Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 208

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thương tiến tửu, Chương 208: Mộng về

A Xích hốt hoảng chạy trốn theo đường cũ, giữa đường nhóm bọ cạp thả cắt săn của mình ra. Lãng Đào Tuyết Khâm thẳng tiến một đường, phấn khích phi lên cùng tiếng trọng giáp lách cách. Tiếng móng ngựa đạp truy của thiết kỵ Ly Bắc làm nhóm bọ cạp hoảng loạn, lo sợ tầng băng dưới chân rạn nứt, thanh âm kia đã đuổi tới sát mông ngựa.

A Xích cắn chặt hàm răng, gã khuất nhục quay đầu lại trong gió, chỉ có thể thấy trọng giáp sừng sững kia.

Tiêu Trì Dã!

Ba Âm bỗng ghìm đầu ngựa, va vào bên cạnh A Xích, nói lớn: “Rút rút rút! A Xích, đừng nhìn hắn nữa”.

Bão tuyết như bông, đất trời hóa thành một vùng sạch khiết. Kỵ binh Biên Sa xô ngang húc dọc trong gió, chạy gần nửa canh giờ mới thoát được thiết kỵ Ly Bắc. Bọn họ không dám dừng lại, lúc quay về đường cũ Ba Âm chợt nói: “Thủ tiêu bản chỉ đường đi, đừng để lại cho Tiêu Trì Dã!”.

Bọn chúng vùi đầu vất vả lao đi theo đường cũ, làm theo lời của Ba Âm, không để lại bản chỉ đường cho thiết kỵ Ly Bắc phía sau.

“Sáng mai ngươi điều binh đánh trả!”. Ba Âm ngộp trong cổ áo, lông mi bị gió phủ trắng tuyết, gần như không mở mắt nổi: “Tiêu Trì Dã mất phương hướng chắc chắn không thoát được sông Trà Thạch”.

Sắc mặt A Xích xam xám, lửa giận tưới đầy lục phủ ngũ tạng gã thật khó chịu, thậm chí chưa cả đánh trực diện mà đã bị Tiêu Trì Dã đùa bỡn, dù thế nào cũng không nuốt trôi được cục giận này.

“Nghe này A Xích!”. Ba Âm đuổi theo A Xích đang phi như bay, kéo cổ áo xuống gọi: “Đừng trúng kế khích tướng của hắn, ngươi hiểu không? Hắn ta cố ý đấy”.

“Hắn giết chết hai cánh quân của ta rồi”. A Xích không nhịn thêm được nữa gào với Ba Âm: “Đây là đang ra oai với ta mà, thằng chó con này!”.

“Ba ngày trước A Xích tiêu diệt bộ đội cánh tả của Tiêu Trì Dã, hôm nay Tiêu Trì Dã liền đứng ngay đó nổ tiêu hai cánh trái phải của A Xích. Hai cánh tiền đạo đều là quân tinh nhuệ, tim A Xích đang rỉ máu. Gã cảm thấy Tiêu Trì Dã làm vậy là đang cảnh cáo gã, lần uy hiếp này đã đạp vào mặt gã”.

“Ta phải giết hắn!”. A Xích mất kiểm soát gầm gừ: “Ta phải giết…”.

Ba Âm đấm A Xích khỏi lưng ngựa, ngựa mất chủ nhân chạy chậm lại, dừng ở phía trước. A Xích lăn lộn trong tuyết, ngực phập phồng như điên.

“Nga Tô Hòa Nhật không gì không biết, nếu như ngươi còn muốn sát nhập bọ cạp vào mười hai bộ thì sáng mai hẵng giải quyết hắn”. Ba Âm trầm giọng nói: “Mất lý trí sẽ biến thành chó sói, chó sói không cắn chết được sói đâu, tốt nhất lại ngươi tỉnh táo lại chút đi”.

A Xích nằm trên mặt tuyết, chộp một nắm tuyết chà lên mặt. Gã bò dậy, đuổi theo ngựa của mình, không nói thêm gì nữa.

Bầu không khí giữa đám kỵ binh nặng nề, A Xích và Ba Âm đều không lên tiếng, người phía sau cũng không dám mở miệng. Bọn chúng chạy trong bão tuyết thêm canh giờ nữa, chiến mã đều đã mệt thở phì phò, cũng may bản chỉ đường đã chỉ đến điểm cuối rồi.

