Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thương tiến tửu, Chương 237: Nối dõi

Nơi đình viện đã tạnh mưa, mảnh trăng tới muộn, trong phòng ảm đạm.

Con ngươi hơi rủ của Thẩm Trạch Xuyên khuất trong bóng tối, như lữ khách mỏi mệt cập bến sau chuyến vượt sông đêm dài miên man. Lúc y nhìn về phía Kỷ Cương lần nữa, dùng ánh mắt chưa từng có bao giờ, dường như đã trút bỏ lớp vỏ tên Phủ quân, chỉ còn vương ánh trăng trên đất.

“Nếu không có sư phụ và Sách An, con vẫn là con của ngày xưa, nhưng không còn chuyện con sợ mọi người trên đời nữa, mà là mọi người trên đời sợ con. Trong con chảy dòng máu của Thẩm Vệ, không cần nối dõi.”

Lòng Kỷ Cương đau vô cùng, suýt nữa rơi lệ, ông nói: “Con là con trai ta.”

“Con là con trai sư phụ, nhưng con tên Thẩm Trạch Xuyên. Tiên sinh dạy con thi thư, nhưng con không phải hoàng đế.”

Hoàng đế.

Người từ trên nhìn xuống chí cao vô thượng của thế gian này, không phải cứ mang mũ miện thì là hoàng đế, hoàng đế không chỉ phải biết thuật khống chế cân quyền, còn phải có tấm lòng dung chứa muôn dân, hoàng đế được lòng thịnh thế đều là nhân giả* vô địch. Trong đôi mắt Thẩm Trạch Xuyên tích tồn bão tố, y là mưa trút cuốn sạch giang sơn, là lưỡi đao sắc cắt rách đất trời, lại chẳng phải hoàng đế khai thiên thịnh thế.

*người có lòng nhân ái

“Ly Bắc có mười hai vạn thiết kỵ, ngựa đạp Trung Bác chẳng cần phải nghĩ, nhưng Sách An đã giao mạch máu cho con, con có ngựa của hắn, còn có lương thực của huynh trưởng hắn. Hắn bằng lòng rời thảo nguyên Ly Bắc, phi ngựa trên Đoan Châu của con, sư phụ, hắn không sợ thủ bị quân của con, con cũng không sợ thiết kỵ của hắn. Sẽ có một ngày con nắm giữ con hươu mà Lý thị vuột mất, còn Sách An sẽ nắm giữ con. Nhật nguyệt cộng sinh cùng thiên địa, mấy vạn năm cũng chẳng tương tàn, đây là yên ổn mà thiên hạ trông mong ngóng chờ, chúng con chính là cân bằng.”

Mặt trời chói chang cùng mặt trăng soi sáng!

Chiến sự ngừng lại là khởi đầu của một trận chiến khác, sẽ không có quân vương nào khoan nhượng bọn họ cùng tồn tại ở phương đông. Chỉ khi Tiêu Trì Dã và Thẩm Trạch Xuyên cùng nhau, Ly Bắc và Trung Bác mới có thể có cơ hội nghỉ ngơi khôi phục.

Tiêu Kí Minh dựng trường ngựa ở Lạc Sơn, Thẩm Trạch Xuyên đã ngầm cho phép, đây là nhượng bộ của y đối với Ly Bắc, cũng là cơ hội y cho Ly Bắc. Đường cái mà Trung Bác xây dựng sẽ phá vỡ ranh giới hai nơi, chúng kết hợp lại cũng tức là chiếm cứ quái vật khổng lồ của đông bắc.

Kỷ Cương lặng lẽ ngồi xếp bằng, nói: “Hắn đánh Kỷ Gia quyền rất giỏi, đi hay ở đều tự do, sợ cái gì. Dù là vậy, con với hắn cũng không có con nối dõi, việc này cứ lửng lơ không quyết, Ly Bắc và Trung Bác không thể dài lâu.”

***

Tiêu Trì Dã mặc áo giáp xong, đang trong phòng chờ Thẩm Trạch Xuyên về. Dưới hiên vang tiếng bánh xe tới gần, Phí Thịnh vén mành thay Diêu Ôn Ngọc, nói: “Phủ quân chưa về.”

