẫn oi bức như cũ, Hoa Hương Y lúc này không ăn nhập gì cả.

“Từ năm Hàm Đức, cô thường đề cập cho ta nghe, thường xuyên nhất là vụ xuân hằng năm,” Hoa Hương Y buông xiên kẹo xuống, dáng vẻ đùa nghịch không còn, cô nói, “ kỳ thực sổ sách tám thành kia, ta tính càng ngày càng rõ. Năm Hàm Đức ta từng khuyên cô thả Giang Thanh Sơn, nhưng họ cho là Giang Thanh Sơn trù tính mười ba thành là đủ rồi. Năm ấy người Trung Bắc chết đói khắp nơi, vài năm sau, lương thực của sáu châu bị tám thành bỏ mặc làm phá hỏng sự sống, người chết đói rất nhiều,” cô nhẹ nhàng mà ngẩng đầu, “ Người bị chết đói so với bị người Biên Sa giết càng nhiều hơn.”

Hoa Hương Y ở trong cung, cô mặc gấm vóc, ăn những đồ ăn ngon, ngủ trên tơ lụa, mà một chỗ khác của ngoài bức tường đổ còn đang lam lũ, tranh giành đồ ăn, ngủ đường lạnh. Cô cùng Thái hậu đứng ở lầu tây nhìn về phía xa xa, sự giả dối của phồng thịnh hưng vinh che mắt cô, nhưng cô rất nhanh cảm thấy được những người này không muốn thu tay lại. Hải Lương Nghi tự vẫn trên Minh Lý Đường, nhưng Thái hậu chưa từng nghĩ đến chuyện thay đổi.

Hoa Hương Y nói: “ Ta muốn cô đừng lại.”

Dân chúng chính là dòng sông chở thuyền, đây là nền tảng, Thái hậu còn muốn dựa vào tám đại doanh trấn áo lời đồn đại, đó là nghịch thiên. Giang sơn hưng thịnh hay diệt vong vốn dĩ không treo trên người Quân vương, thiên hạ chính là muốn một đế vương hiểu có một tấm lòng thấu hiểu cảm thông thế gian.

“ Ta bị giam trong khuê các, năng lực có hạn, bất kể là đối vơi Nguyên Trác hay là Thừa Chi, chuyện có thể làm đều là bé nhỏ không đáng kể,” Hoa Hương Y nói đến đây, thong thả đáp lại lễ của Thích Trúc Âm, “ Đại soái tung hoành Khải Đông, rong tuổi nơi sa trường, nếu có thể đánh lui mười hai bộ Biên Sa, thì chính là công đức vô lượng, bởi vậy, ta muốn Đại soái còn sống ra khỏi Khuých Đô.”

Thích Trúc Âm bị hành lễ này, giống như mới nhận ra Hoa Hương Y là ai.

“ Ngươi là cô nương tốt,” Thích Trúc Âm tạm dừng một chút, “ Ta nên lấy chiến công để báo đáp.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 241
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...