Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc trời tờ mờ sáng. Dư Tiểu Tái dù sao cũng chỉ là văn nhân, tinh thần khó chống đỡ nổi, Thẩm Trạch Xuyên bèn bảo Thần Dương đưa Dư Tiểu Tái đi nghỉ ngơi trước, sự việc còn lại có thể bàn sang ngày khác. Dư Tiểu Tái cũng không miễn cưỡng, để lại thư Sầm Dũ gửi Thẩm Trạch Xuyên xong liền lui ra.

Tiêu Trì Dã đi tắm, Thẩm Trạch Xuyên thắp ánh nến đọc thư của Sầm Dũ. Trong đình viện có tia nắng sớm xuyên qua, Thẩm Trạch Xuyên nhìn thấy phần Biên quận liền đợi một lát, mãi chưa thấy Tiêu Trì Dã quay về. Y gác thư lại, vén rèm trúc lên, dọc theo hành lang hẹp vào bên trong, vòng qua bức bình phong nhìn, Tiêu Trì Dã đang ngâm trong bồn ngủ mất rồi.

Tiêu Trì Dã cảm thấy hơi uể oải, trước đó chỉ đang suy nghĩ chuyện, nào ngờ nghĩ tới đây lại muốn ngủ. Trên má bỗng mát lạnh, hắn bỗng tỉnh giấc.

Thẩm Trạch Xuyên vốc nước, lại sờ sờ Tiêu Trì Dã, nói: “Ngâm lạnh rồi, quay về ngủ thôi.”

Tiêu Trì Dã đứng dậy, “ào” một tiếng tung toé nước. Hắn cúi đầu vùi vào trong ngực Thẩm Trạch Xuyên, cọ cho Thẩm Trạch Xuyên ướt mất nửa người, hắn trầm giọng nói: “Ngươi bế ta.”

Thẩm Trạch Xuyên giơ tay nhéo gáy Tiêu Trì Dã, nói: “Thế không phải làm khó ta à?”

Tiêu Trì Dã nói: “Vậy thì ta bế ngươi.”

Thẩm Trạch Xuyên liền đá rơi giày xuống, duỗi cánh tay treo trên cổ còn mang nước đọng của Tiêu Trì Dã, nói với vẻ biếng lười: “Nào.”

Tiêu Trì Dã ngẩng đầu ghì trán vào Thẩm Trạch Xuyên, ôm lấy người, nói: “Đi xem bãi săn Bắc Nguyên rồi, cũng được, chỉnh chỉnh một chút là có thể làm trại, nhưng mà lầu tháp đều phải xây mới, toàn cần bạc cả.”

Bên này không châm đèn, tia sáng ám muội.

Thẩm Trạch Xuyên ngồi tựa vào lại ngang bằng Tiêu Trì Dã, y nói: “Bãi săn Bắc Nguyên hướng phía tây là Đan Thành, nếu như về sau chạm mặt tám đại doanh, nơi này không thể bỏ qua.”

“Không vội.” Tiêu Trì Dã hơi dùng lực, ẵm Thẩm Trạch Xuyên lên mang vào trong phòng.

Thẩm Trạch Xuyên biết Tiêu Trì Dã không định dùng khoản bạc kia của mình. Chi tiêu của Cấm quân không thể dựa hết vào Tì Châu, Tiêu Trì Dã lại sắp phải về Ly Bắc, thiếu tiền lại thiếu lực, chỉ e chính hắn cũng đang suy tính chuyện này.

“Sầm Dũ đặc biệt sai Dư Tiểu Tái mang thư cho ngươi, chắc là có việc muốn nhờ.” Tiêu Trì Dã lên giường, không cởi áo choàng, tựa vào gối ôm hờ Thẩm Trạch Xuyên, đặt cằm trên đỉnh tóc y, hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Thẩm Trạch Xuyên đã xem xong thư rồi, y gối lên Tiêu Trì Dã, gấp thư lại, nói: “Sầm Dũ hy vọng ngươi có thể làm cầu nối cho Khuất Đô và Ly Bắc, cho mọi người thêm một cơ hội.”

Tiêu Trì Dã hơi khép đôi mắt, hắn nói: “Hiện nay bọn họ có việc cầu người cho nên mới chịu hạ mình. Nếu như sau này nội các hoà thuận với thái hậu, Ly Bắc lại phải cho một người vào, không phải ta, thì là Tuân nhi.”

Bây giờ thế tôn Tiêu Tuân đã sáu tuổi, Tiêu Trì Dã còn chưa gặp nó, nhưng điều này cũng không cản hắn thương yêu cháu mình được, việc kia căn bản không thể đàm luận.

