Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Trì Dã nói ba ngày nhất định về, thì chính là ba ngày sẽ về. Đêm khuya hắn chạy về dưới thành Tì Châu, cửa thành đã mở ra từ lâu, đuốc trên tường thành chiếu xuống sáng bừng. Cấm quân áp giải tù binh xếp thành hàng đi vào. Chu Quế để lao ngục phía nam Tì Châu cho Cấm quân sắp đặt đám thổ phỉ, nghênh tiếp Tiêu Trì Dã, nói: “Hầu gia khổ cực rồi! Các tướng sĩ cũng diệt cướp mệt nhọc, ta đã sai người chuẩn bị cơm nước, kính xin chư vị dời bước.”

Tiêu Trì Dã xuống ngựa, nói: “Đại nhân có lòng quá.”

Chu Quế theo Tiêu Trì Dã cùng đi vào trong, mặt mày hồng hào nói: “Xem quân báo của Đàm Đài tướng quân, quần phỉ tại phía đông bị bắt làm tù binh rồi, triệt để tan tác rồi. Hầu gia tự mình đi truy Lôi Kinh Trập, đây thật sự là… thật sự là tốt quá!”

Tiêu Trì Dã đã nhìn thấy Thẩm Trạch Xuyên, Thẩm Trạch cũng nhìn thấy Tiêu Trì Dã rồi. Mấy cận vệ đi theo sau Thẩm Trạch Xuyên. Kiều Thiên Nhai nhấc đèn lồng, hiển nhiên là chờ đã lâu. Hắn đáp Chu Quế: “Chuyện có liên quan Lôi Kinh Trập, sáng mai ta vẫn cần cùng đại nhân nói chuyện trong thư phòng.”

Chu Quế cho là Tiêu Trì Dã chạy đã mệt, vội vã gật đầu nói “Được”. Khổng Lĩnh thì thông suốt hơn hắn chút, tuy rằng không quen nhưng cũng biết e ngại chuyện của người ta, vì vậy tùy tiện tìm cái cớ, dẫn Chu Quế rời đi.

Thần Dương tiến lên dẫn ngựa, cận vệ phía sau đồng thời quỳ một chân trên đất, nói rằng: “Chúc mừng chủ nhân chiến thắng trở về!”

Tiêu Trì Dã giải hết giáp tay cùng Bá Vương cung, nói: “Đứng lên đi. Đợi bao lâu rồi?”

Thẩm Trạch Xuyên cầm lấy đèn lồng từ tay Kiều Thiên Nhai, quay người cùng Tiêu Trì Dã đi trên đường, nói: “Một lúc thôi.”

Tiêu Trì Dã hạ ngón tay nhấc lấy đèn lồng từ trong tay Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên cầm lấy giáp tay mà hắn mới cởi xuống, lật xem.

Tiêu Trì Dã thấy thế thì nói: “Giáp tay này là vật cũ mấy năm trước rồi, thép do Ly Bắc rèn, dây thừng da bên trên vẫn là đồ Khuất Đô trực tiếp cấp cho tám đại doanh. Lần trước ở đây lúc kéo Bá Vương cung đã mài nứt nó, trước khi về Ly Bắc ta nghĩ cách thay cái khác vậy.”

Dây thừng da trên giáp tay đúng là đã bị mài nứt, Thẩm Trạch Xuyên dò xét mấy lần, nói với Kiều Thiên Nhai: “Trước tiên gác qua đi.”

Tiêu Trì Dã thấy hai người đi phương hướng không đúng, không khỏi quay đầu lại nhìn vị trí Chu phủ, lại nhìn Thẩm Trạch Xuyên, hỏi: “Chúng ta chuyển ra ngoài rồi à?”

“Đương nhiên phải dọn ra, ” Thẩm Trạch Xuyên cất bước lên bậc, “cứ ở trong phủ Chu Quế cũng không tiện, đầu năm hắn còn mới có cháu, người một nhà đều chen trong hai cái viện, chật chội lắm. Trước đó vài ngày ta đã sai người hỏi thăm tin tức rồi, vừa vặn nhìn trúng một tòa trạch bên này.”

Lúc y nói chuyện hai người đã tiến vào ngõ hẹp, đường lát đá nối thẳng hướng cửa lớn. Tiêu Trì Dã đánh giá: “Sát bên phố chính, cũng gần nơi Chu Quế, lúc thường thương nghị thuận tiện, vị trí chọn rất đẹp.”