Chăn mỏng trên đầu gối Diêu Ôn Ngọc hơi ẩm ướt, y vịn xe bốn bánh nói: “Ta tìm Nhị gia.”

Phí Thịnh có chút khó xử, Tiêu Trì Dã ở trong nói: “Ta ở đây.”

Diêu Ôn Ngọc nhẹ nhàng từ chối Phí Thịnh, tự mình xoay xe vào. Tiêu Trì Dã thu chân, ngồi thẳng thân bên bàn, gác binh thư sang bên cạnh, nói: “Nguyên Trác tìm ta có việc gì?”

“Hiếm khi được gặp Nhị gia, có một số việc không tiện viết thư, chỉ có thể gặp mặt nói chuyện thôi.” Diêu Ôn Ngọc lấy khăn ra, lau chùi mồ hôi trên tay, “Nhị gia có rảnh không?”

Tiêu Trì Dã tựa ra sau, hỏi: “Việc gì, mà phải tránh Lan Chu nói với ta?”

Diêu Ôn Ngọc lau tay khô ráo, gấp khăn phẳng nếp, cất gọn gàng về tay áo. Y không vội vàng, nói trong tiếng mưa rơi liên miên không dứt: “Việc Ly Bắc, dĩ nhiên nói với Nhị gia thích hợp hơn. Bây giờ thái hậu bại ở Khuất Đô rồi, bước kế tiếp Tiết Diên Thanh sẽ lấy đi binh quyền của Hàn Thừa, lúc đó trữ quân đăng cơ, để vững lòng đại soái, nhất định sẽ tiến hành phong thưởng cho Khải Đông, Nhị gia còn muốn tới Biên Quận như đã tính sao?”

Tiêu Trì Dã đương nhiên phải đi, chuyến đi Biên Quận quyết định Cáp Sâm có thể tập kích Đoan Châu thành công hay không, huống hồ hắn tin Thích Trúc Âm.

Trước sự ngầm thừa nhận của Tiêu Trì Dã, Diêu Ôn Ngọc đã nhận được câu trả lời, y chuyển đề tài, nói: “Thế tôn…” Tiêu Kí Minh kế thừa tước vị Tiêu Phương Húc, Tiêu Tuân nên được gọi là thế tử, y liền đổi từ, nói tiếp, “Thế tử ở đại cảnh, đã có tiên sinh dạy nhập môn chưa?”

Tiêu Trì Dã gõ hờ ngón trỏ lên mặt bàn, hắn nói: “Ngươi muốn dạy Tuân nhi.”

Tiêu Trì Dã khá nhạy bén, từ lúc Diêu Ôn Ngọc chuyển đề tài hắn đã phát giác được ý tứ. Trữ quân của Tiết Tu Trác sắp đăng cơ rồi, còn định phong Thích Trúc Âm, đợi đến khi cuộc chiến với Biên Sa kết thúc, bọn họ có thể phân đôi hai ngả với Khải Đông. Thẩm Trạch Xuyên muốn đoạt Khuất Đô, Diêu Ôn Ngọc đã và đang suy nghĩ chuyện nối dõi.

“Sói Ly Bắc chúng ta, ” Tiêu Trì Dã hơi ngẩng đầu, trầm giọng nói, “không làm hoàng đế.”

Tiêu Trì Dã và Thẩm Trạch Xuyên không có con, nếu Tiêu Tuân đến Trung Bác nhận sự giáo dục của tiên sinh như Diêu Ôn Ngọc thì Tiêu Trì Dã hiểu ý bọn họ rồi. Tiêu Tuân làm người thừa kế của Thẩm Trạch Xuyên, việc này quá có lợi đối với Ly Bắc, có lợi đến nỗi Tiêu Trì Dã không muốn đáp ứng.

“Nhị gia suy nghĩ cho Phủ quân, không muốn để Tiêu thị thay thế Phủ quân, nhưng cho dù không có thế tử, đổi lại đứa trẻ khác, cũng sẽ không mang họ Thẩm, ” Diêu Ôn Ngọc nói với Tiêu Trì Dã, “Phủ quân sẽ không để Thẩm Vệ vào miếu thờ.”