Thẩm Trạch Xuyên nhẹ nhàng nói: “Sầm Dũ cũng biết việc này khó thành, cho nên hy vọng ta có thể xuôi nam, đi một chuyến tới Khải Đông thuyết phục Thích Trúc Âm, dừng thông gia Hoa Thích lại.”

“Sầm Dũ quanh năm ở Khuất Đô không biết tình hình cụ thể của Khải Đông, chuyện thông gia này chỉ đại soái nói thì không tính.” Tiêu Trì Dã nói, “Đây là Thích Thời Vũ muốn kết hôn Hoa Hương Y, chứ không phải Thích Trúc Âm nàng phải kết hôn. Thích Thời Vũ là ông già xảo quyệt, mắt thấy hướng gió không đúng, không muốn để cho Khải Đông bước theo gót chân Ly Bắc nên tính làm thân với Khuất Đô. Nhóm người Sầm Dũ có thể cho Thích Thời Vũ cái gì? Hải Lương Nghi vừa mới chết, nữ đế đăng cơ, cam kết trước đây biến thành đống giấy lộn rồi, bọn họ không có bất kỳ lợi thế nào để đánh động Thích Thời Vũ…”

Giọng Tiêu Trì Dã càng nói càng nhỏ.

Thẩm Trạch Xuyên thầm đếm vài tiếng, vươn mình nhìn hắn, quả nhiên hắn ngủ rồi. Thẩm Trạch Xuyên lại mở thư kia ra, ánh mắt dừng trên chữ “Biên quận” chốc lát, gấp thư lại.

Vậy nên Tiêu Trì Dã có thể ngủ ngon giấc.

***

Tiết Tu Trác lại không ngủ.

Liên tiếp mấy ngày nay hắn đều nghỉ trong thư phòng, chuyện hoàng nữ có thể thuyết phục học sinh nhưng không thể thuyết phục triều thần đa mưu túc trí. Khổng Thu cảm thấy Tiết Tu Trác dựa vào chiều gió đả kích nội các không phải hành vi quân tử, đã liên tục dâng vài tấu chương kháng nghị sự ngầm đồng ý của thái hậu, nhưng đều như đá chìm biển lớn, không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.

Tâm cơ thâm trầm, mưu đồ không nhỏ.

Khổng Thu cho là mình đã nhìn lầm, hắn ném tám chữ này vào mặt Tiết Tu Trác, không chịu bàn luận cùng Tiết Tu Trác một câu nào.

Bất luận hoàng nữ có thể đăng cơ hay không, triều quan đứng đầu là Khổng Thu đều không có được bất kỳ cái lợi nào trong ván cờ này. Bọn họ đấu cùng Hàn Thừa, mất đi trụ cột, mắt vừa thấy Hàn Thừa lui bước, lại giữa đường ngoi ra Tiết Tu Trác, người được đưa tới còn chẳng phải hoàng tử mà là hoàng nữ, quả thực toi công dã tràng.

Sầm Dũ không chịu thua. Sự phê bình của ngôn quan còn kịch liệt hơn trong tưởng tượng của Tiết Tu Trác. Hắn cho rằng Đại Chu đã đến nông nỗi phải để hoàng nữ đăng cơ, lẽ nào không phải đang ám chỉ quốc tướng đã tận, thiên hạ đã tới đường cùng, cho nên mới có thể xuất hiện chuyện âm dương điên đảo, không phân trắng đen như vậy sao?

Năm đó Thích Trúc Âm chỉ vì nhận phong đại soái mà liên tục gặp chỉ trích, hiện giờ Lễ bộ hết keo kiệt rồi lại chắt bớt các chi tiết trong đại điển hoàng nữ đăng cơ, rất nhiều chỗ căn bản không thể nào tham khảo chuẩn bị. Tiếng mắng của triều đình không hề dừng lại, tấu chương kết tội Tiết Tu Trác nhiều đến mấy chục bản.

“Thời khắc ngước mắt này đều là phụ nhân* sao? ①” Phan Lận giờ tại Hộ bộ đã chịu ló đầu ra, hắn là con cháu thế gia của Phan Tường Kiệt, trên triều phản ứng kịch liệt nhất, “Đại Chu trải qua trăm năm, chưa từng có chuyện nữ trữ quân! Thiên lý tức thiên đạo, thứ hệ Yến vương dù đã đi về cõi tiên nhưng vẫn có hậu nhân. Dẫu huyết thống hoàng gia khó tìm cũng có thể để thái hậu tạm thay quyền thiên tử, chúng ta tìm tiếp!”

