Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Trạch Xuyên liền cười, nói: “Đây cũng không phải là bí mật động trời gì… Tạm biệt.”

“Còn chưa nghe xong mà.” Tiêu Trì Dã vừa có lại nhẫn, tâm tình vô cùng tốt, “Nếu Kỷ Cương là sư phụ ngươi, vậy chúng ta chính là sư huynh đệ đồng môn rồi. Ta lớn hơn ngươi, gọi tiếng sư huynh cũng không thiệt.”

“Kỷ gia không liên quan Ly Bắc.” Thẩm Trạch Xuyên nhanh chóng nhớ lại năm năm trước, y với Tiêu Trì Dã đánh một trận trong tuyết, lúc đó đã có cảm giác quen thuộc không thể xua tan.

“Chưa chắc.” Tiêu Trì Dã nói, “Chuyện duyên phận này, ai nói trước được đây.”

Thẩm Trạch Xuyên khoát tay ra hiệu với Cát Thanh Thanh và Tiểu Ngô, mình thì ngồi trở lại bên cạnh Tiêu Trì Dã, nói: “Ngươi đã tra Cát Thanh Thanh.”

“Quên không nổi đó.” Tiêu Trì Dã nhìn y, “Năm năm trước hắn chạy nhanh như vậy, năm năm sau hắn lại ở gần ngươi như vậy. Lộ liễu như thế, sao có thể khiến ta không nghi? Thuận tiện tra một chút là moi được nội tình của hắn.”

“Ngươi muốn làm gì?” Thẩm Trạch Xuyên ngậm cười hỏi.

“Ta chẳng muốn làm gì cả.” Tiêu Trì Dã nói rồi nhấc ngón tay chấm chấm nhẹ lên mắt Thẩm Trạch Xuyên, “Miễn cưỡng vui cười cũng không cần, chúng ta cũng coi như có giao tình sinh tử, miễn cưỡng thì không hay. Ngươi bối rối trong lòng, sợ rồi chứ gì.”

Thẩm Trạch Xuyên nói: “Chưa tới mức.”

Tiêu Trì Dã đảo đũa, điểm lên mặt bàn như có như không, hắn nói: “Nếu Kỷ Cương là sư phụ ngươi, thì Cẩm y vệ do Cát Thanh Thanh dẫn đầu lúc trước giữ cho ngươi một cái mạng, liền thành chuyện hợp tình hợp lý.”

“Ngươi đa nghi quá.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn dầu mỡ màu nâu tích lại trên bàn, “Một cước kia không đạp chết người là dậy nghi ngờ, nhiều lần thăm dò, thật là kiên nhẫn bền bỉ.”

“Ưu điểm của ta chỉ có nấy.” Tiêu Trì Dã nói, “Toàn dùng trên thân ngươi rồi.”

“Đã là đồng môn, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “không báo sư danh chắc không được ha?”

Tiêu Trì Dã buồn chán vứt đũa về trong ống, nói: “Trước tiên gọi tiếng sư huynh ta nghe chút.”

Thẩm Trạch Xuyên không lên tiếng.

Tiêu Trì Dã nói: “Kỷ Cương cũng coi như trang hán tử, ta phái người đi Đoan Châu hỏi thăm, người khác đều nghĩ ông ta bị thiêu chết rồi —— có phải Tiểu Phúc Tử do ông ta giết không?”

“Không phải.” Thẩm Trạch Xuyên chỉnh ống đũa ngay ngắn, “Sư phụ ta đã già, sao sát sinh nữa?”

Bông dưng nổi gió, hai người chẳng ai động đậy.

Tiêu Trì Dã nói: “Ngươi như chẳng hề làm gì cả, ta lại cảm thấy cái gì ngươi cũng làm rồi.”

“Dù ta làm hay không làm, các ngươi đều sẽ không bỏ qua cho ta.” Thẩm Trạch Xuyên chống lên ghế, chuyển hướng sang Tiêu Trì Dã, chậm rãi cười lên, ôn hoà nói, “Vậy sao ta không làm hết chuyện xấu đi, để ngươi hận cũng có lý do.”

Ngày tiếp theo.

Tiêu Trì Dã vào cung mới biết Ngụy Tần chết rồi.