Thẩm Trạch Xuyên muốn để Thẩm Vệ tiếp tục làm cô hồn dã quỷ ngoài vùng hoang vu Đôn Châu, chuyện vào miếu thờ nhận hương hỏa hoàn toàn không có khả năng, y muốn cắt đứt huyết thống Thẩm thị.

Tiêu Trì Dã nói: “Tuân nhi là thế tử Ly Bắc, việc này đại ca ta tuyệt đối sẽ không đáp ứng.”

Diêu Ôn Ngọc trầm mặc giây lát, y thay đổi ngữ khí, làm như cách bằng hữu trò chuyện với nhau, nói: “Ngươi có cách khác sao?”

Mưa đêm tí tách, trong phòng không lạnh nhưng sắc mặt Diêu Ôn Ngọc vẫn kém.

“Thiên hạ vô số hào kiệt, ngươi biết vì sao ta đi xa tận Trung Bác, tới nương nhờ Lan Chu không?”

Con ngươi Tiêu Trì Dã thâm thuý.

Diêu Ôn Ngọc không sợ Tiêu Trì Dã, chỉ cần có thể hạ xong ván cờ này, ai y cũng không sợ. Y nói: “Ta nhìn y với ngươi trốn chạy về phương bắc, lại dừng ở Trung Bác. Ta tưởng y muốn rửa tội danh thay Thẩm Vệ, nhưng y chẳng thiết chuyện này chút nào. Y không xem Trung Bác như cố hương, cũng không coi Khuất Đô như chốn về, tiến lui đều tuỳ ý y. Ta biết y không phải người làm hoàng đế, nhưng ta vẫn muốn giúp đỡ y, bởi y là kiêu chủ trời sinh. Phụ thân ngươi biết Trung Bác đang quật khởi nhanh chóng, ông chấp thuận cho Lan Chu vào Ly Bắc, là vì Tiêu Tuân chính là lựa chọn duy nhất của Lan Chu.”

Tiêu Phương Húc là lang vương mở mang đại cảnh Ly Bắc, ông đứng nơi cửa Lạc Hà có thể ngửi được tham vọng của Quang Thành đế, còn trở thành vương khác họ nắm chắc trọng binh Đại Chu vào thời cơ thích hợp nhất, ông nhìn xa hơn các con mình. Tương lai của Thẩm Trạch Xuyên chỉ có một, nếu không có Tiêu Trì Dã và Tiêu Tuân, ông chắc chắn sẽ không cho phép Thẩm Trạch Xuyên sống sót về Trung Bác.

“Lan Chu dám đến vị trí kia, ” Tiêu Trì Dã nói từng chữ, “thì đó chính là của y.”

“Đó chính là của y, ” Diêu Ôn Ngọc nói, “nếu như có Tiêu Tuân.”

Tiếng mưa rơi dồn dập, Tiêu Trì Dã không trả lời.

***

Trữ quân cảm thấy đêm lạnh, sau khi bệnh nàng ngủ không ngon, thường hay tỉnh giấc. Hiện giờ nàng đang mở to mắt nhìn đỉnh biếc, mặc thời gian trôi đến giờ mão, không cần cung nữ đến gọi đã trở mình ngồi dậy.

Cung nữ đều là người mới tới, quỳ chỉnh vạt áo cho Lý Kiếm Đình, đến khi nàng ngồi trước gương thì bưng hộp chải tóc cho nàng. Đợt này Lý Kiếm Đình gầy đi rất nhiều, nom ngày càng ác liệt, chẳng hề có vẻ mềm mại của nữ tử.

Lý Kiếm Đình ngủ không ngon, lại bệnh nặng mới khỏi nên khó tránh uể oải, đang ngẩn ngơ chợt cảm thấy bên tai mát lạnh. Cung nữ khom người đeo khuyên tai cho trữ quân còn chưa kịp phản ứng, đã thấy trữ quân đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, nhẫn nại nén giọng trách: “Tháo ra!”