“Cắt săn sẽ thông báo cho viện binh đuổi đến nơi này, ” A Xích ghìm hoãn tốc

độ ngựa chạy, lên trên bờ, “chúng ta có thể chờ ở đây.”

Ba Âm bất an trong lòng, hắn vốn tinh tế nên khá đề tâm tới hoàn cảnh, vào

lúc này tuyết mênh mang che lấp đất trời làm hắn không thấy rõ tình hình

bên ngoài được, nhưng hắn bén nhạy cảm giác rằng, nơi này vốn không phải

phía đông nam Đoan châu như lúc bọn hắn đến.

“Đi nhầm ròi,” Ba Âm lầm bầm, híp mắt chống chọi gió cuồng, gạt đi sương

tuyết, mơ hồ nhìn thấy được phía trước, “nơi đây là…”

Phía sau, ngựa vẫn chưa lên bờ đột nhiên trượt chân, móng sau trượt vào

trong hố băng. Gió tuyết làm mờ đôi mắt, bọ cạp trên lưng ngựa kéo dây

cương muốn chạy gấp trên mặt băng, đầu gối của ngựa lại đập cốp trên viền

băng vì hoảng loạn, ngay sau đó cả con ngựa hí lên lật ngửa vào trong băng!

Chì một thoáng đội ngũ đã rối loạn, ngựa đều kinh hoảng hết cả, nhóm bọ

cạp quát tháo mà vô ích, đều sợ mình cũng bị trượt vào đấy, chi có thề ra sức

quất roi ngựa. A xích nghe thấy âm thanh cùa trọng giáp trong tiếng quát

lớn ầm ĩ, gã vốn tường là ảo giác, nhưng cũng chẳng mấy chốc, thiết kỵ đen

kịt đã xuất hiện ở trong tuyết thật rồi.

A Xích có ngu cũng phải kịp phản ứng lại, gã lùi về sau hô: “Lên ngựa chạy

mau!”

Bàn chi đường này là thật, nhưng đã bị Tiêu Trì Dã dời vị trí tới nơi khác từ

lâu, dấu chân đúng là phép che mắt, Tiêu Trì Dã vốn có ý định đuổi bọn chúng

tới nơi này.

A Xích thấy Ba Âm còn nguyên chỗ cũ liền xô mạnh hắn một cái, mắng: “Lên

ngựa! Mẹ kiếp đừng có ngẩn ra nữa!”

Ba Âm hơi đảo mắt, nhìn về phía A xích, A xích như cảm giác được, nhìn tới

phía trước, không khỏi sợ hãi biến sắc.

Thứ đen sì phía trước không phải gì khác, mà chính là hố trời Trà Thạch.

A Xích chà mồ hôi bên tóc mai, phóng tầm nhìn ra ngoài, thấy hai cánh quân

thiết kỵ Ly Bắc vây lên phía trước từ hai bên, gã quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu

Trì Dã.

Bày năm trước kỵ binh Biên Sa chôn giết bốn vạn thủ bị quân Đoan Châu ỡ

đây, bảy năm sau cũng tương tự trong đêm bão tuyết, Tiêu Trì Dã dùng trận

hình y hệt đẩy bọn chúng tới trước hố trời Trà Thạch. A xích không biết về

Tiêu Trì Dã, nhưng vào đúng lúc này gã lạ lẫm mà sáng tỏ dụng ý của Tiêu Trì

Dã.

Hầu kết Ba Âm trượt, hắn nắm sách được bọc da trâu, lẩm nhẩm câu nói kia

của Cáp Sâm:”… Ăn miếng trả miếng.”

Tiêu Trì Dã là con sói khó dây nhất, Ba Âm biết thế, để đoạt lại Tiêu Phương

Húc mà hắn có thể cắn chết Cáp Sâm. Một khi đối thủ như vậy ghim vết

thương rồi, hắn sẽ dựa vào cách của mình và cắn xé điên cuồng.

“Viện binh sẽ đến ngay thôi,” A xích lại tỉnh táo khi đến bước ngoặt này, gã

quan sát Tiêu Trì Dã, “chịu đựng qua được một lát này, nơi đây vẫn là lò sát

sinh của chúng ta.”

Cho tới hôm nay A Xích đều chưa từng nhìn thấy chân dung Tiêu Trì Dã,

nhưng cách chiếc mũ sắt kia, dường như gã cảm nhận được Tiêu Trì Dã đang

cười nhạo. A Xích không tin thiên thần cùa Biên Sa, gã tin vào hình xăm của

mình, làm con bọ cạp tồn tại giữa khe nứt, mãi đến tận khi đầu lìa khỏi cổ gã

mới chịu thua.