Lý Kiến Hằng đã thay đổi trang phục, mấy ngày nay hắn khóc tiều tụy hẳn, ngồi ở trên cao nói: “Nói là trượt chân, rồi ngã vào giếng, mãi tận tối hôm qua mới tìm được thi thể.”

Chân trượt khéo vậy.

Lý Kiến Hằng thấy xung quanh không người mới nhỏ giọng hỏi: “Sách An, chẳng lẽ là ngươi…”

Tiêu Trì Dã lắc đầu.

Lý Kiến Hằng như thả lòng, hắn đứng ngồi không yên, nói: “Bây giờ ta ở trong cung, buổi tối vừa mở mắt thấy nội hoạn là lại khiếp đảm. Trước đây bọn hắn đều gọi Phan Như Quý là lão tổ tông, giờ lão tổ tông còn trong ngục giam đấy! Sách An, ngươi nói bọn hắn có hận ta không…”

Hắn oán giận một trận, đều vì trong lòng sợ sệt. Cuối cùng bảo Tiêu Trì Dã điều động Cấm quân, trước tiên thay thế việc quan trọng tuần phòng trong cung.

Tiêu Trì Dã dĩ nhiên không cự tuyệt, đợi một chốc lại nghe Lý Kiến Hằng nói: “Ly Bắc truyền tin đến, nói Ly Bắc vương cùng đại ca ngươi đang ở trên đường. Sách An, mấy ngày nữa ngươi có thể gặp bọn họ rồi.”

Lý Kiến Hằng lấy lòng một chút, hắn sắp trở thành chủ thiên hạ này, so với quá khứ lại càng khiếp nhược. Sự ngông cuồng tự đại kiêu ngạo tựa hồ bị rơi rụng hết trong đợt săn thu, hắn đã hiểu đến cùng ai mới là cường quyền.

Tiêu Trì Dã không có ý định cần phong thưởng, Lý Kiến Hằng rõ tâm nguyện của hắn nhất. Nhưng cho tới hôm nay, Lý Kiến Hằng cũng không mở miệng đề cập tới chuyện thả hắn về Ly Bắc.

Tiêu Trì Dã mặt không biến sắc, lòng lại chìm ngầm.

Sau năm ngày, Ly Bắc vương đi vào Khuất Đô.

Ngày ấy mưa thu kéo dài, Tiêu Trì Dã đã sớm đánh ngựa ra khỏi thành, đứng ở cái đình năm đó tiễn người đi, đợi hai canh giờ, cuối cùng nhìn thấy nơi chân trời vài con ưng bay tới.

Mãnh trên bả vai thoáng chốc phấn khởi, bay vào trong mưa cùng huynh đệ tỷ muội xoay quanh ôn chuyện.

Trong mưa thiết kỵ chạy thẳng tới, như cùng vẽ lên nét mực đen họa trong màn nước, rong ruổi đến trước mặt Tiêu Trì Dã. Hắn không chờ thiết kỵ chạy gấp rút tới gần, nhảy ra khỏi đình trước, đứng trong mưa nghênh đón.

“Cha!”

Tiêu Kí Minh ở trên ngựa cười ha ha, nói với phụ thân phía trước: “Nó bây giờ nhìn dáng cao ngựa lớn, nhưng vừa thấy cha liền lộ nguyên hình.”

Tiêu Phương Húc lấy chiếc nón rộng vành xuống, cúi người đội lên đầu Tiêu Trì Dã, quan sát một lúc, nói: “Cao lớn rồi.”

Tiêu Trì Dã nhe răng nở nụ cười, nói: “Đúng vậy, đại ca còn thấp hơn con nửa cái đầu!”

“Đắc ý chưa kìa.” Tiêu Kí Minh nói, “Từ lúc cao qua ta, năm nào gặp mặt cũng phải nhắc một lần.”

Tiêu Phương Húc để Triêu Huy dắt ngựa, tự vươn mình xuống, nhấc cánh tay mạnh mẽ ôm đứa con nhỏ, nằng nặng vỗ vỗ sau lưng hắn, nói: “Tiểu tử ngốc!”

Tiêu Trì Dã bị vỗ cười không ngừng, hắn nói: “Con chờ lâu lắm đấy. Trên đường gặp chuyện gì sao?”

Triêu Huy nói: “Tiểu thiếu gia ở nhà mắc phong hàn, vương gia đã vòng tới Đăng Châu mời một đại sư sang nhà khám.”

