Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 289

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Giày này,” Tiêu Trì Dã chỉ cho Tiêu Kí Minh xem, “to vậy ca.”

“Không có cỡ cho đệ,” Tiêu Kí Minh cẩn thận gấp thư nhà rồi nhét về ngực áo, “xỏ tạm đi, về rồi sẽ có đôi vừa.”

Tiêu Trì Dã đi mấy bước, gót giày cứ rớt xuống, lê loẹt quẹt trên cỏ làm hắn càng nghe càng bực mình. Hắn không vui, khoanh tay nhìn Tiêu Kí Minh nói: “Đệ dù gì cũng có chiến công, không cần gì khác, đổi đôi giày mới thôi.”

“Đã bảo rồi,” Tiêu Kí Minh bình tĩnh nhìn hắn, “bây giờ chưa có đôi vừa.”

Mãnh đậu trên vai Tiêu Trì Dã, hắn còn tức, Tiêu Kí Minh đã xoay người tính vào lều quân rồi. Tiêu Trì Dã muốn học dáng vẻ điềm nhiên như không của ca hắn, nhưng không nhịn được lại bảo: “Cha gửi thư tới,” hắn dò hỏi, “không nhắc đệ à?”

Tiêu Kí Minh hơi khựng lại, một lát sau hắn quay đầu.

Ánh mắt Tiêu Trì Dã thấp thoáng chờ mong, hắn không cần thưởng gì hết, hắn chỉ muốn nghe Tiêu Phương Húc khen một câu thôi. Nhưng mà hắn chỉ biết cố nén kiêu ngạo, không chịu cúi đầu.

Giống ông cha thế cơ chứ.

Tiêu Kí Minh âm thầm thở dài, hắn kẹt ở giữa, thành ra trông còn già dặn hơn cả hai người đó. Hắn buông nhẹ bàn tay đang vén rèm, nói không chút do dự: “Dù cha có khen đệ, thì cũng là lấy công bù tội đối với đệ.”

Tiêu Trì Dã khẽ nhếch khoé môi, không tức chuyện giày dép nữa. Hắn ôm cánh tay, gật gật đầu nom rất nghiêm túc.

Tiêu Kí Minh nhìn bầu trời xanh thẳm xa tít tắp, tự dưng không còn vội vã đi xử lý quân vụ. Hắn quay lại ngồi trên hàng rào gỗ thô ráp, vỗ vỗ sang bên cạnh.

Tiêu Trì Dã nhìn phương bắc theo Tiêu Kí Minh, núi Hồng Nhạn che khuất tầm mắt, tận cùng là dải dài miên man chập trùng như sống lưng của một con thú nằm rạp trong đêm, gồ ghề nhô lên.

“Phía sau núi Hồng Nhạn là gì?” Tiêu Kí Minh hỏi.

Advertisement

Tiêu Trì Dã ngậm cỏ non đáp: “Là gió chắc.”

Tiêu Kí Minh cười: “Đệ đúng là trò ruột của sư phụ Thiên Thu.”

Tả Thiên Thu không giống một tướng quân, ông lão với mái tóc bạc phất phơ bên má, thường lặng lẽ ngắm nhìn ngọn gió Ly Bắc, tưởng như đang suy ngẫm về những vấn đề không lời giải đáp ấy.

Tiêu Trì Dã chống lan can, vừa nhìn núi Hồng Nhạn vừa nói: “Đại ca, huynh không sang đó xem sao?”

Tiêu Kí Minh im lặng, diều hâu trên đỉnh đầu rít lên, gió thổi tay áo hắn phần phật, hắn cũng không giống một tướng quân. Hắn đan hờ những ngón tay thon dài, như đang cùng Tiêu Trì Dã ngồi trên bậc nhà nói chuyện phiếm vậy.

“Ta sao,” Tiêu Kí Minh nói nhẹ bẫng, “ở đây cũng tốt lắm.”

Tiêu Trì Dã hơi tiếc nuối, mà không biết vì cái gì lại tiếc. Trong thân thể trẻ trung của hắn ẩn chứa sức mạnh vô hạn, tham vọng lan tràn mọi ngóc ngách trên trời dưới dất. Hắn muốn quá nhiều, chưa hiểu được nỗi gian khổ của hai chữ “gìn giữ”, hắn chỉ muốn tiến công.

“Huynh thì thành thân rồi,” Tiêu Trì Dã cắn cỏ non, nếm vị chua chua ngọt ngọt nói, “đệ vẫn muốn đi thử.”

“Nói cứ như đệ sẽ không thành thân ấy,” Ánh mắt Tiêu Kí Minh phức tạp, bắt đầu thấy lo thay cho em dâu tương lai, “trên đời này biết bao nữ tử, đệ muốn người như thế nào? Đừng có dăm ba bữa lại thay đổi.”

Tiêu Trì Dã cúi người, lấy kiếm cọ cánh tay, gục đầu suy nghĩ rất lung, cuối cùng ngập ngừng: “Muốn…” Hắn ngẩng đầu, bỗng chỉ thẳng vào trăng trên cao, “như thế kia!”

Triêu Huy đứng phía sau nhắm mắt, trông hết sức là ‘xong rồi’.

Vầng trăng này còn y như đĩa ngọc nữa chứ.

“Đệ cũng chẳng có yêu cầu gì,” Tiêu Trì Dã ngắt cỏ non xuống, ngón tay vẽ vẽ, “nhìn phải đẹp, không giống mẹ, ít nhất cũng phải giống đại tẩu, nói chung phải đẹp hơn đại soái. Không biết thuần ngựa cũng không sao, phi ngựa thì phải biết. Đánh giặc không mượn người ấy lo, nhưng nên học võ chút xíu, không thì yếu ớt quá, đệ lại phải nhường nhịn suốt. Nữ công gì đấy không cần thiết, đệ không tin tay nghề của người khác được. Phong thái phải hơn người, giống như trăng kia kìa, không thể quá dễ gần, đệ liếc một cái là nhìn thấy y.”

Hắn càng nói càng thích thú.

“Chỉ cần đệ thấy y,” Trăng sáng rọi gương mặt Tiêu Trì Dã, đôi mắt toát lên kiên quyết buộc phải có, hắn nắm chặt bàn tay nói, “đệ nhất định sẽ khiến y làm vợ mình, dẫn y phi ngựa ở Ly Bắc, phi xa mấy cũng được, đệ bên y ー đệ nhường y một chút cũng không sao, mà chỉ một chút thôi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 289
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...