Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 242

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tháng năm hè nóng bức, nhóm tiên sinh chịu không nổi nóng, đều ở dưới Trì Tâm đình dùng trà hút thuốc tránh nắng, phe phẩy quạt dữ dội. Dư Tiểu Tái uống một bụng trà lạnh, lúc này không thoải mái mấy, muốn đi nhà xí, lại thấy Phí Thịnh dẫn Hải Nhật Cổ đến đình viện.

“ Hai ngày này Nhị gia phải quá cảnh,” Dư Tiểu Tái dùng khăn tay lau mồ hôi nơi cổ, “ Hải Nhật Cổ cũng phải đi theo à.”

“ Hắn là bọ cạp,” Khổng Lĩnh chú trọng sức khỏe, không ăn đồ lạnh, ngồi ở mành cạnh nước hóng mát, “ Có thể cùng bộ Hữu Hùng nói chuyện.”

Đây là ý của Phủ quân, Dư Tiểu Tái không thể bác bỏ, hắn gật đầu, nói với Diêu Ôn Ngọc đang ngồi bên người, “ Ta nghe nói đám người bộ Hữu Hùng ngày càng cường tráng, cưỡi ngựa cao lớn, cùng bộ tộc Đại Mạc khác không giống nhau.”

Cao Trọng Hùng cũng chưa thấy qua bộ Hữu Hùng, hắn dừng bút, lúc chấm mực quay đầu, cùng Dư Tiểu Tái chờ Diêu Ôn Ngọc trả lời.

Diêu Ôn Ngọc thu sách đặt lên đầu gối, nói: “ Bộ Hữu Hùng là một bộ lớn ở tây nam Đại Mạc, trước khi A Mộc chưa khởi dậy, là bộ tộc mạnh nhất Đại Mạc là Hãn Xà bộ, sau đó chính là bộ Hữu Hùng. Bộ hưu hùng trước kia đóng quân ở phía đông Tỏa Thiên Quan, bọn họ dùng ngựa của mình, không cần ngựa lùn của bộ câu mã. Ngựa của Hữu Hùng gọi là “hùng mã”, so với chiến mã Ly Bắc còn cao hơn nhiều.

Cao Trọng Hùng vốn tưởng Dư Tiểu Tái nói chỉ là tin vịt, nào nghĩ là thật. Hắn nghe xong kinh hãi nói: “ Khi ta ở trường Thái Học đã từng nghe đồn về bộ Hữu Hùng, lúc đó Tỏa Thiên Quan do Phùng thị trấn thủ, ‘ Tuyết Quan Ngân Thương’ Phùng Nhất Thánh! Bộ Hữu Hùng bị Phùng tướng quân đánh chạy về phía đông!”

Bốn tướng hiển hách của Vĩnh Nghi, Hồng Nhạn Thiết Dực Tiêu Phương Húc, Thương Quận Đình Cổ Thích Thì Vũ, Biên Quận Phi Sương Lục Bình Yên, còn có Tuyết Quan Ngân Thương Phùng Nhất Thánh, đều là những nam nhân Đại Chu thời còn trẻ được nhắc đến nhiều nhất. Phùng Nhất Thánh và Tiêu Phương Húc cùng một chí hướng, ông xuất thân bần hàn, khi mười bốn tuổi tại nơi gió tuyết liên miên của Tỏa Thiên Quan, giơ tay lập lời thề phải làm tường đồng vách sắt của Đại Chu, đợi đến kho ông bốn mươi tuổi, trong gió tuyết đã mai táng đứa con trai còn sót lại của mình, cuối cùng thì chết trên sa trường, chỉ đem nhẫn cốt ban của mình để lại cho nghĩa tử Tả Thiên Thu.

“Nguyên Trác học rộng biết nhiều, vậy mà còn biết bộ Hữu Hùng. Quả thật là chiến mã sớm nhất của khải đông, cũng chính là lai từ hùng mã mà ra.” Khổng Lĩnh nói, “ khi Lang Vương Tiêu Phương Húc còn là tiểu binh ở Lạc Hà Quan, ngựa của Lạc Hà Quan đều từ khải đông điều đến, cũng là loại ngựa này.”

“ Ai gia,” Dư Tiểu Tái sợ hãi cảm thán nói, “ Ác chiến thật!”

“ A Mộc thống nhất Hãn Xà, Liệu Ưng và bốn bộ Thanh Thử, đã muốn bộ Hữu Hùng quy thuận,” Khổng Lĩnh cảm thấy lạnh, đứng dậy trở lại bên chỗ gần bàn, “Bọn họ đánh một trận, A Mộc không chiếm được ưu thế.”

Ba người đến đây thấy rất hào hứng, ngồi vây quanh Khổng Lĩnh.

Cao Trọng Hùng nói: “ Chính là bốn bộ, làm cho tinh nhuệ Ly Bắc thiết kỵ bị tổn hại.”