Tiêu Trì Dã nói: “A Tuân bị bệnh sao? Khi nào vậy? Sao đại ca không nhắc trong thư?!”

Tiêu Kí Minh nói: “Bệnh vặt thôi, có Diệc Chi ở nhà chăm nom, đệ cũng không cần lo lắng.”

Tiêu Trì Dã hơi cảm thấy lạc lõng.

Năm năm trước hắn rời Ly Bắc, đại tẩu đang mang bầu, bây giờ tiểu A Tuân đã bốn tuổi, hắn còn chưa được gặp, chỉ có thể theo thư mà phụ thân và sư huynh gởi mới biết vài chuyện thú vị của đứa cháu nhỏ.

Hắn muốn về nhà.

Tiêu Trì Dã lơ đãng một thoáng liền qua, hắn cười nói: “Đệ đã sớm chuẩn bị quà sinh nhật rồi, lần này đại ca thay đệ mang về đi.”

Tiêu Phương Húc phủi cái nón rộng vành, nói: “Trước khi đi Tuân Nhi đặc biệt vẽ cho con bức họa, chờ một lát Triêu Huy đưa cho. Nơi này không phải nơi nói chuyện, vào cung trước đã, buổi tối về phủ rồi cha con chúng ta nói tiếp cũng không muộn.”

Đoàn người lên ngựa, sóng vai vào Khuất Đô.

Ly Bắc vương đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện, bốn tướng thiên hạ bây giờ đã thành danh hãn huy hoàng, rất ít người còn nhớ tới Ly Bắc vương Tiêu phương húc.

* * *

Tề thái phó vào thu ăn mập lên rồi, lúc này đang rửa chân trong mưa, chà chà ngón chân, nói: “Nếu nhắc đến thiên hạ bốn tướng, hai mươi năm trước cũng có. Lúc đó Tiêu Phương Húc của Ly Bắc, Thích Thời Vũ của Khải Đông, Lục Bình Yên của Biên quận, còn có Phùng Nhất Thánh của Tỏa Thiên quan, chính là thống soái binh mã tứ phương. Sau đó Phùng Nhất Thánh chết trận, Phùng gia liền tuyệt hậu. Bây giờ e rằng cũng không ai còn nhớ tới cái tên này, mà năm đó đều là hãn tướng ngựa đạp biên ải, quét ngang Biên Sa đấy.”

“Phùng Nhất Thánh.” Kỷ Cương ở bên trong xào rau, đáp lớn tiếng, “Tại sao không ai nhớ tới? Xuyên nhi! Hai đứa con trai của Phùng tướng quân chết trận sa trường cả, sau đó ông ấy thu nhận nghĩa tử, chính là đại ca của sư phụ!”

Thẩm Trạch Xuyên xới cơm, nói: “Đại ca của sư phụ?”

Kỷ Cương vỗ đầu một cái, nói: “Ta quên kể với con rồi!”

Tề thái phó réo lên: “Cơm xong chưa? Ôi dào, đại ca ông không phải Tả Thiên Thu sao! Cái này có gì phải kể, đoán cũng đoán được rồi!”

Thẩm Trạch Xuyên bày món ăn, xếp đũa cho Tề thái phó, cung cung kính kính nói: “Tiên sinh dùng cơm.”

Tề thái phó húp ngụm rượu, nói: “Quả nhiên có người hầu hạ là sướng nhất.”

Kỷ Cương lau mồ hôi, ngồi ở đầu bàn khác, nói: “Con mới vừa nói, Tiêu nhị bảo hắn cùng chúng ta đồng môn, chỉ e sư phụ của hắn chính là Tả Thiên Thu!”

Thẩm Trạch Xuyên xới hai bát cơm.

Kỷ Cương cảm khái nói: “Ta với huynh ấy cũng lâu năm không gặp rồi. Lần này con cùng Tiêu nhị giao thủ sao, thế nào rồi? Đao pháp của hắn có phải là có thế cương mãnh?”

Tề thái phó nói: “Cho Lan Chu ăn trước, ăn no lại nói tiếp. Lần này hung hiểm, vạn sự không vội, có thể nghỉ ngơi mấy ngày.”

“Ta sớm nên nghĩ đến.” Kỷ Cương nói, “Tiêu nhị mang nhẫn xương, trên đời này người biết kéo cường cung nhất, chính là Tả Thiên Thu.”