Song Tiêu Trì Dã cũng tin vào hình xăm của mình như vậy, đó vừa là cha hắn,

cũng là Ly Bắc của hắn. vết tích Cáp Sâm để lại thiêu cháy từng khắc một,

hắn đã bị đè nén quá lâu rồi, thậm chí hắn có thế nghe thấy đao Lang Lệ

trong vỏ dang gào rít.

Gió cuồng dưới vòm trời tuyết trắng vùi dập hoa quỳnh, xé chúng thành

từng mảnh hoa bay phất phơ, trong khoảng chốc trắng xoá mờ mắt đó, A

Xích đã thấy thiết kỵ xung phong lên. Giáp sắt giống lưỡi đao phủ bụi, khi

nghênh tới mặt như sóng to gió lớn, gạt sạch tro bụi toàn thân mình, lộ ra

lưỡi đao bạo loé ánh sáng lạnh.

Tiêu Trì Dã dùng đao Lang Lệ đón đỡ chuỳ sắt vung tới, ngựa của hắn chạy

không dừng, trong tiếng lưỡi đao ma sát vun vút hắn dẫn thiết kỵ nện vào

mặt kỵ binh. Lãng Đào Tuyết Khâm mặc trọng giáp, hất đầu húc cho bọn

ngựa lùn chặn đường phải xiêu vẹo.

Kỵ binh như túi nước bị bóp bế, dưới trọng kích của Tiêu Trì Dã chi chống đỡ

được ngắn ngủi mắy cái chớp mắt, tiếp theo bị “xe chiến” đụng cho liên tục

lui về phía sau. Hố trời đẵ nằm cách đó không xa lắm, bọn chúng lui nữa là sẽ

ngã vào đấy.

A Xích nhấc chuỳ sắt nặng trăm cân lên, trong lúc giao phong ngắn ngủi này

gã xác định rõ Tiêu Trì Dã chính là mối nguy. Gã vung cho thiết kỵ trước mặt

ngão nhào, nghe phần đầu cùa đối phương đập “cộp” trong tuyết, móng

ngựa bước qua thân thể, chi thoáng cái đã vung tới trước mắt Tiêu Trì Dã.

Nhưng mà gã vung uổng rồi!

A Xích tưởng Tiêu Trì Dã sẽ thừa thắng truy kích, thế nhưng Tiêu Trì Dã

không làm vậy, hắn lui về đứng phía trước thiết kỵ Ly Bắc, nhánh “xe chiến”

này lập tức tạo ra biến hóa.

Ba Âm ôm sách chen ở phía sau, tinh tường nhìn thấy thiết kỵ Ly Bắc đang

biến đổi.

Đó là thiết kỵ Ly Bắc u?

Đó hoàn toàn là chiếc xe chiến hạng nặng!

Tiêu Trì Dã không chịu từ bỏ trọng giáp của Tiêu Phương Húc, hắn không

muốn chứng minh cha mình đã sai. Sau khi hắn học ba người Lục Quàng

Bạch, Thích Trúc Âm và Doãn xương, thì đạt được thành thiết kỵ Ly Bắc mới

này.

Tiêu Trì Dã dựa trên cơ sờ “nặng” quẳng trường đao mà thiết kỵ Ly Bắc từng

dùng đi, hắn trang bị đao mới cho thiết kỵ Ly Bắc của mình, đây mới thực là

trường đao, dài đến nỗi chuỳ sắt không làm sao tới gần được. Hắn đã quan

sát bộ binh cùa Lục Quảng Bạch tại nơi giao chiến rồi, trận hình “xe chiến” có

thể ẩn đi nhược điểm không đủ nhanh. Tiêu Trì Dã dứt khoát chém đứt cái sự

bức thiết truy đuổi, hắn muốn kỵ binh Biên Sa tự mà xô tới.

Trận công phòng mà Thích Trúc Âm đánh tại nơi giao chiến kia là thành thục

sử dụng hoán đổi kỵ binh nhẹ và nặng, Tiêu Trì Dã đặt cấm quân và thiết kỵ

Ly Bắc lẫn vào nhau, chì cần bọn họ xuất hiện trên cùng một chiến trường thì

sẽ có đấu pháp biến hoá thất thường, dã chiến không phải thiên hạ của Cáp

Sâm. Cuối cùng cũng là điểm mấu chốt nhất, đó là đội đao nhọn của Doãn

xương.

