Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lôi Kinh Trập bưng bát ngồi xổm bên chuồng lợn, hắn đã đói bụng nguyên một ngày, nắm đống bột ngô không dễ có được nhét hết vào trong miệng, xong lại tàn nhẫn nuốt xuống. Bên cạnh hắn còn một thuộc hạ ngồi xổm, là tên tiểu quỷ không khác tuổi Đinh Đào lắm, nhưng cường tráng như con trâu non, ăn cơm cũng ác liệt như Lôi Kinh Trập.

Cửa sổ nhà bếp mở rộng ló ra cái đầu người, dùng chảo có cán gõ lên mép nồi, hô: “Còn lại ít nước canh, có ăn không? Ăn thì mau vào lấy!”

“Ăn ăn ăn!” Lịch Hùng còn chưa nuốt bột ngô trong miệng xuống đã vội vàng đứng dậy chạy tới bên cửa sổ, vừa dùng mu bàn tay quệt miệng, vừa đưa bát đến bên nồi, đôi mắt không rời khỏi nước canh suông.

“Lượng ăn lớn thế này,” đầu bếp quẹt đáy nồi, “bảo ca ngươi nghiêm túc tìm cho cái nghề mà làm, cũng không đến nỗi đói bụng đến nỗi này!”

“Ca của ta phải làm việc lớn!” Lịch Hùng thấy nước canh kia rớt ra khỏi viền nồi liền dùng ngón tay quẹt một vòng, cho vào trong miệng mút sạch sẽ.

Đầu bếp cũng là nam tử cường tráng, xé tạp dề lau mồ hôi trên trán, nhìn Lịch Hùng khoẻ mạnh kháu khỉnh thì cũng tiện tay vò vò hắn, ghét nói: “Mặt đen như đáy nồi rồi đây này, trong nhà thì không ai lo cho. Trời ạ, ngươi cả ngày bận rộn gì thế? Lau chùi cho đứa nhỏ này đi!”

Lôi Kinh Trập cười thật thà với đầu bếp, trong miệng vẫn nhai nhai dưa muối. Lịch Hùng chạy chậm tới, đem nước canh như hiến vật quý mà đổ vào bát Lôi Kinh Trập, ân cần nói: “Ca, ca ăn đi!”

“Nhóc ngoan!” Lôi Kinh Trập cũng không khách khí, ngửa đầu liền một hơi uống cạn. Hắn uống hết liền nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, phơi nắng chảy mồ hôi. Hắn nắn đôi mắt đau nhói, xê dịch chân, mắng nhỏ: “Đệt bà nó nữa!”

“Đệt bà nó nữa.” Lịch Hùng học theo răm rắp, đứng dậy chắn ánh nắng cho Lôi Kinh Trập.

Lôi Kinh Trập chống đầu gối, hỏi: “Bên ngoài sao rồi?”

Lịch Hùng rướn cổ lên nhìn một vòng, nhỏ giọng nói: “Vẫn còn tra đấy!”

Mặt Lôi Kinh Trập lộ vẻ buồn bực, hắn cúi đầu, sau cổ lộ hình xăm bọ cạp đang chảy mồ hôi. Sau khi hắn trốn chạy Tì Châu liền phân tán người, chỉ mang theo tiểu tử ngốc do mình nuôi lớn lăn lộn trong trấn ven đường lớn, ngồi xem Cấm quân nán lại mấy người, chờ cho Tiêu Trì Dã kiên trì không nổi nữa phải tản binh mã truy mình đi. Ai ngờ Tiêu Trì Dã chẳng thèm nóng vội lấy một tí, trái lại dọc đường còn thả mồi lửa này ra, thiêu cho lòng người tứ phía bàng hoàng.

“Ca, tiền thưởng Cấm quân ít như vậy, ” Lịch Hùng buồn bực nói, “còn không đủ cho các huynh đệ uống rượu, sao vẫn có nhiều người đi thế nhỉ?!”

“Cũng tại vì ít, ” Dưới lông mày ròng ròng mồ hôi của Lôi Kinh Trập là đôi mắt cực sáng, hắn nói, “người này tung ra giá cả vừa vặn.”

Nếu Tiêu Trì Dã vì tiền thưởng mà trực tiếp cắt xoẹt ra giá mấy lượng bạc, bình dân bách tính sẽ không hẳn chịu làm hai con mắt thay hắn thế này. Trung Bác năm gần đây nhiều nạn, thổ phỉ bá đạo, giá cả càng cao tức là càng không dễ làm, không biết chừng còn toi mạng, thế nhưng mấy cái tiền đồng chỉ đáng giá mỗi thế. Chỉ cần phát hiện tung tích lưu phỉ, báo một tiếng cho Cấm quân, việc này chẳng ai biết được. Mấy đồng tiền vặt, quay đầu tiêu hết là bình thường thôi, dù cho đám thổ phỉ này quay lại trả thù cũng không tìm được người mà trả.

“Vậy chúng ta làm sao đây?” Lịch Hùng phơi mồ hôi khắp người, hắn nhìn về phía Lôi Kinh Trập, “Ca, nếu không thì đánh chết mẹ hắn! Hắn mới có hai vạn người.”