“Có một khuyết điểm, ” Thẩm Trạch Xuyên dẫn Tiêu Trì Dã bước vào cửa, nói, “là rộng quá rồi, người của chúng ta ít ỏi lắt nhắt gộp lại cũng chẳng vừa mấy cái viện này.”

Tiêu Trì Dã nhìn thấy trước tòa trạch bố trí đài lên ngựa, gạch xanh xếp chồng. Điêu khắc trên cột trụ cửa thô, hoa văn không tinh tế như bên Khuất Đô, Quyết Tây, mà có chút ý tứ như Ly Bắc cùng Biên Sa. Năm cái viện đối với hai người bọn họ mà nói quả thực lớn quá. Toà trạch lúc Tề Huệ Liên còn làm chủ cung thái phó được ngự ban cho cũng không chênh lệch với cái này là bao, dù thêm tôi tớ cũng ở chẳng lấp kín được, huống hồ hai người bọn họ không có dòng dõi, cũng không có thiếp thất. Vách đá nhìn có chút tuổi tác, thế nhưng tầng mái hiên làm theo khí thế mạnh mẽ, không chắn sáng, là kiểu dáng Tiêu Trì Dã yêu thích.

“Không sao, ” Tiêu Trì Dã vào cửa rồi lại dắt Thẩm Trạch Xuyên, “để sư phụ ở một viện, ngươi và ta một viện, mấy huynh đệ bọn họ một viện, sau này còn có thêm người vào nữa, dựa theo thân phận phân chia, đợi đến khi bảy mươi tám mươi tuổi, kiểu gì cũng thấy được ngày đầy kín.”

“Viện sau trống, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “viện sau và gian nhà phụ đều phải thêm người, những viện này đều thông nhau, không sai người coi chừng thì không được, lúc bọn hắn luân phiên trực ban phải làm phiền chút.”

Hai người bọn họ ở phía trước bàn tính ngày sau nên mua thêm những thứ gì, phía sau Đinh Đào liền lấy sổ ghi lại con đường, nhỏ giọng nói: “Tòa trạch này tuy không lớn bằng vương phủ của chúng ta ở Khuất Đô, nhưng mà đi vòng vèo quá. Nếu ta mà phải ở khu sau, mỗi chuyện thuộc đường thôi đã mất gần nửa tháng rồi.”

“Không để ngươi đơn độc làm nhiệm vụ, có Cốt Tân dẫn theo rồi, sợ cái gì?” Kiều Thiên Nhai nói, “Tòa trạch này không rẻ, chủ tử ta mua mà mắt cũng chẳng chớp, giàu nứt đố đổ vách nhỉ.”

Đinh Đào ưu thương đầy mặt, lại viết viết vài nét bút, nói: “Huynh không hiểu rồi, chính là bởi có Tân ca dẫn nên mới có thể lạc đường đấy. Haiz, Tân ca thật là kỳ quái, ở trong quân làm trinh sát, ở bên ngoài điều tra việc, mấy cái địa phương xa lạ đó đều nắm bắt rõ rõ ràng ràng, vừa về tới nhà chúng ta thì lại không nổi nữa, hầu như toàn rẽ sai viện. Lúc huynh ấy còn ở trong nhà Ly Bắc ấy, thường vòng đi nơi khác lắm. Ta kể cho huynh nghe, trong viện đó có một người tên là Thuý Lan tỷ tỷ, thị nữ bên cạnh thế tử phi, ôn nhu dịu dàng, mỗi lần Tân ca đi sai đường, đều là nàng dẫn huynh ấy về, còn cho ta kẹo, dù sao… Á á cái gì đấy!”

Cốt Tân lấy một tay kẹp Đinh Đào, bịt kín cái miệng của hắn, ngó Kiều Thiên Nhai vài lần, nói: “Phi lễ chớ nghe.”

“Ta còn chưa nghe ra chỗ nào ‘phi lễ’ đây, ” Mặt Kiều Thiên Nhai lộ vẻ vô cùng kinh ngạc, khẽ vỗ vỗ tay, “ngươi thì lại tự mình đóng đinh xác nhận rồi.”