*phụ nhân: đàn bà

Tác giả có lời muốn nói:

: Nguyên câu “Cử triều chi sĩ giai phụ nhândã” —— Hải Thụy

Tiết Tu Trác độc lập giữa triều quan hai phái phân tranh rõ ràng, hắn vững vàng nói: “Thứ hệ Yến vương về sau đều mang họ của lão, lẽ nào giang sơn Lý thị cũng phải thay thành họ của lão? Thái hậu tạm thay quyền thiên tử quả thực đạo lý hiển nhiên, nếu hậu cung có thể chủ chánh, vậy thì sao nữ trữ quân lại không thể?”

“Ngươi thế là đổi trắng thay đen!” Sầm Dũ nghiêng người nhìn về phía Tiết Tu Trác, nói, “Thái hậu chủ chánh là tạm thay quyền thiên tử, chứ không phải thay quyền thiên tử, chỉ cần thái tử đăng cơ, hậu cung dĩ nhiên sẽ trả quyền binh! Thế nhưng hoàng nữ đăng cơ, nếu sau còn có hoàng tự, nàng cũng có thể trả quyền binh sao?!”

Hàn Thừa xanh mặt, trong lòng biết rõ mình cũng bị Tiết Tu Trác đùa cợt rồi. Thái hậu cùng những lão phái thế gia này bất mãn, là bởi vì bây giờ thái độ Tiết Tu Trác biểu hiện ra không phải cúi đầu nghe lệnh. Hắn nắm vững hoàng nữ ở trong tay, chuyện này nghĩa là sau khi hoàng nữ đăng cơ, hắn sẽ có sức ảnh hưởng chi phối triều chính, đây đối với lão một phái mà nói là thứ phản bội.

Hàn Thừa thấy thái hậu ngồi ở phía sau rèm châu chậm chạp không lên tiếng, liền nói: “Huống hồ hoàng nữ ở lâu trong khuê phòng, làm sao có thể gánh vác trọng trách chủ lý đại sự quốc gia? Theo ta thấy, sau đại điển đăng cơ vẫn cứ nên do thái hậu chủ chánh đi.”

Khổng Thu nghe lời ấy liền muốn phủi tay không làm nữa, ván cuộc này giống như hồ dán vậy, hiện tại ohe nào cũng không hài lòng. Hoàng nữ đăng cơ bọn họ không hài lòng, thái hậu chủ chánh bọn họ cũng không hài lòng, thế nhưng ngoài đó ra còn có thể làm sao? Tám thành thảo luận chính sự thì học sinh không hài lòng!

Khổng Thu cứ muốn cầu ông trời nhanh chóng lại cho một hoàng tử rơi xuống đây đi! Mười mấy năm trước là bọn hắn hồ đồ không thông suốt, không để Quang Thành đế sinh nhiều thêm mấy người, nếu còn có hoàng tự, thì sao phải đến nước này?

Tiết Tu Trác nhấc cánh tay, chỉ về phía phiến đá lâu năm ngoài điện, nói: “Tổ tiên đã từng nói rõ sáu chữ là ‘Hậu cung không được tham gia chính sự’*, chứ không phải ‘Hoàng nữ không thể chủ chánh’! Hôm nay chư công chỉ trích ta, vậy ta liền cả gan xin hỏi, theo chư công thấy trước mắt nên làm như thế nào? Là bài xích hoàng nữ, giúp lập họ của nàng, hay là đế vị để trống, thái hậu chủ chánh!”

Cả triều ồn ào lên, thế nhưng không ai đứng ra cho một biện pháp xác thực. Lúc trước sắc lập Lý Kiến Hằng cũng là như thế này, bọn họ như thể bị đẩy từng bước lên tận vách núi, không còn lựa chọn nào khác.

Nếu như mấy ngày trước Tiết Tu Trác sớm đứng ra nói mình còn có hoàng nữ, vậy thì bất luận là thái hậu hay nội các đều có kế sách ứng đối, cũng đều chịu ôn hòa với hắn, thế nhưng hắn lại cứ đè lên tử huyệt mỗi phe, muốn nắm quyền chủ động trong tay chính mình. Hiện tại hắn có hoàng nữ trong tay rồi, lại coi dư luận thiên hạ là phụ, ai dám động hắn ở bước ngoặt này?

Khổng Thu đã nhượng bộ, hắn biết giằng co thế này không có lợi đối với Đại Chu cũng như bọn họ, hắn nói: “Ta cho rằng Chỉ huy sứ nói một câu không sai, chính là hoàng nữ ở lâu khuê phòng, cho dù đăng cơ cũng cần điều chuẩn kinh học ngự tiền đến giảng dạy bài vở, lúc này vẫn cần thái hậu chủ chánh, để nội các phò tá chính trị.”