Các cung nữ trong điện hoảng hồn quỳ xuống, không biết đã làm gì khiến trữ quân không vui.

Lý Kiếm Đình mím chặt môi, trong khoảng tĩnh mịch tuyệt đối nhìn thấy chính mình thoáng mờ trong gương. Nàng nhìn chằm chằm con người này, sau một lúc lâu nói: “Ta được các tiên sinh dạy ở tiền đường, không đeo khuyên tai.”

Cung nữ khấu đầu mấy cái, khiếp sợ đáp lời.

Lý Kiếm Đình không muốn các nàng giúp nữa, tự mình khoác áo ngoài, chất liệu kim quý bao lấy người giống như khôi giáp của nàng, nàng dễ chịu hơn nhưng vẫn không nói gì. Đến khi ra cửa, nàng nhìn thấy bóng người quen thuộc dưới hiên.

Phúc Mãn tiến lên đón, mở dù cho Lý Kiếm Đình, nịnh nọt nói: “Hôm nay mưa lớn, nô tỳ chuẩn bị kiệu rồi, điện hạ có thể chợp mắt một lúc, đến tiền đường nô tỳ sẽ gọi ngài, bảo đảm không làm lỡ việc đâu ạ.”

Lý Kiếm Đình không đi, nở nụ cười nói: “Chào buổi sáng công công, tra án bận chứ?”

Phúc Mãn cũng không dám giục, nói: “Nô tỳ nào biết tra án, đều là được Nguyên phụ bảo ban cho, đặc biệt phái mấy vị đại nhân ở Hình bộ tới đốc thúc ạ.”

Ý này có nghĩa không phải hắn độc đoán xử án, mà là qua tay Khổng Thu, không liên quan tới hắn quá nhiều.

Mắt Lý Kiếm Đình không chớp, nàng hỏi: “Vậy là Phong Tuyền không ra được sao?”

Trong lòng Phúc Mãn xoay chuyển, tỏ vẻ u sầu nói: “Hắn là huynh đệ của Mộ Tần nương nương, lại có dính dáng Ty Uyển cục, Hình bộ cũng không tiện thả hắn vì tình riêng. Nô tỳ chạy tới đại viện làm việc mấy lần rồi, cũng nhắc với Nguyên phụ, hắn là người tốt mà.”

Phúc Mãn suy xét Phong Tuyền có thể trở lại cung làm việc, nhất định là vì hầu hạ trữ quân lâu dài, có tình nghĩa chủ tớ trong đó, cho nên hắn không chửi bới Phong Tuyền trước mặt Lý Kiếm Đình, biết Lý Kiếm Đình vẫn thiên vị lắm. Tương lai còn dài, chỉ cần hắn gìn giữ vị trí này tốt, chẳng sớm thì muộn Lý Kiếm Đình cũng chán ghét Phong Tuyền.

Lý Kiếm Đình nói: “Ta bệnh suốt, cũng không biết tin, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Phúc Mãn bung dù cho Lý Kiếm Đình, mình thì dầm mưa, nói: “Thì là tra —— ấy, điện hạ để ý dưới chân, ở đây bậc thềm trơn, nô tỳ đỡ ngài! Vụ án này bị dở ở đoạn đồ ăn, nô tỳ cùng Hình bộ điều tra thức ăn hôm đó của điện hạ, Ty Uyển cục đáng nghi vấn nhất, lắm người phức tạp quá, có kẻ cố ý phá hỏng rồi.”

Hắn đẩy sạch trách nhiệm của mình trong vụ án này, để Hình bộ đốc thúc gánh hết, như vậy Phong Tuyền có chết cũng là việc của Khổng Thu. Nguyên phụ là thầy của nàng, quyết định nàng có thể đăng cơ hay không, trong lòng Lý Kiếm Đình không thoải mái thì cũng không thể nổi giận với Khổng Thu.