“ Chỗ ấy không giống nhau, bộ Hữu Hùng khi đó còn đang ở vùng lân cận Tỏa Thiên Quan du đãng, bọn họ chiếm đất bừa bãi, bộ Hãn Xà dốc sức tấn công, xông đến trước mặt người khác mà đánh.” Khổng Lĩnh cười rộ lên, sinh động như thật, “ Chỉ thấy gió tuyết ngoằn ngoèo vô tận, ở trong đó luôn có bộ Hữu Hùng lui tới. Bọn họ cầm loan đao trên tay, tý phược bọc giáp, từ phía trên tập kích bất ngờ xuống dưới, hung ác đạp vào ngực bộ Hãn Xà, bộ Hãn Xà lập tức quay cuồng ngã xuống dưới, đến khi chạm đất thì bất tỉnh nhân sự—-.”

Dư Tiểu Tái lúc này hét lên: “ Khiếp rứa!”

Diêu Ôn Ngọc đang uống trà, thiếu chút nữa là sặc, dùng khăn tay che mũi, phải khụ vài tiếng, mới trở lại bình thường.

Khổng Lĩnh cười nói: “ Đúng là ghê thật, đánh cho A Mộc không còn cáu kỉnh, chỉ có thể điều bộ Thanh Thử đến Biên Quận.”

Diêu Ôn Ngọc lau xong, nói: “ Bộ Hữu Hùng cũng có anh hùng, khi Phùng tướng quân còn sống, nam nhân cùng ông giằng co là Tô Hách Ba Thú, là Nga Tô Hòa Nhật của bộ Hữu Hùng.”

Cao Trọng Hùng đi đến đám người đang tụ tập, nói: “ Tô…. người này ta biết! Nguyên Trác, không biết ngươi còn nhớ không, lúc ta vừa mới nhập đô, trong quan trà gần trường Thái Học nghe hoài không chán chính là truyền thuyết Phùng tướng quân, ông và Tô Hách Ba Thú giống như…. giống như Lang Vương và A Mộc!”

“ Là anh hùng,” Khổng Lĩnh nói, “ nếu không có A Mộc, vị trí cảu bộ Hãn Xà sẽ bị Tô Hách Ba Thú đứng đầu bộ Hữu Hùng chiếm giữ, hắn cùng Phùng Nhất Thánh là kẻ địch, lại cũng là bằng hữu. Trong quán trà ở Đăng Châu có một đoạn như vầy, không biết có phải bịa đặt hay không, nói khi Phùng Nhất Thánh bắn thủng kỳ Hồng Ưng là biểu tượng tôn nghiêm của Biên Sa, đã cùng vỗ tay với Tô Hách Ba Thú, hai người đứng giữa thiên binh vạn mã nhìn nhau cười lớn, từ đó về sau trước khi chiến đấu đều chào hỏi nhau trước.”

Cao Trọng Hùng cầm bút, làm tư thế, như tiên sinh dạy học sinh đọc sách: “ Phùng tứng quân không có áo giáp, chắp tay đứng giữa trời tuyết, áo bào trắng bay phần phật, rất tiêu sái. Tô Hách Ba Thú khoác áo da cừu, cánh màn tuyết bay, chắp tay hành lễ với tướng quân, cao giọng nói —–.”

“ Xe lương của thiết kỵ đã chuẩn bị tốt rồi chứ?”

Cao Trọng Hùng đứng người, miệng còn chưa kịp khép lại, chỉ thấy đám người Khổng Lĩnh đứng lên, hành lễ với Thẩm Trạch Xuyên phía sau hắn.

“ Chuẩn bị ổn thỏa hết rồi,” Khổng Lĩnh nói, “ Sáng nay Phí Thịnh đã qua kiểm tra, đợi chút nữa do kiều thiên nhai đưa ra khỏi thành.”

Thẩm Trạch Xuyên dùng chiếc quạt nhẹ nhành gõ phía sau vai Cao Trọng Hùng, nói: “ Ta là mãnh hổ Tô Hách Ba Thú Hữu Hùng bộ, mang theo rượu sữa ngựa của quê nhà, rượu ngon lắm, ta muốn đợi sau khi tướng quân uống xong rồi đánh nhau tiếp.”

Cao Trọng Hùng cuống quýt đặt bút xuống, xoay người hành lễ với Phủ quân.

“ Không cần vội,” Thẩm Trạch Xuyên nói, “ chính là cái gọi là ‘ Đại Chu binh sĩ tuyết Quan mộng, ai mà không biết Khóa thiên Thương’, trước kia sư phụ cũng thích nghe đoạn này.”

Hải Nhật Cổ đứng ở cửa đình, nói: “ Tô Hách Ba Thú, mãnh hổ Hữu Hùng, ta cũng biết.”