Lôi Kinh Trập cũng nôn nóng, hắn quá rõ ý đồ của Tiêu Trì Dã. Thứ Tiêu Trì Dã muốn chính là bức cho bọn họ nóng nảy, cuối cùng không trốn được nữa. Thế nhưng hắn rất tỉnh táo, hắn biết mình mang theo những người này, toàn bộ đều là đám người ô hợp ở phía đông hai châu không thể đánh nhau được, không trải qua huấn luyện quân chính quy như vậy, một khi từ bỏ ưu thế hiện hữu, đối diện với Cấm quân được trang bị chỉn chu sẽ vỡ đầu chảy máu ngay. Nhưng mà cứ trốn cũng không phải cách, Lôi Kinh Trập có thể trốn được, bọn thuộc hạ xưa nay quen la hét om sòm có thể nhịn được sao?

Lôi Kinh Trập túa mồ hôi, nhìn chằm chằm phân đất dưới chân, nói: “Người này nham hiểm, sẽ không thuận theo nhân nghĩa đạo đức chơi đùa với ta. Ta thấy hắn căn bản không đề phòng hướng phía bắc chính là muốn dồn chúng ta đi qua. Hắn biết rõ phía Bắc là Ly Bắc, đánh cược rằng chúng ta không dám đi.”

Nhưng mẹ kiếp!

Lôi Kinh Trập ngột ngạt phì ngụm nước bọt.

Hắn quả thật đếch dám đi!

“Đợi thêm một đêm,” Lôi Kinh Trập bỗng đứng lên, nói, “đi, nói cho Lục Nhĩ, bảo lão đêm nay thông báo cho huynh đệ còn trong trấn, tình thế không ổn thì chúng ta đi, cùng lắm là lui về Lạc Sơn trước, ta thì thừa sức kéo dài với Tiêu Trì Dã!”

***

Tiêu Trì Dã đang dùng cơm, hắn nuốt mấy cái bánh bao và dưa muối. Người ngồi trên cọc gỗ buộc ngựa, nhìn binh sĩ phát xâu tiền đồng trao đổi cho bách tính tới báo tin trước.

“Chủ tử, ” Đàm Đài Hổ đi tới, nói, “hắn cũng khá lắm, phân tán người đến đâu đâu cũng có, chuyện này điều lệnh kiểu gì vậy? Cũng không thể lần lượt gõ cửa từng tên chứ.”

“Hắn làm thủ lĩnh thổ phỉ, dĩ nhiên có biện pháp của hắn.” Tiêu Trì Dã nói, vuốt Mãnh trên bả vai, “Hải Đông Thanh mà Ly Bắc nuôi cũng có thể nhanh truyền việc quân.”

“Người bị tóm không ít. ” Đàm Đài Hổ nói, “Chúng ta xử thế nào?”

Tiêu Trì Dã nói: “Giết.”

Đàm Đài Hổ quay người nhìn đầu kia, lại nhìn về phía Tiêu Trì Dã, nhỏ giọng nói: “Nhưng ta nghe nói bên trong có vài kẻ là binh sĩ con nhà lành đấy, giết hết sao?”

Tiêu Trì Dã nhìn về phía Đàm Đài Hổ, nói: “Nếu bọn hắn đã đi Lạc Sơn dấn thân dưới trướng Lôi Kinh Trập thì sớm nên nghĩ đến có một ngày như vậy rồi. Ta tới để diệt cướp, không có đạo lý nhân từ với quân địch. Huống hồ ta hỏi ngươi, mỗi người đều mọc một cái miệng, mỗi người đều nói mình là xuất thân người tốt, ngươi tin ai, không tin ai?”

Đàm Đài Hổ trầm mặc không nói.

Tiêu Trì Dã đứng dậy nhìn Mãnh bay khỏi, hắn nói: “Ta biết ngươi nhớ tới kỵ binh Biên Sa, thế nhưng lão Hổ, nhân nghĩa đừng đặt nhầm chỗ. Ngươi nhập ngũ cũng lâu rồi, những câu này vốn không cần ta đặc biệt nói ra, tự ngươi không nghĩ thông sao?”

Đàm Đài Hổ cúi đầu muốn quỳ.

“Đứng đi, ” Tiêu Trì Dã vỗ vai hắn, “bây giờ ngươi là tướng lĩnh mang binh rồi, không phải tiểu kỳ đứng trông coi cửa thành Đăng Châu nữa, đừng đặt mình sai nơi.”

Tiêu Trì Dã rất hào phóng, nhưng hắn cũng khá hà khắc. Cận vệ bên cạnh đều hiểu tiến lui, lần trước Thần Dương ngồi yên không xử lý, hắn cũng có thể khiến cho Thần Dương khó chịu hơn cả ăn roi. Nhưng mà cận vệ và tướng lĩnh là hai chuyện khác nhau, tại sao Tiêu Trì Dã không cho Thần Dương mang binh? Rõ ràng Triều Huy bên cạnh Tiêu Kí Minh chính là mãnh tướng, hắn hiển nhiên là có suy xét khác biệt.

Tiêu Trì Dã không nổi giận, cũng không biến sắc, thế nhưng Đàm Đài Hổ đã lộ vẻ xấu hổ rồi. Bọn họ ai cũng không dò ra hỉ nộ thực sự của Tiêu Trì Dã, nhưng trước ngữ khí ung dung như vậy, hắn cũng đã bắt đầu tự phản tỉnh bản thân.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...