Lý Kiếm Đình vốn không định lên kiệu, nhưng nàng bỗng dưng đổi ý, khom lưng bước vào. Phúc Mãn phấn chấn hô điện hạ chậm một chút, vun vén màn kiệu gọn gàng cho Lý Kiếm Đình, thúc giục thái giám nhấc kiệu nhanh nhanh tới Minh Lý đường. Khi Lý Kiếm Đình đến Minh Lý đường, Sầm Dũ đã chờ được lúc lâu. Ông ta đứng dưới hiên, nhìn Lý Kiếm Đình từ trong kiệu bước xuống, không khỏi nhíu mày lại.

Trước giờ trữ quân không làm mấy thứ kiểu cách này nên mới có thể lọt mắt triều thần, sao mà thái hậu vừa thất thế, đến vài bước chân cũng không đi bộ được?

Sầm Dũ hành lễ với Lý Kiếm Đình, Lý Kiếm Đình đứng dưới hiên đáp lễ lại. Sầm Dũ không đi vào ngay mà nghiêm nghị nói: “Mưa xuân quý hoá, ruộng tốt tám thành đều được hưởng trận mưa này, điện hạ chưa đăng cơ, cũng chưa phong hào, sao có thể ngồi kiệu trong cung?”

Lý Kiếm Đình có vẻ tỉnh ngộ, nghiêm túc nhận sai, nói: “Học sinh biết sai rồi.”

Phúc Mãn đi theo sau nghe thấy câu này, sao có thể để trữ quân chịu, cỗ kiệu này còn là do hắn sắp xếp đó, bèn vội vàng nói: “Điện hạ mới khỏi bệnh nặng, ngọc thể quý giá, trời lại mưa to..”

Sầm Dũ chợt biến sắc mặt, quát lên: “Ta với điện hạ đang sư sinh đàm luận, sao nội hoạn dám xen mồm!”

Phúc Mãn thầm nghĩ hỏng rồi, tức khắc quỳ xuống đất, dập đầu lạy nói: “Nô tỳ, nô tỳ…”

Đang lúc cấp bách mà lại phạm phải đại kỵ của triều thần nội các!

Sầm Dũ và Khổng Thu đều là người từng tiếp xúc tên Phan đảng loạn chính, hận nhất nội hoạn nhúng tay chính vụ, Phúc Mãn xưa nay chạy trong đại viện làm việc, tốt ở chỗ chịu giả ngu, tuyệt đối không thó mõm vào. Sầm Dũ thấy hắn hôm nay vừa tới bên trữ quân đã dám đặt cỗ kiệu xen miệng nói leo, nếu để cho hắn ở thêm mấy ngày chẳng phải loạn hết lên sao!

“Hôm nay ngươi dám phá thói quen của trữ quân, hôm khác nhất định dám loạn triều chính của trữ quân!” Sầm Dũ nổi giận, “Thiến tặc to gan!”

Phúc Mãn đập đầu bầm cả trán, vết thương mới chồng lên vết thương cũ.

Lý Kiếm Đình nói: “Là ta không đúng, lão sư…”

Sầm Dũ lập tức nói: “Điện hạ là trữ quân, quân phải xa gian nịnh! Người đâu, lột áo ngoài của hắn, kéo hắn xuống!”

Phúc Mãn là thái giám Ti Lễ giám, theo quy củ thời Vĩnh Nghi, Sầm Dũ tuyệt đối không thể quát tháo hắn thế này. Hắn nghe tiếng bước chân của cận vệ, hai tay run rẩy, lết đầu gối về phía Lý Kiếm Đình, nói: “Nô tỳ tội đáng muôn chết! Nô tỳ…”

Cận vệ không nói một lời lột áo ngoài của Phúc Mãn, kéo hắn tới khoảng trống trước Minh Lý đường, mưa trút “rào rào”, Phúc Mãn quỳ giữa đất trời cóng tím tái môi.

Sầm Dũ nói: “Vả miệng!”

Cận vệ vén áo lên, đứng trước mặt Phúc Mãn vả một bạt tai. Phúc Mãn bị đánh đến nỗi tai trái ong ong, hắn không dám tránh, cũng không dám la. Sầm Dũ không bảo dừng, quay người vén rèm, tỏ ý mời Lý Kiếm Đình đi vào, mặc kệ Phúc Mãn ở khoảng đất trống, tràng tát không dừng lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 237

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...