“Trước mắt Tiêu Phương Húc cũng vào Khuất Đô, nói không chừng ngươi có thể gặp đại ca ngươi một chút.” Tề thái phó lựa đồ ăn, “Tả Thiên Thu liều chết trong trận Thiên Phi Khuyết, tuy rằng chặn được kỵ binh Biên Sa, nhưng cũng khiến thê tử chết. Hắn bởi vì trận chiến đó mà mang danh hào ‘Lôi trầm ngọc đài’, cũng bởi vì trận chiến đó mà hết gượng dậy nổi. Nghe đồn hắn xuất gia rồi, cũng có thể là được Tiêu Phương Húc che giấu, mai danh ẩn tích thay Tiêu Phương Húc dạy nhi tử.”

Kỷ Cương đau buồn mà nói: “Tướng thành công thì vạn xương khô, uy danh hiển hách thì đã làm sao? Đến cuối cùng cũng là một nắm đất vàng. Da ngựa bọc thây tận trung lương, sống cũng không thoải mái. Tả Thiên Thu mai danh, Tiêu Phương Húc bệnh ẩn, Lục Bình Yên tuổi già, đợi đến hai mươi năm sau, bốn tướng bây giờ lại ở phương nào? Cũng chỉ là sóng lớn vỗ cát, đời đời đổi thay.”

Tề thái phó hơi say, nhìn Thẩm Trạch Xuyên ăn cơm, sau một lúc lâu nói: “Sống một đời, bỗng dưng nhận một ải khổ, quá thiệt thòi. Tóm lại đều phải chết, không bằng chí lớn hiên ngang mà chết! Lan Chu, nào, lại ăn một bát!”

Đợi đến khi cơm nước no nê, trời đã tối.

Tề thái phó nằm trên chiếu, Thẩm Trạch Xuyên ngồi ở dưới hiên lau chân cho thầy. Kỷ Cương cầm hai cái áo ngoài đi ra, khoác lên cho hai người bọn họ, ngồi xổm ở trong góc cắn tẩu thuốc.

Tề thái phó gối lên đu đủ, nói: “Lan Chu, lặp lại tình hình bãi săn lần nữa.”

Thẩm Trạch Xuyên liền trần thuật tỉ mỉ lại một lần.

Tề thái phó nhắm mắt nghe, Thẩm Trạch Xuyên kể xong rồi, ông vẫn trầm mặc.

Trong viện dây leo dầm mưa, chốc chốc lại điểm lá cây. Không biết sau bao lâu, Tề thái phó mới nói: “Một trận này, Tiêu nhị nhìn như nổi trội tài năng, nhưng lại lâm vào cảnh giống như cha hắn. Tân đế cùng hắn xưng huynh gọi đệ năm năm lâu dài, hắn giấu kỹ như vậy, làm sao khiến người không sợ đây? Bây giờ tân đế còn có thể niệm tình hắn cứu mạng, nhưng tình nghĩa này có thể giữ được bao lâu? Ta cho là hắn nhẫn nại, có thể nhịn thêm một chút, có trăm nghìn loại biện pháp có thể làm cho Thích Trúc Âm ra mặt, nhưng hắn cứ cố tình tự mình làm.”

Kỷ Cương dập khói trong bóng tối, nói: “Sói con cũng muốn về nhà, trong mộng đều là đồng cỏ Ly Bắc. Hắn mới lớn bao nhiêu chứ? Có chút khí phách mới là tuổi trẻ.”

“Không nhịn việc nhỏ ắt loạn mưu lớn.” Tề thái phó nói, “Nếu hắn nhẫn qua lần này, không phải đã có thể dùng thân phận công tử bột mà về nhà sao?”

Tiêu Trì Dã đang đứng bên ngoài cửa cung, ngửa đầu nhìn vương cung bóng đen nối tiếp nhau. Tường đỏ mái cong này tựa hồ là đau khổ mà ông trời cho hắn, bên dưới vẻ ngoài khinh bạc tùy tiện là mãnh thú vô thanh gào thét.

Thẩm Trạch Xuyên ngồi ngay ngắn, vào đúng lúc này kỳ lạ mà sáng tỏ ngụ ý của việc Tiêu Trì Dã làm lần này.

Hắn muốn về nhà.

Hắn muốn lấy thân phận của một người, đường đường chính chính trở về nhà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...