“… Bên này loại cây trúc khó sống, mấy ngày nữa ta tìm loại khác.” Tiêu Trì Dã nói rồi quay đầu lại, nhìn bọn họ hỏi, “Đêm nay ai gác đêm?”

Thần Dương vẫn luôn mang tâm sự nặng nề, nghe vậy thì nói: “Một mình ta trông coi, mấy hôm nay đều là bọn họ luân phiên rồi.”

Tiêu Trì Dã biết Thần Dương đây là muốn bẩm báo sự tình với riêng mình, liền gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Hắn vừa vào thành nhìn thấy thần sắc lúc Thần Dương đón mình liền biết là có việc. Lúc về tới viện nước nóng đã chuẩn bị xong, nhân lúc Tiêu Trì Dã đi tắm, Thẩm Trạch Xuyên gọi người làm nóng cơm canh.

Trời nóng nực, cửa phòng chính mở cả hai bên, chỉ rủ xuống tấm rèm trúc chắn muỗi. Vải thưa che cửa đều là mới đổi, dưới hành lang đặt một vại đồng bụng lớn, nuôi hai con cá chép đỏ, nổi ba, bốn đóa sen thanh. Trong viện trồng vài cây xanh, làm nổi bật ánh sáng ấm áp từ trong phòng chiếu ra, vây quanh Thần Dương đang ngồi ngẩn ngơ.

Thần Dương mặc áo choàng cũ, bọn họ chạy cả đường tới đây, y phục đã đều bị cọ mài đến tàn tạ. Thẩm Trạch Xuyên xin đại phu nhân của Chu Quế tìm thợ may tới đo cho từng người bọn họ, đợi thêm vài ngày nữa là có thể thay y phục mới.

Thần Dương cùng tuổi Triều Huy, thế nhưng Triều Huy đã thành gia lập nghiệp, hắn vẫn là thống lĩnh cận vệ, vẫn đi theo các huynh đệ ở chung một chỗ, thoạt nhìn thì chú ý lịch sự nhất, trên thực tế cũng qua loa sơ sài. Lúc này hắn ngồi dưới mái hiên, bị muỗi chích vài nốt, trong lòng lại loạn tùng phèo, còn đang cân nhắc xem lát nữa báo cáo Tiêu Trì Dã như thế nào.

Rèm trúc mở phân nửa, Thẩm Trạch Xuyên đã thay đổi thường phục trong nhà. Y nói với Thần Dương: “Buổi tối trông coi cửa thành suốt, ngồi đây còn phải cho muỗi ăn, vào cùng Sách An dùng cơm tối đi đã.”

Thần Dương đứng dậy đáp lại, đi theo vào.

Tiêu Trì Dã còn chưa đi ra, cơm nước rất đơn giản, bọn họ rất ít khi ăn thịt cá. Bây giờ Kỷ Cương trở lại rồi, ông coi sóc thức ăn chằm chằm, cái gì nên ăn cái gì bổ dưỡng đều dựa theo thực đơn đã cùng Tề Huệ Liên xác định lúc trong chùa Chiêu Tội. Mấy cận vệ bọn họ đều thích uống rượu, Kỷ Cương trước đây cũng thích uống, làm đồ nhắm rượu thì tay nghề số một.

Thần Dương ngồi trên chiếu, thị nữ bày cơm nước ra trên chiếc bàn con trước mặt hắn.

Trong phòng rất yên tĩnh, Thần Dương cúi đầu ngồi, nghe người hầu lui ra. Thẩm Trạch Xuyên ngồi ở bên cạnh, thật sự không câu nệ như Thần Dương. Y mặc áo trắng rộng, khi cử động lộ ra cổ tay, sự tinh tế từ dung mạo tản đi mấy phần, ngược lại có chút khiến người buông lỏng mà không chú ý tiểu tiết.

Nếu hai người ngồi lâu, có lẽ sẽ không tự giác được bị đối phương ảnh hưởng.

Thần Dương cảm thấy Thẩm Trạch Xuyên vào lúc này có chút cảm giác an tĩnh của Tiêu Trì Dã, đều có khí thế từ từ khiến người an tâm.