Bọn họ phải đứng vững trận địa cuối cùng, cho dù có phải biến mình thành ranh giới để nữ đế có thể đủ độc lập tham chính hay không. Ý tứ của Khổng Thu rất rõ ràng, chỉ khi nội các cho rằng nữ đế có thể, nàng mới có thể, bằng không nàng sẽ vĩnh viễn chỉ là một học sinh ngồi trên hoàng vị. Đây đối với thái hậu mà nói cũng là một loại uy hiếp, tức nếu thái hậu còn dám nâng đỡ Hàn gia như thời Vĩnh Nghi nâng đỡ Hoa, Phan, như vậy bọn họ sẽ lập tức cho nữ đế chủ chánh, bức thái hậu về hậu cung.

Thái hậu trầm mặc ngồi sau rèm châu, hồi lâu mới nói: “Ai gia tạm thay quyền thiên tử ngày đêm lo lắng, nếu bây giờ đã có ứng cử viên trữ quân rồi, vậy ai gia tiếp tục thay quyền thiên tử quả không thích hợp. Sau đại điển đăng cơ, ai gia sẽ lui về phật đường, không hỏi thế gian.”

Bà muốn lùi một bước để tiến hai bước, mọi người tại đây chỉ có thể nhất tề quỳ thân, hô lớn: “Thái hậu chính là mẫu chủ thiên hạ, tuyệt đối không thể tự xem nhẹ mình.”

Tiết Tu Trác quỳ giữa đám người đó, trên lưng đã ướt sũng. Thế nhưng hắn dập đầu, cuối cùng cũng không phản bác Khổng Thu.

***

Tiêu Trì Dã ngủ được một giấc sảng khoái dậy, tin tức xông tới mặt là Biên quận đã phản. Hắn vừa ăn sáng xong, đang ngồi dưới hiên cho Mãnh ăn, nghe tin này liền cùng Mãnh quay đầu nhìn Thẩm Trạch Xuyên.

Dư Tiểu Tái ngồi xổm bên cạnh, thấy thế vội nói: “Lúc ta nghe thấy cũng sợ hết hồn. Cả nhà Lục tướng quân là tướng tài, sao có thể phản cơ chứ? Khổng thượng thư đang thỉnh cầu Binh bộ kiểm tra đối chiếu quân vụ Biên quận, Cẩm y vệ thẩm tra xử lý thái giám giám sát, mất gần một tháng mới biết hoá ra là lúc trước quân lương cấp phát cho Biên quận bị mốc.”

Tiêu Trì Dã sững sờ, hắn trở mình một cái rồi đứng lên, chặn ánh sáng trong phòng, nói: “Đồ mốc? Lúc đó chỉ nói quân lương Khải Đông giảm phân nửa, chứ không chuyển hàng dởm cho bọn họ.”

Lúc đó chiến sự Ly Bắc khẩn cấp nhưng Biên quận cũng phải đánh trận với Biên Sa, dù Tiêu Trì Dã gấp cũng sẽ không để người khác cấp lương thực mốc cho Lục Quảng Bạch. Hắn phái Thần Dương cùng Cốt Tân làm hai tuyến giám sát chính vì lo lắng có người sẽ giở trò trong quân lương, mà không nghĩ tới có người sẽ động đến Biên quận.

“Chẳng trách đại soái trì hoãn chưa đến đánh ta, ” Tiêu Trì Dã nhấc cánh tay đỡ Mãnh, thần sắc nghiêm nghị, “nàng thiếu đi Lục Quảng Bạch rồi, Khuất Đô cũng không dám dễ dàng để nàng lên phía bắc đối đầu chúng ta nữa, nhất định phải sai nàng ngăn chặn lỗ thủng Biên quận, thế nhưng Lục Quảng Bạch…”

Đó là Lục Quảng Bạch!

Lòng Tiêu Trì Dã chìm xuống: “Hai vạn binh mã của Biên quận đều là bộ binh, Lục Quảng Bạch không thể đi đâu, chỉ có thể mang binh thâm nhập đại mạc. Đại mạc lại là địa bàn của kỵ binh Biên Sa, huynh ấy sẽ mất đi ưu thế đánh phục kích tại Biên quận, nhất định phải thay đổi phong cách đánh trận nhất quán, tại sao huynh ấy không đi Tỏa Thiên quan!”

Tỏa Thiên quan hay Thiên Phi Khuyết đều được. Tỏa Thiên quan là quân của Phùng gia, hai nơi này đều xem như là bộ hạ cũ của Tả Thiên Thu. Tả Thiên Thu bây giờ làm tướng ở Ly Bắc, muội muội của Lục Quảng Bạch là Lục Diệc Chi lại là thê tử của Tiêu Kí Minh, hắn đi hai địa phương này, ai cũng sẽ không bạc đãi hắn.

Thế nhưng tại sao hắn muốn kiên quyết đi về hướng đông?

Đại mạc chỉ có mười hai bộ Biên Sa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...