Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Kí Minh khép áo khoác đứng dưới đèn lồng, Triêu Huy trông ở phía sau, nói: “Tính tính canh giờ đáng lẽ trở về rồi, nãy người đi đón bảo công tử tự giục ngựa đi, sao vẫn còn chưa tới.”

Tiêu Kí Minh thở ra khí lạnh, lẳng lặng nhìn trời chốc lát, nói: “Trước đây trong lòng nó mà không thoải mái là muốn thúc ngựa phi dưới dãy Hồng Nhạn. Thói quen này không thay đổi được.”

Triêu Huy nói: “Cấm quân tốt xấu gì cũng là một chốn.”

Tiêu Kí Minh chuyển ánh mắt qua, hỏi: “Ngươi biết điều cha hối tiếc nhất đời này là gì không?”

Triêu Huy thành thực lắc đầu.

Tiêu Kí Minh nói: “Chính là sinh ra A Dã quá muộn. Ba năm trước, chúng ta gặp phục kích dưới chân Hồng Nhạn. Viện binh của cha chưa tới, A Dã mang theo hai mươi kỵ binh vốn được đưa để làm thủ vệ cho nó, phi ngựa đêm vượt sông Hồng, lần mò trong vũng bùn tới tận nửa đêm, đốt rụi lương thực Biên Sa. Lúc ta thấy nó cả người vừa thối lại bẩn, ngâm trong nước nát cả vết thương trên đùi. Năm đó nó mới mười bốn tuổi, ta hỏi nó sợ không, nó nói chơi rất vui. Cha thường bảo người nhà họ Lục là ưng của đại mạc, người nhà họ Tiêu là chó của Ly Bắc. Ta không thích câu này, nhưng về sau chúng ta xuất binh giống như con chó bị tròng dây khóa, chẳng còn sảng khoái như mười mấy năm trước nữa. Ta chiến đến hôm nay, đã không còn tính hăng lâu rồi. Người nhà họ Tiêu không phải chó, mà bây giờ còn giữ được tính sói chỉ có A Dã thôi. Thứ nó niệm trong mộng là núi non Ly Bắc, giờ khắc này lại phải để nó lại Khuất Đô quên đi tự do phi ngựa. Ta và cha đều có lỗi với nó.”

Triêu Huy trầm mặc chốc lát, nhìn Tiêu Kí Minh, nói: “Thế tử hà tất tự coi nhẹ mình. Công tử có thiên tính lỗ mãng, vốn không phải là người phù hợp làm tướng thủ thành. Bất luận hắn sinh ra sớm một chút, hay là trễ một chút, Ly Bắc đều không thể do hắn chưởng quản. Thống soái cần phải có tính nhẫn qua muôn vàn thử thách, còn phải có nghị lực vững vàng như bàn thạch, công tử không làm được đâu.”

Tiêu Kí Minh không lên tiếng nữa.

Tối nay gió lớn, quét sượt qua đèn lồng đung đưa. Chủ tớ hai người đợi gần nửa canh giờ, thấy xa xa có người đánh ngựa tới.

“Thế tử!” Người trên ngựa lăn xuống nói, “Công tử có chuyện rồi!”

Triêu Huy lập tức dìu đao hỏi: “Công tử đang ở đâu?”

* * *

Nửa canh giờ trước.

Thẩm Trạch Xuyên mang còng, bị tiểu kỳ đẩy xuống bậc.

“Xướng.” Tiểu kỳ ở phía sau sốt ruột giục, “Nhanh, mau xướng mấy câu!”

Thẩm Trạch Xuyên không lên tiếng, nhìn về phía người đang ngồi trong bóng ngả của tường. Y thấy Hải Đông Thanh là ngực lại nhói, không khỏi mím chặt viền môi, đứng nguyên tại chỗ.

Tiêu Trì Dã nói: “Ngươi đứng lại đây.”

Thẩm Trạch Xuyên thở ra khí nóng, chậm rãi dịch chân, đứng cách Tiêu Trì Dã không xa.

Tiêu Trì Dã đứng dậy nói: “Mẹ ngươi là ai?”

Thẩm Trạch Xuyên nói: “Vũ kỹ Đoan Châu.”

“Xướng khúc đi.” Ánh mắt Tiêu Trì Dã khiến người sợ đến hoảng, “Thẩm lão cẩu không dạy ngươi, thể nào cũng phải có người dạy ngươi cái khác.”

Thẩm Trạch Xuyên cúi đầu né tránh, dường như rất sợ hắn, nói: “… Ta không biết.”

“Ngẩng đầu coi.” Tiêu Trì Dã dùng chân đẩy đèn lồng ra, “Sợ ta?”