“Lo lắng quá nhiều lại không ổn, ” Thẩm Trạch Xuyên đặt đũa gỗ, y không nhìn Thần Dương, chỉ nói, “ngươi cứ báo cáo như thực chất, không thêm một chữ, không đổi một từ, kể sự tình cho hắn biết, hắn tự có ý nghĩ riêng. Thường nói người trong cuộc mơ hồ, kỳ thực không hẳn, hắn ở trong đó, so với người khác còn hiểu rõ hơn, có lẽ hắn còn nghĩ tới sớm hơn ngươi nữa đấy.”

Thần Dương cúi đầu trầm mặc hành lễ.

“Nếu ngươi xem thường hắn, tức là xem thường chính ngươi rồi.” Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi nói, “Hắn chọn các ngươi từ trong ngàn vạn người, sao không phải là các ngươi từ trong ngàn vạn người chọn hắn. Sau này còn có gió táp mưa rào, sóng to gió lớn, nếu như mỗi một việc ngươi đều giống tối nay trù trừ, rề rà như vậy sớm có ngày sẽ không theo kịp bước chân của hắn. Bọn họ chỉ biết Tiêu Trì Dã sáu năm trước, nhưng ngươi nhìn thấy lại là Tiêu Trì Dã được mài giũa ra bén nhọn trong sáu năm này. Thần Dương và Triêu Huy đều là ánh mặt trời¹, Tiêu Trì Dã và Tiêu Kí Minh đều là sói Ly Bắc, ngươi còn đang sợ cái gì? Không nên để cho thời gian Khuất Đô làm chính mình mê muội, các ngươi đã sớm ngang tài ngang sức với bọn họ rồi.”

¹Tên của họ quả thực đều có nghĩa là Ánh Bình Minh

Thần Dương vùi mặt trên chiếu, cổ họng mơ hồ tiết ra nghẹn ngào. Ngón tay hắn hơi cuộn tròn, hồi lâu không nói gì. Hắn tự hiểu chuyện của chính mình không quá quan trọng cho nên không nói, mặc dù hắn không chịu nỗi oan không thể biện bạch như Cốt Tân, nhưng cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt trong nhà đối với mình. Mấy ngày nay hắn trằn trọc trở mình, chính là bởi vì không biết nên làm sao mở miệng với Tiêu Trì Dã, lúc hắn cùng Cốt Tân rời khỏi Ly Bắc thậm chí đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Khi Thần Dương rời Ly Bắc, mọi thứ không hề kém hơn so với Triêu Huy. Chuyện gì hắn cũng đều không chịu thua kém, sợ bị nhất người ta cho là hắn kém cỏi hơn Triêu Huy, cho nên không ngừng đề cao yêu cầu với chính mình. Nhưng hắn trở lại được nửa tháng, lại có ý nghĩ tránh né Triêu Huy.

Hắn sợ rồi.

Mỗi một khắc hắn đều cho là mình đã thua rồi.

Hắn là tâm phúc của Tiêu Trì Dã, cũng là một phần khi Tiêu Trì Dã cùng Tiêu Kí Minh bị đem ra so sánh. Một khi chính hắn sinh lòng sợ hãi trước, như vậy Cốt Tân cùng Đinh Đào bên dưới cũng thế sẽ chịu ảnh hưởng theo, bọn họ sẽ không cách nào tiếp tục cùng nhóm cận vệ của Tiêu Kí Minh đánh đồng với nhau nữa, đây đối với Tiêu Trì Dã sắp đối mặt với sự dò xét hà khắc của Ly Bắc mà nói thì đúng là một loại trọng thương.

Tiêu Trì Dã không phải ai hết. Hắn không phải Tiêu Phương Húc cũng không phải Tiêu Kí Minh, hắn là chính hắn, đặc điểm hung hăng nhất của hắn chính là dũng cảm tiến lên và buộc phải quyết tâm. Thần Dương theo hắn, chính là giống như sóng cuồng hung mãnh. Thẩm Trạch Xuyên nói không sai, nếu như Thần Dương sợ hãi, sớm muộn gì cũng có một ngày hắn phải ở lại, bởi vì thứ ban đầu hắn lựa chọn chính là dám cùng Tiêu Trì Dã đơn thương độc mã ở lại Khuất Đô.

Tiêu Trì Dã còn chưa khô tóc, hắn khoác thường phục đi ra, thấy Thần Dương vẫn quỳ phục trên đất, bả vai rung rung thì không khỏi sững sờ, nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên hơi xoè hai tay, tỏ thần sắc vô tội với hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...