Doãn xương cải biến “xe chiến” của Lục Quảng Bạch, chia quân thành “đao

nhọn” đánh đột tiến, Hải Nhật cổ học trộm được một chiêu này, giúp Tiêu Trì

Dã tìm được thời cơ mới tại thao trường Bắc Nguyên, Tiêu Trì Dã kết hợp

“đao nhọn” vào trong “xe chiến” của mình, phơi bày thành thiết ky Ly Bắc có

uy lực chấn động ngay lúc này.

A Xích nhanh chóng hiểu chuỳ sắt vô dụng rồi, bọn chúng không có cách nào

tránh né trường đao đề tiếp cận thiết kỵ Ly Bắc, nhưng khi bọn chúng thay

đổi thành chuỳ sắt, thiết ky Ly Bắc lại dùng cánh quân xuất kích, giống như

bất ngờ bắn ra mấy lưỡi lê từ trong hộp, đâm chọc bọ cạp không tự lo nối

mình.

Lưỡi đao loá tuyết thu phóng linh hoạt.

Đây tương đương với xe chiến hạng nặng, giống như bỏ đi kết cấu gỗ của khí

giới công thành, trở thành hoàn toàn chế tạo từ sắt thép, tính cơ động càng

mạnh hơn. chi cần Tiêu Trì Dã muốn, bọn họ còn có thể hóa giải ngay tại chỗ,

biến thành dã đội đánh phục kích.

Mặc dù vẫn là mô hình, thậm chí có phần cứng ngắc, nhưng không còn nghi

ngờ gì nữa, đây là thiết kỵ Ly Bắc hoàn toàn thuộc về Tiêu Trì Dã.

A Xích thấy binh bại hiện ngay trước mắt, lại nghe thấy chim ưng rít trong

tuyết. Cắt săn của gã thu cánh lượn vòng xuống khỏi chín tầng mây, mang

viện binh gã chờ đã lâu đến rồi.

“Sao nhiều binh thế, ” Doãn xương đang định ngồi bệt xuống dốc dốc máu

trong giày, lại nhìn thấy phía tây nam tuôn ra đàn kỵ binh đông như kiến, lão

vội vàng bò dậy giẫm ủng, hô, “xong mẹ rồi, mẹ kiếp binh lực này gấp ba

chúng ta rồi!”

Bọ cạp lập tức bừng bừng khí thế, mặc biến chém giết kia cuộn trào, hai phe

lao vào liều chết đấu nhau trước hố trời. Tia máu toé rách cả màng tuyết mjt

mờ, thiết kỵ Ly Bắc và Cấm quân hoàn toàn coi như hên xui rồi, cơ hội phá

vòng vây chi có mỗi hiện tại, bỏ lỡ tối nay thì không còn đường sống nữa!

Cốt Tân xách sau gáy Hải Nhật cổ, đạp hắn vào trong đám người, thấy Doãn

xương hơi cà nhắc bèn giơ ngang đao chặn binh Biên Sa, gọi ông lão: “Doãn

lão bị thương à?!”

Doãn Xương nhăn cái mũi đò, không thoải mái day vặn mấy lần, nói: “Chân,

chân ngâm ngứa lắm.”

Hải Nhật Cổ ờ trong đám người nhanh nhẹn né loan đao, thi thoảng còn phải

giơ tiểu kim bài sáng loáng của mình cho cấm quân đang giết nhau đỏ mắt

xem, nói: “Cùng phe!”

A Xích phía kia đã đối đầu với Tiêu Trì Dã, loan đao của gã dễ dùng hơn chuỳ

sắt, binh mã hai phe vừa dồn ép vừa đạp làm mặt đất chắn động, không biết

là tên nào ngã ngựa trước tiên, sau đó rìa bờ hố trời sụp hết xuống, tất cả

mọi người đều lăn cả vào đó.

cấm quân hớp phài mấy ngụm bùn, thò đầu ra, ở giữa quân địch đè chen gào

to với nhau: “Dệt! có phải Nhị gia bị chen xuống rồi không?!”