Thẩm Trạch Xuyên đành phải ngẩng đầu, ngửi thấy được mùi rượu.

Tiêu Trì Dã nói: “Không xướng cũng được, tìm đồ cho ta.”

Thẩm Trạch Xuyên giơ hai tay, ra hiệu mình vẫn đang mang còng.

Tiêu Trì Dã cau mày, nói: “Cứ để vậy mà tìm.”

Thẩm Trạch Xuyên liền ngồi xổm người xuống, bắt chụp mấy nắm tuyết.

Tiêu Trì Dã lạnh lùng theo dõi trên đỉnh đầu y, nói: “Lại đứng lên đi.”

Thẩm Trạch Xuyên liền chống đầu gối, đứng lên.

Tiêu Trì Dã nói: “Ngồi xổm như thường, đi đứng không hề gì. Là Cẩm y vệ phạt gậy đình quá săn sóc, hay là tiện mệnh dễ nuôi?”

“Dĩ nhiên là tiện mệnh dễ nuôi.” Thẩm Trạch Xuyên nén giọng nói, “May mắn.”

“Nói không rõ ràng.” Tiêu Trì Dã điểm roi ngựa lên ngực Thẩm Trạch Xuyên, “Một đạp đó đáng phải dứt cái mạng này, công phu của ngươi không tồi.”

Thẩm Trạch Xuyên bị roi ngựa làm cho rùng mình, càng co rụt tay chân sợ hãi, nói: “Kéo dài hơi tàn… Kéo dài hơi tàn thôi. Nhị công tử trung nghĩa, hà tất lằng nhằng không qua với tiểu nhân ta? Việc đã đến nước này, có tội thì phải chịu, bỏ qua cho ta đi.”

Tiêu Trì Dã nói: “Lời thật lòng sao?”

Thẩm Trạch Xuyên đã bị bức đến khóc nức nở, y gật đầu thật mạnh.

Tiêu Trì Dã thu roi ngựa về, nói: “Nói sao chẳng được, ai biết thật giả. Thế này đi, học cho ta mấy tiếng chó sủa. Sủa sảng khoái thì tối nay ta buông tha ngươi.”

Thẩm Trạch Xuyên không lên tiếng.

Tiểu kỳ bị ánh mắt Tiêu Trì Dã doạ sợ khiếp vía, lại đẩy đẩy Thẩm Trạch Xuyên mấy cái.

Sắc mặt Thẩm Trạch Xuyên trắng bệch, y yếu ớt nói: “… Dù gì cũng đối với mình ngươi thôi.”

“Cút.” Tiêu Trì Dã nói ngắn gọn.

Tiểu kỳ lập tức thả lỏng, vui vẻ nói với Thẩm Trạch Xuyên: “Cút! Chúng ta cút về…”

Ánh mắt Tiêu Trì Dã tước trên mặt tiểu kỳ, tiểu kỳ nhũn cả chân, chỉ vào mình, nói: “Ta, ta cút hả? Được…được ạ!”

Hắn cắn răng cuộn mình lại, lăn mấy vòng trong tuyết, đứng ở cách đó không xa.

Thẩm Trạch Xuyên hơi làm bộ bẽn lẽn, dịch tới gần hơn chút, kề tai nói nhỏ: “…Ngươi buông tha ta, ta sẽ buông tha ngươi chắc?”

Vụn tuyết bất chợt tung lên, Tiêu Trì Dã nhấn giữ cánh tay Thẩm Trạch Xuyên, mạnh mẽ ghì xuống, trên mặt hắn uy nghiêm đáng sợ, nói: “Hồ ly lộ đuôi rồi, ta tưởng ngươi có thể giả trang thế nào cơ chứ!”

Hai người đột nhiên ngã lật ra đất tuyết, còng treo trên hai tay, Thẩm Trạch Xuyên đá vào bụng dưới của Tiêu Trì Dã, liên tục lăn bò chống thân: “Lệnh vua muốn ta cấm túc, Tiêu gia lại dám phạm chỉ bất tuân đòi mạng của ta, sau tối nay — “

Tiêu Trì Dã chụp lấy cái còng của Thẩm Trạch Xuyên, kéo thẳng người về hướng mình.

Thẩm Trạch Xuyên đập trên đất, cắn răng khản giọng gào: “– các ngươi chính là đồng phạm với Tiêu gia nghịch thánh chỉ! Ta chết không đáng tiếc, tối nay toàn bộ Cấm quân phải chôn cùng!”

Tiêu Trì Dã từ phía sau kẹp yết hầu Thẩm Trạch Xuyên, bức y ngước cao đầu, cười gằn mấy tiếng, hung ác nói: “Ngươi tưởng mình là vàng ròng sao, chôn cùng? Ngươi cũng xứng à! Ta giết ngươi như rơm rác!”