Dư Tiểu Tái đang nghe mê mẩn, hỏi tiếp: “ Sau đó hai người này thế nào?”

Khổng Lĩnh không trả lời, Hải Nhật Cổ cầm một quả điểm tâm trên bàn, cắn một miếng, nói: “ Tô Hách Ba Thú giết chết con trai của phùng nhất quán, cũng giết phùn nhất quán. Hắn bị A Mộc đuổi đánh khỏi Tỏa Thiên Quan, trước khi rút lui đến phía sau bộ Thanh Thử, đã từng đợi ở cách đạt lặc một thời gian dài.”

Đó là một kẻ kỳ quái.

Hải Nhật Cổ nhớ rõ Tô Hách Ba Thú, anh hùng mãnh hổ trong truyền thuyết, hắn ở cách đạt lặc tìm hoan mua vui, sau mỗi lần say đều muốn vỗ trống nhảy múa. Nam nhân tóc chấm bạc này, hắn còn chưa có già, lại như là đã chết rồi.

“ Ta có một bằng hữu,” dưới ánh lửa đỏ rực tô hách ba uống ngụm rượu, “ Hắn uống rượu sữa ngựa của ta, giết chết đám con của ta. Ta trả thù hắn, hắn liền rời bỏ ta.”

Hắn giơ ty lên úp ngược xuống, không còn một giọt nào.

“ Chúng ta là hùng ưng của hai bên đỉnh tuyết, phải chết trên tay đối phương.”

“ Đáng tiếc là hắn đã chết,” Hải Nhật Cổ ăn hết trái cây, “ hắn ở cách đạt lặc bị nhiễm phong hàn, bệnh năng không thể dậy nổi. Bộ Hãn Xà vây hắn, hắn một mình uống hết rượu sữa ngựa trong trướng, cưới cùng mang theo loan đao của mình, chết trên xa mạc. Bộ Hồ Lộc cắt đầu của hắn, cầm đi hiến cho A Mộc.”

Dư Tiểu Tái “ a” một tiếng, không nói gì nữa.

Mọi người trong Tâm trì đình bỗng chốc trầm mặc.

Cách Căn Cáp Tư dựa vào đầu của Tô Hách Ba Thú, đã khiến cho bộ Hồ Lộc trở thành bằng hữu của A Mộc, đồng thời cũng trở thành bằng hữu của Cáp Sâm. Vài năm sau, vó ngựa của Tiêu Phương Húc đạp đứt đầu Cách Căn Cáp Tư, lại vài năm sau…. Khổng Lĩnh không nói tiếp nữa.

“ Hải Nhật Cổ đến Biên Quận, Phủ quân còn muốn Hoắc Lăng Vân đi cùng à?” dieu ôn ngọc bỏ qua đề tài này, hỏi.

“ Hoắc Lăng Vân không đi Biên Quận,” Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài mành, nói đó có Hoắc Lăng Vân đang đứng, y nói, “ Hỏa súng của hắn phải đến phía bắc.”

Hôm sau Tiêu Trì Dã mang theo thiết kỵ quá cảnh, Thẩm Trạch Xuyên đứng trên đường trước cửa thành nhìn thấy cát vàng cuồn cuộn đang kéo tới đây. Mãnh liệng vòng xuống, ở trên đầu Thẩm Trạch Xuyên kêu hai tiếng, tiếp sau đó lại lần nữa bay lên cao, hướng về phía nam.

Phí Thịnh nghe thấy tiếng sấm rền vang của thiết kỵ, tiến lên muốn chắn cát vàng thay Thẩm Trạch Xuyên, Thẩm Trạch Xuyên thoáng dựng thẳng chiếc quạt lên, không để cho Phí Thịnh đứng phía trước mình.

Lãng Đào Tuyết Khâm đội trọng giáp, hơi thở cực nóng, ở đầu bên kia dẫn đầu thiết giáp chạy thẳng đến đây. Thẩm Trạch Xuyên dần dần lộ ra nụ cười, khi Tiêu Trì Dã gần đến thì y giơ cánh tay phải lên, khoan tay áo trượt xuống, lộ ra tý phược bên trong.

Tiêu Trì Dã mắt nhìn phía trước, không ghìm ngựa, khi qua Thẩm Trạch Xuyên thì thả cánh tay phải xuống, chỉ nghe một tiếng ròn vang, hai tý phược “ Phang” đập vào vào nhau, chỉ trong một cái nháy mắt, liền xoẹt qua.

Gió đưa tay áo bào của Thẩm Trạch Xuyên bay lên, y nói: “ Đại thắng.”

Tiêu Trì Dã cười rộ lên, hắn đón mặt trời chói chan tiếp tục thúc ngựa về phía trước, lớn tiếng nói: “ Đại thắng!”

Hơi nóng quét qua, cát bay mịt mù, hai cánh tay chạm qua nhau, chưa từng quay đầu lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 242

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 242
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...