Lãng Đào Tuyết Khâm lăn thân lún tận dưới đáy hố, A xích đạp hòn đá lao

tới, Tiêu Trì Dã không kịp đứng dậy, giơ chân đá vào ngực A Xích. A xích bị

đạp phải lui về sau vài bước, Tiêu Trì Dã đã thẳng người dậy, chuỳ sắt gần

như vung tới sát mặt, Tiêu Trì Dã tránh đột xuát dùng giáp tay đón đỡ.

“Binh!”

Phong Đạp sương Y đạp đổ rào gỗ cũ mèm, Thẩm Trạch Xuyên phi nhanh

trong bão tuyết. Áo choàng y vút bay cùng gió, tuyết giá vút qua mắt mày,

nhìn nghiêng toát ra vẻ ác liệt nguy hiểm.

Phí Thịnh không dám bất cẩn trên chiến trường, dẫn cẩm y vệ theo sát sau

ngựa của Thẩm Trạch Xuyên.

Đàm Đài Hổ cũng không dám để Thẩm Trạch Xuyên thúc ngựa một mình phía

trước, dẫn binh đuổi theo Phủ quân, cuống sắp đứng lên yên ngựa đến nơi,

cách gió gọi với Thẩm Trạch Xuyên: “Phủ quân! Đang ờ hướng đông bắc, hố

trời Trà Thạch!”

Móng ngựa hất tóe tuyết bay, Thẩm Trạch Xuyên nắm ướt cà dây cương, gần

như cả đoạn đường y chưa từng dừng lại, Phong Đạp sương Y đã mệt mỏi

lắm rồi.

Hố trời Trà Thạch!

Dọc đường Thầm Trạch Xuyên qua đều là đồng hoang trắng xoá, nhưng khi

mà y phi vào vùng gần hố trời Trà Thạch, ác mộng ấy như thủy triều cuộn

dâng, mùi máu tanh quen thuộc xộc thẳng lên mũi miệng. Thẩm Trạch Xuyên

thở gấp gáp, giữa trời chém giết không nhìn thấy Tiêu Trì Dã đâu.

Thầm Trạch Xuyên gọi to: “Tiêu Sách An——–!”

Phí Thịnh ngó quanh, nhìn thấy được Doãn xương. Doãn xương

xa thấy cả

thân Phủ quân trắng toát, tại nơi đây trờ nên nổi bật vô cùng. Lão nhảy dựng

lên khua đao, hét: “Trong hố, trong hố, Nhị gia đang trong hố!”

Thầm Trạch Xuyên chợt tái mặt, tay chân y lạnh lẽo, lăn xuống khỏi lưng

ngựa, bàn tay nắm chặt Ngưỡng Sơn Tuyết cũng đang run rẩy. Áo bào trắng

tinh bị dòng máu thấm ướt, y giẫm lên thi thể, chì có thể nhìn thấy hố trời đã

xuất hiện ngàn vạn lần trong mộng kia.

Thẩm Trạch Xuyên không đế ý một ai, y men theo hố lảo đảo trượt xuống.

Tuyết lớn kín trời, y run rẩy gọi: “Tiêu Sách An…”

Trong mộng ngoài mộng trùng điệp lên nhau, Thẩm Trạch Xuyên từng gặp

chính mình phơi thây ờ đây rồi, nhưng y chưa bao giờ nghĩ người nằm đây sẽ

có Tiêu Trì Dã.

Phí Thịnh nào đã bao giờ thấy dáng vẻ này của Phủ quân, hắn chạy tới đỡ

người, Thẩm Trạch Xuyên không muốn, y ở trong núi thây biền máu víu lấy

thi thể phía trước Lãng Đào Tuyết Khâm, víu đến nỗi hai tay đỏ bừng. “Thi

thế” bỗng nhiên giơ tay lên, vừa nhanh lại chuẩn bắt được cổ tay Thầm Trạch

Xuyên.

“Lan Chu, ” Tiêu Trì Dã ngộp trong mũ sắt gọi, “Lan…”

Thẩm Trạch Xuyên đã gạt mũ sắt của Tiêu Trì Dã đi, giữa tuyết bay y nhìn rõ

khuôn mặt Tiêu Trì Dã, y mặc kệ vết máu, ôm siết lấy đầu Tiêu Trì Dã.

Tiêu Trì Dã trở tay xoa sau lưng Thẩm Trạch Xuyên, định nói chút gì đó, lại

nghe được Thấm Trạch Xuyên gọi nhỏ từng lần từng lần trong tiếng gió này.

“Tiêu Trì Dã…”

Tim Tiêu Trì Dã vỡ vụn mất rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 208
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...