Thẩm Trạch Xuyên hít thở khó khăn, bất ngờ lật còng chụp sau gáy Tiêu Trì Dã, y dùng hết sức lực vặn xuống mặt đất. Tiêu Trì Dã không kịp đề phòng chiêu này, lúc nhấc cánh tay bị Thẩm Trạch Xuyên cho một đá lên ngực, hai người nhất thời lăn lộn điên đảo.

“Giết ta như rơm rác?” Thẩm Trạch Xuyên cúi đầu nhìn chằm chằm Tiêu Trì Dã, trong lúc hỗn loạn cuối cùng hai người nhìn thằng vào mắt nhau, y khàn giọng nói, “Cơ hội tốt đã lỡ, về sau ai làm chó săn, ai làm thỏ non, sợ là chưa biết được đâu!”

“Ai dám giúp ngươi trong bóng tối!” Tiêu Trì Dã nổi lên sát tâm, “Ta tra ra kẻ nào giết kẻ nấy!”

Tiểu kỳ bị biến cố bất ngờ này dọa sắp tè ra quần, xông tới ngăn lại nói: “Đại nhân! Đại nhân tuyệt đối không thể giết người!”

“Không sai!” Thẩm Trạch Xuyên nói lớn, “Tối nay nhị công tử muốn giết ta!”

“Ngươi ngậm miệng!” Tay Tiêu Trì Dã định bịt kín cái miệng y.

Ai ngờ Thẩm Trạch Xuyên há miệng ra là cắn nghiến không nhả. Y đè lên nửa người Tiêu Trì Dã, đã cắn rách da thịt chỗ hổ khẩu của Tiêu Trì Dã.

Tiêu Trì Dã nói lạnh lùng: “Ngươi tưởng ngươi khóc lóc chơi xấu là che đậy được à? Một thân công phu này tuyệt đối không tầm thường!”

Tiểu kỳ không ngăn cản nổi, vội vã gọi người: “Mau kéo người ra!”

Răng Thẩm Trạch Xuyên thấm máu, lại cứ không chịu nhả ra. Tiêu Trì Dã đã tỉnh rượu rồi, nắm chặt cổ áo phía sau y kéo ra. Chỗ hổ khẩu kia đau đớn xót ruột, đôi mắt Thẩm Trạch Xuyên thì lại khiến Tiêu Trì Dã ghi nhớ rõ rõ ràng ràng.

“Công tử!” Triêu Huy giục ngựa gọi to.

Tiêu Trì Dã nghiêng đầu, nhìn thấy đại ca hắn cũng đang trên ngựa, đã lật mình xuống ngựa, bước nhanh tới đây. Trong chớp mắt này hắn chỉ cảm thấy xấu hổ khó coi, như thể bị người ta lột mất lớp vỏ ngoài, đánh về nguyên hình chẳng còn sót gì.

Một đầu gối Tiêu Kí Minh chấm đất, Thẩm Trạch Xuyên lập tức nhả ra. Hổ khẩu Tiêu Trì Dã đã be bét máu thịt, dấu răng rất sâu.

“Sao lại động tay rồi?” Triêu Huy đuổi theo sau đó, nhìn thấy vết thương kia.

“Giam người lại.” Tiêu Kí Minh trầm giọng nói.

Triêu Huy xách Thẩm Trạch Xuyên lên đi vào trong.

“Công tử say rượu.” Tiêu Kí Minh nhìn về phía tiểu kỳ, nói, “Việc tối nay không được truyền ra ngoài, tự ta sẽ thỉnh tội với hoàng thượng.”

Tiểu kỳ khấu đầu mấy cái, liên tục nói: “Đều do thế tử sắp xếp!”

Tiêu Kí Minh đứng lên. Triêu Huy tống khứ người xong đã trở lại, thấy thế nói với tiểu kỳ: “Tối nay khổ các vị huynh đệ Cấm quân rồi, đưa được công tử bình yên vô sự về phủ. Đêm đông thủ vệ không dễ dàng, ta mời các vị huynh đệ uống chén rượu nóng, mong rằng chư vị không chối từ.”

Tiểu kỳ sao dám nói không, thức thời đáp lời.

Lúc này Tiêu Kí Minh mới nhìn Tiêu Trì Dã, lại không nói lời gì.

Trên tay Tiêu Trì Dã ướt máu cũng không lau, hắn muốn nói gì đó, nhưng lại thấy đại ca hắn đã quay thân lên ngựa.

“Đại ca.”

Tiêu Trì Dã lầm bầm gọi.

Tiêu Kí Minh nghe thấy, nhưng vẫn đánh ngựa rời đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...